Chương 18: Sợ hãi
Sáng Thứ hai
Thành phố New York
Nhà lớn Kaiba
Tea thức dậy với cánh tay Atem quanh eo cô. Cô nhìn quanh và thấy những đứa con của mình đang ngủ trên ghế dài. Monica đang ở giữa và nó trông rất vui vẻ. Atem và Nila đều đang ngủ ở bên cạnh cô. Tea nằm xuống trở lại và dựa đầu lên ngực Atem và cô có thể cảm nhận hơi thở của anh lên tai cô. Cô ngửi anh và cô nghĩ là anh có mùi nước hoa xịn với mùi rượu vang xịn nhất có mùi của hoa hồng. Rồi Tea cau mày khi cô nghĩ về mọi thứ đã được nói với cô tối qua. 'Đó là lỗi lầm khi rời khỏi ngài ấy và bây giờ ngài ấy sẽ rời khỏi tôi và ngài ấy có thể tìm người khác.' Tea nghĩ. Cô cố để mình không khóc khi cô chìm vào giấc ngủ.
Atem thức dậy hơi muộn hơn và thấy Tea bám vào anh với tất cả sức mạnh của mình. Anh mỉm cười hôn đầu cô và cô vùi đầu sâu hơn vào ngực anh. Rồi anh cau mày khi anh nghĩ về tối qua. 'Ta không bao giờ nên chơi trò đùa đó. Nó hành động quá trẻ con.' Atem nghĩ. Anh cố tháo cô ra khỏi anh nhưng cô siết chặt nắm tay vào anh. Anh chỉ thở dài và nằm trở lại vào giường. 'Ta nghĩ là cô ấy sợ là ta sẽ rời cô ấy.' Atem nghĩ. Anh kéo cô thậm chí là sát hơn vào cái ôm của anh. 'À nếu ta rời đi với bọn trẻ thì không đời nào ta rời bỏ cô ấy. Ta sẽ kéo cô ấy nếu ta phải làm vậy mà.' Atem nghĩ.
"Ồ Atem... xin... đừng đi... đừng rời bỏ em." Tea lầm bầm.
"Cô ấy đang mơ về việc ta rời bỏ cô ấy." Atem nói.
'Đừng lo, Tea. Ta sẽ không rời bỏ nàng đâu...' Atem nghĩ. Atem thư thái trở lại vào giường và dựa đầu anh lên đầu cô.
Vài tiếng sau Tea thức dậy với hai cánh tay cô quanh Atem.
"Vui là thấy em dậy." Atem nói.
Tea nhìn quanh để xem hai đứa con.
"Atem, những đứa con của em đâu rồi?" Tea hỏi.
"Chúng đi đến công viên nước với Mokuba, Yugi, Mahad, Mana, Serenity, Tristan và Duke rồi." Atem trả lời.
Tea dựa đầu lên ngực Atem lần nữa.
"Và ông Motou đi để kiểm tra trò chơi dưới đây rồi." Atem nói.
"Buồn cười là em đã không thấy ông Motou." Tea nói.
"Ông ấy ở đây. Chỉ là ông ấy bận rộn mọi lúc ở New York thôi. Ông ấy muốn xem làm thế nào để phát triển kinh doanh của ông bằng cách nhìn vào nhiều cửa hàng trò chơi." Atem nói.
Anh cười khẩy và lắc đầu.
"Ông ấy nhắc nhớ ta nhiều về người cố vấn của ta." Atem nói. Tea cứng đơ vào cái tên.
'Ngài ấy có thể để tôi một mình. Tôi đáng bị vậy sau khi tôi rời bỏ ngài ấy không để lại gì ngoài con tim tan vỡ mà.' Tea nghĩ.Tea cảm thấy những giọt nước mắt trượt xuống má cô ngay vào ngực Atem. Atem nhìn xuống vào cô.
"Tea, có chuyện gì vậy?" Atem hỏi.
Atem cố để Tea nhìn lên anh nhưng cô không thể nhìn vào anh.
"Ngài... ngài sẽ mang những đứa con ra khỏi tôi và...rời khỏi tôi... một mình." Cô tắc nghẹt gần như mỗi từ. Rồi cô khóc trong bàn tay anh.
'Tốt, bây giờ. Ta đã làm việc đó. Ta phải nói sự thật.' Atem nghĩ. Atem chạm vào vai Tea.
"Tea... ta sẽ không rời bỏ nàng." Atem nói.
'À, không phải một mình. Ta sẽ mang nàng và những đứa con trở về nhà nơi tất cả chúng ta thuộc về.' Atem nghĩ. Tea nhìn lên Atem. Đôi mắt cô đỏ và sưng phồng.
"Ngài... ngài đang nói dối!" Tea khóc.
Atem cau mày và lắc đầu.
'Chắc ngài ấy đang nói dối. Tôi không tin ngài ấy.' Tea nghĩ.
Atem lắc đầu. "Không. Ta không nói dối." Atem nói.
"Phải. Ngài nói dối. Tôi biết mà. Ngài sẽ đợi cho đến khi tôi tin ngài và trước khi tôi biết điều đó thì ngài sẽ rời bỏ tôi một mình." Tea khóc.
Atem quấn hai cánh tay quanh cô và cô khóc trong ngực anh. Anh cố dỗ cô. Rồi anh bắt đầu ru trong giọng sâu.
Anh đã ru nó khi Tea nhớ nhà hoặc bị buồn rầu. Đó là gần thời gian cô có thai. Anh cảm thấy có hơi thở nhẹ nhàng. Anh nhìn xuống thấy Tea đang ngủ trên ngực anh. Anh cau mày và đặt cô vào gối. Anh chậm chạp dậy khỏi giường. 'Cô ấy sợ hãi là ta sẽ rời bỏ cô ấy thậm chí là khi ta bảo cô ấy là ta không. Trời, ta ngốc nghếch vậy.' Atem nghĩ. Anh bước ra khỏi phòng. 'Ta không bao giờ nên đùa giỡn về việc rời bỏ cô ấy. Ta phải khiến cô ấy tin. Nhưng sao?' Atem nghĩ. Anh bước xuống lầu đi vào nhà bếp. Có nhiều người hầu lau chùi và nấu ăn.
"Chào buổi sáng, ông chủ Atem. Tôi ở đây để phục vụ ngài bất cứ bữa ăn sáng nào ngài muốn." Một phụ nữ già hơn nói.
'Mokuba chắc là kêu tùy tùng đến nấu bữa ăn sáng cho chúng ta. Nó tốt hơn anh trai của nó và anh họ của ta thì hơi tử tế hơn là Seto này.' Atem nghĩ.
"Ừ, bà có nghĩ là bà có thể làm vài bánh quế với dâu xanh nướng ở phía cạnh dọc theo là nước khóm làm cho hai người không?" Atem nói.
Người phụ nữ già hơn gật đầu. "Tất nhiên. Nó sẽ sẳn sàng trong một tiếng. Ngài sẽ ăn nó ở dưới lầu hay ở trên lầu?" Người phụ nữ hỏi.
"Trên lầu và ta sẽ mang nó lên." Atem đáp.
Người phụ nữ gật đầu và đi làm việc.
Vài phút sau, Tea thức dậy thấy Atem đi mất. Cô cảm thấy những giọt nước mắt ở khoé mắt mình. 'Không. Ngài ấy rời đi. Ngài ấy rời bỏ tôi.' Tea nghĩ. Cô bắt đầu khóc cho đến khi cô nghe tiếng cửa mở và thấy Atem đi vào với một mâm thức ăn. Anh có được vài người giúp đỡ. Anh đưa thức ăn cho những người đó và đi vào giường bên cạnh Tea và những người đó đặt thức ăn phía trước họ với cái bàn qua giường. Ngay khi mọi thứ được sắp xếp thì những người đó đứng ở trước cửa.
"Rung chuông cho chúng tôi khi ngài ăn xong nhe." Một trong những người giúp việc nói.
Atem gật đầu và từng người đó bước ra khỏi cửa cho đến khi họ đi hết.
"Atem..." Tea gọi trong một đợt những giọt nước mắt khác. Atem quay lại nhìn vào Tea và cảm thấy hối tiếc vì làm đau lòng cô. Tea ôm Atem chặt trong nỗi sợ hãi là anh sẽ biến mất khỏi tầm nhìn. Atem ôm cô lại.
"Ổn rồi Tea. Ta sẽ không rời bỏ nàng đâu." Atem nói.
"Thật sao?" Tea hỏi.
"Tất nhiên là ta không bỏ nàng. Nàng là của ta và nàng thuộc về ta do đó ta sẽ không bao giờ để nàng đi đâu." Atem nói. Tea nhìn lên và mỉm cười và đặt đầu cô lên ngực Atem.
Anh mỉm cười với chính mình.'Có lẽ ta sẽ không phải trừng phạt nàng khi ta trở về Ai Cập sau tất cả. Cô ấy dường như đã học bài học của chính mình.' Atem nghĩ. Anh quấn cánh tay của anh quanh Tea, quên đi bữa ăn. Anh dựa xuống bắt đầu hôn trán cô. Tea nhìn lên và Atem hôn môi cô không ngừng và Tea đáp trả nụ hôn.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro