93

Hai người trở về căn nhà nhỏ, Mi Mi lập tức nhảy từ trên nóc tủ xuống, kéo theo cả chậu cây rơi xuống đất.

Những ngày qua, việc chăm sóc Mi Mi đều nhờ vào Vu Tiểu Ngư. Y rất nhanh tìm được căn nhà ưng ý, nhà mới chỉ cách đây hai con phố.

Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, thiết bị đầu cuối của Naravit bỗng reo lên, hắn nghe máy: "Ừm, đúng rồi, tôi đang ở nhà, anh mang lên đi."

Cúp máy, Phuwin hỏi: "Cậu mua gì thế?"

Naravit trả lời: "Nệm."

Phuwin chợt nhớ lại, hôm qua lúc ngủ ở nhà họ Naravit, hình như cậu có vô tình nói một câu: "Giường ở nhà cậu nằm thoải mái thật."

Quả nhiên, chiếc nệm được đưa tới vừa nhìn liền biết được đặt làm riêng, y hệt nệm ở Naravit gia.

Chờ người giao hàng rời đi, Naravit nhân lúc Phuwin không để ý, bất ngờ cúi xuống, luồn tay ra sau chân cậu, bế bổng cậu lên.

Phuwin giật mình, theo phản xạ vòng tay ôm cổ Naravit.

Naravit nhẹ nhàng bế omega, thậm chí còn muốn tung lên một chút, hào hứng nói: "Đi nào, chúng ta đi thử nệm mới thôi."

Cầu thang của căn hộ nhỏ hẹp, nếu bế kiểu công chúa sẽ khiến chân Phuwin bị cấn, thế nên Naravit nhấc cậu lên một chút, chuyển sang tư thế bế kiểu trẻ nhỏ.

Omega ở trong lòng hắn như một con thú bông, vững vàng nâng đỡ.

Thời tiết ở Nhị Tinh bắt đầu nóng lên, trong nhà có hệ thống sưởi nên lúc này Phuwin chỉ mặc quần đùi. Hai chân thon dài, trắng ngần của cậu lơ lửng hai bên eo Naravit, đung đưa nhẹ.

Cả hai đều rất thích cảm giác ôm chặt nhau, trái tim kề sát trái tim.

Phuwin thoải mái đặt cằm lên vai Naravit, tư thế này khiến cậu bất giác cảm thấy buồn ngủ.

Naravit đặt omega lên chiếc nệm mới.

Phuwin lăn một vòng, dang tay dang chân nằm thành hình chữ "đại".

Thoải mái thật!

Sau khi đã quen với chiếc giường cứng ngắc trước đây, giờ chiếc nệm này như một đám mây mềm mại nhưng lại đủ độ nâng đỡ.

Naravit ngồi xuống bên cạnh, nói: "Tôi nằm cái giường đó đã thấy cứng, vậy mà cậu có thể chịu được suốt bốn năm qua à?"

Phuwin khẽ "ừ" một tiếng rồi lại lăn thêm nửa vòng.

Naravit từ trên cao nhìn xuống một hồi, đột nhiên nói: "Tư thế này nguy hiểm lắm đấy."

Phuwin mở mắt, nghiêng đầu nhìn hắn.

Naravit thấy áo của omega xộc xệch, vạt áo trên và quần đùi đều bị kéo lên, để lộ chút da bụng và phần đùi trắng nõn, mềm mại đặc trưng của omega.

Phuwin vẫn ngây ngô, khuôn mặt đầy vẻ "Tại sao lại nói vậy?"

Rõ ràng cậu đang không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ hơi thể hiện chút tò mò.

Naravit bỗng lao tới, cắn nhẹ vào má cậu.

Còn rất đau, Phuwin hơi bối rối, đưa tay che bên má nhìn hắn.

Nhìn thấy biểu cảm đó, Naravit lại càng không kiềm chế được. Hắn túm lấy cằm cậu hôn lên môi cậu.

Thêm nửa tiếng nữa trôi qua, Phuwin suýt bị đẩy xuống giường, may mà Naravit kéo lại, giữ cậu ở bên mép giường để tiếp tục hôn.

Sau đó, Naravit đi chuẩn bị bữa tối, còn Phuwin thì dọn dẹp đồ đạc.

Hai chiếc vali 30 inch mà alpha mang đến vẫn chưa dọn xong, khiến căn hộ nhỏ dường như không thể chứa hết ngần ấy đồ.

Thật ra, tổng diện tích của căn hộ này rộng hơn 100 mét vuông, trong đó 80 mét vuông là diện tích tầng một, còn tầng hai được tặng thêm 25 mét vuông.

Phuwin treo quần áo của Naravit lên, rồi cất vào tủ quần áo, nơi mà đồ đạc của cậu mới chỉ chiếm một nửa diện tích.

“Á.” Naravit đứng trong bếp, giũ giũ chân để đuổi Mi Mi đang bám lấy ống quần mình xuống: “Này! Đừng cắn tao!”

Phuwin đi tới, tay cầm một con heo đất.

Thấy chủ nhân đến gần, Mi Mi ngừng chọc phá người lạ mới đến, nhảy xuống đất, chạy mất.

“Tôi để cái này trên kệ ngoài phòng khách được không?” Phuwin hỏi.

Bị omega phát hiện ra món đồ trẻ con như vậy, Naravit có chút ngượng ngùng. Đây là món quà Tết từ các bậc trưởng bối khi hắn còn nhỏ, thấy vui mắt nên tiện tay nhét vào hành lý.

Trên tường có vài chiếc kệ để trang trí, bông hoa a17 mà Naravit tặng được Phuwin đặt trong một chiếc hộp trưng bày để ngay chính giữa.

Ngoài ra, còn có một chiếc hộp nhạc và một chiếc đèn xông tinh dầu, quà từ hai người bạn cùng lớp trong lần tham gia chiến tuyến, đều được Phuwin cẩn thận đặt vào hộp rồi xếp gọn gàng sang một bên.

Không phải vì lý do gì đặc biệt, mà bởi cậu biết những thứ này đều là quà do chính Naravit tặng.

Chỉ là cậu không nói ra.

Phuwin không ngốc, thậm chí còn có chút thông minh, vừa nhìn đã đoán được ngay.

Làm sao có thể trùng hợp đến mức bảy người cùng tặng quà cho cậu? Huống chi… cậu thậm chí còn không thân thiết, không có phương thức liên lạc của hai người bạn kia.

Nhưng lúc đó, cậu vẫn rất vui, có lẽ bởi vì cảm nhận được sự chân thành mà ai đó âm thầm dành cho mình.

“Phuwin!” Một giọng nói từ trong bếp vọng ra: “Lại đây nếm thử xem có vừa miệng không?”

Phuwin đặt con heo đất lên kệ rồi bước về phía nhà bếp.

———

Thời tiết hoàn toàn nóng lên, gió thổi qua trên đường cũng mang theo hơi ấm, bên trong áo blouse trắng giờ chỉ cần mặc một chiếc áo ngắn tay là đủ.

Hôm nay Phuwin tan làm muộn, Naravit nhắn tin qua thiết bị đầu cuối, bảo rằng sẽ đến đón cậu.

Naravit vừa tự mua một chiếc xe, là xe quân dụng, điều rất hiếm thấy ở khu Tân Hưng. Trên đường đi nhiều người chỉ trỏ bàn tán.

Con người

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #pondphuwin