౨ৎ
Chuyện là Wangho đi học mẫu giáo thì có tình đầu luôn ó~ ૮꒰˶ฅ́˘ฅ̀˶꒱ა
1.
Ngày đầu tiên đi học, Han Wangho bám chặt lấy tay mẹ, chẳng muốn rời nửa bước. Em bé thút thít nhõng nhẽo, nước mắt đã rưng rưng: “Mẹ… Wangho hông muốn đi học đâu! Wangho muốn ở nhà với mẹ thôi~”
Mẹ Wangho nhẹ nhàng bế em lên, vừa dỗ dành vừa nở nụ cười: “Wangho ngoan, lớp học vui lắm mà, lát nữa mẹ đón Wangho nhé.”
Nghe mẹ nói, Wangho càng gào khóc to hơn. Em đạp chân, vung vẩy tay, môi mím chặt, đôi mắt đã đỏ hoe. Mẹ đặt bé ngồi sụp xuống sàn lớp rồi chào cô giáo rồi rời đi. Em nhỏ ôm đầu gối, đôi tay ôm chặt balo hình chim cánh cụt bông như thể đang bảo vệ chính mình.
Ngay lúc đó, Lee Sanghyeok bước vào lớp. Cậu bé quan sát khắp phòng, tinh mắt nhận ra ngay Wangho đang ngồi một mình, nước mắt lưng tròng, hồn nhiên và vô cùng đáng yêu.
Bé Wangho có chiếc ba lô chim cánh cụt, trên người là chiếc áo khoác phồng màu hồng đào và đôi má phúng phính đỏ ửng vì khóc.
Sanghyeok rón rén bước đến. Thấy động, bé Wangho ngước lên, đôi mắt long lanh nước chực trào.
"Bạn ưi..." Sanghyeok thì thầm khẽ gọi, giọng nhỏ xíu. "Bạn... có bị đau hông?"
Wangho sụt sịt, mũi đỏ tấy. Bé Wangho lắc đầu. "Hông... Wangho hông bị đau."
"Thế... sao bạn khóc?" Sanghyeok nghiêng đầu, tỏ vẻ thắc mắc. "Khóc là hư lắm ó. Cô Kim bảo, bạn ngoan thì hông khóc đâu."
Wangho nghe thấy lời đó, cảm thấy xấu hổ hơn là bị mắng. Em vội vàng đưa tay lau nước mắt, nhưng nước mắt cứ tuôn ra.
"Bạn tên gì dọ? Mình tên là Sanghyeok ó" Nghe bạn hỏi, Wangho đáp
"Tớ tên là Wangho ó"
Nói xong Wangho bỗng nhiên òa khóc tiếp ." Ơ sao Wangho lại khóc nữa dọ? Ai làm Wangho bùn?
"Hông ai cả...Wangho hông muốn đi học. Mún ở nhà với mẹ cơ..." Wangho thút thít, ôm chặt ba lô chim cánh cụt.
Sanghyeok nhìn chiếc ba lô, rồi nhìn bàn tay đang ôm khư khư của Wangho. Sanghyeok nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, đối diện với bạn.
"Nếu Wangho chơi chung vứi Sanghyeokie , Wangho sẽ hông nhớ mẹ nữa đâu," Sanghyeok nói bằng giọng điệu nhỏ nhẹ, "Ở đây có nhiều đồ chơi lắm. Sanghyeokie còn có kẹo dâu nữa ó~"
Mắt Wangho đang đỏ hoe vì khóc bỗng nhiên mở to. Kẹo dâu!
"Wangho mún kẹo dâu, Sanghyeokie cho Wangho đi mò!" Nghe tới kẹo dâu, bạn nhỏ Wangho quên cả khóc!
Sanghyeokie cẩn thận thò tay vào túi áo khoác, lấy ra một viên kẹo dâu.
"Sanghyeokie cho Wangho ó, nhưng Wangho phải hứa là hông được khóc nữa nha," Sanghyeok chìa viên kẹo ra rồi ngập ngừng nói "Wangho phải chơi chung vứi Sanghyeokie ó"
Bé Wangho vội vàng đón lấy viên kẹo, tay còn lại vẫn ôm chặt ba lô chim cánh cụt. Bé nhanh chóng bóc lớp giấy bọc, nhét viên kẹo vào miệng.
"Wangho hông khóc nữa đâu! Kẹo dâu ngon quá chời luôn ó~"
"Thế... Wangho chơi chung vứi Sanghyeokie nha," Sanghyeok nhắc lại, rồi chìa bàn tay ra.
Wangho nhìn bàn tay nhỏ xíu, mập mạp của Sanghyeok. Bé Wangho gật đầu, đưa bàn tay đang dính chút nước mắt khẽ nắm lấy tay Sanghyeok.
Sanghyeok nắm tay Wangho đứng dậy. Em nhìn xung quanh lớp học, nơi giờ đây không còn đáng sợ như lúc nãy nữa.
"Đây là chỗ chơi lego nha," Sanghyeok kéo Wangho đi về phía một góc phòng đầy những khối lego đủ màu sắc.
"Sanghyeokie và Wangho cùng xây một cái lâu đài thật bự nha~"
Wangho gật đầu lia lịa, đôi má vẫn còn ửng đỏ nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ tò mò. Bé cẩn thận đặt chiếc ba lô chim cánh cụt xuống sàn, nơi mình vừa ngồi khóc
"Wangho xây nhà cho chim cánh cụt được hông dọ? " Wangho nói, giọng vẫn còn hơi sụt sịt
"Wangho thít là được mò~" Sanghyeok hào hứng. "Chim cánh cụt thích nhà màu xanh dương hông?"
"Thích lắm! Màu xanh dương đẹp ó!"
Hai bé ngồi thụp xuống sàn, bắt đầu tìm kiếm những viên gạch lego. Sanghyeok nhanh nhẹn xếp một bức tường cao, còn Wangho thì loay hoay với những khối nhỏ hơn, thỉnh thoảng còn thút thít
Một lát sau, cô giáo Kim bước đến. Cô nhìn thấy hai đứa nhỏ đang chăm chú chơi cùng nhau, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt.
"Ôi, hai bạn nhỏ của cô ngoan quá! Wangho đã không còn nhớ mẹ nữa rồi nhỉ?" Cô Kim nhẹ nhàng xoa đầu Wangho
Wangho ngước nhìn cô, mỉm cười toe toét để lộ hàm răng nhỏ xinh dính màu hồng của kẹo dâu. "Dạ, Wangho hông khóc nữa đâu ạ. Wangho chơi chung vứi Sanghyeokie xây nhà cho chim cánh cụt ó."
"Đúng rồi, Wangho ngoan lắm," Cô Kim khen ngợi. "Sanghyeok giỏi quá, biết dỗ dành bạn Wangho nữa cơ"
.
.
.
Hi~ t có ý tưởng bộ này xong t triển luôn á hihi
Tầm 10 chap và 1 extra
Vote đi hẹ hẹ
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro