Chương 26

Jeon Jungkook sợ hãi nhìn vách núi phía trước rồi lại nhìn đám người đang dần chạy lại gần ở phía sau. Tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, Jeon Jungkook gần như không biết bản thân phải làm gì tiếp theo thì bỗng từ đâu một lực đẩy cậu về phía trước. Không có điểm tựa, Jeon Jungkook cứ vậy ngã xuống vách núi...

Dường như đến ông trời cũng muốn báo hiệu rằng ngày tàn của Kim Josuk đã đến. Trên TV đang đưa tin đã tìm thấy một thi thể đang phân huỷ ở gần trụ sở cũ của Dược hoá phẩm HwangAh, nghi ngờ là của Viện trưởng Do, bên cạnh đó phía bên cảnh sát do nhận được sự hỗ trợ nên cũng đã nhanh chóng công bố chứng cứ mới vừa được phát hiện

"Theo điều tra mới nhất vừa được công bố, phía cảnh sát đã phát hiện ra rất nhiều thi thể được chôn tại một mảnh đất ở ngoại thành, theo điều tra sơ bộ thì mảnh đất thuộc quyền sở hữu của Chủ tịch tập đoàn Dược hoá phẩm HwangAh, ông Kim Josuk. Nguồn gốc của các thi thể vẫn đang được phía pháp y tiến hành làm rõ. Phía Chủ tịch Kim hiện tại vẫn chưa có phản hồi về những cáo buộc trên..."

Tắt radio trên xe đi, ông cố nhìn về đám hỗn loạn bên ngoài cách đó không xa. Kim Josuk đang điên loạn mà gào thét, cách đó không xa là Kim Taehyung và đám vệ sĩ. Ông cố kêu trợ lý gọi điện cho cảnh sát rồi nhắm mắt, giờ phút này ông chỉ cảm thấy hối hận, hối hận vì năm ấy nếu ông không vô tâm chỉ lo cho sự nghiệp thì thảm kịch ấy sẽ không xảy ra, Kim Josuk sẽ không vì chuyện đó mà ôm hận trong lòng mà làm ra những chuyện này, mọi chuyện đến cùng đều vì sự vô tâm của ông mà nên. Nhưng có lẽ chính ông cũng không biết rằng, sự vô tâm ấy chỉ là một phần của sự việc, lòng ghen ghét và đố kỵ mới chính là thứ khiến Kim Josuk lao vào coi đường không có lối thoát này...



5 tiếng trước...

Kim Josuk đang phê duyệt lịch trình do trợ lý mang lên, sau buổi phỏng vấn với Chính phủ thì tiếng tăm và quyền lực của Kim Josuk lên như diều gặp gió, rất nhiều lịch hẹn phỏng vấn, hẹn gặp của các nhà báo lớn hay thậm chí là Thủ tướng, Đảng viên đều gửi đến không ngừng, có thể nói với thân phận là một Enigma và những nguồn lợi kinh tế mang về thì Kim Josuk hiện tại gần như là ngang hàng với Tổng thống cũng chính điều này đã khiến cho ông ta trở nên ngày càng tự mãn và đắc ý

- Ngày này, ta đã chờ ngày này rất lâu rồi- Kim Josuk cười lớn nói- Mẹ à, đứa con trai vô dụng của mẹ đã làm được rồi, mẹ nhìn xem!!!

Nhưng trong lúc Kim Josuk đang tự đắc với bản thân thì ở biệt thự của ông ta đang xảy ra chuyện lớn. Toàn bộ người hầu và vệ sĩ trong biệt thự đều như bị trúng độc mà nằm ngã bất tỉnh ở khắp nơi, cảnh tưởng nhìn rất thê thảm. Jeon Jungkook bị nhốt trong phòng dường như cũng nhận thấy điều bất thường mà từ từ tiến lại phía cửa để nghe ngóng nhưng bỗng một tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa mở ra. Jeon Jungkook còn chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy Kim Jungmin ở bên ngoài. Nó không nói tiếng nào mà bỏ đi, mặc kệ Jeon Jungkook đang không hiểu gì

Nhìn thấy cửa đã mở, Jeon Jungkook cũng chẳng nghĩ nhiều mà bắt đầu bỏ chạy, vừa chạy được mấy nước cậu đã bị cảnh tưởng trước mắt làm cho giật mình vì khắp nơi đều là người nhưng họ lại đang nằm bất động ở trên sàn, không hẳn là mất đi ý thức, họ vẫn có ý thức chỉ là cơ thể dường như trở nên vô lực, không thể tự điều khiển được nên toàn bộ đều ngã bất động dưới sàn. Đám vệ sĩ canh ngoài cửa thấy Jeon Jungkook chạy ra thì muốn ngăn lại nhưng cơ thể lại cứng đờ nên cứ như vậy trơ mắt nhìn Jeon Jungkook và Kim Jungmin bỏ chạy ra khỏi cửa

Jeon Jungkook vừa chạy vừa không dám tin sẽ có một ngày mình có thể thoát ra khỏi căn phòng ấy, Jeon Jungkook vừa chạy vừa ra sức hít thở bầu không khí trong lành bên ngoài, nó thật sự trong lành vì đây là ngoại ô, căn biệt thự lại đặc biệt nằm cách biệt giữa rừng. Nhưng có lẽ vì quá vui mừng nên Jeon Jungkook quên đi mất chiếc vòng đang được xích dưới chân, vừa khi cậu chạy vọt ra khỏi cổng thì chiếc vòng cũng đồng thời kêu lên inh ỏi và gửi tín hiệu đến điện thoại của Kim Josuk

Jeon Jungkook lúc này mới tá hoả nhớ ra nhưng đã muộn, cậu tìm mọi cách để đập vỡ chiếc vòng nhưng vô dụng. Hết cách cậu đành mặc kệ mà tiếp túc chạy nhưng vì là giữa rừng cộng thêm chân trần và đang mang thai nên dù cố gắng thì cậu cũng không thể chạy xa được. Bỗng từ xa cậu thấy Kim Jungmin, nó cũng đang nhìn về hướng của cậu, không biết lý do tại sao nhưng Jeon Jungkook lại chạy về hướng của nó rồi kéo tay nó mà chạy. Chạy được một quãng do quá mệt nên Jeon Jungkook đã dừng lại nghỉ ngơi, Kim Jungmin từ nãy đến giờ một mặt vẫn im lặng, nó nhắn mày nhìn chiếc vòng phát tín hiệu ở chân Jeon Jungkook

- Ồn ào...

Nói rồi nó móc trong túi ra một cái gì đó rồi nhét vào tay Jeon Jungkook, Jeon Jungkook nhìn cái thứ khó hiệu trên tay rồi bất nút bật, mất giây sau chiếc vòng ở chân phát ra tiếng rè rè rồi im lặng như mất tín hiệu

- Đây là...?- Jeon Jungkook nghi ngờ hỏi, không lẽ nó trộm được nút tắt của chiếc vòng?

- Thiết bị nhiễu sóng...

Nó nói rồi quay người bỏ đi, Jeon Jungkook nghe vậy liền hiểu, thứ này hẳn là không dùng được lâu nên Jeon Jungkook cũng không ngồi lại quá lâu mà tiếp tục chạy. Bên kia Kim Josuk nhận được tín hiệu cũng đang tức tốc chạy về biệt thự và sai người đến

- Dám trốn sao? Vốn dĩ còn nể tình vì mày là vợ của cháu tao nhưng có lẽ mày yên ổn quá nên không quen nhỉ?- Kim Josuk tức giận gằn giọng nói

Jeon Jungkook cứ chạy mãi cho đến khi thấy ánh sáng le lói ở phía trước, cậu mừng rỡ mà chạy nhanh về phía đó mặc kệ cơn đau bụng từ nãy đến giờ vẫn râm ran nhưng đến khi chạy đến nơi thì mới phát hiện đây chỉ là một vách núi, phía bên dưới là biển sâu với vô số tảng đá ngầm. Thất vọng, Jeon Jungkook định quay lại thì chiếc vòng lại một lần nữa vang lên, từ xa đám người kia cũng đã đuổi đến nơi

Jeon Jungkook nhìn Kim Jungmin đứng bên cạnh, nhìn biển phía dưới chân rồi lại nhìn đám người đang ngày càng lại gần, ngay lúc không biết nên tiến hay lùi thì Kim Jungmin bên cạnh bỗng đẩy mạnh cậu về phía trước. Quá đột ngột, Jeon Jungkook chưa kịp hiểu chuyện gì đã ngã xuống. Trước khi hoàn toàn ngã xuống, Jeon Jungkook vẫn thấy gương mặt không chút biểu cảm của Kim Jungmin và bên cạnh đó là gương mặt tức giận của Kim Josuk

- Vẫn tốt hơn là bị hắn ta bắt lại nhỉ...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro