Cậu chủ, cậu và cô Trác có gì với nhau?
Anh nghĩ rằng tìm người cứ ồn ã ríu rít như cậu là được rồi, nhưng không phải cậu, anh thấy ồn ào quá.
Anh nghĩ rằng tìm người cứ nhõng nhẽo bám lấy người như cậu là được rồi, nhưng không phải cậu, anh thấy phiền phức quá.
Hóa ra, cô đơn không phải vì mình không có người ở bên, mà là vì người ở bên mình đâu phải người trong lòng mình.
Qua cái gương treo tường to to, Đức Phúc nhìn mấy cái dấu đỏ đỏ trên lưng mình mà run rẩy không ngừng.
Nhớ lại vẻ mặt lúc đó của anh, cậu vẫn còn thấy sợ.
Lần đầu tiên cậu thấy anh giận dữ lạnh lùng hờ hững như thế, mặt giận tới mức đỏ bừng, môi mím chặt nhếch lên, thở phì phà phì phò.
Trung Thành đi xuống giường, đi đi lại lại trong phòng, xoay qua rồi xoay lại, tính đè cơn giận xuống, khôi phục lại dáng vẻ tiêu chuẩn của quý công tử lạnh lùng, nhưng vừa nhìn thấy nhóc người hầu đang muốn trèo xuống giường như chẳng có chuyện gì xảy ra, lửa giận lại bốc lên, anh rút cái thắt lưng mềm trên hông mình ra, trói cậu vào đầu giường chẳng chút nể tình, không thèm để ý cậu đang kêu khóc hu hu a a liên tục, vừa gặm vừa cắn, hành hạ để lại một đống dấu đỏ đỏ tím tím như hạt ô mai trên lưng cậu.
Hình ảnh đó... khiến mặt mũi của người hầu chuyên nghiệp như cậu mất sạch!
Sao cậu lại phát ra âm thanh ưm ưm a a khi bị cậu chủ cắn, cả người còn nóng lên khó chịu, thất vọng khi cậu chủ rút lui đúng thời điểm mấu chốt nữa chứ.
Đó là cậu chủ đang trừng phạt cậu nghiêm khắc, đang bạo lực gia đình với cậu, sao cậu lại có bộ dáng chấp nhận rồi vô cùng sung sướng, vô cùng thoải mái! Có phải thể chất của gấu là thích bị ngược không?
Nhưng mà... kĩ thuật đè người thành thục phóng túng này cậu chủ học ở đâu ra vậy? Không phải cậu chủ vốn rất kiêng cữ, rất lạnh lùng trong sạch sao?
Không thì làm hổ thẹn cái tên Lê Trung Thành tuyệt vời của cậu chủ à?
Không phải tổng quản bảo mẫu đã nói cậu chủ không có kinh nghiệm yêu đương, trong sáng như tờ giấy trắng sao?
Cậu chủ thực sự thuần khiết không nhiễm bẩn như tờ giấy trắng thuần mỹ, thông tin này đã được những nhân viên tới dự bữa tiệc cậu chủ hứa hẹn mấy ngày sau thể nghiệm toàn bộ.
Cạnh bể bơi sang trọng lấp lóa, cậu chủ nhà cậu mặc bộ lễ phục trắng như tuyết, đẹp như thiên tiên bồng bềnh xuất hiện, khí chất cao ngạo quý tộc không thế đỡ ấy cứ tỏa ra, khiến bao cô gái phải choáng váng.
Mái tóc rối có trật tự, đôi mắt đen thản nhiên có thần, môi hồng khẽ nhếch, sợi xích bạc bên ngực trái lấp lánh dưới ánh đèn, chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái càng làm tôn thêm sự rực rỡ, khiến cả người cậu chủ như phát hào quang lấp lánh, cao quý tới mức không thế tới gần.
Bộ lễ phục màu trắng... không phải là bộ Đức Phúc dám tự ý mua thêm cho cậu chủ sao?!
Đã không biết bao nhiêu lần cậu lén mơ tưởng dáng dấp tuyệt vời anh tuấn sang trọng của cậu chủ sau khi mặc vào ở trong mơ, nhưng không lần nào cậu chủ chịu hợp tác, cứ nhét vào chỗ sâu nhất trong tủ quần áo không chịu mặc, còn nói mắt thẩm mỹ của cậu quá kém lại ẻo lả, hôm nay, tại... tại sao đột nhiên lại đổi khiếu thẩm mỹ, mặc bộ quần áo tiêu chuẩn của hoàng tử bạch mã tới quyến rũ thiếu nữ ngây thơ chứ!
Vỗ vỗ micro thử âm, Trung Thành đứng trên bục cạnh bể bơi hắng giọng, bắt đầu bài phát biểu.
"Chào mừng mọi người tới tham gia bữa tiệc, tuy tôi vốn dĩ không muốn tiêu tiền cho cái chuyện hoang phí này, nhưng đã hứa rồi, mọi người cứ vui chơi cho thoải mái đi".
Phụt!!! Lời phát biếu của ông chủ gì mà lạ vậy!
"Trong khoảng thời gian tôi nhậm chức, cảm ơn mọi người đã ủng hộ, tuy tôi biết sau lưng mọi người gọi tôi là ma máu lạnh, mặt đơ chết tiệt gì đó, nhưng hôm nay tôi không có ý so đo".
Cậu chủ, có thật là cậu tính khao thưởng nhân viên, chứ không phải nhân cơ hội này mở đại hội trả thù chứ?
"Hôm nay tôi đứng ở đây, là muốn giới thiệu cho mọi người được biết. Mặc dù... giờ tôi nhìn thấy cậu ấy là thấy phiền, nhưng... cái cậu đang rụt đầu muốn chạy kia, lên đây cho tôi"
Cậu chủ! Có đúng là cậu gọi em không? Làm trò trước mặt nhiều người như thế, cậu muốn giới thiệu em với mọi người làm cái gì hả? Quan hệ của chúng ta không phải là bí mật sao? Tuyệt đối không thể để người khác biết!
Trước mắt bao nhiêu người, Nguyễn Đức Phúc xoắn tay vò đầu bò lên trên bục, dưới đêm hè nóng bức, cậu lại mặc cái áo sơ mi cài kín cố áo. Chỉ để che đi mấy cái dấu nhỏ sau khi bị cậu chủ sm.
Quý công tử mặc đồ trắng với thằng ngốc đang cúi đầu, hình ảnh này nhìn vào thấy chênh lệch quá rõ.
Nhưng anh chàng công tử tổng giám đốc không ngại ngần, cầm micro nhìn cậu thật chăm chú, thấy cậu e thẹn càng lúc càng cúi đầu xuống thấp, hận không thể ôm chân trồng nấm trong góc.
"Mọi người không biết, thực ra, cậu ấy là...".
Tâm trạng khó hiểu lưỡng lự buồn bực hòa cả chút chờ mong nho nhỏ dường như xoay vòng vòng trong đầu Phúc không dứt. Con gấu ngốc nắm chặt gấu áo, mím chặt môi.
Cậu chủ! Không được nói! Không thể nói mà! Dù cậu mặc bộ quần áo đẹp trai tới cực điểm, đẹp tới mức em vô cùng vui sướng, mê mẩn, đặc biệt muốn quỳ bên chân của cậu, nhòa vào cậu trước mặt mọi người, nghĩ thì nghĩ như thế, nhưng lại không thể làm. Đức Phúc này vẫn hiểu được cương lý luân thường, chủ tớ có sự cách biệt.
Em còn chưa chuẩn bị sẵn sàng đã bị cậu giới thiệu với mọi người, người ta phải làm gì bây giờ?! Quan hệ kết hôn giả của chúng ta nhỡ may bị người ta vạch trần, cậu thừa kế khách sạn sao được? Em phải đối mặt với tổng quản bảo mẫu như thế nào đây? Cậu đừng nói một câu mà để hận ngàn đời đó!
Đang chìm sâu vào suy nghĩ nửa mông lung nửa chờ mong, cậu chợt nghe cậu chủ ho một tiếng, đằng hắng giới thiệu.
"Nguyễn Đức Phúc, người hầu riêng của tôi".
Oa! Xấu hổ quá! Cậu chủ, cậu không thể... hả?! Cậu...cậu vừa nói gì? Người hầu? Không phải là... vợ sao?
"Cậu ấy chỉ là người hầu riêng của gia đình tôi, chỉ thế mà thôi. Chỉ thế thôi!".
Sao hai chữ "chỉ thế" phải cố ý quay vào tai cậu mà hét vậy!
Sao lại khác xa với tưởng tượng của cậu như thế?
Quần áo của anh đẹp đẽ phong cách như thế, giới thiệu thận trọng nghiêm túc như thế... không phải muốn thừa nhận thân phận xấu hổ của cậu, giới thiệu cậu là vợ của anh à?
Giới thiệu phù hợp với cương lý luân thường, chủ tớ có khác biệt của anh khiến trong lòng cậu thấy hơi chua xót...
Mất mặt muốn chết! Cậu đang cố mong chờ điều gì chứ! Cậu chủ ác quá, hại cậu hiểu lầm hết rồi.
Cậu chủ nói xong thì vươn tay ra, trái tim Đức Phúc không kìm được mà lại run lên, kích động trong khoảnh khắc, cắn môi, đang muốn vươn tay đáp lại bàn tay mời khiêu vũ của cậu chủ, đã thấy cậu chủ mặc đồ trắng lách qua người cậu, thuận tay kéo một cô gái khác, cùng đi vào trong sàn nhảy.
Nhưng cậu đã nói, cậu chủ tìm người khác thử đi...
Còn cậu chỉ là người hầu kiêm vợ bị vứt sang một bên.
Mà cậu cũng chẳng cô đơn lâu lắm, thoáng cái đã bị đám đồng nghiệp vây chặt quanh, nhìn cậu như quan sát động vật quý hiếm.
"Ôi Phúc! Hóa ra cậu là ôsin nhà tổng giám đốc à!".
Ôsin... cách gọi này còn thấp kém hơn cả người hầu.
"Không nhìn ra đó! Kiến thức cơ bản về ẩm thực của cậu kém như thế, bình thường phục vụ công tử nhà chủ tịch ra sao?".
Cậu kém cỏi như thế đó, chưa lần nào phục vụ cậu chủ chu đáo cả.
"Đã kém thế còn được vào làm việc trong Sayhi, công tử nhà chủ tịch cho cậu đi cửa sau hả?".
Không phải đi cửa sau, mà là để tiện cho việc gọi đâu thì đến nấy!
"Sao cậu không nói với chúng tôi! Lúc trước còn làm ra vẻ không biết tổng giám đốc! Cái gì chứ!".
Vốn dĩ cậu chủ và người hầu cũng chẳng thân thiết bao nhiêu đâu! Quan hệ công việc thôi!
"Phúc Phúc, nhất định là cậu biết anh ấy thích loại con gái nào đúng không? Nói nghe chút đi nào! Anh ấy có thích kiểu nóng bỏng như tôi không?"
Câu hỏi của các cô có cần càng lúc càng quá giới hạn như thế không!
Chồng mình đang nhảy với cô gái khác, còn mình thì bị đồng nghiệp vây quanh ép hỏi mấy chuyện linh tinh của chồng!
Ngọn lửa vô danh bùng lên, cậu bực bội hừ một tiếng, "Cậu chủ nhà tôi đã kết hôn rồi!". Lớn tiếng tuyên bố quyền sở hữu cậu chủ. Từ góc độ pháp luật mà nói, giờ Lê Trung Thành là của riêng mình Nguyễn Đức Phúc này, mấy cô gái kia không có tư cách hỏi tới!
"Kết hôn? Ha! Phúc ngốc, giờ là thời đại nào rồi? Kết hôn thì đã sao chứ? Kết hôn được thì cũng ly hôn được nha. Hơn nữa, cô chủ nhà cậu căn bản là không được cậu chủ nhà cậu yêu! Cậu coi, anh ta thà đưa người khác đi nhảy cũng không dẫn vợ mình ra mắt mọi người, bi kịch của người giàu đó!".
"Này! Có phải anh ấy rất đào hoa, rất lăng nhăng như báo đưa tin không? Tối nào cũng đưa về một cô khác nhau? Tới giờ mà vợ anh ấy không quản được chồng à? Có phải không?"
Cậu không tìm nổi lời giải thích. Vợ của cậu chủ như cậu đúng như những lời mấy người đó nói, không được cậu chủ thích sao?
"Không... không phải!!! Cậu chủ đối xử với cô chủ rất tốt! Mỗi tháng cậu chủ đều đưa rất nhiều tiền cho cô chủ nhà tôi đấy!".
"Tháng nào cũng đưa tiền cho vợ à?".
"Đúng.. đúng vậy!".
"Trời đất, quan hệ vợ chồng buồn cười quá! Dùng tiền mua à?"
"Cô... ý cô là gì?". Sao nghe câu này lại khó chịu như thế?
Ý gì à? Cậu ngốc quá đó! Cái này không phải kết hôn, căn bản chỉ là được bao!".
"Bao... bao?". Từ này không phải nói về tình nhân à?
Đức Phúc đâu phải tình nhân, là vợ chính, vợ cả đó!
"Cậu còn không hiểu à? Bao tình nhân nhân đó!
Không đưa ra ngoài gặp mọi người, giấu ở trong nhà, sau đó mỗi tháng trả tiền qua đêm, nuôi cô gái kia! Có lẽ tổng giám đốc vì muốn thừa kế tài sản gia đình, để cho tiện mới tùy ý cưới một cô vợ chứ gì? Cho nên, tiên này căn bản chỉ là phí bịt miệng mà thôi."
Mỗi tháng cậu chủ đưa cậu tiền, mua cậu giả là vợ, tiện cho việc miễn cưỡng che giấu mối quan hệ...
Mọi người nói, cái này gọi là bao tình nhân. Là thủ đoạn đê tiện khi một người không yêu một người khác, nhưng thỉnh thoảng lại muốn chiếm lấy vì danh lợi, vì dục vọng.
Giữa cậu và cậu chủ... không phải là quan hệ chủ tớ đơn thuần sao? Cậu vốn là của anh, cần gì anh phải nói chuyện tiền bạc làm sứt mẻ tình cảm này chứ?
Người nghèo rất dễ bị tiền làm mềm lòng, nhưng càng lâu lại càng bị trò chơi tình cảm đầy mùi tiền này làm tốn thương cùng cực.
Ai cũng muốn là một người đáng để đàn ông tiêu tiền, chứ đâu muốn làm một người bị đàn ông lấy tiền để dàn xếp.
Đức Phúc bị cậu chủ làm tổn thương rồi. Đau quá.
Ngực như bị siết chặt, cậu còn chưa hoàn hồn thì sự chú ý của mấy cô đồng nghiệp bên cạnh lại bị kéo đi.
"Nhìn xem nhìn xem, cái cô Trác Kiều làm người đại diện cho khách sạn chúng ta kìa!"
"Hả? Lần trước cô ả bị tổng giám đốc làm mất mặt một lần, không phải tức tối khó chịu lắm, phát biểu là không muốn hợp tác rồi mà? Sao lại ở đây? Cái ông già đi bên cạnh cô ta là ai thế?"
"Đồ ngốc, cô nghĩ tại sao tổng giám đốc lại chọn kiểu người mẫu ít nối làm người phát ngôn hả, ông già đi bên cạnh là ông Trác, chú của cô ta, không phải chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn tài chính có quan hệ kinh tế với khách sạn của chúng ta sao! Người ta là thiên kim tiểu thư đó!".
Đức Phúc nghe thấy thế thì ngẩng đầu lên, chỉ thấy cô nước hoa kia đang đứng cạnh cậu chủ, ông chú đang gõ lên trán cô ta, như đang trách cô ta không hiểu chuyện, cô ta cúi đầu như đứa trẻ mắc lỗi, ông cụ kia nói mấy câu rồi để lại cô cháu đứng cạnh cậu chủ, đi chào hỏi người khác.
Cảnh tượng làm mối rõ ràng tới mức khiến hai hàng lông mày của Đức Phúc nhíu chặt vào nhau.
Cậu thừa hiểu đó là chuyện riêng của cậu chủ, cậu là người hầu không có tư cách hỏi, nhưng chân vẫn khẽ khàng bước tới trước mấy bước.
"Chú bảo em xin lỗi anh, nói em không nên giận dỗi, kéo dài hợp đông làm đại diện, nhưng mà... cũng không hoàn toàn là lỗi của em. Ai bảo anh đứng trước giới truyền thông mà nói em thế chứ".
Trung Thành im lặng không đáp, hình như chẳng có hứng thú với những gì cô ta nói, cất bước định bỏ đi.
Thấy Thành không chịu dừng lại, Trác Kiều quýnh quáng, túm lấy tay áo màu trắng của anh, hỏi, "Mùi nước hoa của em đáng ghét như thế sao?".
"...".
"Anh ghét mùi nước hoa của em, hay là cố ý né tránh em? Phụ nữ thượng lưu có ai lại không dùng nước hoa chứ? Trước đây anh có nói là ghét đâu?".
Trước đây? Trước đây cái gì? Cô ta với cậu chủ lấy đâu ra trước đây?
Rốt cuộc cậu làm người hầu tắc trách tới cỡ nào, tại sao cậu chẳng biết gì về trước đây của cậu chủ?
Cậu chủ và cô nước hoa kia có trước đây, là chuyện khi nào?
Không phải cậu chủ không có kinh nghiệm gì về phụ nữ sao?
Lúc tiểu học thì không có khả năng, hai mươi tư tiếng cậu đều ở cạnh cùng với anh, ngay cả lúc anh đi tắm, cậu cũng ngồi bên cạnh đưa khăn.
Mặc dù, cậu chẳng biết bị cậu chủ ghét từ lúc nào, đá ra ngoài cửa đứng chờ phục vụ.
Lúc trung học lại càng không thể, cậu chủ học trường nam sinh quý tộc, hơn nữa dưới con mắt giám sát cao độ của tổng quản bảo mẫu, phương pháp phục vụ nhằng nhằng bám đuôi của cậu, cậu chủ trong sáng tinh khiết không có khả năng bị động vật giống cái có mưu đồ nhúng chàm được.
Chỉ có một khả năng duy nhất là khi đi Anh du học cậu và tổng quản bảo mẫu không thể nào chen chân nổi.
Trước khi cậu chủ tới Anh du học thì có chút kì lạ, thỉnh thoảng nhìn cậu chằm chằm bằng ánh mắt kì quặc, trong đôi mắt đen ấy toàn sự mơ màng và hoài nghi chỉ khi đọc Mười vạn câu hỏi vì sao mới có.
Khi cậu chủ không thấy cậu sẽ trầm giọng gào to, thấy cậu rồi lại ảo não hoạnh họe tại sao con gấu kia lại xuất hiện trong tầm mắt mình.
Cậu còn nhớ rõ cảnh tượng trước khi cậu chủ lên máy bay.
Tổng quản bảo mẫu khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, nói gì mà không thể chịu được cảnh chia xa cậu chủ, trịnh trọng sai cậu đưa anh lên máy bay.
Anh ngồi trên ghế ở phòng chờ VIP, mở báo ra che khuất tầm nhìn.
Cậu ngồi xổm, kiểm tra hành lý của anh lần cuối cùng.
"Tinh dầu bên kia không bán, nước hoa bên kia không bán, tương ớt bên kia không bán, dưa muối bên kia không bán, cậu chủ, dao cũng phải mang một cái theo à?"
Vừa ngẩng đầu lên, cậu phát hiện anh đã hạ tờ báo xuống từ khi nào, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cậu, thấy cậu đột nhiên ngẩng đầu lên, anh lại vội vàng giơ tờ báo lên che mặt.
Vành tai cậu... chủ đỏ ư?
Cậu không để ý nhiều, tiếp tục hỏi câu ban nãy.
"Em đã hỏi thăm rồi, nghe bảo dao bên kia dùng không tốt đâu, tự mang dao ở nhà đi chặt thịt róc xương thì tốt hơn. Em đi mua thử xem".
"Sao cậu không chui vào trong hành lý đi?".
"Cậu chủ, cậu lại đùa em rồi, không nỡ xa em hả!".
Một câu nói đùa vô ý nhưng lại chọc cậu chủ giận tím mặt, "Ai không nỡ xa cậu hả! Cậu cho là mình rất quan trọng với tôi, tôi không có cậu thì không được à? Chẳng hiểu ra sao cả! Hừ!"
Người chả hiểu ra sao rõ ràng là anh mà, sao tự dưng lại quát cậu.
Sau khi kiểm tra kĩ càng tất cả hành lý, cậu đưa cậu chủ tới cửa đăng kí, anh cầm cái va ly to từ tay cậu, nhìn cậu thật chăm chú, cậu nhìn vào đôi mắt đen của anh, nở nụ cười tươi tắn của người hầu được rèn luyện chuyên nghiệp.
Trung Thành nhíu mày, nhìn sang chỗ khác, nói như lơ đãng.
"Cậu... không có gì muốn nói với tôi à?".
"Có! Nếu cậu chủ lên máy bay khó chịu, thì em đã mua cho cậu ít thuốc chống say rồi, để ở ngăn ngoài cùng túi xách ấy, dùng tốt lắm".
"...". Thành trừng mắt lạnh lùng, "Còn gì nữa?".
Còn à?
"A, đúng rồi, tổng quản bảo mẫu nói, tới bên kia có muộn cỡ nào cũng phải gọi điện về, mọi người ở nhà chờ điện thoại của cậu chủ!".
"... Còn. Gì. Nữa. Không!".
Còn gì nữa nhỉ? Không còn mà! Cậu lắc đầu.
"Không còn à?".
Cậu gật đầu.
Cậu chủ thở dài một hơi, tốt bụng hướng dẫn cậu,"Tôi sắp đi đâu?".
"Nước Anh ạ...".
"Có xa không?".
"Siêu xa đó". Phúc đã từng đo trên bản đồ bằng tay rồi, cách mấy bàn tay lận.
"Thế cậu sẽ không nói với tôi..". Đừng đi sao?
"A a a! Em biết rồi, cậu chủ đi thong thả, lên đường bình an, em ở nhà sẽ câu trời phù hộ cho cậu". Hóa ra là chờ cậu nói lời từ biệt cuối cùng, cậu chủ đúng là người hình thức quá!
"...".
"Cậu chủ? Cậu sao thế?". Sao cổ lại nổi gân xanh thế này.
"Cậu mong tôi đi nhanh thế cơ à!?".
"Hả?". Có ai nói thế đâu?
"Không phải phục vụ cậu chủ khó tính như tôi, cậu tự do rồi đó, hài lòng lắm đúng không?".
"Hả?". Tại sao phải đọc ra suy nghĩ của cậu như vậy?
Cậu đã thầm nghĩ như thế thật, nhưng nơi anh phải đi tới xa quá, cậu cũng từng ủ ê vì không thể đi cùng anh mà...
"Tôi nói cho cậu biết, tuyệt đối không phải là cậu! Mắt tôi không kém như thế đâu!".
Cái gì mà tuyệt đối không phải là cậu? Mắt cậu chủ với cậu có quan hệ gì?
Không đợi cậu phản ứng, cậu chủ đã lôi va li tới cửa lên máy bay, bóng lưng kia nhìn như anh bị cậu đuổi đi vậy.
Năm ấy cậu chủ mười chín tuổi, cậu mười sáu tuổi.
Tình cảm còn chưa nảy nở đã bị bóp chết, bỏ qua cơ hội lớn lên.
Vèo một cái đã năm năm trôi qua.
Năm năm của cậu đơn giản lại chán chường, không còn cậu chủ kiếm chuyện hành hạ, thỉnh thoảng cậu cũng không tự trọng mà nhớ tới gương mặt lạnh lùng của cậu chủ, đôi môi nhếch lên, còn cái giọng ra lệnh nữa, có phải cậu làm người hầu lâu lắm rồi, cái tính thích bị đàn áp bám chắc tới mức không có cậu chủ sai bảo, cậu cảm thấy vô cùng khó chịu! Có khi, cậu lo lắng nghĩ, cậu chủ ở Anh có sống như thế này không. Không có cậu, mọi việc có thuận lợi không?
Đối với cậu chủ mà nói, cậu thực sự không quan trọng như thế sao?
Nhưng giờ xem ra, thiếu cậu cũng chẳng có gì đáng kể với cậu chủ. Không có cậu, cuộc sống của cậu chủ ở Anh vẫn thuận lợi vui vẻ như xưa.
Có phải anh và cô nước hoa kia đã từng có gì ở Anh không?
Cậu muốn mở miệng hỏi, rồi lại sợ bản thân mình không có tư cách hỏi.
Hôm sau vẫn đi làm như thường lệ, Đức Phúc đang sắp xếp bộ đồ ăn, lại bị giám đốc gọi riêng vào một phòng, cô nước hoa đang bắt chéo chân ngồi cạnh cửa sổ, nhìn từ đầu tới chân cô gái hôm qua nhảy với cậu chủ, quay đầu nói với giám đốc.
"Tôi không thích cô gái này, sa thải đi".
Sắc mặt giám đốc có chút khó xử, Trác Kiều hừ một tiếng cười nói, "Chú tôi có cổ phần trong khách sạn đấy, tôi nói một câu nhỏ như thế mà cũng không có tác dụng hả? Không thì để chú tôi tới đây nói với ông nhé?"
Chữ ông mỉa mai kia nhảy ra, khiến giám đốc chỉ có thể gật đầu đồng ý, vừa đưa cô đồng nghiệp bị sa thải ra khỏi phòng, vừa ra hiệu bằng mắt cho Đức Phúc, ý bảo nên thức thời nghe lời dạy bảo của cô tiểu thư trước mặt đi.
Vừa tới đã bị cô ta cho một đòn ra oai trước, Phúc cắn môi trước mặt Trác Kiều, hít một hơi, chẳng ngờ không hề ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc đặc trưng của cô ta.
"Cậu là người hầu của Trung Thành?". Kiều khoanh tay lại, nhìn cậu từ trên xuống dưới.
Không để cho cậu đáp đã tự nói tiếp.
"Đúng là loại người thấp kém. Này! Qua đây rót trà cho tôi".
Tim Đức Phúc co lại một cái, vẫn nâng ấm trà lên rót trà cho cô ta.
"Ai bảo cậu rót đầy thế hả! Tôi uống trà phải thêm sữa tươi và đường, cậu rót đầy như thế, tôi thêm sữa vào sao được? Rốt cuộc cậu có hiểu được cách pha hồng trà của Anh không hả? Sao cậu phục vụ anh Trung Thành được? Đúng là đồ nhà quê!".
Con bà nó chứ! Cậu phục vụ cậu chủ ra sao ai cần cô ta lắm mồm xen vào hả? Cô ta muốn coi cậu phục vụ cậu chủ thế nào đúng không?
Đức Phúc cầm cái chén lên, làm một hơi hết hơn nửa chén hồng trà, dằn chén xuống.
"Giờ có thể thêm sữa vào rồi, thêm đi!"
"Cậu! Cậu uống rồi sao tôi uống được!".
Hừ! Cậu phục vụ cậu chủ như thế đó! Lần nào cậu rót quá tay, cậu chủ cũng ra lệnh tự cậu uống hết phần rót thừa đi, dù cậu uống rồi, cậu chủ cũng uống hết đó thôi! Cô ta khó chịu thì đừng có uống!
"Thôi, không thèm so đo với loại người như cậu, mất cả hứng!". Trác Kiều bỏ qua chén hồng trà cậu vừa uống, mím đôi môi đỏ mọng đi vào chuyện chính.
"Tôi gọi cậu tới là muốn cậu chuyển lời cho cô chủ nhà cậu giúp tôi. Dù tôi không biết cô ta là loại phụ nữ kiểu gì, nhưng chắc chắn cô ta không thể xuất hiện, nên mới bị anh Trung Thành quẳng ở nhà. Sở dĩ anh Thành kết hôn với cô ta chẳng qua là vì tôi ở Anh chưa về, anh ấy lại gấp gáp muốn thừa kế khách sạn nên mới chọn người không tài sản, không gia thế như vậy, anh Trung Thành đã nói rồi, vợ của anh ấy phải xuất thân từ gia đình thượng lưu giàu có. Tôi là tiểu thư của tập đoàn TKE, đã quen Trung Thành từ lúc du học ở Anh, cô ta cùng lắm chỉ là cái bia dùng khi khẩn cấp, giờ tôi đã về rồi, cô ta nên tự giác mà rút lui đi thôi".
"...Cô Trác Kiều, cô có thể nói lại một lần nữa đế tôi mang giấy bút ra chép lại được không? Cô nói nhiều quá, tôi sợ không chuyển hết lời được".
"Cậu!". Đôi môi đỏ mọng của Trác Kiều cong lên, dăn gót giày cao gót đứng bật dậy, "Cậu chỉ là người hầu mà dám hỗn với tôi à? Đừng tưởng có Trung Thành chống lưng mà cậu làm càn!".
"Tôi chẳng hỗn gì cả, tôi là người hầu, tôi hỗn gì được chứ? Ý của cô, tôi hiểu, gửi lời cho cô chủ nhà tôi, nói cô đã về, muốn cô ấy ly hôn với cậu chủ, đúng không? Lời của cô, tôi nhất định chuyển, tôi còn có chuyện phải làm, tôi đi trước đây".
Cậu không chờ cô ta nổi điên lên, ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại.
Tại sao không ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc kia, cậu vẫn thấy đau đầu như hồi đó, cậu thực sự không muốn ở chung một mái nhà với người phụ nữ này, nhưng nếu cô ta ở bên cậu chủ thật, có phải cậu phải phục vụ cô ta như phục vụ cậu chủ không?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro