1.1: KẺ KÌ LẠ

Học viện Thanor không chỉ là trung tâm đào tạo những chính trị gia và chiến lược gia tài ba, mà còn là nơi rèn luyện những pháp sư quý tộc mạnh mẽ nhất vương quốc. Những học viên tại đây không chỉ được học về chiến lược, kinh tế hay ngoại giao, mà còn nghiên cứu sâu về ma thuật, từ phép thuật cổ đại cho đến những ứng dụng phép thuật trong đời sống, chính trị và quân sự.

Với lịch sử lâu đời cùng danh tiếng lẫy lừng, học viện Thanor là nơi mà những gia tộc quyền lực nhất gửi con em đến học tập. Những học viên tốt nghiệp từ đây thường nắm giữ các vị trí quan trọng trong các quốc gia, một số trở thành cố vấn hoàng gia, tướng lĩnh hoặc thậm chí là lãnh chúa của các vùng đất rộng lớn.

Mỗi tòa giảng đường tại đây đều rộng lớn và nguy nga như một hội trường hoàng gia thu nhỏ. Trần cao với những chùm đèn ma thuật lơ lửng trên không, tường được chạm khắc bằng các ký tự cổ, tạo nên những kết giới phép thuật bảo vệ và cách âm. Bàn ghế được sắp xếp theo hình vòng cung, tạo ra không gian vừa uy nghi vừa trang.

Buổi sáng hôm sau, Celestia chậm rãi bước vào giảng đường, và như mọi khi, hầu hết các ánh mắt trong lớp lập tức đổ dồn về phía cô.

Tiếng trò chuyện nhỏ dần, một vài người khẽ huých tay nhau, thì thầm điều gì đó. Không khí trong phòng thoáng chốc thay đổi.

Cô đã quen với điều này.

Celestia được coi là một trong những học viên xuất sắc nhất và là hoa khôi của học viện Thanor—danh hiệu mà gần như tất cả mọi người đều công nhận. Xuất thân từ một gia đình quý tộc, với nhan sắc rực rỡ cùng mái tóc bạch kim óng ả và đôi mắt xanh biển long lanh, trong bộ đồng phục màu trắng thanh lịch, dáng vẻ tao nhã của cô luôn nổi bật giữa đám đông.

Nhưng nếu nói cô được yêu thích bởi tất cả mọi người, thì không hẳn vậy...

Cô ấy có thể cảm nhận rõ những ánh mắt khác nhau đang hướng về mình—sự ngưỡng mộ, sự ghen tị, và thậm chí cả sự dè chừng.

Cô bước đến hàng ghế gần giữa lớp, nơi mà cô thường ngồi, nhẹ nhàng đặt sách vở xuống bàn.

-“Celestia, sáng nay có chuyện gì sao?”

Cô vừa ngồi xuống thì một giọng nói cất lên bên cạnh.

Celestia quay đầu, nhận ra người vừa hỏi là Ethan—một học viên khác trong học viện.

Ethan là con trai trưởng của Công tước Roderic, một trong những gia tộc quyền lực bậc nhất. Hắn có mái tóc nâu gợn sóng cùng đôi mắt màu hổ phách, mang một vẻ ngoài điển trai, quý phái. Nhưng điều khiến hắn nổi bật không chỉ là ngoại hình mà còn là trí tuệ sắc sảo cùng tham vọng rõ ràng.

Hắn nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý, như thể đã nhận ra điều gì đó.

Celestia khẽ cười, lắc đầu. “Không có gì quan trọng. Sao cậu hỏi vậy?”

Ethan hơi nghiêng đầu, ánh mắt như dò xét. “Chỉ là… cậu trông có vẻ mất tập trung hơn mọi khi.”

Celestia hơi khựng lại. Không ngờ hắn lại nhận ra điều đó.

“Tôi vẫn ổn.” Cô đáp nhẹ nhàng, rồi chuyển ánh nhìn về phía trước, ra hiệu rằng cô không muốn nói thêm về chuyện này.

Ethan quan sát cô một lúc, rồi nhếch môi cười nhẹ nhưng không nói gì thêm.

Ngay lúc đó, cánh cửa giảng đường một lần nữa mở ra.

Tất cả học viên lập tức im lặng khi người bước vào là giảng viên của họ—Giáo sư Alden.

Alden là một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc và ánh mắt sắc lạnh ẩn sau cặp kính gọng vàng. Ông mặc một bộ áo choàng dài màu xanh đậm viền vàng, tượng trưng cho địa vị cao trong giới học thuật của học viện Thanor. Và...ông không phải kiểu giảng viên dễ dãi.

Chỉ một ánh mắt quét qua cũng đủ khiến cả lớp ngồi ngay ngắn lại.

“Chào buổi sáng.” Ông cất giọng trầm, chậm rãi đặt xấp tài liệu lên bàn giảng. “Hôm nay, chúng ta sẽ tiếp tục bàn về chiến lược chính trị trong thời kỳ xung đột quốc tế.”

Dứt lời, ông đưa tay phẩy nhẹ, và ngay lập tức, một tấm bản đồ phép thuật khổng lồ hiện lên giữa không trung, hiển thị rõ đường biên giới giữa các quốc gia.

Celestia chăm chú nhìn bản đồ, cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng tâm trí cô vẫn không hoàn toàn yên ổn.

Từ nãy đến giờ, cô vẫn cảm thấy có gì đó lạ.

Một ánh nhìn...Ai đó đang nhìn cô.

Không phải như những ánh mắt ngưỡng mộ hay ghen tị thông thường. Mà là một ánh nhìn mang theo sự quan sát khiến cô lạnh sống lưng.

Cô cố gắng lướt qua cả lớp một cách tự nhiên, tìm kiếm nguồn cơn của cảm giác này.

Và rồi cô dừng lại.

Ở cuối lớp, gần sát cửa sổ, có một học viên mà cô chưa từng thấy trước đây.

Một người lạ.

Hắn ngồi một mình, tách biệt hoàn toàn với phần còn lại của lớp. Một kẻ u ám với mái tóc đen gợn nhẹ phủ một phần trán, đôi mắt màu đen tuyền như bầu trời đêm. Hắn khoác bộ đồng phục màu đen của học viện, nhưng không đeo phù hiệu—điều khá là hiếm thấy trong học viện này. Celestia nheo mắt, ánh nhìn dừng lại.

Tên này là ai? Và tại sao hắn lại nhìn cô như thể… đã biết cô từ trước.

Hắn không hề nao núng khi ánh mắt cô quét qua, trái lại, hắn còn nhìn thẳng vào cô với vẻ trầm tĩnh kỳ lạ. Dường như hắn đã sớm nhận ra cô ấy đang nhìn mình, nhưng lại chẳng hề có ý định né tránh.

Chưa bao giờ Celestia thấy hắn trong học viện. Một học viên mới? Nhưng kỳ lạ là không ai trong lớp có vẻ ngạc nhiên hay bàn tán về hắn—trong khi, với một học viện nơi xuất thân quan trọng không kém thực lực, sự xuất hiện của một gương mặt lạ thường gây ra không ít xôn xao.

Cô không thích điều này.

-“Celestia.”

Tiếng gọi nhỏ kéo cô khỏi dòng suy nghĩ.

Ethan vẫn đang nhìn cô, nhưng lần này, cậu ta cũng thoáng liếc về phía người kia.

“… Cậu biết hắn à?” Celestia hạ giọng hỏi.

Ethan nhún vai, khóe môi hơi nhếch lên. “Không. Nhưng ta cũng vừa để ý đến hắn.”

Celestia không đáp, chỉ khẽ nhíu mày.

Ngay lúc đó, một luồng ma lực khẽ rung lên trong không khí.

Cô cảm nhận được một thứ gì đó giống như phép thuật truyền âm—một dạng ma thuật cơ bản nhưng khá là hữu dụng thường dùng để các học viên có thể giao tiếp bí mật với nhau trong giờ học.

Chỉ có điều, nó không nhắm đến cô.

Celestia cảm nhận được sự chuyển động của dòng ma lực, và khi cô lần theo nó, cô nhận ra—

Nó đang hướng về phía kẻ lạ mặt.

Từ vị trí của mình, cô không thể nghe thấy nội dung đoạn truyền âm, nhưng qua cách hắn khẽ nghiêng đầu, vẻ mặt vẫn không chút biến đổi, rõ ràng hắn đã nhận được thông điệp.

Nhưng ai đã gửi nó?

Và quan trọng hơn—tại sao lại ngay lúc này?

Giáo sư Alden vẫn đang giảng bài về chính trị thời chiến, nhưng Celestia gần như không còn nghe thấy gì nữa. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng cô.

Rồi bất chợt—Một tiếng động vang lên.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro