Enigma (2)
Jeon Jungkook mơ hồ tỉnh lại từ cơn mê, cảm thấy khắp người đau đớn như vừa bị đánh, sau đầu vẫn còn cảm thấy đau nhức. Đến khi Jeon Jungkook có thể nhìn rõ thì bản thân cậu đang bị nhốt trong một lồng kính, tay chân đều bị khóa cố định lại. Lồng kính nhỏ chỉ đủ chỗ đứng của một người, vô cùng ngột ngạt. Jeon Jungkook đưa mắt tìm Kim Minah thì thấy cô đang ở trên một bàn thí nghiệm được đặt nghiêng ở đó không xa, Jeon Jungkook lớn tiếng gọi nhưng lớp kính khá dày khiến cho giọng của cậu trở nên rất nhỏ. Jeon Jungkook bất lực muốn thoát khỏi mấy chiếc còng tay nhưng cậu chỉ vừa động một tí thì chiếc còng như có điện liền khiến Jeon Jungkook bị giật đến đau nhức cả người
-Tỉnh rồi sao?
-Các người là ai? Tại sao lại bắt tôi, mau thả ra!!!- Jeon Jungkook dùng sức hét lớn đồng thời cố sức giãy mạnh khiến dòng điện từ bốn chiếc còng một lần nữa được kích hoạt
-Ta khuyên cậu nên ngoan ngoãn đừng di chuyển nữa, nếu không chỉ sợ chính cậu sẽ tự giết chết mình đấy- tên mặc áo blouse nói rồi tiến lại mở cửa của chiếc lồng kính ra
-Các người... mau thả tôi ra- Jeon Jungkook kiệt sức nói
-Thả ra? Cũng được thôi... nếu cậu chịu nói ra tên Enigma bên cạnh cậu là ai
Jeon Jungkook nhăn mặt không hiểu lão ta đang nói gì, lão ta thấy vậy liền quay lưng đi đến chiếc ghế gần đó- Đừng nói giả vờ nữa, trên người cậu có lượng pheromone khá lớn và nó chắc chắn không phải của cậu
-Tôi không hiểu ông đang nói gì cả
-Jeon Jungkook, một trong những sinh viên ưu tú của Đại học Kweungji- Tên chủ tịch từ trong góc tối bước ra- Ta khuyên cậu nên nói ra, chỉ cần nói ra ta liền lập tức thả cậu và cô bé kia ra
-Các người rốt cuộc là ai vây? Bắt tôi đến đây rồi nói những thứ nhảm nhí không ai hiểu được- Jeon Jungkook khó chịu nói
-Ta là ai cậu không cần biết, cũng không nên biết... thứ cậu nên làm lúc này là nói ra chủ nhân lượng pheromone trên người cậu là ai
-Tôi không biết, cũng không hiểu các người nói gì
Tên Chủ tịch gần như mấy hết kiên nhẫn với Jeon Jungkook nhưng lão ta nãy đến bây giờ vẫn luôn tự nhủ cậu là manh mối duy nhất để truy tìm ra chủ nhân lượng pheromone kia nên luôn cố giữ một trạng thái hài hòa, dễ nói chuyện nhất
-Chủ tịch, làm gì với cậu ta đây?
-Cậu ta xem ra thực sự không biết nhỉ?- Lão Chủ tịch nói rồi nở một nụ cười khó hiểu- Vậy thì thả cậu ta ra đi
-Thả?
...
Kim Taehyung tự nhốt mình trong phòng hết một ngày một đêm để tìm hiểu về Enigma, ba mẹ Kim thấy vậy cũng không biết phải nói thế nào vì họ biết việc này quá bất ngờ, đến chính họ còn không ngờ đến thì hành động của Kim Taehyung như vậy là rất dễ hiểu. Gần hai ngày qua ông cố Kim và Kim Taehyung đều ở lại nhà chính để đợi kết quả xét nghiệm, tuy là nói đợi nhưng bản thân ông cố đã biết rõ kết quả nên nói đúng hơn là ở lại để "xách cổ" Kim Taehyung về Mỹ
Cứ nghĩ là phải đến ngày mai kết quả mới đến được nhưng gần tối Viện trưởng Goo đã đích thân mang kết quả đến, Kim Taehyung nghe Viện trưởng Goo đến thì liền vứt hết mọi thứ chạy xuống để xem tình hình. Xuống đến nơi thì thấy ông cố Kim đang cầm phiếu xét nghiệm trên tay, gương mặt rất đỗi bình tĩnh còn ba mẹ Kim thì không khỏi ngạc nhiên
-Kết quả... sao rồi?- Kim Taehyung từ từ tiến lại gần
-Như ta đã nói- Ông cố Kim đưa phiếu xét nghiệm cho Kim Taehyung- Tự cháu xem đi
Kim Taehyung cầm lấy phiếu xét nghiệm, trên phiếu là hàng đống chữ và những con số Kim Taehyung không thể hiểu được, bên dưới ngay hàng kết quả là một hàng chữ in đỏ nổi bật: ENIGMA- 99,99989%
Kim Taehyung như vẫn không tin vào mắt mình, ông cố Kim liền lên tiếng- Ta biết cháu rất ngạc nhiên nhưng kết quả xác thực cháu chính là Enigma
-...
-Ngay từ nhỏ khi cháu bắt đầu có mùi pheromone của riêng mình ta đã biết cháu chính là Enigma, vì vậy nên ta mới phải đưa cháu sang Mỹ để rèn luyện- Ông cố tiếp tục nói- Hôm qua đến giờ ta biết cháu vẫn luôn tìm hiểu về Enigma nên chắc cháu biết Enigma tuy đứng đầu chuỗi nguyên tố nhưng người sở hữu Enigma nếu không biết cách kiềm chế thì rất có thể sẽ bị chính nguyên tố của mình giết chết... vốn dĩ ta định để chính bản thân cháu tự phát hiện ra nguyên tố của mình vì như vậy sẽ dễ dàng điều khiển được nguyên tố của mình hơn nhưng tuần trước Viện trưởng Goo liên lạc với ta nói rằng ngửi thấy pheromone của cháu trên người một thiếu niên khác?
-... chuyện đó... đó là Jeon Jungkook, bạn cũ của cháu...
-Nguyên tố của cậu ta là gì?
-... Alpha trội...
Ông cố và ba mẹ Kim nghe vậy liền trợn trừng mắt ngạc nhiên
-Ta không cấm cháu yêu, dù là nguyên tố nào cũng vậy nhưng hiện tại cháu là Enigma, phải biết tỉ lệ khiến Alpha mang thai là rất cao, kể cả Alpha trội- Ông cố nói rồi lấy điện thoại ra kiểm tra gì đó- Vì vậy tốt nhất hiện tại cháu nên quay về Mỹ càng sớm càng tốt, ta sẽ kêu trợ lý đổi vé bay đến giờ sớm nhất
-Nhưng còn Jeon Jungkook thưa ông... cậu ấy...
-Ta sẽ cho người đưa bạn cháu đi kiểm tra, hiện tại cháu chỉ cần chuyên tâm vào học cách điều khiển nguyên tố của mình thôi
Kim Taehyung muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, hắn lấy điện thoại ra muốn gọi cho Jeon Jungkook nhưng điện thoại từ hôm trước đến bây giờ vẫn luôn không gọi được, muốn tìm bạn bè hay ba mẹ của Jeon Jungkook để hỏi thăm nhưng chợt nhận ra hắn không hề biết chút gì về Jeon Jungkook cả ngoài số điện thoại và địa chỉ nhà riêng ra
Thủ tục để xuất ngoại rất nhanh sau đó đã được hoàn thành, Kim Taehyung dù không muốn nhưng vẫn phải nhắm mắt mà miễn cưỡng làm theo. Ba mẹ Kim cũng đau lòng không kém khi Kim Taehyung chỉ mới trở về nước chưa lâu giờ đã phải quay trở về Mỹ, lần này đi căn bản là không biết bao lâu sẽ trở về
...
Phía bên Jeon gia mấy ngày không khỏi lo lắng vì sự biến mất quá đỗi đột ngột của Jeon Jungkook. Ba mẹ Jeon đã báo cảnh sát để tìm nhưng kết quả vẫn không nhận được gì, điều họ có thể làm bây giờ chỉ là chờ đợi trong lo lắng
Mẹ Jeon mấy ngày này cũng vì quá lo lắng mà sức khoẻ xuống dốc trầm trọng, dù chỉ mới mấy ngày nhưng bà nhìn đã tiều tuỵ và già đi mất mấy tuổi. Ba Jeon dù lo lắng nhưng ông biết nếu bây giờ ông gục xuống thì sẽ chẳng ai trở thành trụ cột cả
Cùng lúc này ở bờ sông Hàn, một cặp đôi đang đi dạo bỗng phát hiện có gì đó ở gần chân cầu, khi đến gần liền tá hoả phát hiện đó lại là một xác người đang trong quá trình phân huỷ
Cảnh sát rất nhanh sau đó đã cử người vào cuộc điều tra, Jeon gia cũng được cảnh sát báo tin đến để xác nhận danh tín. Mẹ Jeon khi biết tin liền không thể đứng vững
-Bà nó bình tĩnh, chắc chắn không phải là thằng bé đâu... Không phải đâu
Ba Jeon ôm lấy người mẹ Jeon mà an ủi bà nhưng chính ông cũng đang rất run và lo sợ
Ba mẹ Jeon ngay sau đó đã đến Sở cảnh sát để xác nhận danh tính của cái xác
-Đây không phải con tôi... Thật sự không phải con tôi, cho dù cái xác đã không thể nhìn ra hình dạng gì nhưng tôi có thể nhận ra con tôi, đây đích thị không phải nó
Ba Jeon sau khi kiểm tra cái xác liền thở phào nhẹ nhõm, cùng lúc đó mẹ Jeon bên ngoài cũng nhận được một cuộc gọi khác...
Kim Taehyung và ông cố đang trên đường đến san bay, ba mẹ Kim cũng đi theo để tiễn. Kim Taehyung cầm tay mẹ Kim an ủi bà
-Con sẽ cố gắng học cách kiềm chế pheromone, rất nhanh sẽ trở về thôi
-Con mới trở về chưa được bao lâu mà đã phải đi rồi... -Mẹ Kim vừa lau nước mắt vừa nói- Ở bên đó con phải giữ gìn sức khoẻ thật tốt, tuyệt đối đừng quá sức, nghe không?
-Con biết rồi mà mẹ...
Chiếc xe đang đi thẳng bỗng đi chậm lại rồi đậu sang một bên đường, những chiếc xe bên cạnh và phía cũng đồng loạt rẽ sang một bên tạo ra một khoảng trống ở giữa đường
-Có chuyện gì vậy?- Ông cố hỏi
-Đằng sau có một chiếc xe cấp cứu thưa Chủ tịch
Ngay sau đó một chiếc xe cấp cứu phóng nhanh qua xe của bọn họ, khi chiếc xe phóng qua bỗng Kim Taehyung cảm thấy tim mình như chững lại một nhịp, một cảm giác lo lắng bỗng chợt lướt qua. Kim Taehyung nhìn mãi theo bóng chiếc xe cấp cứu cho đến khi chiếc xe rẽ vào bệnh viện
-Chuyện gì vậy con?- mẹ Kim thấy Kim Taehyung cứ nhìn mãi thứ gì đó bên ngoài liền hỏi
-Không có gì ạ...
Vì mọi thủ tục đã được chuẩn bị xong nên bây giờ chỉ cần chờ đến giờ là lên máy bay, nhìn bảng thông báo còn hơn nửa tiếng nữa chuyến bay qua Mỹ mới cất cánh, Kim Taehyung cầm điện thoại cố nhắn tin cho Jeon Jungkook thông báo rằng hắn sẽ quay về Mỹ nhưng bên phía Jeon Jungkook vẫn không hồi đáp
Suốt hơn nửa tiếng Kim Taehyung hết nhắn tin lại gọi điện nhưng hắn vẫn không nhận được phản hồi, loa thông báo chuyến bay qua Mỹ sắp cất cánh cũng là lúc Kim Taehyung bấm gửi tin nhắn cuối cùng đến Jeon Jungkook. Mãi cho đến tận đã lên máy bay, Kim Taehyung vẫn luôn nhìn điện thoại để chờ tin hồi đáp của Jeon Jungkook
-Cất điện thoại đi!- Ông cố nói- Từ lúc trên xe đến bây giờ cháu cứ không ngừng nhắn tin rồi gọi điện, nếu người kia muốn nghe thì đã nghe từ lâu rồi
Kim Taehyung nghe vậy liền để điện thoại sang chế độ máy bay rồi cất vào túi áo
Máy bay bắt đầu cất cánh thì cũng là lúc Jeon Jungkook được đẩy vào phòng cấp cứu...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro