86

Phuwin chỉ là hơi chậm hiểu về mặt tình cảm, chứ không phải ngốc.

Lần đầu tiên — khi Naravit nhảy ra khỏi cơ giáp giữa cơn bão cát, cậu có lẽ không phân biệt được kinh hoảng đó xuất phát từ cái gì.

Lần thứ hai — khi cậu nhìn thấy Naravit nằm trên giường cấp cứu, toàn thân đẫm máu cậu vẫn chưa hiểu rõ cảm giác trong lòng mình.

Khi Giang Gia Năng đề nghị cậu cân nhắc lại mối quan hệ với Naravit, cậu không cảm thấy phản kháng.

Lúc Naravit vượt qua đám đông tỏ tình trước mặt mọi người, cậu nhìn thấy sự nghiêm túc trên khuôn mặt của alpha, một cảm giác rung động chợt dâng lên.

Trong căn bếp tối tăm, ánh sáng bất ngờ xuất hiện, cảm giác được Naravit đặt vào trong lòng khiến cậu tràn đầy ấm áp và xúc động.

Với một omega đang trong thời kỳ phát tình nguy hiểm và yếu đuối nhất, khi cậu không tỉnh táo nhưng vẫn sẵn lòng buông bỏ vũ khí duy nhất, điều đó phản ánh sự tin tưởng và phụ thuộc sâu trong tiềm thức cậu dành cho Naravit.

Những chi tiết, từng điều nhỏ nhặt như vậy...

Tại căn cứ Nhị Tinh, lúc mất điện nhiệt độ lại giảm, trước khi lên Naravit lên giường, hắn chỉ nói: “Tôi là alpha.” Và cậu chỉ đáp lại bằng một tiếng “Ừm.”

Cậu không ngây thơ, cũng không phải không hiểu Naravit muốn gì, cậu biết tất cả.

Chỉ là... cậu ngầm đồng ý.

Nhưng đồng thời cậu cũng đang phân vân.

Naravit rõ ràng rất thích cậu, nhưng tình cảm của cậu liệu có đủ để đáp lại sự theo đuổi đó không?

Nếu cậu đồng ý mà không suy nghĩ thấu đáo, sau này nếu chia tay cậu có xứng đáng với tình cảm của Naravit không? Liệu cậu có chịu nổi việc làm tổn thương Naravit thêm một lần nữa không?

Người yêu nên cam kết với tình yêu, chịu trách nhiệm với đối phương, sẵn sàng đồng hành và mang lại giá trị tinh thần, tham gia và lên kế hoạch cho tương lai của cả hai người.

Người bạn đời cần giống như lời thề trong hôn nhân, bất kể giàu nghèo, bất kể khỏe mạnh hay ốm đau, bất kể thuận lợi hay khó khăn, luôn ở bên nhau không rời, cho đến mãi mãi về sau.

Cậu có thể làm được không?

Cậu không biết.

Cho đến khi tiếng nổ của quả mìn vang lên, cậu cuối cùng đã dám xác nhận.

Đáp án xuất hiện trong đầu Phuwin: Vì Naravit, cậu sẵn sàng cố gắng.

Cậu nói xong, môi hơi mím lại, ngẩng mặt lên nhìn Naravit.

Naravit không có phản ứng, đứng ngây ra tại chỗ.

Vẻ mặt hắn vẫn còn đọng lại u ám, mang theo sự suy sụp rất lớn.

Bây giờ hắn rất giỏi che giấu cảm xúc thật của mình, mỗi khi cảm xúc xáo động, chỉ cần giữ mặt không cảm xúc là được, nhưng trước mặt omega, hắn không bao giờ làm được điều đó.

Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của Phuwin khiến tim hắn như rơi xuống, cảm giác mất trọng lực và choáng váng đồng thời kéo đến, một lớp mồ hôi mỏng nhanh chóng xuất hiện trên lưng.

Có phải... Hắn lại nghe nhầm không?

Bởi vì tiềm thức không muốn chấp nhận nên lần nữa hắn lại biến lời từ chối của Phuwin thành lời đồng ý như khi hắn nghe nhầm chuyện hủy hôn thành cầu hôn trước đây?

Khác với lần trước, lần này bên cạnh hắn không có Giang Gia Năng để mỉm cười phản bác: “Cháu có nói nhầm không đấy?”

Hắn chỉ ngơ ngác hỏi: “Cậu có thể... nói lại lần nữa không?”

Cảm giác như đôi tay được sưởi ấm thêm chút, Phuwin lặp lại từng từ một cách rõ ràng: “Tôi nói, nếu là cậu, tôi có thể thử.”

Naravit lại không có phản ứng, như thể đang cố hiểu từng từ trong câu nói đó.

Hắn giống như một chiếc máy tính cũ kỹ, chạy mãi không tải được mạng, cuối cùng thì... hỏng hẳn.

Cuối cùng mắt hắn khẽ động, quay sang nhìn omega, đôi môi hắn tê cứng như bị thiếu máu cục bộ lâu ngày giờ máu mới lưu thông trở lại, khiến hắn không thể kiểm soát được lời nói. Hắn ngây ngốc thốt lên một âm tiết ngắn ngủi: “Tôi...”

“Thiếu tá Naravit!”

Bị ngắt lời.

Tần Uy đứng ở tầng hai, cau mày quát lớn: “Quay về vị trí ngay!”

Không biết từ lúc nào, trên tàu đã trở nên yên tĩnh, ngoài vài nhân viên đi lại, xung quanh hai người không còn ai nữa.

Khi Naravit lên tàu, hắn thuộc nhóm cuối cùng, phần lớn mọi người đã nằm yên trong khoang sinh mệnh.

Tàu sắp khởi hành, những người chưa vào khoang sẽ cực kỳ nguy hiểm.

Tần Uy lại thúc giục: “Còn không về ngay sẽ bị xử phạt theo kỷ luật quân đội!”

Phuwin lên tiếng: “Naravit, cậu đi trước đi.”

Naravit như một robot chỉ nghe lệnh từ Phuwin, vài giây sau hắn nhấc chân lên.

Đi được nửa đường, hắn ngoảnh đầu nhìn lại Phuwin.

Omega đã bị nhân viên đẩy vào khoang an toàn.

Naravit chỉ đành cứng ngắc quay đầu lại, máy móc trở về vị trí của mình, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, suýt chút nữa hắn vấp rồi ngã vào khoang sinh mệnh.

Cửa khoang khép lại, tàu khởi hành, bay lên, không khí bị rút đi, xung quanh chỉ còn sự tĩnh lặng.

Không biết đã bay được bao lâu, Naravit mới dần hồi phục cảm giác. Hắn nhìn xuống tay mình, thấy một món đồ.

À, đó là món quà hắn định tặng Phuwin, nhưng túi giấy đã bị hắn bóp nát.

Sau sáu giờ, họ tới quỹ đạo của Nhị Tinh.

Tàu sẽ hạ cánh tại bệ phóng, các bác sĩ và binh lính chia làm hai đội: một đội về bệnh viện, một đội về doanh trại.

Naravit và Phuwin không có cơ hội gặp lại.

Tần Uy hô to: “Tập hợp!”

Các binh sĩ nhanh chóng xếp hàng, bước chân chỉ

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #pondphuwin