1


1.

"A... Sh.... "

Cảm giác đầu đau như vỡ toác ra là cảm nhận đầu tiên của Morofushi Hiromitsu sau khi có lại ý thức. Cơn đau giống như có ai đó chơi một bản nhạc rock bùm chát chói tai ở ngay trong đại não khiến anh không nhịn được đưa tay ôm đầu.

Sau đó, một cơn đau dữ dội ở vị trí trái tim khiến anh quên cả cơn đau trên đầu, nằm cuộn mình trên giường túm chặt lấy ngực áo, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.

Không biết đã qua bao lâu, cơn đau trên người Morofushi Hiromitsu mới dịu lại một chút. Quần áo trên người anh đã thấm ướt mồ hôi, trong lúc thay quần áo, nghĩ đến điều gì đó, cơ thể anh cứng đờ.

Không phải anh đã chết rồi sao?

Thân phận gián điệp nằm vùng bị bại lộ, cuộc đối đầu với Rye trên sân thượng, tiếng bước chân ở cầu thang, nòng súng chĩa thẳng vào trái tim... Những cảnh tượng kinh động lòng người lần lượt xuất hiện trong đầu anh, khiến anh hoang mang tột độ.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh nhéo mình một cái, xác nhận không phải đang mơ, điều này lại càng khiến anh cảm thấy khó hiểu.

Morofushi Hiromitsu nhìn quanh căn phòng mình đang ở. Anh không có bất kỳ ấn tượng hay ký ức nào liên quan đến căn phòng này cả, nhưng nhìn đồ đạc và cách bày trí trong phòng thì đúng là phong cách của anh.

Anh cầm lấy điện thoại di động đang đặt trên bàn, thử nhập vào một chuỗi mật khẩu. Mật khẩu đúng, điện thoại được mở lên, đây rõ ràng là điện thoại của anh.

Một tin nhắn chưa đọc đến từ chánh thanh tra Sở cảnh sát đô thị Tokyo Kuroda khiến anh chú ý.

"To: Công an Morofushi Hiromitsu

Ông trùm của tổ chức, kẻ đứng đầu tập đoàn Karasuma và tàn đảng của tổ chức đã bị bắt, ngày mai anh có thể quay lại Sở cảnh sát để phục chức.

-Kuroda Hyoue-

???

Morofushi Hiromitsu cảm thấy đầu mình lại bắt đầu đau, lần này là do cả đống dấu chấm hỏi đập thẳng vào đầu anh.

Ngay khi mình chết đi rồi sống lại, vừa mở mắt ra, tổ chức đã bị hủy diệt, mình còn được thăng chức, vậy quá trình ở giữa thì sao? Morofushi Hiromitsu ngồi trên giường suy nghĩ rất lâu, xác nhận kí ức 26 năm trước của mình vẫn còn y nguyên. Nếu đây không phải mất trí nhớ, lẽ nào mình đã xuyên đến tương lai?

Hồi còn học trung học, anh cũng từng đọc rất nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, vậy nên anh tạm thời xếp chuyện phi nhân loại mình vừa trải qua là hiện tượng xuyên không. Nhưng điều anh muốn biết nhất bây giờ là anh đã xuyên tới thời không nào?

Còn mấy người Zero thì sao?

Morofushi Hiromitsu nhìn đồng hồ, và đột nhiên phát hiện ra, "ngày mai" trong tin nhắn chính là hôm nay...

Thôi xong, hi vọng giờ làm việc ở nơi này không giống với thế giới cũ, không thì ngay ngày đầu tiên phục chức anh đã đi làm muộn rồi, chuyện này đúng là...

Morofushi Hiromitsu lấy tốc độ đuổi bắt tội phạm mà chạy đi, khi đến được sở cảnh sát, anh khom lưng chống gối thở hổn hển.

Không nghĩ tới bên cạnh lại truyền đến tiếng thở nặng nề, anh ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện ra hai bóng dáng quen thuộc đang thở dốc với tư thế giống hệt anh bây giờ.

Hai người kia nhận ra ánh nhìn của anh, cũng ngẩng đầu lên, 3 đôi mắt nhìn nhau...

"Morofushi-chan?/ Morofushi?"

"Hagiwara, Matsuda?"

Xem ra Morofushi Hiromitsu, một xác chết sống lại cũng không cô đơn, hai người vừa đến này chính là hai người bạn cùng lớp với anh, vốn cũng đã hi sinh.

Ba người đứng ở cửa trao đổi thông tin, xác nhận ba người đến từ cùng một thế giới, lúc này mới hơi thấy an tâm.

Bọn họ cũng phát hiện ra kí ức của họ ở thế giới cũ dừng lại ở khoảnh khắc mình chết đi, sau khi sống lại đều có cảm giác đầu đau như búa bổ và cảm giác đau đớn dữ dội ở vị trí bị thương khi chết.

Morofushi Hiromitsu lo lắng nhìn hai người bạn, Hagiwara Kenji và Matsuda Jinpei đều vì bị bom nổ mà qua đời, lúc đến thế giới này nỗi đau phải gánh chịu chắc chắn anh không thể nào tưởng tượng nổi, dù sao thì anh cũng là tự sát, chỉ có trái tim có cảm giác đau mà thôi.

Còn có một vấn đề đáng lo nữa, Morofushi Hiromitsu nhìn Hagiwara Kenji một lúc lâu, cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi hắn: "Hagiwara, sao mặt cậu lại bầm tím vậy?"

Hagiwara Kenji cười khổ, ghé vào tai Morofushi Hiromitsu nói nhỏ với anh, đó là do tớ bị Jinpei-chan đánh.

Nhớ lại quãng thời gian trước, trong một căn phòng ở một khu chung cư tại Tokyo, Hagiwara Kenji cau mày mở mắt ra, khi hắn muốn ngồi dậy lại bị cơn đau bất chợt ập đến đánh cho ngã xuống giường.

Mồ hôi lạnh trên trán túa ra, bàn tay nắm chặt ga trải giường cũng nổi gân xanh, cảm giác đau đớn thấu tim gan, khắp người đều bị lửa thiêu cháy là cảm giác mà hơn 20 năm qua hắn chưa từng trải qua.

Đến tận khi hắn sắp ngất xỉu thì cơn đau trên cơ thể mới dần dịu lại. Hắn ổn định lại hơi thở, chờ cơ thể có thể có thể cử động mới mở cửa ra ngoài dò xét, phát hiện trong phòng còn một người nữa.

Không đợi Hagiwara Kenji mở cánh cửa phòng đối diện, cánh cửa đó đã mở ra từ bên trong.

Nhìn thấy khuôn mặt quen đến không thể quen hơn của cậu bạn thân từ nhỏ, Hagiwara còn chưa kịp vui mừng hỏi chuyện gì đã xảy ra, mới chỉ thốt lên "Jin..." đã lĩnh ngay một cú đấm thẳng vào mặt.

Hagiwara Kenji ôm mặt không dám tin, muốn hét lên Jinpei-chan sao cậu lại đánh tớ, nhưng nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt bạn thân, hắn lại không nói được gì, im lặng nuốt hết câu từ vào bụng.

Hắn thề rằng hắn chưa từng thấy biểu cảm như vậy trên gương mặt Matsuda Jinpei.

Cũng giống như Hagiwara Kenji trải qua cơn đau dữ dội khắp cơ thể, mặt Matsuda Jinpei tái nhợt, không còn chút máu, trên trán cũng đều là mồ hôi lạnh.

Khi nhìn thấy Hagiwara, trên mặt Matsuda là sự khiếp sợ, tức giận, bi thương, mừng rỡ, cả người chật vật không thôi.

Đợi đến khi hai người tỉnh táo lại, Hagiwara Kenji muốn đi lấy lòng dỗ ngọt Matsuda Jinpei, dù sao thì cũng là hắn bỏ lại bạn thân mà đi trước, cũng không trách cậu ấy vừa nhìn thấy mình là muốn đấm cho một cái.

Ngược lại, sau khi Matsuda Jinpei nói chuyện cậu cũng chết trong tay kẻ đánh bom kia thì có chút chột dạ.

Hagiwara Kenji giả bộ giận dữ dạy dỗ Matsuda Jinpei vài câu, cũng may một cú điện thoại gọi đến đúng lúc cứu hắn khỏi người bạn thân thiếu kiên nhẫn đang muốn đấm hắn cú nữa vào mặt bên kia cho cân xứng.

Sau khi nhận cuộc gọi, tiếng mắng mỏ của cấp trên như sấm gầm bên tai làm Hagiwara suýt nữa thủng màng nhĩ, yêu cầu Hagiwara và Matsuda nhanh chóng trở về đội xử lý chất nổ, sở cảnh sát Tokyo làm việc.

Vậy nên mới có cảnh ba người đi làm muộn gặp nhau ở sảnh sở cảnh sát.

Ba người bọn họ quên mất chuyện phải đi làm, đứng ở sảnh nói chuyện, cũng không phát hiện một gương mặt quen thuộc đang từ sở đi ra.

Người kia ngáp dài một cái, phát hiện có ba người đang đứng chắn cửa, nhìn kĩ lại thì đúng là ba người bạn cùng lớp với mình.

"Dù sao thì chúng ta vẫn nên liên lạc với lớp trưởng và Zero đã."

Morofushi Hiromitsu suy nghĩ một lát, đưa ra kết luận, không ngờ vừa nói xong liền bị một người vừa được anh nhắc đến ôm ghì lấy cổ, khiến anh lảo đảo suýt ngã.

Date Wataru ôm cổ Morofushi Hiromitsu, vui mừng chào hỏi bọn họ:

"Hahaha không phải là Morofushi, Hagiwara và Matsuda đấy ư! Sao các cậu lại ở đây? Các cậu..."

Nói một hồi Date Wataru cũng phát hiện có gì đó sai sai, cảm giác ở tay quá chân thực, và nhiệt độ cơ thể cũng là ấm...

Chuyện gì thế này?

Bạn bè mình tá thi hoàn hồn à?!

Thứ lỗi cho y nhất thời não ngắn, nhìn thấy bạn bè vốn đã mất của mình đứng ở cửa nói chuyện cũng không chút do dự tiến đến gia nhập cuộc vui. Bởi vừa rồi y cũng đã ở trong phòng nghỉ của cảnh sát trải qua cơn đau như bị xe tải lăn qua lăn lại đè ép, như trải qua mấy chục lần đau đớn.

Dường như ở thế giới này y cũng trải qua giống với khi ở thế giới cũ, tra án mấy ngày không ngủ không nghỉ, thêm vào chuyện xảy ra tai nạn giao thông mà chết rồi lại sống lại ở đây làm tinh thần y hỗn loạn vô cùng. Cả tinh thần và cơ thể đều bị hành hạ khiến sắc mặt y rất khó coi, vậy nên cả đàn em trong sở và thanh tra Megure đều giục y mau về nhà nghỉ ngơi.

Tinh thần hoảng hốt cũng là lí do khi y nhìn thấy những người bạn vốn đã hi sinh từ lâu đột nhiên xuất hiện cũng không hề thấy có gì không đúng, thậm chí ý còn tiến lên bắt chuyện, cũng nhất thời quên đi y cũng thuộc nhóm bốn người đã hi sinh kia.

Người đứng ở cửa ngày càng nhiều.

Vài phút sau, điện thoại của Matsuda Jinpei kêu lên, cấp trên của họ lần nữa gầm gừ thúc giục hai tên vừa được thăng chức trong đội mau mau tới làm việc.

Bốn người không thể không tạm ngừng cuộc nói chuyện, người đi làm, người về nhà nghỉ ngơi, hẹn nhau buổi tối tan làm xong lại nói chuyện kĩ càng.

Ngủ nửa ngày cũng hồi phục tinh thần, Date Wataru thoát khỏi bộ dạng lôi thôi lếch thếch do mấy ngày không nghỉ, cầm chìa khóa xe đi đón nhóm bạn tan làm.

Bốn người đến tiệm thịt nướng thường đến khi còn sống, bắt đầu chia sẻ thông tin của mình.

Ngoại trừ tin tức về cái chết của bốn người ở thế giới cũ, bọn họ thông qua tài liệu trong sở cảnh sát biết được những chuyện liên quan tới họ ở thế giới này.

Bọn họ bây giờ đều 29 tuổi, thế giới này và thế giới cũ về cơ bản không có gì khác biệt, đối với Date Wataru hi sinh năm 28 tuổi, chỉ chênh lệch 1 năm so với thế giới cũ thì về tổng thể không có thay đổi gì.

Ở đây bọn họ đều khá may mắn. Trong thế giới này, thân phận nằm vùng của Morofushi Hiromitsu không bị bại lộ, thành công kết nối thế lực của các quốc gia cùng lật đổ tổ chức áo đen, nhờ vậy mà anh được thăng chức, lên tới chức thanh tra.

Tên tội phạm đánh bom Hagiwara Kenji và Matsuda Jinpei ở thế giới cũ, ở thế giới này cũng bị cảnh sát bắt từ 7 năm trước, nhờ vậy mà chuyện Hagiwara tử vong cũng không xảy ra.

Tội phạm đặt bom bị bắt cũng ngăn cản sự kiện bom nổ trên vòng đu quay liên quan đến Matsuda Jinpei vào 4 năm trước (ở thế giới cũ). Trong 7 năm này, Hagiwara và Matsuda nhiều lần gỡ bom thành công, lập nhiều công lớn, được thăng chức, hiện tại cũng không cần thường xuyên phải lên tuyến đầu gỡ bom nữa.

Date Wataru cũng xảy ra chuyện giống với thế giới cũ, vì nhặt cuốn sổ bị rơi mà suýt gặp tai nạn giao thông, may mắn được Hagiwara và Matsuda gặp được kéo y lại mới không xảy ra tai nạn.

Ở thế giới này tránh được một kiếp, bọn họ đều cảm thấy vui mừng không thôi, nhưng trước mắt họ lại đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng.

"Các cậu thật sự không tìm được tung tích của Furuya sao?"

Đúng vậy, vấn đề bọn họ gặp phải chính là đây.

Bạn cùng lớp của họ, người từng là thủ khoa khóa học, Furuya Rei, ở thế giới này hoàn toàn không tìm được thông tin gì về người này, giống như đã bốc hơi khỏi nhân gian, như là chưa từng xuất hiện.

Hagiwara lắc đầu, nói với các bạn thông tin mình tìm được ở sở: "Tớ và Jinpei-chan đã điều tra cẩn thận, hoàn toàn không tìm được ở Nhật Bản có người tên Furuya Rei xấp xỉ tuổi chúng ta."

"Tớ cũng tìm trong cơ sở dữ liệu điều tra của bộ công an, cũng hoàn toàn không tìm thấy ghi chép nào có liên quan đến Zero cả..." Morofushi Hiromitsu chống cằm, nghĩ đến khả năng khác, "Hay là ở thế giới này Zero đi nằm vùng ở tổ chức khác, nên tư liệu về cậu ấy đều bị xóa đi?"

Matsuda Jinpei phản đối giả thiết của anh, "Tớ nghĩ không phải, tớ gọi điện cho ông già chủ nhiệm, ổng nói lớp Onizuka căn bản không có người nào tên Furuya Rei, nhóm chúng ta năm đó cũng chỉ có 4 người, mà thủ khoa chính là lớp trưởng Date."

Chuyện này thật tệ.

Bốn người cùng nghĩ, trên tư liệu không tra được thông tin gì về Furuya Rei thì còn có thể giải thích là bị che giấu do đang làm nhiệm vụ, nhưng nếu những người khác cũng không có kí ức nào liên quan đến Furuya Rei, thì rõ ràng có khả năng ở thế giới này không tồn tại Zero.

Rõ ràng bọn họ đều được sống lại, những chuyện đã xảy ra ở thế giới này đều suôn sẻ như vậy, nhưng tại sao một người bạn thân lại biến mất?

Bốn người được sống lại và đoàn tụ lẽ ra phải cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng vấn đề xảy ra lúc này khiến họ không khỏi buồn bã. Date Wataru làm đại ca, nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc và an ủi bạn bè:

"Đừng buồn bực như vậy, chúng ta đều sống lại và xuyên đến thế giới này rồi, nói không chừng Furuya cũng đến đây rồi, chỉ là không làm cảnh sát nữa mà thôi. Chúng ta cố gắng tìm ở những nơi khác, nhất định có thể tìm thấy cậu ấy!"

Nghe Date Wataru nói xong ba người còn lại cũng bình tâm trở lại. Đúng vậy, tuy rằng họ không thể thay đổi những chuyện đã xảy ra, nhưng chuyện tìm ra người bạn thân, họ có thể.

Nếu Furuya Rei không ở Nhật Bản, vậy thì tìm ở các quốc gia khác; nếu trong một năm không tìm ra, vậy thì hai năm, chỉ cần họ còn sống, họ nhất định sẽ cố hết sức tìm ra người bạn thân của mình.

Bốn người cùng chạm ly, hứa hẹn nhất định sẽ tìm ra Furuya Rei.

Nhưng mà...

Bọn họ không ai nghĩ đến ngày hứa hẹn được thực hiện lại đến nhanh như vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro