Phần 10
Ra khỏi vương phủ, chỉ bằng một ánh mắt của Ôn Khách Hành chúng quỷ liền ngoan ngoãn lui ra. Chu Tử Thư theo ánh mắt Ôn Khách Hành nhìn về phía một con ngựa trước mặt, còn chưa kịp nói chuyện thì Ôn Khách Hành đã xoay người lên ngựa sau đó vươn tay về phía y: "A Nhứ, mau lên đây.”
Chu Tử Thư hơi lưỡng lự mà vươn tay: "Sao lại chỉ có một con ngựa?"Ôn Khách Hành nhẹ nhàng kéo y lên, hai tay kéo dây cương rồi ôm cả người y vào lòng: "A Nhứ, ta chỉ một mình tại sao lại cần cưỡi hai con ngựa chứ?”
Chu Tử Thư nhìn thấu tâm tư của hắn liền hung hăng nhéo tay hắn, nghe thấy tiếng kêu đau đớn của người phía sau, hắn mới cười cười: "A Nhứ, huynh giết thân phu a." Nói xong liền tay phải cầm dây cương tay trái bao phủ hai tay y chân kẹp vào bụng ngựa thúc nó rời khỏi vương phủ.
Hai người thúc ngựa đi vào một bãi cỏ rộng lớn thấy bốn phía không có người, Ôn Khách Hành mới hỏi ra những lời vẫn luôn muốn hỏi: "A Nhứ, từ khi nào thì huynh biết thân phận của ta vậy?”
Chu Tử Thư nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Cũng không phải rất sớm, có một lần xuống núi mua đồ ăn ta thấy đệ đi gặp một nữ nhân ở Bạc Tình Tư.”
Ôn Khách Hành lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, mình ở trước mắt ám thăm dò vẫn là quá mức sơ ý lỗ mãng một chút, hắn nhìn về phía tóc mai Của Chu Tử Thư: "A Nhứ, xin lỗi để cho huynh nhìn thấy cong người thật của ta, ta không phải cố ý giấu diếm huynh, ta chỉ là sợ hãi nếu có một ngày ngay cả huynh cũng không cần ta, vậy ta..."
Chu Tử Thư đặt tay lên tay hắn: "Lão Ôn, kẻ xấu làm chuyện xấu, buông hạ đồ đao có thể lập thành Phật, người tốt làm chuyện xấu chẳng lẽ vĩnh viễn không thể siêu sinh sao, trên đời này không có đạo lý như vậy. Hơn nữa đệ chính là sư đệ của ta, vì vậy đệ vĩnh viễn đều là thân nhân của ta.”
Người phía sau thật lâu không nói gì mà chỉ dùng sức ôm lấy y: "A Nhứ, cám ơn huynh đã nguyện ý ở lại bên cạnh ta." Chu Tử Thư nghiêng người nói chuyện với hắn: "Tâm hướng về phía người dù cho cửu tử cũng không hối hận.”
Ôn Khách Hành rốt cục lộ ra một nụ cười thoải mái: "A Nhứ huynh nghĩ xong rồi đó, cho dù có một ngày huynh có hối hận muốn rời khỏi ta, ta cũng sẽ không thả huynh đi đâu."Chu Tử Thư yên lặng trừng mắt: "Vậy thì nhìn tâm tình lão tử đi.” "A Nhứ à~"
Hai người vừa đi vừa ngắm cảnh ven được rồi mới trở lại Tứ Quý Sơn Trang, bâu trờ bây giờ đã sắp tối đen, Trương Thành Lĩnh nhìn thấy bọn họ đầu tiên liền kinh hỉ đi gọi Thất gia và Đại Vu, Cố Tương cùng Tào Úy Ninh đang ngồi trong đình, thấy bọn họ trở về cũng vui mừng mà vọt ra: "Chủ nhân, lao bệnh quỷ các người đã trở về rồi, cơm tối nấu đi nấu lại nóng đến tận mấy lần rồi.”
Ôn Khách Hành xuống ngựa trước sau đó lại vươn tay về phía Chu Tử Thư mà ôn nhu đỡ y xuống: "Xú nha đầu ngươi chỉ có nhớ đến ăn thôi, an nguy của chủ nhân ngươi không quan trọng phải không?"
Cố Tương nghịch ngợm thở lưỡi: "Ta nào dám chủ nhân." sau đó lại nhìn về phía Chu Tử Thư: "Chu Nhứ ngươi bị bệnh sao nếu không chủ nhân người tại sao lại đỡ hắn vậy?" Tào Úy Ninh cũng không kéo Cố Tương lại chỉ nhìn nàng hỏi ra vấn đề ngốc nghếch như vậy bất đắc dĩ đỡ trán.
Chu Tử Thư lúc này mới phát hiện tay hai người vẫn nắm chặt nhau liền giãy dụa vài cái không tránh được cũng mặc kệ hắn, môi cười cười nói: "Ta cũng không có bệnh ngược lại người có bệnh là chủ nhân nhà ngươi a, bệnh cũng không nhẹ đâu." Cố Tương còn muốn hỏi cái gì liền bị Tào Úy Ninh túm lấy, lúc này Ôn Khách Hành lại cười nói: "Linh Lung xúc xắc an hồng đậu, nhập cốt tương tư tri bất tri." Nói xong bỗng nhiên lại đến gần bên tai Chu Tử Thư: "A Nhứ a, đúng là chỉ có ngươi mới là thuốc chữa tốt nhất của ta thôi.”
Chu Tử Thư liếc hắn một cái sau đó rút tay ra tự mình đi vào cửa, Ôn Khách Hành thấy vậy liền cũng đi theo: "A Nhứ, ngươi chờ ta với.”
Cố Tương hậu tri hậu giác kéo Tào Úy Ninh lại: "Ngốc tử, ngươi có cảm thấy giữa chủ nhân ta và Chu Nhứ có chỗ lạ lạ không?" Tào Úy Ninh cẩn thận suy nghĩ một chút nói: "Tuy rằng ta chưa từng gặp qua tình cảnh như vậy nhưng Ôn huynh cùng Chu huynh thoạt nhìn thật sự rất xứng đôi." Nói xong liền lắc đầu lắc đầu đi vào, lưu lại Cố Tương một mình đứng ngốc tại chỗ: "Thì ra bọn họ..." A, người đâu rồi?
Hai người đi tới một chỗ sương phòng Hàn Anh còn đang ngủ, Ôn Trạc nhiên thấy bọn họ đến đột nhiên nhào vào trong lòng Chu Tử Thư: "Sư phụ, các người không có việc gì là tốt rồi.”
Chu Tử Thư vỗ vỗ đầu tóc rối của cậu rồi lại sờ sờ mặt cậu: "Chúng ta có thể có chuyện gì đượ, ngược lại là con, tuổi không lớn mà cái gan lại không nhỏ, còn dám một mình xông vào thiên lao.”
Ôn Khách Hành cũng thêm cậu: "A Nhứ à, đồ đệ cảu huynh đâu chỉ là lá gan lớn, công phu cũng rất lợi hại, ngay cả vị thống lĩnh họ Đoạn kia, không phải cũng chết dưới tay nhóc đó hay sao.”
Chu Tử Thư âm thầm kinh hãi: "Tạc Nhiên, Đoạn Bằng Cử là con giết?" Ôn Tạc Nhiên có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Sư phụ, người đừng nghe Ôn thúc nói bậy là thúc ấy áp ché Đoạn Bằng Cử nên con mới có cơ hội giết hắn.”
Chu Tử Thư vỗ vỗ bả vai cậu: "Lần sau không được hành động lỗ mãng như vậy nữa, an nguy của bản thân là quan trọng nhất, nhớ chưa?" Ôn Tạc Nhiên ngoan ngoãn gật đầu.
"Được rồi A Nhứ, mau dể cho đồ đệ của huynh đi ngủ đi, chỗ này có chúng ta rồi.”
Ôn Khách Hành mới không thừa nhận mình nhìn bọn họ quá thân mật mới có chút thấy chua đâu. Chu Tử Thư bất đắc dĩ nhìn Ôn Tạc Nhiên một cái: " TạcNhiên, nghe lời Ôn của con nói mau trở về phòng ngủ đi."
“Vâng." Ôn Tạc Nhiên ngoan ngoãn đi ra ngoài còn không quên đóng cửa lại.
Chu Tử Thư muốn xác minh một chuyện liền quay người hỏi: "Lão Ôn, đệ nói Tạc Nhiên giết Đoạn Bằng Cử, vì sao nó bỗng nhiên lại làm như vậy?" Ôn Khách Hành phe phẩy quạt suy nghĩ một chút: "Lúc ấy tình cảnh quả thật có chút hỗn loạn, ta chỉ nghe thấy Tạc Nhiên gọi ta một tiếng liền quay đầu lại đã thấy Đoạn Bằng Cử ngã xuống trước mặt ta, trong tay còn cầm đao. Có điều là võ công của ta mà, A Nhứ ngươi biết đấy cho dù Tạc Nhiên không ra tay, ta cũng sẽ không bị thương đâu.”
"Đại khái là quan tất loạn đi." Chu Tử Thư nhìn khôn mặt mi mục như họa của hắn rồi lại nhớ tới bộ dáng của Tạc nhiên, trong lòng bỗng nhiên có một suy đoán to gan. Tạc Nhiên cũng họ Ôn, lẽ nào Tạc nhiên là còn của hai người họ?
Điều này cũng quá quỷ dị đi, ánh mắt Chu Tử Thư không khống chế được liền nhìn về phía bụng của Ôn Khách Hành, giang hồ nghe đồn quỷ cốc có rất nhiều bí dược, Ôn Khách Hành lại là hậu nhân của Thần Y Cốc, nói không chừng thật sự có chuyện nam tử sinh con, đối với tên ngốc tử Ôn Khách Hành này thì chuyện này thật giống như hắn có thể làm ra được về phần mặc kệ việc mình bị gọi là nương đệ ấy cũng bỏ qua được tôn nghiêm này hay sao?
Ôn Khách Hành cảm thấy ánh mắt Chu Tử Thư càng ngày càng kỳ quái, lại còn nhìn chằm chằm vào bụng hắn. Đột nhiên cảm giác có chút hoảng hốt, vươn tay ra vẫy vậy trước mặt Chu Tử Thư: "A Nhứ, huynh làm sao vậy? Thất thần cái gì đó?”
Chu Tử Thư lúc này mới khôi phục lại tinh thần lập tức thu hồi ánh mắt, lỗ tai nổi lên tia ửng đỏ nhàn nhạt: "Không, không có gì." Tuy nói là vậy nhưng nội tâm lại là một trận sóng to gió lớn, y nhất định phải tìm cơ hội hỏi rõ ràng. Rốt cuộc có phải là hài tử của mình và Ôn Khách Hành hay không.
Bóng chiều chạng vạng, Chu Tử Thư vừa cởi áo khoác chuẩn bị ngủ thì bỗng nhiên nghe thấy có người gõ cửa, y nghi hoặc mở cửa ra, một người thân đầy mùi rượu đổ vào trong ngực y. Chu Tử Thư nhìn chăm chú, quả nhiên là uống thành bộ dạng ngốc cẩu luôn rồi: "Sao lại uống nhiều rượu như vậy?”
Ôn Khách Hành thấy y nhíu mày liền đưa tay ra cố gắng xoa xoa lông mày của y: "A Nhứ, hôm nay ta rất vui. Đại Vu nói thương của huynh có thể trị được, Hàn huynh đệ ta cũng cứu được. Đại thù của ta, cũng sắp báo được rồi. A Nhứ, ta thực sự rất vui.”
Khi uống say rồi, trọng lượng của Ôn Khách Hành rất lớn, Chu Tử Thư suýt nữa thì không đỡ nổi hắn, phải kéo người mới để cho hắn ngồi trên ghế, sau đó lại đem mái tóc dài buông xuống trước ngực hắn vén ra sau đầu có chút tức giận nói: "Vui nhưng mà cũng không cần uống nhiều rượu như vậy chứ, đường đường là một Cốc Chủ Quỷ Cốc, bộ dạng bây giờ xem giống cái gì đây.”
"A Nhứ, ta vui mà.” Mặt Ôn Khách Hành đỏ bừng, ngồi cũng không yên, nhất định phải nắm lấy cái gì mới an tâm, hắn cứ nhào về phía trước ôm lấy Chu Tử Thư, vốn tưởng rằng ôm lấy eo, nhưng lại cảm giác không giống lắm, Ôn Khách Hành tò mò nhéo nhéo sau đó mới biết là đụng phải mông Chu Tử Thư.
Ôn Khách Hành ngây ngẩn cả người, Chu Tử Thư cũng ngây ngẩn cả người, Ôn Khách Hành thấy nắm tay của Chu Tử Thư càng nắm càng chặt liền thu tay di chuyển lên trên vòng eo y, sau đó vùi đầu vào ngực y. Trong đầu đều là nghĩ nghĩ lão bà mềm mại, nơi nào cần đầy đủ thì đầy đủ nơi đó.
Chu Tử Thư chỉ mặc một chiếc áo choàng màu trắng, lúc hắn đụng phải mình suýt chút nữa là y ném hắn ra ngoài rồi, nhưng nhìn bộ dáng say mê vô cảm vô giác của hắn, lại nghĩ đến Ôn Khách Hành vì mình sinh ra Tạc Nhiên nên y cũng không đành lòng đẩy hắn ra. Quên đi, đứa nhỏ đều có rồi sờ một chút có gì to tát, y cư như vậy mà an ủi mình.
Đợi một hồi lâu Ôn Khách Hành cũng không có ý trở về phòng mình. Chu Tử Thư chán nản thở dài rồi đỡ hắn lên giường mình, giống như hầu hạ tiểu tức phụ vậy, y cởi giày cho hắn, rồi đến y phục ngoài rồi lại đắp cho hắn một tấm chăn mỏng.
Vốn muốn trở về phòng Ôn Khách Hành ngủ một đêm, không nghĩ tới Ôn Khách Hành say rượu lại càng không nói lý, kéo y lại không để cho y đi. Chu Tử Thư đành phải nhận mệnh lưu lại ngủ bên ngoài giường, một lát sau lại cảm thấy lạnh lại thấy Ôn Khách Hành đã ngủ say y liền nhẹ nhàng kéo chăn qua một chút, lão Ôn a, chúng ta không những đồng sinh cộng tử qua mà giờ đây còn đồng giường cộng chẩm luôn rồi.
Ban đêm Ôn Tạc Nhiên hưng phấn đến mức không ngủ được, không nghĩ tới cậu thật sự thay đổi hướng đi của quá khứ, không chỉ không để cha bị thương, mà còn cứu được Hàn thúc thúc. Lúc này lại rất muốn đi xem cha đang làm cái gì.
Đứa nhỏ này nghĩ ra là làm lập tức liền ngồi dậy, khoác áo vào rồi chạy ra ngoài, không nghĩ tới còn chưa tới cửa, liền thấy Ôn Khách Hành đứng trước phòng cha gõ cửa, sau khi cha mở cửa liền chui vào rồi.
Ôn Tạc Nhiên âm thầm đổ mồ hôi, phụ thân lại lén lút lẻn vào phòng cha, cậu thật muốn xem bọn họ đang làm cái gì, kỳ thật nội tâm phi thường sợ bọn họ không cẩn thận cùng phòng vạn nhất mình cũng sớm sinh ra thì chẳng phải là ở thế giới sau này mình cùng bọn họ sẽ không sống cùng nhau hay sao.
Áp mình trên khung cửa nghe rất lâu cũng không nghe thấy động tĩnh gì, ban đầu còn có một ít tiếng nói chuyện sau đó liền hoàn toàn an tĩnh lại, chỉ một lát sau nến cũng tắt. Ôn Tạc Nhiên lúc này mới yên tâm xoay người rời đi, tuy rằng cũng không hiểu lắm nhưng không có thanh âm hẳn là an toàn, cậu liền trở về phòng ngủ!
Ngày hôm sau Khi Chu Tử Thư tỉnh lại mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, chăn không biết từ khi nào đã đắp hết lên trên người mình rồi. Y duỗi eo ngồi dậy liền thấy Ôn Khách Hành đang ngồi ở trước bàn đùa giỡn bình hoa.
"A Nhứ." Ôn Khách Hành thấy y tỉnh lại liền vui vẻ đứng lên một thân hồng y đặc biệt sáng mắt, Chu Tử Thư âm thầm phỉ nhổ một câu thật sự giống như tiểu tức phụ vừa mới xuất giá. "Huynh tỉnh rồi sao, tóc cũng rối loạn hết rồi. Mau xuống giường ta chải tóc cho huynh."
Chu Tử Thư vừa tỉnh lại không có khí lực gì, Ôn Khách Hành vô cùng tự nhiên đỡ y từ trên giường xuống ngồi ở trước gương. Chu Tử Thư nhìn mình trong gương, hỏi: "Lão Ôn, đệ còn có thể chải tóc cho người ta à?”
Ngón tay Ôn Khách Hành ràng rõ ràng rất đẹp, hắn cười đem búi tóc của y cởi ra: "Đó là đương nhiên, bằng không cái đầu của nha đầu A Tương từ nhỏ là do ai chải cơ chứ?" Chu Tử Thư nhớ tới búi tóc cố Tương cười đến thập phần ôn nhu: "Nhìn không ra, thì ra Ôn đại thiện nhân chúng ta vẫn là một người tâm linh khéo léo đấy.”
"A Nhứ, ưu điểm của ta rất nhiều cái này cũng không tính là cái gì." Mười ngón tay của Ôn Khách Hành nhẹ nhàng vuốt qua giữa tóc y, chỉ một lát sau một búi tóc xinh đẹp liền hiện ra, Ôn Khách Hành giả vờ lơ đãng nói: "A Nhứ, mấy sợi tóc này của ngươi đều tung ra này.”
Sau đó hắn liền đem trâm ngọc trên đầu mình lấy xuống nhẹ nhàng cài vào búi tóc của y, Ôn Khách Hành hài lòng nhìn một chút: "Không tồi, hiện tại đã đẹp hơn nhiều rồi." Chu Tử Thư nhớ tới từ khi quen biết tới nay, Ôn Khách Hành vẫn luôn đeo cây trâm này chắc hẳn là thứ rất quan trọng, hơn nữa chẳng lẽ đệ ấy không biết ý tứ đưa trâm tóc là muốn kết tóc với người khác sao. Chu Tử Thư từ trong gương nhìn thấy hắn đang cười trộm liền cảm thấy hắn khẳng định biết, y liền có chút ngượng ngùng cúi đầu cười.
Ngoài cửa sổ ánh sáng vừa vặn chiếu vào không khí ấm áp trong phòng càng lúc càng nhiều.
Kết tóc oản đồng tâm, ân ái cửu trường thời.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro