Chương 10: Con ao ước là mẹ của chúng con có bạn bè giống như thầy
Thành phố NewYork
Sáng thứ ba
Nhà Tea
Tea rời đi sớm ngay khi cô giữ trẻ đến. Những đứa con của cô ở trên lầu vẫn còn ngủ. Tea đã bảo cô giữ trẻ cách thức làm buổi ăn sáng cho bọn trẻ khi mà cô không thể làm. Tea cầm đồ dùng đi làm của mình và rời đi. Ana nhìn con đường quanh ngôi nhà. Cô có thể bắt được cái nhìn lướt qua của hai đứa trẻ đang ngủ trên phòng chúng. Cô nghe tiếng gõ cửa. Cô mở cửa cho Atem.
"Này, Pharaong."
Ana nói trong giọng lặng lẽ.
"Chúng nó vẫn còn ngủ chứ?" Atem hỏi.
"Vâng nhưng đáng lẽ ngài phải ở dưới trường học dành cho đấu thủ mà?" Ana hỏi.
"Ừ nhưng ta muốn xem bọn trẻ thế nào hoặc ít nhất thì chúng trông thế nào khi chúng ngủ." Atem đáp.
Ana chỉ gật đầu cho phép Atem vào. "Đây là phòng của chúng." Ana nói.
Atem mở to mắt ra. "Cô ấy rời bỏ bên ta để những đứa trẻ ngủ cùng căn phòng." Atem nói hầu như là cho chính anh nghe. Atem bước thẳng vào phòng.
Atem lớn đi vào phòng hai đứa trẻ mà không lay chúng dậy. Nila tất nhiên lăn một bên. Atem để cánh tay qua trán anh. Atem lớn mỉm cười khi anh nhìn thấy hai đứa con của anh đang ngủ. Atem bước về phía giường của họ. Đầu tiên anh đi đến giường Atem và đặt nụ hôn lên trán nó mà nó không động đậy. Rồi anh đi đến giường Nila và cũng làm y như thế nhưng Nila mở mắt rồi há hốc miệng khi nó thấy Atem lớn đang đứng phía trên nó.
"Atem lớn, thầy đang làm gì ở đây vậy?" Nila hỏi.
Ana hoảng hốt khi cô nhìn thấy Nila thức dậy. Atem không hốt hoảng mà thay vào đó là mỉm cười. Trò chơi ngàn năm bắt đầu phát sáng và Nila ngả trở lại vào giấc ngủ.
"Con sẽ không nhớ gì về việc này mà nó sẽ chỉ xuất hiện như thể đó là giấc mơ của con." Atem noí. Nila ngả ngủ trên giường của mình.
"Gần quá." Ana nhận xét.
"Ừ. Quá sớm để chúng biết cha chúng ở gần." Atem đáp.
Ana gật đầu. "Ta nghĩ là ta nên trở về. Ta biết Mahad đi theo sau ở đây khi ta bảo khanh ấy là ta sẽ ổn và ta không muốn khanh ấy ở đây quá lâu." Atem nói.
"Được rồi. Thần sẽ gặp ngài sau đó vậy." Ana nói.
"Được." Atem đáp.
Atem lớn đi ra khỏi phòng của Nila và Atem với Ana ở phía sau. Họ đi tới cửa phòng và Atem lớn đi qua cánh cửa.
Nila trao cái ngáp dài. Atem vẫn còn ngủ trên giường của nó. 'Ao đầu tôi.' Nila nghĩ. Cô nhìn liếc qua Atem và lắc đầu.
"Đặc trưng." Nila nói. 'Tôi nhìn thấy Atem lớn ở đây. Đó có phải là giấc mơ không?' Nila nghĩ.
Nó ngồi dậy trên giường và nhìn quanh phòng. "Tỉnh dậy đi, những kẻ mê ngủ.!" Ana vừa ùa vào phòng la lớn.
Ana bước về phía giường Atem và kéo đồ che qua Atem ra. Atem trao cho Ana cái nhìn trừng trừng chết chóc mà cô chỉ tảng lờ.
"Thôi nào, đến giờ các con dậy rồi." Ana nói.
Ana đợi cho đến khi Atem và Nila đều ra khỏi giường.
"Bây giờ cả hai thay đồ. Cô sẽ làm buổi ăn sáng. Đừng quên về trường học dành cho đấu thủ nhé là chúng ta sẽ đến đó." Ana nói.
Việc đó thật sự đánh thức Atem và Nila. Ana rời khỏi phòng Atem và Nila.
"Con nghĩ là chúng ta nên lau chùi." Atem nói. Nila chỉ gật đầu.
Ngay khi bữa ăn sáng xong thì Atem và Nila đi xuống lầu. Cả hai mặc quần jeans và áo sơ mi. Nila ngồi ghế kế bên Atem ở nhà bếp. Ana làm cho chúng mons trứng phô mai và bánh nướng xốp sô cô la. Nila và Atem cắn ra cái bánh xốp màu xanh và gương mặt họ trông như thể họ đi thẳng vào thiên đàng. Những quả trứng thổi chúng ra khỏi tâm trí.
Khi bữa sáng ăn xong với Nila, Atem và Ana thì họ đi xuống trường học dành cho đấu thủ. Ana mở cửa cho Atem và Nila. Atem lớn đi ra khỏi một trong căn phòng và mỉm cười khi anah thấy Atem và Nila.
"Thầy vui là các con trở lại." Atem lớn nói.
"Chúng con vui khi trở lại." Atem nói.
"Thầy hi vọng là các con không phiền nếu bạn bè thầy trở lại lần nữa." Atem cho biết.
"Không có gì đâu." Nila đáp.
Như ngày thứ hai và thứ ba và thậm chí tốt đẹp hơn. Atem phải dạy chúng nhiều hơn làm thế nào để rất thuyết phục. Atem lớn thậm chí đấu bài với Atem và Nila với Yugi như là đồng minh. Trận đấu đó khó khăn và đánh trận. Dường như hầu như không có khả năng là ai sẽ thắng. Người thắng cuộc là Atem lớn và Yugi. Nila buồn với chính mình tin rằng mình là lí do để bị thua. Một ngày sắp đóng lại.
"Cám ơn vì mời chúng con lần nữa." Atem nói.
"Không có vấn đề gì đâu." Atem lớn đáp.
"Thầy biết chứ. Con thích những bạn bè của thầy." Nila nói.
"Ừ. Con ao ước là mẹ chúng con có những người bạn như bạn bè của thầy. Họ tử tế." Atem nói.
Atem lớn giấu nụ cười thầm.
"À, cô ấy không có bạn bè nào sao?" Joey hỏi bước lên bên cạnh Atem lớn.
Atem và Nila lắc đầu. "Không. Không có ai cả." Nila nói.
Joey chỉ nhíu mày. "Này, các người có thể làm bạn của mẹ chúng cháu không? Chúng con có thể nói rằng mẹ cô đơn thiệt." Nila nói, nhìn xuống.
"Nhớ là chúng ta không thể để mẹ các con biết rằng các con đang đến đây chứ." Ana nhắc.
"Chúng con biết nhưng sẽ tuyệt vời nếu mẹ có vài người bạn ngoài công việc ra."
Atem, Nila và Ana cuối cùng rời khỏi trường học cho đấu thủ. Atem lớn quay về phía nhóm của anh. "Vậy cô ấy không có bạn bè nào ở đây." Duke nói.
"Tệ thật." Serenity đáp.
"Ừ. Tôi không hiểu vì sao mà cô ấy không liên lạc với chúng ta." Yugi nói.
Atem quay đầu ra khỏi họ và thì thầm trong tai Mahad. "Ta muốn khanh giữ mắt vào Tea và bảo đảm rằng không có mối nguy hại nào đến cô ấy và cảnh báo ta nếu có gì xảy đến nhé." Atem ra lệnh.
Mahad chỉ gật đầu và rời đi.
'Vì sao em xa cách chính mình khỏi mọi người, Tea. Em thậm chí xa cách chính mình khỏi bạn bè của em. Việc này sẽ khiến cho hình phạt dành cho em thậm chí là tồi tệ hơn.' Atem nghĩ.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro