15. Lão Ôn đi Võ Khố cứu A Nhứ
Beta: _theblacksugar_
____
Một người mặc bạch y một đường phong phong hỏa hỏa, gặp phải thủ vệ chặn đường cũng không nói một lời mà trực tiếp vung ống tay áo đánh ngất xỉu trước rồi tính sau.
Võ sĩ tùy thân được Cảnh Bắc Uyên mang đến đều không biết người này, cho rằng có địch nhân tập kích liền ra sức ngăn cản, nhưng còn chưa kịp đụng vào góc áo của người nọ đã bị đánh cho một chiêu ngã người ngã ngựa.
Mắt thấy người này đều tức giận đùng đùng đến mức sắp đến trước mặt chủ tử giết người, người tinh mắt vội vàng đi thông báo với Bình An bên cạnh chủ tử trước.
"Diệp tiền bối! Diệp tiền bối, ngươi không thể đi vào!"
Mặc một thân bạch y lại có tư thế lớn như vậy, ngoại trừ Trường Minh Sơn Kiếm Tiên tiền bối thì còn có thể là ai, Bình An một khắc cũng không dám chậm trễ, nhận được tin liền đi thông báo cho Cảnh Bắc Uyên và Ô Khê, mấy người bọn họ nghe được tin, vừa muốn ra ngoài nghênh đón đã thấy Diệp Bạch Y mang vẻ mặt tức giận vọt vào chủ viện, đang đá văng cửa của từng gian phòng.
"Động tĩnh lớn như vậy, tiểu công tử còn đang ngủ bên cạnh Ôn công tử..." Bình An mang vẻ mặt lo lắng đi theo bên người chủ tử nhắc nhở.
Đại Vu và Cảnh Bắc Uyên cả kinh, vội vàng đi ngăn Diệp Bạch Y.
"Diệp tiên sinh, ngài làm cái gì vậy?"
Diệp Bạch Y mang vẻ mặt tức giận đẩy hai người đến ngăn hắn ra.
"Làm gì? Ngươi nói ta sẽ làm gì? Đồ đệ của Tần Hoài Chương rút đinh muốn chết, vì sao các ngươi không nói? Không phải ta vừa vặn trở về gặp được các ngươi khóc tang ở phần mộ thì ta còn bị giấu đi! Ta chỉ đi có hai ngày, sao các ngươi lại có thể thê thảm đến mức này? Tên ngu xuẩn đó đâu? Đồ đệ của Tần Hoài Chương sắp chết, các ngươi còn dám giấu diếm hắn!"
Diệp Bạch Y tức giận không thể ngăn lại. Sau đại hội anh hùng, hắn muốn mang tro cốt của Dung Huyền về núi Trường Minh an táng, trước khi đi tiểu ngu xuẩn kia có nói, trước khi phong bế Quỷ Cốc phải tổ chức hôn lễ cho muội muội Cố Tương và tiểu tử ngốc của Thanh Phong kiếm phái, cố ý mời Trường Minh sơn kiếm tiên hắn nể mặt mũi đến núi Thanh Nhai uống một ít rượu mừng.
Diệp Bạch Y bao nhiêu năm không gặp chuyện vui đương nhiên là vui vẻ đi, chỉ có điều cần đưa tro cốt của Dung Huyền về núi Trường Minh an táng trước, ngay sau đó Diệp Bạch Y nghĩ sẽ trở về, cho dù không kịp uống rượu mừng cũng có thể nhận được một chén trà kính trọng của vãn bối đi, nếu còn không đủ, tên ngu xuẩn kia cũng sắp sinh con rồi, hắn cô đơn người nhàm chán, có thể uống một chén rượu đầy tháng cũng tốt.
Kết quả trên đường trở về vừa vặn nhìn thấy đồ đệ Tần Hoài Chương trên đỉnh núi, còn có đồ đệ ngốc của đồ đệ Tần Hoài Chương ở cùng một chỗ lau nước mắt, chỉ thiếu chút nữa ôm đầu khóc, mà tiểu tử họ Cảnh và Nam Cương Đại Vu lại bày ra một bộ mặt sụp đổ trời muốn người chết.
Cẩn thận nghe xong cuộc đối thoại của bọn họ lại nhìn thấy bia mộ trước mặt bọn họ, Diệp Bạch Y kinh hãi, nghĩ phải trái phải cũng không bằng mắt thấy là thật. Diệp Bạch Y không dừng lại gặp bọn họ mà trực tiếp lên núi Thanh Nhai đi Quỷ Cốc một chuyến.
Từ sau khi Dung Trường Thanh chết, Diệp Bạch Y cũng chưa từng lên núi Thanh Nhai chứ đừng nói đến việc vào Quỷ Cốc. Quỷ Cốc đã là tai họa của giang hồ nhiều năm chính là bởi vì chiếm cứ địa hình ưu thế, nổi danh dễ thủ khó công. Mà bây giờ đại môn của Quỷ Cốc lại không hề trở ngại, trực tiếp mở rộng cửa, bước mỗi bước vào bên trong đều là thi thể hoành hành khắp nơi, mùi hôi thối hun đúc, nói là luyện ngục nhân gian cũng không quá đáng. Mà khắp nơi trong cốc lại giăng đèn kết hoa, trải rộng hồng chúc hỉ sa, muốn nói nơi này thật sự đã tổ chức một hôn lễ...
Cho dù là Trường Minh sơn kiếm tiên sống hơn trăm năm, nhìn thấy tình cảnh này cũng không tránh khỏi giật mình.
Tuy rằng Diệp Bạch Y không muốn thừa nhận, nhưng trong khoảng thời gian này ở chung, Diệp Bạch Y đã sớm coi Chu Tử Thư và Ôn Khách Hành là tiểu bối của mình, giống như Dung Huyền vậy.
Khó tìm thời thiếu niên, lại luôn có thiếu niên đến...
Nhìn thấy bọn họ, Diệp Bạch Y sẽ nhớ tới mình và Dung Trường Thanh khi còn trẻ, chẳng qua tình cảm của thế hệ trẻ tuổi này cũng không có nhiều nợ hồ đồ như thế hệ của bọn họ... Diệp Bạch Y tự biết hâm mộ không được, lại không nhịn được nổi lên mong muốn bảo vệ cảm xúc chân thành này.
Giống như chính mình mang theo hối tiếc suốt đời, giống như một người sống bị vét sạch trái tim, bị bắt phải sống trong dày vò và đau đớn.
Diệp Bạch Y không nói nhảm với bọn họ nữa, dư quang ngắm đến thân thể cứng đờ của Trương Thành Lĩnh dường như muốn chắn sương phòng ở phía đông.
Diệp Bạch Y hừ một tiếng, trực tiếp đi về phía bên kia, lại một cước đá tới cửa phòng.
Tên ngu xuẩn kia quả nhiên ở chỗ này, bên cạnh còn dấy lên hương thơm của túy sinh mộng tử khiến người ta lâm vào giấc ngủ không muốn tỉnh lại.
Diệp Bạch Y nhìn mà tức giận, vung tay áo lên liền lập tức khiến lư hương thắp hương vỡ vụn.
"Một đám ngu xuẩn! Làm chuyện ngu ngốc!"
Diệp Bạch Y đỡ Ôn Khách Hành ngồi dậy truyền tống chân khí, kinh giác y lại bị thương nặng như vậy, nội tức phảng phất như bị vét sạch không đáy.
"Diệp tiên sinh! Tuyệt đối không thể, Tử Thư hắn nói ngàn vạn lần..."
"Ngươi hiểu cái rắm!" Diệp Bạch Y nói một câu đã bắt Cảnh Bắc Uyên trở về, còn chưa cho hắn nói hết lời.
"Người đây là đang hại hắn!"
Đại Vu cũng không để ý đến sự tôn kính đối với tiền bối, nghĩ đến lời dặn dò của Chu Tử Thư trước khi đi bèn vội vàng lại nói: "Hai người bọn họ đồng sinh cộng tử, một khi Ôn công tử biết Chu trang chủ sống không được, vậy thì..."
"Câm miệng quạ lại! Ai không thể sống sót? Ta vẫn chưa chết! Không ai được phép chết trước ta!" Diệp Bạch Y tức giận đến mức rống lên một câu, tiếp đó chữa thương cho Ôn Khách Hành.
Hắn vừa gầm xong một tiếng, bên tai đột nhiên có thêm một trận thanh âm nhỏ yếu khác, giống như trẻ con khóc lại yếu ớt như tiếng mèo kêu. Diệp Bạch Y sửng sốt, lúc này mới nghiêng đầu nhìn vào bên trong giường, thật sự là một đứa bé... Hắn nhất thời nóng nảy, căn bản không chú ý đến bụng của tên ngu xuẩn này, đúng là sinh đứa nhỏ rồi? Nhưng không phải mới hơn bảy tháng sao?
Vừa nghe tiếng khóc của đứa trẻ liền biết là trẻ sinh non, khí lực không đủ. Điều này làm hắn không khỏi nhớ tới năm đó lúc tiểu súc sinh Dung Huyền vừa được sinh ra.
Cảnh tượng thời gian, tiếng khóc kia quả thực chấn thiên vang lên, hận không thể nói cho cả thế giới biết hắn là tới tìm lão tử của hắn đòi nợ! Nhưng tiểu hài tử này, chưa nói đến việc tiếng khóc yếu đến mức giống như tiếng mèo kêu, thân hình bao tậu tậu còn nhỏ như vậy, không chú ý nhìn thật đúng là còn nhỏ hơn cả gối thêu trên giường.
Tiếng khóc yếu ớt của tiểu hài tử nhỏ đến đáng thương, dường như bị thanh âm của Diệp Bạch Y dọa sợ, lúc khóc còn bị nước miếng sặc đến co rút. Diệp Bạch Y nghe thấy không khỏi hoảng hốt, trong lòng giống như bị kim châm đâm.
Rốt cuộc vẫn không chống lại được miệng cứng lòng mềm.
"Người đâu? Tất cả đều chết hết rồi à? Còn không mau đến ôm tên nhóc này đi!" Tuy rằng nói ra lời này ngữ khí cũng xông lên, nhưng cố ý hạ thấp thanh âm, so với vừa rồi đã ôn hòa hơn rất nhiều.
Bình An căng lỗ tai đứng chờ ở cửa, nghe xong quả thực như được đại xá, vội vàng đáp ứng vào phòng, tay chân lanh lợi ôm đứa nhỏ ra ngoài, để lại ba người Cảnh Bắc Uyên, Đại Vu và Trương Thành Lĩnh mắt to trừng mắt nhỏ nhìn chằm chằm Diệc Bạch Y muốn cứu Ôn Khách Hành, trong lòng lo âu lại hoàn toàn bất lực.
Trải qua một phen suy nghĩ kỹ càng, Cảnh Bắc Uyên khẽ thở dài, đành phải thỏa hiệp.
"Được rồi, Diệp tiên sinh nói cũng không phải là không có đạo lý, Ôn công tử có quyền biết, chúng ta vẫn nên để Ôn công tử tự mình lựa chọn đi."
Ba người đổi lấy ánh mắt, sau đó chỉ đành lui ra ngoài.
Công lực của Diệp Bạch Y thâm hậu, chỉ chốc lát sau Ôn Khách Hành liền chậm rãi tỉnh lại, ý thức còn mơ hồ vẫn theo bản năng thốt ra hai chữ 'A Nhứ'.
Diệp Bạch Y nhịn không được trợn trắng mắt, trong lòng thầm mắng tên ngu xuẩn này không thành khí, tính mạng của chính mình đều gặp nguy hiểm, tỉnh lại thì chuyện đầu tiên vẫn là đi nhớ thương đồ đệ của Tần Hoài Chương.
"Hắn sắp chết rồi!"
Diệp Bạch Y xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn. Quả nhiên vừa nói ra lời này, Ôn Khách Hành vừa mới tỉnh lại trong nháy mắt đã thanh tỉnh không ít.
"Hắn bị sao vậy?"
Sắc mặt của Ôn Khách Hành tái nhợt, nói đến hữu khí vô lực, Diệp Bạch Y trong nháy mắt lại toát ra một cỗ đau lòng, đột nhiên hoài niệm đến lúc trước tinh lực dồi dào, động một chút liền muốn cùng hắn cãi nhau một trận, còn nói mười năm sau tất có thể đánh bại hắn.
"Hắn cho rằng khi đó ngươi rơi xuống vách núi đã chết, liền đem đinh trên người rút ra rồi."
"Cái gì?"
Diệp Bạch Y nói thoải mái, ngược lại trực tiếp làm Ôn Khách Hành sợ tới mức hoàn toàn lên tinh thần.
"A Nhứ hắn... Rút đinh? Tại sao hắn lại nghĩ rằng ta đã chết... Không phải ngươi đã cứu hắn rồi nói cho hắn biết sao..."
Diệp Bạch Y vừa nghe lời này liền thấy có dấu hiệu không đúng, có chút ý tứ muốn oán giận y.
"Này! Tên ngu xuẩn! Ta tốt bụng giúp ngươi, sao ngươi lại nghĩ xấu cho ta? Đi Nam Cương thay các ngươi tìm Đại Vu cũng đã khiến ta chạy việc vặt mất mặt, làm sao ta biết lần này các ngươi có thông đồng trước hay không, ngươi cho rằng ta còn có thể ngốc đến nhiều miệng, uổng phí sức lực cho các ngươi sao?"
"Ngươi cũng không thông minh!" Ôn Khách Hành tức giận, nói một câu đều phải thở dốc ba hơi nhưng vẫn theo bản năng muốn cãi lại.
Y căn bản không nghĩ tới lại xảy ra sai lầm nghiêm trọng như vậy. Cũng sẽ khiến A Nhứ vì mình mà rút đinh sớm. Nếu lúc đó A Nhứ cho rằng y đã chết rồi, cái đinh đó...
Diệp Bạch Y hừ một hơi, khó có được không khai giải với Ôn Khách Hành, thứ nhất là nhìn ra thân thể của Ôn Khách Hành lúc này quả thật suy yếu đến không tưởng, thứ hai cũng là thật sự nghiêm túc hồi tưởng lại, phàm là lúc hắn cứu Chu Tử Thư có thể nói thêm một câu, có phải khi đó đồ đệ ngốc của Tần Hoài Chương cũng sẽ không trực tiếp rút đinh ra hay không.
"Hắn nhổ cũng đã nhổ rồi, hiện tại nói những thứ này cũng vô dụng, ta có một phương pháp có thể cứu hắn, có điều là muốn dùng tính mạng của ngươi để đổi lại, ngươi có đồng ý không?"
"Cầu còn không được."
Ôn Khách Hành lập tức thốt ra, nghĩ cũng không nghĩ, đúng là một khắc cũng chưa từng do dự.
"Trả lời rất hay." Diệp Bạch Y nhếch khóe miệng cười ra tiếng, tựa hồ rất hài lòng với đáp án này, nghĩ đến Diệp Bạch Y hắn đích xác không hề nhìn lầm người.
"Ôn Khách Hành, ta đã đáp ứng ngươi cứu Chu Tử Thư trở về, cả đời Diệp mỗ ta không phụ người khác, ta liền đem lục hợp thần công truyền cho ngươi."
"Lục hợp thần công?" Ôn Khách Hành nghi hoặc hỏi.
Lục hợp thần công, một khi luyện thành thiên nhân hợp nhất. Nhưng phải làm thế nào để thiên nhân hợp nhất, Ôn Khách Hành chỉ là nghe nói, còn chưa biết phải làm sao đâu...
"Đúng, sau khi luyện thành lục hợp thần công, từ nay về sau né tránh hậu nhân, có thể trường sinh bất lão, có điều là từ nay về sau đều phải ăn băng uống tuyết, vĩnh viễn ở nơi cực hàn, một khi ăn thức ăn nóng sẽ bắt đầu thiên nhân ngũ suy..."
"Lục hợp thần công thật sự có thể cứu A Nhứ sao? Ta phải làm gì?" Ôn Khách Hành chỉ quan tâm Lục hợp thần công, đối với những thứ khác y đều không thèm để ý, quan trọng nhất vẫn là có thể cứu A Nhứ hay không, và làm sao để cứu A Nhứ.
Có điều sau khi nghe Diệp Bạch Y miêu tả, Ôn Khách Hành đại khái cũng đã đoán ra. Chính bởi vì Diệp Bạch Y luyện lục hợp thần công mới có thể trường sinh không già, sống không biết bao nhiêu năm tháng, mà cũng chính là bởi vì xuống núi ăn thức ăn nóng nên hiện giờ mới có thể mọc tóc bạc, bắt đầu ngũ suy...
"Phải lấy thân thể một người luyện hóa thành lô đỉnh. Lục hợp chân khí khốc liệt cuồng càn, thân thể không phải huyết nhục có khả năng thừa nhận, cho nên phải có người nguyện ý hy sinh làm lô đỉnh, luyện hóa chân khí phản bại người luyện công mới có thể phá rồi sau đó lập lại, nhảy ra khỏi huyền quan chết, nhưng người còn lại sẽ bị hủy hết kinh mạch, một đêm bạc đầu..." Trong lúc Diệp Bạch Y nói chuyện thỉnh thoảng sẽ quan sát Ôn Khách Hành, nhưng vẫn chưa từng thấy một tia lùi bước và do dự trên mặt y.
Diệp Bạch Y thở dài, dường như đang hồi tưởng lại điều gì đó, lại nói: "Từng có người hy sinh như vậy, thế nên ta không thể không mang theo thiên nhân hợp nhất nguyền rủa sống nhiều năm thế này, thì ra... Là để hoàn thành ngày hôm nay. Ôn Khách Hành, ngươi có thể nghĩ kỹ trước khi làm không?"
Dường như sợ người không nghe rõ, Diệp Bạch Y liền hỏi lại y một lần nữa.
"Nghĩ kỹ rồi, ta nguyện làm lô đỉnh của A Nhứ, chỉ cần có thể cứu hắn, muốn ta như thế nào cũng được!" Ôn Khách Hành đột nhiên kích động, giống như sợ Diệp Bạch Y đổi ý mà liên tục đáp ứng.
Diệp Bạch Y dường như còn chưa hết hy vọng, lại hỏi y:
"Nhưng ngươi hy sinh chính mình, lưu Chu Tử Thư sống một mình, ngươi có nghĩ tới đây có phải là thứ hắn muốn hay không, trong những năm tháng dài đằng đẵng chỉ có một mình hắn trường tồn, mất đi tình yêu, hắn có thể hạnh phúc không? Liệu hắn có phải vì ngươi đã bỏ mình mới không thể sống... Nếu đây là điều Chu Tử Thư nguyện ý, vậy vì sao khi hắn cho rằng ngươi đã chết liền không chút nào do dự mà rút đinh ra?"
Ôn Khách Hành nghe vậy trầm mặc hồi lâu, sau đó lại nhẹ nhàng cười, bộ dáng thoải mái nói:
"Diệp tiền bối, dù ta biết rõ những điều này, liền có thể đối với người mình yêu thấy chết không cứu sao? Thế gian này không có hắn, ta cũng sẽ không sống nổi, từ nhỏ ta đã mất đi cha mẹ, hiện tại lại mất đi A Tương vẫn luôn nương tựa lẫn nhau... Nếu lại phải mở to mắt nhìn A Nhứ chết đi... Ta có thể ngu ngốc, điên, sẽ trở thành xác chết, bởi vì nếu trên thế giới không có Chu Tử Thư, cũng sẽ không bao giờ có Ôn Khách Hành nữa..."
Ôn Khách Hành dừng lại một chút, lại tiếp tục nói.
"Cứu được A Nhứ rồi, như vậy muốn sống muốn chết, quyền lựa chọn liền ở hắn, ta biết làm như vậy có thể rất tàn nhẫn. Nhưng con người luôn luôn phải sống mới có hy vọng. Nếu A Nhứ còn sống, hắn có bạn thân, có đồ đệ, có cả Tứ Quý sơn trang, còn có hài tử của chúng ta, như vậy sẽ luôn có hy vọng sống sót. Nhưng ta không giống, A Nhứ chính là toàn bộ của ta, không có hắn, ta sẽ không để ý tới bất cứ ai xung quanh mình, thậm chí cả hài tử, ta không còn gì... Nếu ta cứu hắn, hắn vẫn chọn đi theo ta, vậy ta cũng sẽ tôn trọng lựa chọn của hắn, rất vui vẻ nghênh đón hắn..."
Những lời cuối cùng, Ôn Khách Hành vừa nói vừa cười, chẳng qua trong nụ cười mang theo nước mắt mà thôi...
"Ta biết..." Diệp Bạch Y gật gật đầu, hắn đã hoàn toàn rõ ràng đáp án của Ôn Khách Hành, rốt cục cũng giải được mê hoặc nhiều năm hắn đặt nghi vấn nhất niêm phong tận đáy lòng. Hiện giờ, cũng nên buông xuống toàn bộ thôi...
Lục Hợp thần công trong nháy mắt đưa vào thân thể, Ôn Khách Hành chỉ cảm thấy kinh mạch toàn thân bành trướng, chân khí bạo liệt bơi đi, phảng phất như máu chảy ngược dòng, quả thật giống như Diệp Bạch Y nói, khốc liệt cuồng càn, người tầm thường sẽ không có khả năng thừa nhận.
Công lực dần dần truyền tải xong, toàn thân huyết mạch của Ôn Khách Hành như được thông trương, thân thể dần dần trở nên hữu lực, cả người đau đớn phảng phất đã lấy lại bảy tám tám phần, công lực trong nháy mắt tăng vọt.
Công lực truyền xong dùng không lâu, mà Diệp Bạch Y cũng bởi vì lục hợp thần công đột nhiên rời khỏi thân thể, bề ngoài bắt đầu lão hóa cực nhanh, trong nháy mắt đã từ thanh niên biến thành một ông lão.
Ôn Khách Hành mở to mắt, nhìn thấy tình cảnh này quả thực làm y hoảng sợ.
"Diệp tiền bối! Có chuyện gì với ngươi vậy? Đã xảy ra chuyện gì?"
Ông lão này ngược lại lạnh nhạt tự nhiên, ngậm tay áo lau mồ hôi trên mặt, lại tò mò sờ sờ trên mặt mình.
"Ai... Ta liền biết như vậy... Không cần kinh hoảng, đây vốn cũng chính là bộ dáng đáng lẽ phải có ở tuổi của ta."
Diệp Bạch Y nói, bình tĩnh vuốt ve nếp nhăn sâu như khe rãnh trên mặt, miệng nhếch lên, rõ ràng không cao hứng.
Hắn sờ mặt xong, lại thử vận chân khí, quả nhiên bên trong như rút tơ bóc kén, tuy chân khí còn lại một chút nhưng trong đan điền đã trống rỗng, thần thái cả người cũng bỗng nhiên trở nên già nua long chung, nhìn không ra nửa điểm tướng mạo của tiểu bạch kiểm ban đầu. Nhưng cũng bởi vậy mà tăng thêm vài phần khí chất tiên phong đạo cốt. Cũng không nghĩ tới vì điều này mà khiến Diệp Bạch Y phải tận tánh mạng.
Không biết từ khi nào, Diệp Bạch Y lại lấy ra một cái gương đồng nhỏ moi từ đâu ra, lại bắt đầu nhìn chằm chằm đầu tóc bạc của mình mà phát sầu.
"Lúc này thật sự trở thành lão quái vật rồi. Ai, ta vừa mới cảm thụ một chút, hẳn là nhất thời không chết được, ngươi cứ điều chỉnh điều tức thích ứng một chút, thân thể kém như vậy, sợ là thời gian dài không chịu nổi Lục Hợp thần công, sau đó liền mau đuổi theo Chu Tử Thư đi, không thì sẽ không kịp mất."
Ôn Khách Hành tất nhiên không dám trì hoãn, nhưng cũng không biết có phải vì vừa sinh con hay không, y luôn cảm thấy mình càng thêm đa sầu, nhìn bộ dáng này của Diệp Bạch Y, ánh mắt nhịn không được lại nóng lên.
Lục Hợp thần công của hắn là vì luyện hóa lô đỉnh mà tồn tại, cho nên cũng không thèm để ý có phải thật sự như thần công đại thành cần toàn bộ hấp thu, Ôn Khách Hành chỉ đơn giản là vận công điều tức, cảm giác thân thể thích ứng không sai biệt lắm, đầu tiên là rửa mặt chải đầu một phen, sau đó một chút cũng không thể đợi được. Có điều trước khi đi y vẫn xoay người nhìn nhìn Diệp Bạch Y già nua, thậm chí còn có chút không nỡ, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là quỳ xuống dập đầu hai cái với hắn.
"Tiểu ngu xuẩn. Đi cẩn thận!" Nhìn Ôn Khách Hành dập đầu, Diệp Bạch Y hài lòng cười cười, cuối cùng lại dặn dò y một câu.
Cảnh Bắc Uyên và Ô Khê cũng không kịp biết rốt cuộc Diệp Bạch Y đã làm cái gì, lại để Ôn Khách Hành vừa sinh còn mang theo trọng thương có thể nhảy nhót bình thường trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.
Bọn họ biết rõ Ôn Khách Hành nhất định sẽ lựa chọn, mà việc trước mắt bọn họ có thể làm cũng chỉ là cầu may cho bạn tốt cùng tận lực lượng hỗ trợ và giúp đỡ.
Con ngựa có tốc độ nhanh nhất đã chuẩn bị trước, kể cả lộ tuyến trước đó để thương hiệu Bình An hỏi thăm đám người Độc Hạt đi tới Võ Khố chờ tin tức cũng đều nói cho y biết.
Nhìn bộ dáng lo lắng liều lĩnh của người nọ, Cảnh Bắc Uyên cũng tan nát cõi lòng, vội vàng nhắc nhở y.
"Ôn công tử! Ngươi không liếc mắt một cái ôm Nhược Huy sao?"
Ôn Khách Hành lên ngựa rồi dừng lại, ngây người một lát mới cười nói: "Nhược Huy? Đó có phải là tên của A Nhứ đặt cho không? Ánh sáng bình minh tới. A Nhứ quả nhiên tương thông với tâm ý của ta! Biết nó bình an là được rồi, ta... không dám nhìn, ta sợ nhìn rồi liền luyến tiếc rời đi..."
Nói xong, y cố nén nghẹn ngào trong lòng, tiếp tục chầm chậm nói với bọn họ: "Thành Lĩnh! Nhất định phải xây dựng lại Tứ Quý sơn trang, hoàn thành tâm nguyện của sư phụ ngươi, cũng là hoàn thành tâm nguyện của ta. Thất gia, Đại Vu... Nếu có kiếp sau, Ôn Khách Hành ta nhất định sẽ làm trâu làm ngựa trả ơn hai người. Nhược Huy... Làm phiền các người rồi."
Nói xong, Ôn Khách Hành xoay người lên ngựa, thân ảnh màu đỏ giương roi rời đi, một khắc cũng không quay đầu lại.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro