Ai cho cậu đi coi mắt hả?!
Một chiếc Limousine sành điệu tiến vào sân bay.
Cửa xe mở rộng, một tấm thảm đỏ từ trong tung ra, trải thẳng vào sảnh chờ của sân bay.
Một đám người cầm hoa hồng, xếp hàng chỉnh tề như đã được huấn luyện xuất hiện, xông thẳng vào trong sảnh chờ của sân bay như một đoàn quân nhỏ, người đi đầu tay giơ cao một bức ảnh chân dung cỡ lớn và tấm biển tên gắn đèn nhấp nháy hăng hái rẽ dòng người mở đường máu.
Những người xung quanh đều nhìn qua.
"Chuyện gì thế? Lại có ngôi sao gì tới à?".
"Cái đám fan não nhũn này. Ối trời, có cả đồng phục nữa à?".
"Đây là hội gì thế? Hội cosplay người hầu quản gia à?".
"Cái ông đi đầu kia phải hơn năm mươi rồi nhỉ? Già thế còn theo đuổi ngôi sao à?".
"Ngôi sao nào khủng thế? Ngay cả ông già cũng không tha?".
"Coi cái ảnh ông ta giơ lên không phải biết ngay à".
"Thế nào thế nào?".
"... Một chàng trai dễ thương".
"Hả? Ông già năm mươi tuổi thích... bé trai dễ thương?". Sở thích gì lạ vậy?
Không thèm để ý tới những ánh mắt chờ mong ngôi sao gợi cảm của mọi người, tổng quản bảo mẫu giơ ảnh lên, hai mắt như radar quét tìm mục tiêu.
Đột nhiên, một cái túi da màu đen chẳng biết từ chỗ nào bay tới, va mạnh vào tấm ảnh tổng quản bảo mẫu đang giơ lên cao, cán gãy, bức chân dung lớn của cậu chủ rớt xuống đất.
"Cậu chủ cậu chủ gãy rồi! Tên trời đánh thánh vật nào dám làm gãy đồ của cậu chủ nhà ta hả!".
"Bộp".
Chiếc giày da được đánh tới bóng lộn đạp lên ảnh, mũi chân di di xoay xoay tấm ảnh xuống đất.
"Ông nói đồ của ai bị gãy hả?", giọng nói trầm trầm có chút bực dọc, hình như đã hoàn toàn hết nhẫn nại, lửa sắp bốc lên tới nơi.
Tổng quản bảo mẫu ngẩn ra, ngấng đầu lên nhìn người đó.
Áo sơ mi màu đỏ cổ Đức phối hợp cả bộ vest màu trắng sáng, cổ áo phanh rộng vì trời nóng, lớp mồ hôi mỏng đọng trên xương quai xanh có phần khiêu khích. Tay áo xắn lên tới khuỷu để lộ ra cánh tay trắng bóc, mái tóc hơi ngả sang màu cam mềm mại hơi rối, đôi môi mỏng nhếch lên, ánh mắt xuyên qua cặp kính râm màu trà trên sống mũi cao thẳng bắn ra ngoài.
Một tay đút vào túi quần Âu, một tay giữ tay kéo va ly, tỉnh bơ quăng cho người đứng gần đó.
"Cậu.. cậu chủ!!!".
"Không phải đã nói với ông, ném bức ảnh xấu xí ấy đi rồi à?". Anh hất mặt khinh thường, nhấc chân đá văng bức ảnh thời niên thiếu của mình, kì thị nhìn đội hình không biết là đi nghênh đón hay đi đưa ma trước mặt mình. Sắp xếp linh đường cũng không tồi, lấy hoa hồng kết xung quanh di ảnh của mình rất đáng yêu há?
"Cậu chủ!!".
Thấy tổng quản bảo mẫu sắp nhào vào mình, anh lập tức nhét cái túi đang cầm vào lòng ông "Đừng có lại gân đây. Đứng xa ra một chút".
"Cậu... cậu chủ, tôi xúc động, xúc động quá! Cuối cùng cậu cũng về nhà rồi, hu hu! Cậu có biết tôi nhớ thương cậu nhiều thế nào không, cái trường Via quái gì gra kia cuối cùng cũng thả cậu về nhà rồi sao?"
"... Đại tổng quản, cậu chủ học trường Royal Holloway ở Anh, không phải là đại học Viagra".
"Đã sao nào, dù sao chỉ cần cậu chủ trở về, tâm nguyện bao năm của ta cũng được hoàn thành rồi".
Cậu chủ chẳng thèm đáp lại nỗi nhung nhớ nhớ nhung của tổng quản bảo mẫu, chỉ lo cho con vật cả đời chỉ nhận duy nhất một chủ nhân của mình, "Bảo Bối đâu?".
Vừa nói vừa rút ra món quà cho con chó cưng - hộp thức ăn cho chó.
"À...Bảo Bối nó...".
Lướt qua gương mặt kì quái của tổng quản bảo mẫu, anh bỏ kính râm ra, cẩn thận đảo qua từng người hầu đứng phía sau tổng quản bảo mẫu.
Rất tốt, không thiếu ai cả, chỉ trừ thằng nhóc bị ép trong bộ đồ cỡ bé, đeo túi gấu trúc to ơi là to, bị anh để lại chăm sóc Bảo Bối.
"Đâu rồi?".
"À, nó đang nằm trong chuồng chờ cậu chủ về nhà ăn cơm trong ánh nến"
"Cái gì mà ăn cơm trong ánh nến, tôi đang hỏi ông, người hầu của tôi đâu rồi?". Nhóc ta đúng là đô to gan lớn mật, người trong nhà đều đứng ở đây đón anh về nhà, nhóc thân là người hầu riêng của anh lại dám vắng mặt.
Cậu ta quên mình thuộc về ai rồi chắc? Chuyện gì quan trọng bằng việc nghênh đón chủ nhân của mình chứ? Mấy năm không gặp, cậu ta đã ngứa ngáy, muốn khởi nghĩa tạo phản rồi.
"Thế con gấu mỡ kia đâu rồi?!!".
Vừa nghe giọng nói lạnh lùng của cậu chủ, người hầu hai bên sợ tới mức phải lên tiếng trả lời.
"Thưa cậu chủ, cậu ấy đi lừa đàn ông cho cậu rồi".
Đôi mắt đen sau cặp kính râm nheo lại, "Lừa đàn ông? Lừa đàn ông gì?".
"À... ý là, cậu ấy đi, à... xem mắt rồi".
"Rắc".
Hộp thức ăn cho chó trong tay cậu chủ bị bóp nát.
"Soạt".
Hoa hồng trong tay người hầu bị tạt bay.
"Cậu chủ cậu chủ, cậu cướp chìa khóa xe của tôi làm gì? Cậu muốn đi đâu?"
"Cậu chủ! Lái xe trên đường không thể dụng vào xe khác! Cậu đi ngược chiều rồi, chúng ta không phải người Anh, phải đi bên phải!".
____________________
Trong quán café Say Five, đang có một màn trình diễn quái dị.
"Thưa cậu, nhà hàng chúng tôi là nhà hàng cao cấp, không thể đem thú nuôi vào được". Cô phục vụ cười áy náy.
"Ai? Nó đâu phải thú nuôi của tôi".
"Không phải thú nuôi của cậu sao? Vậy có thể xin cậu dắt nó đi không? Dẫu sao cũng là cậu đưa nó vào nhà hàng".
"Dắt đi? Thế sao được".
"Sao ạ?".
"Sao à? Đó là cậu chủ nhà tôi đấy! Tôi phải hầu nó ăn cơm!".
Chẳng những không thể dắt đi, cậu còn phải hầu nó ngồi vào bàn, giúp nó dọn dao thìa nĩa ra, buộc khăn ăn trắng vào, lấy khăn nóng lau móng của nó.
Thế nên...
Một con chó già có cơ mặt chảy xuống, lông quanh đầu xù lên như sư tử ngồi trên ghế sofa, chân trước đặt trên bàn ăn, thè lưỡi ra, thở hồng hộc, đôi mắt như đậu đen nhìn chăm chắm vào người đàn ông ngôi đối diện bên kia.
Cô phục vụ thấy bó tay với anh chàng coi chó là chủ, đành chuyển ánh mắt sang người đàn ông đẹp trai đối diện, anh ta trông bình thường hơn, cũng dễ nói chuyện hơn.
"Thưa anh, anh xem có thể khuyên bạn của mình được không...".
"Không sao, cứ để cậu chủ thân yêu của cậu ấy ngồi cạnh đi! Tôi không để ý".
"Thưa... thưa anh...". Anh không đế ý, chúng tôi đế ý nha!
Anh ta không để ý! Anh ta mà không để ý?
Câu trả lời này khiến Đức Phúc nãy giờ vẫn bận rộn chăm sóc cho Bảo Bối mà không nhìn người đàn ông này sửng sốt, cuối cùng cậu cũng có hứng thú quay đầu nhìn người xem mắt ngồi đối diện.
Bộ vest đen được đặt may ôm lấy dáng người cao, đôi chân dài vắt chéo, hai tay đan vào nhau, chiếc cúc bạc tinh tế ở tay áo lóe lên ánh sáng lạnh. Dưới đôi mày cao tuấn tú, cặp kính viền bạc che đi đôi mắt đen sáng có thân, nụ cười lịch sự nho nhã vẫn luôn đọng trên môi, ngay cả khi nhìn thấy khuôn mặt già quéo của "cậu chủ" cũng không biến mất.
Dáng vẻ bình tĩnh như không này tựa như anh ta có thể ứng phó được bất cứ tình huống nào đột nhiên xảy ra, mà cảnh xem mắt kì quặc này với anh ta mà nói, căn bản chẳng đáng kể chút nào.
Thấy cậu đang đánh giá mình, anh ta thản nhiên đón nhận ánh mắt của cậu, khóe môi hơi nhếch lên như có như không, anh ta cầm thực đơn trước mặt, xoay một trăm tám mươi độ đưa tới trước mặt cậu, làm động tác "mời" lịch sự.
Bảo Bối, mau nhìn đi kìa, đây là người đàn ông đầu tiên rộng lượng không thèm quan tâm tới việc ngồi dùng cơm cùng bàn với mày kìa.
Thế giới này thực sự có người đàn ông phong độ khí phách tuyệt vời như thế ư, anh ấy có thể hầu hạ mày cùng tao phải không? Phải không phải không, Bảo Bối.
Mày đừng khinh tao, ngó lơ tao như cậu chủ nhé!
"Cậu cứ cố sức lắc người cậu chủ thân yêu như thế không sao chứ? Nhìn nó như muốn cắn cậu tới nơi vậy".
"À... tôi... tôi...".
"Bít tết thịt thăn bò không tệ, cậu chủ nhà cậu thích ăn không?".
"Tôi nghĩ có lẽ nó sẽ thích".
"Thế còn cậu?".
"Tôi... Tôi cái gì cũng được".
Anh ta nhếch môi cười, "Thực sự tôi thích quen với đối tượng ngoan ngoãn dễ bảo, vậy tôi quyết định giùm cho cậu, cậu không có ý kiến chứ?".
"À, được... được ạ".
Anh ta thản nhiên giơ tay lên gọi bồi bàn tới, thành thạo gọi mấy món, ngay cả món điểm tâm ngọt sau bữa ăn cũng gọi giúp cậu luôn.
Lần đầu tiên cậu được biết cảm giác được người khác quan tâm, nhất là đàn ông quan tâm, mấy lân trước toàn bị người ta bỏ đi giữa chừng, toàn chỉ vào Bảo Bối mà mắng xối xả. Làm sao đây, cậu hơi lâng lâng rồi.
Gọi món xong, Trần Minh Hiếu quay lại nhìn cậu,
"Phúc Phúc, tôi không thích lãng phí thời gian.
Chúng ta thẳng thắn nhé".
"Thẳng thắn? Thẳng thắn cái gì?".
"Trước khi chúng ta hẹn hò, tôi phải cho cậu biết tôi thích tuýp người thế nào, nói đơn giản, là tiêu chuẩn người yêu của tôi".
"Tiêu... tiêu chuẩn?". Hóa ra không chỉ người hầu có điều kiện chọn người hầu cùng, đàn ông thời nay cũng có tiêu chuẩn chọn người yêu sao?
"Thứ nhất, tôi thích mẫu người tự do phóng khoáng, không được ngày nào cũng gọi điện hỏi tôi đang ở đâu, đang làm gì, ở cùng với ai, thứ hai, tôi thích người hiền thục một chút, tôi phải biết người ta đang ở đâu, đang làm gì, ở cùng với ai, thứ ba, tôi thích người chững chạc hiền lành, biết chừng mực, không được ngày nào cũng hỏi tôi mấy chuyện vô vị như có
yêu em không, yêu bao nhiêu, yêu ở chỗ nào".
"...".
"Há mồm ngơ ra nhìn tôi làm gì? Cậu thì sao?". Anh ta thẳng tay đánh bóng xong, giờ đã chuẩn bị đón bóng.
"Tôi? Tôi làm sao?". Cậu bị gương mặt nghiêm túc lắng nghe của anh ta làm cho đơ rồi.
"Điều kiện của cậu".
"Điều... điều kiện của tôi? À, đúng rồi, điều kiện của tôi rất đơn giản, chỉ có một thôi". Anh nheo mắt lại.
"Anh có đồng ý phục vụ cậu chủ với tôi, vì cậu chủ mà xông vào nơi dầu sôi lửa bỏng không?".
Đôi mắt đen sau kính thoáng dao động, liếc nhìn về phía con chó Tây Tạng đang lấy bản mặt già nua bình tĩnh nhai miếng bít tết "nhọp nhẹp".
"... Nó sao?".
Cậu gật mạnh đầu, "Tạm thời cũng chỉ có thể là nó".
"...". Cậu ta còn có nhiều "cậu chủ" thân thiết giống vậy sao?
"A! Cậu chủ! Mày không thể bò qua ăn phần thịt của anh Trần được!". Đức Phúc kéo cậu chủ không khống chế nổi của nhà mình lại, cười trừ nói, "Anh Trần, xin lỗi nha, cậu chủ nhà tôi quá vô phép rồi! Anh đừng để ý tới nó, cứ tiếp tục ăn, tiếp tục ăn đi, ha ha".
"...".
Bị cậu chủ nhà cậu ta liếm rồi, ăn sao được nữa?
"Này! Cậu chủ, đó là miếng bít tết của tao, mày qua đây làm cái gì? Móng chân mày đè vào tao rồi. Mày quá đáng lắm, sao có thể ăn hết phần của tao chứ!".
"...", van xin vô ích, không thể hoãn cái sự thèm ăn của động vật được.
"Bánh ngọt là của tao! Nói sao cũng không thể cho mày cái này được, lượng đường trong máu mày đã quá cao rồi, ăn nữa sẽ mắc bệnh tiểu đường với cao huyết áp mất!".
"...". Dọa nạt cũng không xong, lưỡi đi một vòng, bánh ngọt đã vào bụng.
"Mày ăn đi, ăn đi, cho mày ăn hết đó! Coi tao còn giúp mày xỉa răng không nhé! Để cho sâu đục hết hàm răng mày đi!".
Đương lúc bữa cơm sang trọng đang diễn ra hỗn loạn, đột nhiên, tiếng di động của họ Trần vang lên, anh ta gật đầu ra vẻ xin lỗi, vừa cầm khăn ăn lau miệng, vừa tiếp điện thoại, "Gì đó?".
Cậu không nghe rõ giọng người gọi điện tới, chỉ thấy phần giữa hai lông mày anh ta dần nhăn lại, "Được, tôi quay lại giải quyết ngay".
Ngắt máy, anh ta nhìn Đức Phúc còn chưa ăn được miếng thịt nào, khẽ đẩy kính, biết thừa mà vẫn cố tình hỏi, "Đã ăn no chưa?".
Đương nhiên chưa rồi! Không phải anh ta cũng thấy rõ rành rành ra sao? Vì tranh miếng bít tết với Bảo Bối mà cậu chẳng ăn được miếng nào, còn đói bụng hơn trước khi ăn, da bụng dính với da lưng đây này. Kính anh ta có nhiều độ tới cỡ nào cũng đâu đến nỗi không thấy cậu đói đỏ mắt ra chứ?
Không chờ cậu mở miệng, anh ta đã giơ tay lên gọi bồi bàn trước, "Anh ơi, cho thanh toán".
"...".
"Cậu đang chửi thề à?".
"Há? Tôi... tôi đâu chửi?".
"Nhưng nhìn miệng cậu lúc nãy giống như nói, chết đi, đồ con ếch bốn mắt".
"A ha a ha a ha ha ha, anh đúng thật biết nói đùa, sao tôi lại chửi thề chứ".
"Thế thì được rồi. Tôi thích vị hôn thê của mình thanh nhã một chút". Anh ta đứng dậy, giúp cậu kéo ghế ra.
Cậu đứng dậy mới phát hiện ra thân hình của anh ta khá cao, cậu chỉ đứng tới vai, phải ngẩng đầu lên nhìn.
Anh ta cười, nhưng sau cặp kính lại lóe lên ánh nhìn không kiên nhẫn, "Phúc Phúc, xem ra tôi phải bổ sung một tiêu chuẩn, tôi không thích người suốt ngày lãng phí thời gian của mình, dù chậm vì chọn Âu phục, tô son trát phấn kẻ mắt, hay là... tán tỉnh với chó lúc ăn cơm".
Địa điểm xem mắt đột nhiên thay đổi, Đức Phúc bị nhét vào trong xe của tên họ Trần, tới nơi chẳng rõ là chỗ nào.
"Anh... anh Trần, chúng ta đi đâu thế?".
Trần Minh Hiếu nắm tay lái
"Khách sạn".
Khách sạn? Thuê phòng? Lần đầu gặp đã...
"Không không không! Thế này thì nhanh quá rồi!
Cậu chủ nhà tôi sẽ không thích đâu, anh Trần, anh không thể...".
Anh ta cau mày, "Gì mà không thể? Hai bên đã nói điều kiện ra với nhau rồi, cậu muốn cái gì, tôi muốn cái gì. Sau đó chỉ cần nói cho tôi biết, cậu muốn gì ở tôi, tôi có thể cho cậu cái gì, thương lượng xong xuôi, kí hợp đồng, hay thậm chí cậu cần giấy chứng nhận kết hôn cũng được".
Thế này có phải năng suất quá không ta?
"Chúng ta... không phải nên yêu nhau trước, hẹn hò vài lần, cãi nhau vài bận, rồi lại làm lành mấy hồi, rồi mới nói tới chuyện kết hôn cân cấp độ cao này sao?".
Hơn nữa, cậu chủ Bảo Bối còn chưa tỏ thái độ, cậu phải về nhà lấy khúc xương có hai đầu lấy chồng và không lấy chồng ra, xem cậu chủ gặm bên nào mới có thể quyết định chứ.
"Bớt đi rồi".
"Bớt đi rồi?". Những việc nhỏ nhặt đáng yêu cậu mong rất lâu này cứ thế mà bị bỏ đi à?
"Tôi nói rồi, tôi không thích lãng phí thời gian, những chuyện tôi làm đều đạt được kết quả cao nhất, cái gọi là xem mắt, theo ý tôi là quyết định chuyện cả đời bằng thời gian ngắn nhất mà lại có hiệu quả. Tôi có thể cho cậu nhà và xe, tiền bạc cho con cái sau này, còn cậu, chỉ cần tạo cho tôi hình tượng người vợ hiền mẹ đảm là được rồi, còn về phần cậu chủ đó...".
Anh ta hừ một tiếng, quay đầu lại liếc nhìn con chó Bảo Bối đang nằm nhoài người ra ngủ trên băng ghế sau, "Tôi có thể chịu được vợ tương lai yêu chó tới mê mẩn, chỉ cần cậu đừng để nó nằm giữa giường cưới của vợ chồng chúng ta là được".
Bảo Bối đang nhoài người ngủ trưa đột nhiên thoát khỏi tình trạng lười biếng, lắc cái đầu có bờm lông, ngẩng cái mặt già quéo của mình lên, chẳng thèm để ý tới đôi trai trẻ ở hàng ghế lái xe đang nói chuyện rôm rả, nó chậm rãi bò lên lưng hàng ghế sau, nhìn ra đường phố qua tấm kính sau xe.
Một chiếc xe thể thao mui trần đen bóng đang vọt lên từ phía sau, nó liên tục tăng tốc lách qua xe trước mặt, tiếng động cơ vang lên khiến đôi tai lúc nào cũng cụp xuống của Bảo Bối rung lên, cái lưỡi thè ra liếm liếm, quay người ngồi lại, cắn lấy gấu áo của Đức Phúc,
Nhưng đôi trẻ ở ghế trước kia căn bản chẳng thèm để ý tới nó, vẫn chỉ mải tìm hiểu nhau.
"Thành thật mà nói, tôi hài lòng khi thấy cậu ngoan ngoãn dịu dàng như thế, tuy rằng có hơi ngơ ngơ, chậm chạp khiến tôi không thích, nhưng nhờ kịch bản xem mắt được dàn dựng cẩn thận của cậu mà lần đầu tiên tôi thấy hôn nhân cũng không tới nỗi chán".
"Hả? Chờ một lát, tôi dàn dựng kịch bản gì?".
"Tiết mục cậu chủ chó độc đáo của cậu ấy. Đây không phải thủ đoạn của cậu, muốn tôi ấn tượng à?"
"Không, anh hiểu lầm rồi, cậu chủ của tôi không phải là giả, nó là...".
"Tôi thích kiểu làm việc có chuẩn bị đầy đủ của cậu, thái độ khi thương lượng hợp đồng rất thành thực".
Anh ta liếc nhìn dáng vẻ cào tóc ngây thơ của cậu, dậm phanh đứng lại trước đèn đỏ đang đếm ngược một phút.
"Tôi nghĩ chúng ta có thể bắt đầu hẹn hò, lấy đó làm tiền đề kết hôn".
Anh ta nói xong, thừa lúc đèn đỏ hãy còn đếm ngược về không, vươn tay vòng qua vai cậu, cúi người nghiêng mặt, môi sắp áp lên đôi môi hơi nhếch lên kia.
"Két".
"Rầm".
Tiếng phanh gấp cùng tiếng va đập rất mạnh vào tấm kính chắn gió khiến Minh Hiếu ngừng lại, nghiêng đầu nghi hoặc, chỉ thấy cái bảng hiệu được kết hoa hồng "Cậu chủ đã về!" từ từ trượt xuống tấm kính chắn gió.
Một chiếc xe thể thao mui trần quyến rũ nhưng không thực dụng chẳng biết đã vượt qua vạch chờ đèn đỏ từ khi nào, đỗ lại ngay giữa đường.
Một chàng trai tỏa ra khí chất âm u ngang ngược đứng chắn trước mặt anh ta. Cặp kính râm màu trà sậm phối hợp với bộ vest màu trắng, cậu ta kiêu ngạo giơ chân lên đá lên nắp xe phía trước của anh ta, hất hàm làm đông tác tay thô bỉ.
Trần Minh Hiếu còn chưa kịp phản ứng, chàng trai kia đã bước nhanh tới bên ghế lái phụ, thô lỗ mở cửa xe ra, túm lấy thằng nhóc đang nửa ngồi nửa tựa trong lòng anh ta kéo ra ngoài xe.
"Chưa được tôi cho phép, cậu dám tự ý tìm đàn ông?"
Giọng nói âm u của ác ma phủ lên Phúc Phúc như băng đá, cậu không kìm được mà rùng mình một cái, trong cái oi bức của mùa hè, khí lạnh nổi lên tứ phía.
Ánh mặt trời bỏng rát hắt vào mặt cậu, nhìn không rõ gương mặt bị khuất sáng của chàng trai, chỉ có thể nâng mặt lên cao hơn, muốn nhìn rõ xem rốt cuộc anh chàng khó đối phó này là ai.
"Cậu còn dám làm đỏm sau lưng tôi à?".
Một tay kéo cố cậu, khiến cậu ngẩng đầu tới gần mình hơn, tay kia tháo cặp kính râm xuống, đôi môi hé ra lạnh nhạt nói, "Tôi không ở nhà, hình như cậu cũng tự do quá đáng rồi. Nguyễn Đức Phúc, tôi chưa đồng ý mà cậu lại tự ý đi xem mắt à?".
Đôi mắt đen sâu thẳm lại sắc bén này...
Sức đe dọa quen thuộc này...
Sức mạnh tạo không khí lạnh tê người khủng khiếp này...
Cùng với tiếng sủa "gâu gâu" vui vẻ làm nền của
Bảo Bối...
Không... không lẽ... anh chàng dáng người cao lên, vai rộng ra, giọng trầm đi, toàn thân tỏa ra thứ hormone gợi cảm, nhưng tính tình lẫn kiểu ăn nói vẫn xấu xa độc ác đó là...
"... Cậu.. cậu chủ?".
Tiếng hô khó phân biệt được là vui mừng hay buồn bực khiến Trần Minh Hiếu ngồi bên nhíu mày, cậu chủ? Lại cậu chủ? Rốt cuộc cậu ta có bao nhiêu cậu chủ thân ái đây? Anh có thể để một con chó đực nằm lên giường của mình, không có nghĩa có thể độ lượng cho một tên đàn ông nằm lên.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro