Chap 5: Tôi là Iruma
Tôi tên là Iruma.
Ở cái tuổi gần đất xa trời, trong đầu tôi lâu lâu lại hiện ra một vài ký ức kì lạ.
Dường như do một tác động nào đấy đã khiến tôi cố tình bỏ quên nó.
Tôi không nhớ được nhiều, lúc tỉnh dậy trên tàu đánh cá mọi người bảo với tôi rằng do sợ hãi và làm việc quá độ nên tôi đã bất tỉnh nhân sự một thời gian dài.
Khi mở mắt ra, tôi không hiểu tại sao nước mắt tôi không ngừng lã chã rơi, có cái gì đó rất quan trọng mà tôi đã quên đi.
Trái tim tôi đau đớn co rút từng hồi nhưng vẫn không thể nhớ ra được, tôi cảm thấy ngột ngạt và khó thở.
Tôi trở về phụng dưỡng ba mẹ và kiếm một công việc khác làm ở bờ biển, tôi không muốn rời đi bởi có thứ gì đó rất quan trọng tôi đã đánh mất và tôi muốn tìm lại.
Ba mẹ tôi lần lượt ra đi, tôi còn nhớ vào giây phút cuối của cuộc đời ba, ba đưa tay lên xoa đầu tôi và xin lỗi.
"Xin lỗi vì người cha tệ hại này nhé, rất nhiều chuyện xảy ra với con khiến ta cảm giác mình thật xấu xa, xin lỗi vì đã bán linh hồn của con cho ác ma."
Tôi không hiểu ba đang nói gì cả, có lẽ do giây phút sắp ra đi khiến ba gặp ảo giác. Nhưng dù có ra sao tôi cũng chưa từng trách ba mẹ mình.
Tôi cứ thế một mình sống ở nơi đây, tôi phát hiện có một số người kì lạ hay trốn nhìn tôi.
Có một ông lão đầu trọc hay đến nhất, mấy lần ông còn kêu tôi là cháu trai. Chắc do tuổi ông già khiến ông mắc bệnh không nhớ rõ mọi thứ nên tôi không để ý.
Sau đó càng nhiều người kì lạ, một người tóc đỏ với đôi tai mèo hay đặt một đống đồ ăn trước cửa tôi, thấy tôi đi ra thì chạy đi mất. Hay một người đàn ông với khuôn mặt cau có khó ở vài lần trốn sau gốc cây nhìn tôi.
Lâu lâu tôi còn gặp một người khá đô con với cặp chân chim nhìn chằm chằm tôi.
Mặc dù sống ở thế giới loài người ở thế kỷ 21 nhưng tôi có cảm giác nơi đây như là động yêu quái, nhưng họ đều là những con yêu quái tốt bụng, hiền lành vô hại.
Và không biết tại sao tôi có cảm giác quen thuộc lạ kì...
Năm tôi hơn 75 tuổi, có 13 người kì lạ khác nhìn rất trẻ chỉ tầm 20 đứng sau bụi cây nhìn tôi, đôi mắt họ đẫm nước mắt.
Trái tim tôi như bị bóp nghẹt, tôi cố bình tĩnh hỏi và mời họ vào nhà.
Một vài hình ảnh lẻ tẻ quen thuộc hiện lên khi cô gái tóc màu xanh lá ôm chầm lấy tôi nức nở gọi tên tôi.
"Iruma-chi"
Giọng nói này thật quen thuộc, tôi đã mơ thấy rất nhiều lần.
Lúc tiễn họ đi rồi lấy hết can đảm hỏi nhưng không lấy được câu trả lời từ họ.
Đi cũng thật vội vàng khiến tôi cô đơn.
Tôi ngã bệnh, có lẽ do không còn bao nhiêu thời gian nữa nên những ký ức bị lãng quên dần hiện ra mặt dù không đầy đủ.
"Alice, Clara, thầy Balam, Opera, thầy Kalego,..."
Tôi thì thào nhẩm lại những cái tên tôi đã bỏ quên.
13 người bọn họ là bạn tôi, thành viên của lớp học cá biệt, người có khuôn mặt nhăn nhó là thầy tôi, người đô con với đôi chân chim cũng là thầy tôi, anh Opera là quản gia luôn giúp đỡ tôi, ông là người luôn bên tôi, Alice, Clara với tôi là bộ ba mến thương.
Họ là gia đình, và là những thứ trân quý nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi muốn gặp lại họ lần cuối quá, họ vẫn như trước không có gì thay đổi nhưng tôi đã trở nên già nua xấu xí.
Một người tóc đỏ với khuôn mặt nghiêm nghị đeo mắt kính đứng bên cạnh tôi, tôi không nhìn rõ được khuôn mặt ấy, là thần chết sao? Thần chết đến mang tôi đi sao?
"Anh là thần chết đấy hả?"
Người nọ không trả lời, tôi tự cảm thấy mình đúng, cảm xúc cao trào, giọng nói mang theo chút van nài yếu ớt.
"Nghe bảo con người sau khi chết sẽ được đầu thai sống tiếp một kiếp khác? Vậy thì vị thần chết đằng kia cho tôi hỏi, kiếp sau tôi có thể gặp lại bọn họ nữa không."
Người đàn ông vẫn lặng im không đáp.
"Nếu có kiếp sau, mong tôi và bọn họ cùng một thế giới, mãi không xa rời..."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro