Hạ
Tin tức chủ nhân của tập đoàn quốc tế Ôn Chu tìm được lại tiểu công tử trong một đêm mọi người đã đều biết hết, các phương tiện truyền thông thế nào cũng không muốn buông tha tin cho tin tức béo bở này liền nhao nhao ngồi xổm đứng săn tin ở góc bệnh viện, máy ảnh cũng chuẩn bị sẵn sàng để bất cứ khi nào cũng có thể chụp được gương mặt của vị thiếu gia này.
Ôn Khách Hành luyến tiếc đứa nhỏ nhà mình bị thương nên ngày đó đêm đến liền phái người hộ tống Trương Thành Lĩnh về nhà cũ, cũng vừa vặn để cho cha mẹ mình gặp mặt cháu trai nhỏ.
Sau khi một nhà bốn người đến biệt thự Ôn gia, Ôn Như Ngọc cùng Cốc Diệu Diệu đã chờ đợi từ rất lâu rồi, thấy cháu gái xuống xe liền sốt ruột nghênh đón đối với bọn nhỏ mang đầy sự quan tâm.
Lúc này Trương Thành Lĩnh trên đầu vẫn còn bọc băng gạc, môi cũng không có huyết sắc gì bộ dáng như kiểu tùy thời sẽ ngã xuống, cậu nhìn thấy hai vị trưởng bối liền cứng rắn chống đỡ tinh thần mà đáp lại màn hỏi thăm ồ ạt của hai vị lão nhân.
Chu Tử Thư đau lòng con trai tay ôm lấy chống đỡ thân thể Thành Lĩnh, thay cậu nhóc trả lời câu hỏi của hai trưởng bối sau đó được cho phép liền đỡ con trai lên lầu.
Trương Thành Lĩnh sau lưng vừa chạm vào đệm liền nhịn không được ngáp một cái, đầu óc không có suy nghĩ gì muốn Chu Tử Thư buông chút pheromone dỗ cậu ngủ, bộ dáng hoàn toàn cần dựa vào.
"Con nghỉ ngơi đi, cha ở đây." Chu Tử Thư đáp ứng yêu cầu của đứa nhỏ, một bên giúp cậu đắp chăn một bên nói chuyện.
Lúc Ôn Khách Hành bước nhẹ chân đi vào trong phòng đều là mùi bạc hà, Trương Thành Lĩnh ngủ rất ngon dưới mùi hương quen thuộc, Chu Tử Thư vẫn không dừng động tác trên tay lại, y vẫn chậm chạp vỗ lưng dỗ đứa nhỏ.
Hai người đã yêu cầu các bác sĩ tâm lý và bác sĩ nội khoa tư vấn kiểm tra cho cậu một lượt, khi có kết quả báo cáo đều nói là do sự thiếu kích thích tin hương của cha mẹ từ khi còn nhỏ nên dẫn đến cơ thể gầy yếu suy dinh dưỡng cộng với bạo lực kéo dài khiến cho cậu mất đi sự an toàn.
Những thứ này đều nằm trong dự liệu của Chu Tử Thư, nhưng sau khi y biết chuyện này có thể thay đổi nên chỉ trong vài ngày ngắn này đều nhớ kỹ phương pháp để giúp con trai mau hồi phục.
Một thời gian dài phát ra tin hương có thể tăng cường vóc dáng của đứa trẻ, y cũng hoàn toàn không quan tâm đến sức khỏe của mình cứ hai giờ một lần tỏa ra tin hương để cho đứa trẻ hấp thụ.
Đối với hành vi tự ngược đãi của Chu Tử Thư, Ôn Khách Hành thật sự rất tức giận, nhưng làm sao hắn cũng không thay đổi được quyết định của Chu Tử Thư nên chỉ có thể yên lặng bảo vệ ba người quan trọng nhất trong cuộc sống của mình.
"A Nhứ, mau đi nghỉ ngơi một lát đi, để Thành Lĩnh ngủ một mình một giấc thật ngon đã." Ôn Khách Hành nhìn Chu Tử Thư trước mặt đau lòng nói.
Chu Tử Thư lắc đầu giơ tay lên vén sợi tóc vương lên trước trán Thành Lĩnh sau đó lại cẩn thận chậm chạp xé gạc rồi lấy thuốc từ trong ngăn kéo ra, đang chuẩn bị bôi thuốc cho đứa nhỏ thì cổ tay liền bị người cầm lại.
Ôn Khách Hành tiếp nhận thuốc, hơi dùng sức tháo nắp chai ra sau đó dùng tăm bông bôi lên vết thương của đứa bé.
Vết bầm tím trên người Trương Thành Lĩnh đã biến mất đến bảy tám phần rồi, về phần vết thương trên trán vẫn đang trong quá trình lành lại, theo bác sĩ nói có thể sau này sẽ lưu lại sẹo.
Sau khi biết được chuyện này, Trương Thành Lĩnh cũng không thèm để ý, nhưng hai cha của cậu lại vạn phần tự trách, luôn cho rằng là bởi vì ngày đó họ quá sốt ruột mới có thể để cho đứa nhỏ xảy ra chuyện khiến cho ngoài ý muốn bị thương.
Chất lỏng lạnh lẽo dính vào da, Trương Thành Lĩnh liền bị đánh thức, theo phản xạ tự nhiên mà hét lên: "Đừng đánh con... Con sai rồi... Con xin lỗi... Con sẽ không bao giờ dám nữa!"
Hai người đều bị phản ứng quá khích của đứa nhỏ làm cho giật mình, Ôn Khách Hành vội vàng nhỏ giọng an ủi...
Mà Chu Tử Thư vốn tràn ngập lo lắng cùng áy náy với Thành Lĩnh giờ phút này lại nắm lấy bàn tay con trai nghiêm túc trấn an: "Thành Lĩnh đây là nhà của con, không ai có thể làm tổn thương con được. Con có thể thử tin tưởng cha hay không? Đừng từ chối chúng ta nữa, cũng đừng phủ nhận mối quan hệ của chúng ta nữa có được không?"
Giọng nói của Chu Tử Thư nghiêm túc khiến cho Trương Thành Lĩnh không biết nên đáp lại như thế nào, thấy đứa nhỏ thái độ vẫn như cũ khiến cho Chu Tử Thư vừa tức vừa bất đắc dĩ, cuối cùng y thở dài xoay người rời đi.
"Con xin lỗi... Con... Con không biết. Con chỉ là chưa thích nghi..." Trương Thành Lĩnh rũ mắt bất giác cắn môi nói.
Ôn Khách Hành cười sờ sờ mái tóc xù của con trai mình bày tỏ sự hiểu biết, cũng không ép Thành Lĩnh lập tức tiếp nhận bọn họ, hắn bình tĩnh nói: "Nếu con nguyện ý mở lòng tiếp nhận chúng ta, như vậy cha nhất định sẽ rất vui vẻ."
Nói xong Ôn Khách Hành liền để lại không gian cho Thành Lĩnh rồi lại đi về phía phòng ngủ của mình, vừa đẩy cửa ra liền thấy Chu Tử Thư đang cầm một quyển album ảnh.
Trong album chỉ có bốn bức ảnh, bức ảnh đầu tiên là siêu âm B đen trắng, bức thứ hai là đứa trẻ sơ sinh có khuôn mặt nhỏ nhăn nheo, bức ảnh thứ ba là hình ảnh trẻ sơ sinh gào khóc, bức ảnh cuối cùng là Ôn Khách Hành ôm con gái, Chu Tử Thư nhìn chằm chằm vào bức ảnh toàn gia đình.
Cuốn album này đề là nhật ký theo dõi sự trưởng thành của con trai nhưng mà nó đã dừng lại cách đây mười bốn năm trước rồi...
Chu Tử Thư dỡ bỏ tất cả khí lực yếu đuối nói: "Lão Ôn, có phải là ta quá sốt ruột hay không, rõ ràng biết đứa nhỏ đó nhất thời không tiếp nhận được, ta lại... Nhưng ta thực sự sợ đây chỉ là một giấc mơ, ta lo lắng rằng giây tiếp theo Thành Lĩnh sẽ lại biến mất, giống như năm đó..."
Ôn Khách Hành nhấc chân đi tới trước mặt Chu Tử Thư sau đó ngồi xổm xuống đối mặt với người mình yêu nói: "Đây không phải là mơ, chúng ta đã tìm được con trai rồi, sau này chúng ta sẽ không rời xa nhau nữa, nhà này sẽ có ta và ngươi, còn có A Tương với Thành Lĩnh nữa."
Mấy ngày nay áp lực khiến Chu Tử Thư mệt mỏi không chịu nổi, dưới sự bảo đảm lặp đi lặp lại của Ôn Khách Hành y mới chậm rãi thả lỏng mà lộ ra sự yếu đuối mà omega có được yên lặng tựa vào trong ngực alpha của mình.
Alpha của y là một người hay nói, cho dù Chu Tử Thư không đáp lại nhưng hắn cũng có thể một mình líu ríu nói không ngừng, thuận lợi đem ái nhân đi vào giấc ngủ.
Chu Tử Thư trong mộng cũng không dễ chịu, y mơ thấy mình ở trong bệnh viện đi vòng quanh cuối cùng dừng lại ở bên ngoài một phòng bệnh, y xuyên qua khe cửa nhìn thấy mình mười bốn năm trước...
Tiểu nha đầu nằm sấp trên giường náo loạn muốn xem em trai, Ôn Khách Hành dỗ khuê nữ không có biện pháp chỉ có thể ôm A Tương lên để cho con bé nhẹ nhàng chạm vào mặt đứa bé sơ sinh.
Một nhà bốn người vui vẻ hòa thuận, Chu Tử Thư ở ngoài cửa nhìn thấy cũng vui mừng. Nhưng một giây sau cảnh tượng lại đột nhiên chuyển sang phòng nuôi dưỡng, y tận mắt nhìn y tá kia ôm lấy con trai mình, bé con khóc đến mức cổ họng sắp bị tắt tiếng luôn rồi.
Chu Tử Thư theo bản năng muốn đưa tay đoạt lại con trai nhưng không ngờ tới tay mình lại xuyên thẳng qua thân thể nữ nhân kia, vô luận y cố gắng bao nhiêu lần cũng không có cách nào đụng phải thực thể.
Người nhà đó mang đứa bé đi, bọn họ đặt tên cho con trai của Chu Tử Thư nhưng chưa bao giờ đối xử tốt với thằng bé cả, thậm chí ngay cả các thầy cô trong trường cũng bắt nạt Thành Lĩnh...
Cuối cùng Trương Thành Lĩnh đứng trên sân khấu khóc hỏi Chu Tử Thư: "Cha... Sao người lại không cần con... Con rất mệt, rất sợ..."
"Không, không phải... Ta cần con! Cha ở đây, sau này sẽ không để cho con chịu khổ nữa, chúng ta về nhà đi. Thành Lĩnh ngoan..."
Chu Tử Thư khuôn mặt đầy nước mắt, y vừa mới tiến lên một bước liền thấy đứa nhỏ nhảy xuống lầu ngã đến toàn thân đầy máu...
Y liền hét lên trong tuyệt vọng: "Đừng!!! Thành Lĩnh!!!"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro