Chap 5

"Ăn xong rồi, cô về được rồi đó" - vừa mới buông đũa xuống là SeolA lập tức đuổi Eunseo về ngay

"Từ từ chứ con, chưa ăn tráng miệng mà" - bà Kim muốn Eunseo ở lại thêm tí nữa

Eunseo giương mắt nhìn chọc tức SeolA làm cho SeolA nổi đóa lên

"Cô... Cô.." - tức quá nên SeolA  bỏ đi vào phòng

"Để con phụ cô rửa chén" - Eunseo nhanh tay bê chén dĩa đi vào bếp

"SeolA à, ra ăn trái cây nè con"

Nghe mẹ gọi, SeolA mở cửa phòng đi ra ngoài phòng khách. Vừa bước ra đã thấy Eunseo ngồi nói chuyện vui vẻ với bà Kim

"Con không biết ai mới là con của mẹ nữa" - SeolA cắn một miếng dâu tây, bực dọc nói

Bà Kim xua tay với Eunseo

"Mặc kệ nó đi con, kể tiếp cho cô nghe đi"

SeolA chính thức bị cho ra rìa

__________

SeolA sửa soạn chuẩn bị đi ra ngoài, hôm nay cô có ca trực đêm ở sở cảnh sát. Eunseo cũng đang chuẩn bị ra về. Trước khi ra về, Eunseo còn được bà Kim tặng một hộp canh nữa

Eunseo hí hửng ra về khác với vẻ bực dọc của SeolA

SeolA đi trước, Eunseo đi sau. Qua một ngã tư, SeolA đi qua đường không để ý có một chiếc xe vượt đèn đỏ đang lao tới

"Cẩn thận" - Eunseo hét to lao ra kéo SeolA và lề, lúc xoay người thì không may mắn Eunseo bị chiếc xe kia đụng trúng vào chân

Cả hai ngã xuống đường, SeolA bất ngờ, suýt chút nữa xảy ra tai nạn rồi

"Ah"

Nghe tiếng rên làm SeolA nhìn Eunseo, thấy ống chân của Eunseo có dòng máu tươi chảy ra, SeolA vội vã hỏi

"Cô có sao không?"

"Ui da... Tất nhiên la có sao rồi... Ah.."

"Tôi đưa cô vào bệnh viện"

Nói rồi SeolA lập tức gọi taxi đưa Eunseo vào bệnh viện

_______

"Cô ấy bị nứt xương ống quyển, tránh vận động mạnh"

"Dạ, cảm ơn bác sĩ"

SeolA đẩy cửa đi vào phòng bệnh, tháya Eunseo đang nằm trên giường với một chân bị bó bột

"Cô sao rồi?"

"Đúng là lần nào gặp cô tôi cũng bị xui xẻo, mấy lần trước bị đánh, còn lần này là gãy chân. Tôi nhớ tôi ăn ở tốt lắm mà"

"Tại cái miệng hại cái thân cô đấy, ai bảo mấy lần trước cứ chọc tức tôi làm chi để bị ăn đòn"

"Cô nên nhớ là lúc nãy tôi cứu cô đó. Tại cô mà tôi phải nằm đây này." - Eunseo bực tức nói

"Vậy giờ cô muốn tôi làm gì?"

Nghe SeolA nói vậy, lập tức Eunseo nở trên môi một nụ cười nham hiểm

"Cô phải chăm sóc tôi đến khi tôi lành lại"

"Cái gì? cô bị điên hả? muốn ăn đòn không mà yêu cầu kiểu đó"

"Tại ai mà tôi bị thương đây? Có trách nhiệm chút đi cô hai"

SeolA suy nghĩ lại cũng có chút áy náy

"Được, tôi đồng ý"

Eunseo ngoài mặt như không có gì nhưng trong lòng có chút gì đó nham hiểm

"Kì này mình sẽ trả thù, lấy lại cả vốn lẫn lời luôn"

Từ đó, ngày nào SeolA cũng đến bệnh viện chăm sóc cho Eunseo

"Tôi muốn ăn táo, gọt cho tôi đi" - Eunseo giở giọng ra lệnh

"Cô bị gãy chân chứ có gãy tay đâu, tự mà gọt"

"Nè, tôi vì ai mà..."

"Thôi , tôi gọt là được chứ gì. Cô ngưng cái điệp khúc của cô lại đi! "

SeolA đành miễn cưỡng gọt táo cho Eunseo ăn

"Mai cô nấu canh xương cho tôi nha, tôi muốn ăn"

"Cô tự đi mà nấu"

"Vì ai mà..."

"Tôi nấu là được chứ gì!"

"Ừ, vậy có phải tốt hơn không" - Eunseo thích thú với cái trò đày ải SeolA cuủa mình

___________

"Tôi muốn ra vườn sưởi nắng, cô đẩy tôi ra đó dùm đi"

SeolA đẩy Eunseo ra vườn, đang ngồi sưởi nắng thì nhìn thấy một đứa trẻ bị ngã, SeolA liền chạy tới đỡ đứa bé dậy

"Em có sao không?"

"Dạ em không sao"

SeolA phủi đất cát trên quần áo của thằng bé, rút cả khăn ra lau lại mặt mũi cho thằng bé ấy nữa

Nhìn SeolA dịu dàng khác xa với một SeolA nóng tính, hay lớn tiếng với người khác làm cho Eunseo cảm thấy lạ lẫm. Nhìn nụ cười dịu dàng của người kia làm cho trái tim của Eunseo có cảm giác như hụt đi một nhịp

"Em cẩn thận nha, đừng chạy nhảy lung tung dễ bị ngã lắm đó" - SeolA vừa nói vừa lau tay cho thằng bé

"Dạ, em biết ồi. Em cảm ơn chị"

SeolA xoa đầu thằng bé rồi quay lại chỗ Eunseo ngồi. Vẻ mặt dịu dàng khi nãy lập tức biến mất chỉ với một cái quay người, khuôn mặt trở về vẻ khó chịu như thường ngày

Eunseo im lặng một hồi lâu rồi mới lên tiếng hỏi

"Sao cô không thể dịu dàng với tôi được vậy?"

"Tại sao tôi phải dịu dàng với cô chứ?"

"Vậy mà cô cũng nói được nữa hả"

"Làm gì mà không được? lọai người xấu xa như cô mà đòi tôi cư xử dịu dàng hả, mơ đi"

"Cô đúng là cái đồ đanh đá mà"

SeolA liếc Eunseo một cái rồi quay người bỏ đi

"Này.. Này.. Cô phải đẩy tôi về phòng chứ... Yahhh" - Eunseo gọi khan cả tiếng mà SeolA chẳng thèm quay lại làm cô phải tự lăn xe về phòng

_________

Nằm viện hơn hai tuần cuối cùng Eunseo cũng đã được xuất viện. Chống đôi nạng đi ra khỏi bệnh viện đã thấy hình bóng quen thuộc kia. SeolA đã đứng sẵn để đón cô

"Tôi tự về được, cô không cần đến đón đâu"

"Ừ"

SeolA lái xe đưa Eunseo về nhà theo sự chỉ dẫn của người chống nạng. Đang lái xe thì diện thoại của SeolA reo lên

"Tôi nghe"

"........"

"Tôi tới ngay"

SeolA ngay lập tức vòng xe trở lại, lái xe đến một khu chung cư cũ. Vừa xuống xe, SeolA đã nghe báo lại rằng có một người đàn ông đang định tự tử. SeolA lập tức vào thang máy lên tầng thượng, Eunseo cà thọt chống nạng chạy theo

"Ê ê.. Đợi tôi"

"Trời ơi.. Cô phiền quá đi" - mặc dù nói như vậy nhưng SeolA cũng phụ một tay đưa Eunseo vào thang máy

Lên đến tầng thượng, cảnh sát đang bao vây gần đó

"Không được qua đây, tôi sẽ nhảy xuống dươi, đừng cản tôi, tôi không muốn sống nữa!" - người đàn ông hét lên

"Anh bình tĩnh, có gì thì hãy ổn định tâm lí đã rồi từ từ giải quyết"

"Không còn giải quyết được đâu" - người đàn ông rầu rĩ nói, không khí xung quanh anh ta cũng dần trở nên xám xịt. Chắc hẳn anh ta đã gặp một vấn đề nào đó phức tạp mới dẫn anh ta đến con đường này

Eunseo nhận thấy tình hình không ổn liền huých vào vai của SeolA

"Ê, để tôi ra đó nói chuyện thử với ông ấy xem sao. Càng kéo dài càng nguy hiểm"

"Được không?" - SeolA nhìn Eunseo với ánh mắt nghi ngờ

"Yên tâm" - Eunseo vỗ vai SeolA rồi đi lại gần ông ta

"Cho cô ấy vào đi!" - SeolA ra lệnh cho cảnh sát tránh đường cho Eunseo đi vào

"Này anh!"

"Cô đừng có qua đây"

"Tôi không qua đâu. Nhưng mà sao anh lại suy nghĩ bế tắc như vậy?"

"Tôi bị thất nghiệp, bà vợ ở nhà thì liên tục chửi tôi là đồ vô dụng. Bà ta còn nói tôi là đồ phế vật, là đồ bỏ đi, bà ta bảo tôi đi chết đi cho đỡ chật đất"

"Trời ơi anh ơi, anh như vậy là còn sướng chán. Tôi đây này, tôi còn khổ hơn anh mà tôi vẫn sống đây này. Anh ngồi xuống đây tôi kể anh nghe chứ đứng quài mỏi chân lắm"

Eunseo quăng hai cây nạng qua một bên rồi ngồi phịch xuống, người đàn ông kia không chút đề phòng cũng ngồi xuống theo

"Kể cho anh nghe tôi còn thảm hơn cả anh, bị thất nghiệp, về nhà bị vợ đánh đến nỗi gãy cả chân phải nhập viện đến hôm nay mới đựơc xuất viện đây này. Anh thấy so với anh thì chuyện của anh có là gì không hả?" - Eunseo ngồi than vãn

"Vợ cô đáng sợ thật, dữ tợn hơn cả bà nhà tôi nữa"

"Thì bởi vậy, hung dữ như vậy mà tôi vẫn còn sống được đây này. Anh cứ yên tâm, tôi có nhiều bạn bè lắm, tôi sẽ nhờ họ tìm cho anh một công việc phù hợp"

"Thật sao! Thật sự cảm ơn cô nhiều lắm" - người đàn ông vui mừng lắc mạnh vai của Eunseo

"À mà vợ cô là ai vậy?"

"Thì là cái cô mặc sơ mi trắng đang đứng khoanh tay trước ngực đó" - Eunseo chỉ tay về phía của SeolA

Người đàn ông đỡ Eunseo đứng dậy đi về phía cảnh sát. Trước khi về, ông ta đi ngang qua SeolA nói khẽ

"Tội nghiệp cho chồng cô quá!"

"Hả??"

Một hồi sau như hiểu ra điều gì đó, SeolA liền nhìn Eunseo với đôi mắt tóe lửa

"SON EUNSEO!!!"

........


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro