Chương 11 Thành thân chúc phúc

Ngày hôm sau, lúc này ở trong hai căn phòng. Một phòng, Ôn Khách Hành đang ở trong đó sửa soạn thay hỷ phục, mặc trên người bộ hỷ phục tân lang mà Diệu Diệu may cho từng đường kim mũi chỉ. Trong căn phòng đối diện, của Chân Như Ngọc và Diệu Diệu chính là phòng ngủ của Ôn Khách Hành và Chu Tử Thư. Trong phòng, huynh ấy đang được Diệu Diệu trang điểm nhẹ lên khuân mặt xinh đẹp ấy của Chu Tử Thư. Ôn Khách Hành đã đứng ở ngoài cửa phòng chờ sẵn, Diệu Diệu nói với Chu Tử Thư:" Tử Thư à, mẹ ra ngoài để Diễn Nhi giúp con nha. Diễn Nhi à, con vào trong giúp Tử Thư thay hỷ phục đi, cha mẹ ra ngoài đón tiếp  khách khứa, bằng hữu của con. "

" Chúc mừng Chân đại phu, Chân phu nhân cung hỷ cung hỷ. Chúc mừng... Chúc mừng nha."

Chu Tử Thư mỉm cười gật đầu nhẹ nhìn mẹ của người ấy, sau khi Chân Như Ngọc và Diệu Diệu đi ra ngoài tiếp khách khứa, bằng hữu của Ôn Khách Hành thì người ấy mới đi vào trong phòng. Cầm lấy bộ hỷ phục của Chu Tử Thư trên giường, giúp huynh ấy mặc lên người. Mặc hỷ phục xong, Ôn Khách Hành mới đứng ngắm nhìn mỹ nhân trước mặt mà không kìm được lòng, hạ xuống đôi môi đỏ hồng của Chu Tử Thư một nụ hôn say đắm, và cuồng nhiệt. Đôi môi của Ôn Khách Hành cũng vì vậy mà đỏ lên thấy rõ, cũng khiến cho người ấy càng thêm điển trai hơn nhiều. Đôi môi của Chu Tử Thư vẫn đang bị Ôn Khách Hành chiếm giữ và mút mát, mút lấy đầu lưỡi của Chu Tử Thư. Hôn thỏa mãn một lúc sau, Ôn Khách Hành mới buông Chu Tử Thư ra và nói:" A Tự, huynh hôm nay thật đẹp, thật sự rất đẹp. Ngày thường huynh đã đẹp rồi, hôm nay huynh còn đẹp hơn rất nhiều so với ngày thường nữa. À, đúng rồi huynh ngồi xuống ghế đi để ta giúp huynh chải tóc." Chu Tử Thư nghe xong thì liền ngồi xuống, Ôn Khách Hành lấy cây lược nhẹ nhàng chải mái tóc đen huyền của Chu Tử Thư. Lấy một ít tóc từ mái tóc của Chu Tử Thư, búi thành một búi tóc gọn gàng xinh đẹp. Ôn Khách Hành lấy cây trâm ngọc trên đầu xuống, rồi cài lên trên búi tóc đó của Chu Tử Thư.

Chu Tử Thư nhìn hình ảnh phản chiếu qua chiếc gương trước mặt, khẽ nở nụ cười mê người. Hình ảnh phản chiếu trong chiếc gương đó là một mỹ nhân tuyệt sắc, đẹp tựa giai nhân. Chu Tử Thư cười nhẹ, nói:" Đa tạ huynh Lão Ôn của ta."

Ôn Khách Hành cũng cúi xuống, ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương, rồi quay sang nhìn Chu Tử Thư:" Có thêm cây trâm ngọc này trên đầu như vậy, huynh sẽ đẹp hơn rất nhiều. A Tự, ngày này ta đã chờ đợi lâu lắm rồi, cuối cùng ta ngày ta có thể cùng huynh bước vào lễ đường cũng đã đến. Ta thật sự thấy có chút hồi hộp, nôn nao nhưng ta vẫn thấy rất vui rất hạnh phúc."

Chu Tử Thư nói:" Ta cũng vậy, Lão Ôn. Ta cũng vừa thấy hồi hộp, lo lắng nhưng ta vẫn thấy vui và hạnh phúc. Hai chúng ta kể từ lúc mới yêu đã phải trải qua bao gian nan, thử thách mới có thể có được hạnh phúc. Nhưng ta không hối hận khi quyết định đi con đường này, ta vẫn phải nói với huynh một câu. Cảm ơn huynh đã dành trọn tình yêu cho ta, cảm ơn huynh đã cho ta một gia đình yêu thương ta hết lòng mà không phân biệt đối xử chỉ vì ta là linh long. Câu cuối cùng ta muốn nói với huynh là, ta yêu huynh Lão Ôn của ta. Nguyện yêu huynh đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không thay đổi."

Lúc này ở bên ngoài, khách khứa bằng hữu đều đã tới đầy đủ chật kín Tứ Quý Sơn Trang. Chân Như Ngọc mới chạy tới phòng ngủ của hai người họ mà gọi cửa:" Diễn Nhi, Tử Thư à hai con đã sửa soạn xong hết chưa thế? Khách khứa bằng hữu đang đợi hai con đấy, hai con ra ngoài nhanh lên không khách khứa đợi lâu quá."

" Dạ, con và A Tự đã sửa soạn xong rồi ạ, choàng thêm áo cho A Tự nữa là tụi con sẽ ra ngoài ngay thôi ạ." Ôn Khách Hành lấy áo choàng đỏ ra choàng lên cho Chu Tử Thư:" Chúng ta đến lúc phải ra ngoài rồi, mình đi thôi A Tự." Ôn Khách Hành mở cửa phòng ra, búng tay nhẹ một cái từ trên trời rơi xuống những cơn mưa hoa mai đỏ rực trong hậu viện Tứ Quý Sơn Trang.

" Oa, cơn mưa hoa kìa thật là đẹp quá đi, đây là lần đầu tiên ta thấy cơn mưa hoa kiểu như vậy đó."

Chu Tử Thư nhìn Ôn Khách Hành mà khó hiểu, cơn mưa hoa mai này từ đâu xuất hiện vậy:" Lão Ôn, chuyện này...cơn mưa hoa mai này từ đâu xuất hiện vậy? Tại sao lại từ trên trời rơi xuống vậy?"

Ôn Khách Hành cười nói:" Là ta búng tay hóa phép ra mà, huynh thấy sao A Tự có đẹp không?"

" Đẹp lắm, thật sự rất đẹp luôn Lão Ôn. Ta rất thích, cảm ơn huynh Lão Ôn phu quân của ta." Những cánh hoa mai đỏ rực rơi xuống, đều đậu lại trên đầu trên y phục của đôi phu phu trẻ. Hai người họ nắm tay nhau, cùng nhau bước vào lễ đường đi hai bên của khóm hoa nến trái tim mà Ôn Khách Hành hóa phép biến ra. Mọi người xung quanh nhìn vào, đều không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp tuyệt sắc giai nhân của Chu Tử Thư. Hai người họ bước đến trước mặt cha mẹ của hai người

" Chúc hai con hạnh phúc, bách niên hảo hợp sớm sinh quý tử"

" Chúc mừng, chúc mừng nha. Tân phu nhân thật là xinh đẹp quá, tuyệt sắc giai nhân đẹp nghiêng nước nghiêng thành. " 

Ôn Khách Hành đỡ Chu Tử Thư cùng nhau xoay người lại, đỡ huynh ấy nhẹ nhàng quỳ xuống rồi cùng nhau lạy một lạy:" Nhất bái thiên địa." Sau khi cúi lạy thiên địa xong, thì Ôn Khách Hành lại tiếp tục đỡ Chu Tử Thư đứng dậy, cùng nhau xoay người vào trong rồi đỡ huynh ấy quỳ xuống lạy một lạy nữa:" Nhị bái cao đường." Sau khi cúi lạy phụ mẫu xong, Ôn Khách Hành không quên đỡ Chu Tử Thư cùng đứng dậy, rồi quay người đối diện nhau khẽ cúi đầu:" Phu phu giao bái." Sau khi bái phu phu, nguyện kết làm phu phu bên nhau hoạn nạn có nhau hạnh phúc bạc đầu giai lão xong thì hai từ " hôn đi... Hôn đi..." vang lên ngày càng rõ. Ôn Khách Hành tiến tới ôm lấy vòng eo của Chu Tử Thư buông xuống đôi môi đỏ hồng của huynh ấy nụ hôn phu phu trao nhau say đắm và mặn nồng ngập tràn ngọt ngào hạnh phúc. Mọi người xung quanh vỗ tay hưởng ứng, một lúc sau người ấy mới chịu buông Chu Tử Thư ra và khom người bế bồng Chu Tử Thư trên tay đi vào phòng tân hôn, mọi người xung quanh nhìn thấy không ngừng vỗ tay hò reo:" Chúc hạnh phúc trăm năm, con cháu đầy đàn nha."

Chân Như Ngọc và Diệu Diệu cùng nhau cầm ly rượu lên, nói:" Các vị, hôm nay là ngày vui trọng đại cả đời của nhi tử ta Chân Diễn, mọi người hôm nay cứ việc ăn uống no say. Chân mỗ xin phép cạn trước, xin mời các vị tự nhiên."

" Được... Được... Được... Mời Chân đại phu và phu nhân... Chúng ta cùng cạn ly..."

" Phu nhân ta đang có thai nên không tiện uống rượu, ly này của muội ấy Chân mỗ ta xin phép được uống thay muội ấy, chúng ta cùng nhau nâng ly chúc mừng cho Diễn Nhi của ta. Để đôi phu phu mới cưới trăm năm hạnh phúc, vui vẻ ngọt bùi hoạn nạn có nhau. Cạn chung."

Trong phong tân hôn, Ôn Khách Hành lúc này vẫn đang ngồi bên cạnh ngắm nhìn mỹ nhân xinh đẹp trước mặt không rời ánh mắt. Chu Tử Thư cũng ngẩng mặt lên nhìn, thì thấy Ôn Khách Hành đang nhìn huynh ấy chằm chằm, nhìn một cách ngất ngây. Chu Tử Thư liền hỏi:" Lão Ôn, mặt ta có dính gì hay sao mà huynh nhìn ta chằm chằm như vậy?"

Ôn Khách Hành nhìn Chu Tử Thư không rời mắt, nắm tay của huynh ấy hôn nhẹ lên mu bàn tay của huynh ấy nói:" Ta ngắm nhìn phu nhân của ta thôi mà, ai bảo hôm nay huynh lại xinh đẹp tuyệt trần như tiên nữ hạ phàm vậy. Ta mới muốn ngắm nhìn huynh lâu thật lâu, để ta nhớ mãi khoảnh khắc đẹp khó quên này giữa hai chúng ta. Ta chỉ ước cho khoảnh khắc này vĩnh viễn sẽ không bao giờ trôi qua, hoặc chậm lại một chút cũng tốt. Ta muốn ghi nhớ hình ảnh lúc huynh làm mặc hỷ phục, cùng ta bước vào lễ đường cùng ta kết giao phu phu."

Chu Tử Thư nói:" Đêm xuân ngắn ngủi, huynh không nhẽ định chỉ ngồi ngắm nhìn ta như vậy thôi sao?"

" Dĩ nhiên là không phải rồi A Tự." Ôn Khách Hành đứng dậy, đi ra phía chiếc bàn rót ra hai ly rượu giao môi, đưa cho Chu Tử Thư cái ly bên tay trái, nói:" A Tự, uống xong ly rượu giao môi này thì huynh đã chính thức trở thành Ôn phu nhân của ta rồi." Hai người họ vắt chéo tay qua nhau, uống rượu giao môi với nhau y như các cặp trai gái khác. Sau khi uống xong, Chu Tử Thư đưa cái ly cho Ôn Khách Hành để xuống bàn. Ôn Khách Hành không chút báo trước, bế bồng Chu Tử Thư trên tay đi về phía chiếc giường được rải sẵn đầy cánh hoa trên đó. Chu Tử Thư liền hỏi:" Lão Ôn, hôm qua huynh có nói rằng sẽ để ta xem cái khác đặc biệt của những cây mai trong hậu viện Sơn Trang, có phải là cơn mưa hoa lúc nãy không?"

Ôn Khách Hành trả lời:" Đó mới chỉ là một phần thôi A Tự, còn cái khác đặc biệt mà ta nói phải đợi đến khi trời tối huynh mới có thể nhìn thấy được. A Tự, hai chúng ta sẽ ở bên cạnh nhau đời đời kiếp kiếp nha."

Cảm xúc dâng trào trong bầu không khí ngọt ngào như vậy, tất nhiên sẽ được kết lại bằng nụ hôn ngọt ngào. Ôn Khách Hành ôm Chu Tử Thư chậm rãi tiến gần đến đôi môi của Chu Tử Thư hai làn môi chạm nhau mà hôn say đắm nồng nhiệt, người ấy nhẹ nhàng đẩy huynh ấy nằm xuống giường, hai bên rèm buông xuống. Trao cho Chu Tử Thư nụ hôn không chút báo trước, hai chiếc lưỡi giao thoa cùng nhau. Theo phản xạ mà Chu Tử Thư vòng hai tay lên ôm cổ của Ôn Khách Hành, mà đáp trả lại nụ hôn ấy. Nụ hôn có vị cay cay của rượu, Ôn Khách Hành hôn sâu để mút lấy hương vị này. Vì Chu Tử Thư đang trong giai đoạn đầu của thai kỳ, nên Ôn Khách Hành tuy đang động phòng với Chu Tử Thư nhưng cũng biết trừng mực. Ôn Khách Hành tiến hành khám phá khoang miệng của Chu Tử Thư, hai bàn tay của người ấy hết mân mê xương hồ điệp trên lưng huynh ấy, lại tiến xuống phía dưới xoa lấy cặp mông đào căng mọng dưới tầng tầng lớp lớp hỷ phục  của huynh ấy, cảm xúc trên tay như chất xúc tác làm sâu sắc hơn nụ hôn của hai người. Thời điểm Chu Tử Thư không thở được nữa, thì Ôn Khách Hành mới chịu thả ra người ấy từ từ ôm huynh ấy vào lòng âu yếm như chân bảo. Chu Tử Thư bị vây hãm trong vòng tay của Ôn Khách Hành, trong lòng huynh ấy cảm thấy thời khắc này thật sự rất thỏa mãn, rất hạnh phúc. Ôn Khách Hành lại tiếp tục chiếm dữ đôi môi đỏ hồng của Chu Tử Thư mà đùa nghịch nơi đầu lưỡi. Ôn Khách Hành bắt đầu cởi y phục của Chu Tử Thư ra, huynh ấy cũng vươn tay cởi đai lưng của người ấy dây lưng của hai người bị ném xuống đất, hỷ phục của Chu Tử Thư cũng bị cởi ra hoàn toàn để lộ ra thân hình khỏe khoắn bên trong. Y phục của Ôn Khách Hành cũng vậy, bung xõa lung tung, người ấy quỳ gối hai bên eo của huynh ấy thẳng lưng cởi hết các lớp y phục quăng đi. Chu Tử Thư nhìn thân hình săn chắc, cơ bụng tám múi rõ ràng hơi thở bắt đầu dồn dập, ánh mắt mê đắm dán vào đó. Ôn Khách Hành nãy giờ cũng đang dán mắt vào thân hình trắng nõn khỏe mạnh đang nằm trên đống cánh hoa, mái tóc dài đen nhánh bung xõa. Chu Tử Thư với dung mạo xinh đẹp đang nhìn Ôn Khách Hành với ánh mắt mê đắm, đã vậy huynh ấy còn cất giọng gọi tên người ấy một cách ngọt ngào như vậy. Lúc đó, Ôn Khách Hành tránh vùng bụng của Chu Tử Thư nhào tới mà hôn ngấu nghiến mũ nhân của người ấy hơi thở dồn dập dục vọng của hai người hòa vào nhau lần này không còn lớp y phục nào cản trở họ. Đôi môi của Ôn Khách Hành đang thăm viếng từng tấc da thịt trên người Chu Tử Thư, mỗi nơi người ấy đi qua đều để lại một đường dấu hôn, như bông hoa nhỏ đang nở rộ trên cơ thể mỹ miều của huynh ấy. Chu Tử Thư bị Ôn Khách Hành nhấn chìm trong bể dục, mỗi lần người ấy hôn là một lần huynh ấy thốt lên tiếng rên rỉ đầy mị hoặc.

Bên ngoài, bữa tiệc lúc này cũng đã tàn từ bao giờ mọi người đều ăn uống no say rất vui vẻ rồi ai về nhà người nấy. Chỉ còn lại Chân Như Ngọc và Diệu Diệu đứng đó ngắm trăng:" Cuối cùng thì Diễn Nhi của chúng ta cũng đã thành thân rồi, người làm cha mẹ như hai chúng ta cũng thấy nhẹ nhõm." Diệu Diệu nói:" Nhìn hai đứa mặc trên người bộ hỷ phục muội may, trong lòng muội thật sự thấy rất vui. Điều ước của muội cũng đã thành sự thật rồi, hôm nay muội thật sự rất hạnh phúc khi chứng kiến Diễn Nhi của chúng ta thành thân với người mà con yêu thương trọn đời." Chân Như Ngọc đứng bên cạnh, gật đầu nói:" Đúng vậy, muội cũng đã mệt rồi ta đưa muội về phòng chúng ta cùng nhau nghỉ ngơi rồi chiều dậy dọn dẹp bãi chiến trường ngoài sân.

Ôn Khách Hành lúc này đang nằm ôm Chu Tử Thư ngủ ngon lành, ngủ một lúc tới chiều người ấy nhẹ nhàng dậy trước ra ngoài giúp Chân Như Ngọc dọn dẹp:" Cha ơi cha cũng mệt rồi, cha ngồi nghỉ ngơi đi ạ còn lại để con làm cho."

" Sao con lại dậy sớm thế? Không nằm thêm với thê phu của con một chút nữa sao, Tử Thư đã thức giấc chưa?"

Ôn Khách Hành nói:" Dạ chưa ạ cha, là con cố tình dậy sớm để ra ngoài dọn dẹp bãi chiến trường này lúc trưa thôi ạ. A Tự huynh ấy cũng đã mệt cả buổi sáng rồi, con muốn để huynh ấy tĩnh dưỡng nhiều một chút." Vừa nói chuyện với Chân Như Ngọc vừa bắt tay vào dọn dẹp, người ấy búng tay nhẹ một tia phép đỏ đen bay ra tự động hút sạch rác rưởi ở dưới sân, trên bàn mọi thứ đều được tia phép mà Ôn Khách Hành biến ra đi qua hút sạch sẽ. Kể cả bụi bẩn hay dầu mỡ màng đều không còn, dọn dẹp sạch sẽ rồi Ôn Khách Hành mới thu phép thuật lại.

" Thật sự sạch sẽ, bóng loáng luôn không còn bụi bẩn và cả rác rưởi cũng không còn nữa rồi." Đang nói chuyện với Ôn Khách Hành, thì Diệu Diệu thức giấc từ trong phòng đi ra lên tiếng:" Hai cha con đang nói chuyện gì với nhau mà vui thế? Diễn Nhi, con vừa mới thành thân xong không ở trong phòng với phu nhân của con mà lại ra đây làm gì?"

Ôn Khách Hành đáp:" Dạ mẹ, con ra ngoài phụ cha dọn dẹp bãi chiến trường thôi ạ mẹ, bây giờ con về phòng gọi huynh ấy dậy pha trà và dâng trà cho cha mẹ."

" Hảo, con đi đi. Cha mẹ đợi hai đứa con ở đây. Nếu Tử Thư vẫn còn thấy mệt quá thì cứ để Tử Thư ngủ thêm một chút nữa cũng được, không cần thiết phải vội vàng đâu. Dâng trà lúc nào cũng được, quan trọng là sức khỏe của phụ tử Tử Thư thôi."

Ôn Khách Hành gật đầu nghe theo, rồi lập tức đi vào trong phòng ngủ của người ấy gọi Chu Tử Thư thức giấc:" A Tự, đến giờ dậy rồi trời đã chuyển chiều rồi. Cha mẹ đang ngồi đợi chúng ta ở ngoài kìa."

Nghe đến đây, Chu Tử Thư mới tỉnh giấc ngủ sửa soạn thay y phục chỉnh tề rồi đi pha trà. Một loại trà hoa chỉ có ở Long Cốc của Chu Tử Thư mới có loại trà hoa này, xong xuôi hết mọi việc rồi cuối cùng là cùng Ôn Khách Hành đi ra ngoài mời trà phụ mẫu của hai người:" Con mời cha mẹ dùng trà ạ, đây là trà do con tự tay pha đó ạ."

Chân Như Ngọc và Diệu Diệu cầm lấy tách trà lên mà uống:" Ukm ngon lắm, Tử Thư à con thật sự là rất biết cách pha trà ngon. Trà này lại còn thơm hương hoa nữa, đây là trà gì vậy Tử Thư rất thơm hương hoa."

Chu Tử Thư đáp:" Dạ cha mẹ, đây là trà hoa thiên lý chỉ có ở Long Cốc con mới có loài hoa này để pha trà uống. Có tác dụng an thần, tốt cho sức khỏe tim mạch và giúp ngủ ngon nữa ạ. Nếu cha mẹ thích, mỗi ngày con sẽ pha cho cha mẹ uống ạ. Ngoài tác dụng an thần và giúp ngủ ngon ra, thì trà hoa thiên lý này của con còn có tác dụng thanh nhiệt giải độc rất hiệu quả nữa ạ."

" Ukm, cảm ơn con nha Tử Thư. Con mau đứng dậy đi, con đang có thai không nên quỳ mãi như vậy. Nào, mau đứng lên đi con."

Ôn Khách Hành đứng bên cạnh đỡ Chu Tử Thư đứng dậy, vì quỳ lâu nên huynh ấy bị say xẩm mà suýt ngất lịm đi. May là được Ôn Khách Hành đỡ đứng trong vòng tay của người ấy, lo lắng hỏi:" A Tự, huynh không sao chứ ta đưa huynh về phòng nghỉ ngơi nha."

Chu Tử Thư lắc đầu đáp:" Ta không sao đâu Lão Ôn, ta chỉ cảm thấy hơi chóng mặt choáng váng một chút mới suýt ngất thôi, huynh đỡ ta đứng tựa trong vòng tay của huynh như vậy ta đã đỡ nhiều rồi huynh đừng lo quá. Cha mẹ cũng không cần phải cảm ơn con đâu ạ, con bây giờ đã là thê phu của Lão Ôn là con của cha mẹ rồi con cũng chỉ muốn cùng phu quân con hiếu thuận với cha mẹ thôi ạ. Hơn nữa đó cũng là bổn phận của con phải làm thôi mà cha mẹ."

" Diễn Nhi à, con đưa Tử Thư về phòng nghỉ ngơi đi cho đỡ mệt. Tử Thư đang có thai đấy, không thể lơ là được đâu."

Ôn Khách Hành khom người lại bế bồng Chu Tử Thư trên tay, nói:" Cha mẹ con xin phép đưa A Tự về phòng trước ạ. Nào mình về phòng thôi để huynh được nghỉ ngơi, dưỡng thai cho tốt."

Chu Tử Thư nhìn Ôn Khách Hành, nở nụ cười nhẹ nói:" Huynh không cần quá lo lắng cho ta, ta không có sao đâu mà thật đó."

Ôn Khách Hành hơi cau mày lại, nhìn Chu Tử Thư nói:" Sao ta có thể không lo lắng được đây chứ, huynh đang mang thai con của ta lại còn đang trong giai đoạn đầu của thai kỳ nữa nên thai nhi rất yếu. Ta phải xem mạch cho huynh ta mới yên tâm được. "

Chu Tử Thư biết là đã làm Ôn Khách Hành lo lắng rồi, nói:" Ta và hai thiên thần nhỏ đều khỏe, huynh đừng lo lắng quá mà Lão Ôn. "

Ôn Khách Hành nhẹ nhàng đặt Chu Tử Thư nằm xuống giường, nói với huynh ấy:"Huynh nằm xuống nghỉ ngơi đi, đưa tay cho ta xem mạch cho huynh." Chu Tử Thư sau khi đã nằm yên trên giường rồi, Ôn Khách Hành mới nắm lấy tay của A Tự  mà bắt mạch cho huynh ấy. Vì mệt mỏi, nên Chu Tử Thư đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sau khi biết được ba phụ tử đều không sao, Ôn Khách Hành mới yên tâm ngẩng lên nhìn mới biết là Chu Tử Thư đã ngủ từ lúc nào rồi. Ôn Khách Hành cúi xuống hôn nhẹ lên trán của Chu Tử Thư, cái kết là đôi môi đỏ hồng nhưng lại có chút khô của huynh ấy:" Ngủ như vậy chắc phu nhân của ta đã mệt lắm rồi, ngủ ngon nha phu nhân của ta."

Trời cũng đã bắt đầu chuyển tối, những cây mai hoa trong hậu viên Sơn Trang đều tự động phát sáng giống như những con đom đóm nhỏ vậy, Chu Tử Thư nhìn thấy cũng không khỏi ngạc nhiên bất ngờ:" Lão Ôn, chuyện này..."

Ôn Khách Hành cười nói:" Không phải ta đã nói, những cây mai hoa trong hậu viên Sơn Trang đã được ta hóa phép cho ra một cái khác đặc biệt mà chỉ khi trời tối mới nhìn thấy được sao? Huynh thấy sao A Tự, có đẹp không?"

Chu Tử Thư hỏi:" Vậy ra cái khác đặc biệt mà huynh nói với ta chính là hoa phát sáng này sao Lão Ôn?"

Ôn Khách Hành gật đầu nói:" Đúng vậy đó A Tự, huynh không thích sao?"

Chu Tử Thư lắc đầu:" Không phải là ta không thích, ta rất thích hoa phát sáng. Chúng thật sự rất đẹp ta thích lắm, cảm ơn huynh phu quân của ta đã cho ta bất ngờ ý nghĩa như vậy."

Hai người Ôn Chu đang đứng ngoài ngắm hoa, thì phụ mẫu của hai người họ từ trong phòng đi ra nói chuyện với họ:" Hai đứa con sao lại đứng ngoài đó vậy, mà không vào nhà đi. Hoa phát sáng kìa đẹp quá đi Như Ngọc, cái này là do con làm sao Diễn Nhi? Đúng thật sự là rất đẹp."

Ôn Khách Hành trả lời:" Dạ phải ạ mẹ, hoa có thể phát sáng được là do con làm phép lên đó ạ. Mẹ cũng thấy đẹp sao ạ?"

" Ukm, đây là lần đầu tiên mẹ thấy được hoa phát sáng đó. Tất nhiên là phải thấy đẹp rồi Diễn Nhi, thật sự rất là đẹp."

Chu Tử Thư nhìn những cây mai hoa phát sáng, rồi lại quay ra nhìn Ôn Khách Hành hỏi:" Nhưng mà Lão Ôn, tối mai hoa có còn phát sáng như này nữa không, hay là chỉ có thể phát sáng mỗi tối nay thôi là được nhìn thấy hoa phát sáng thôi?"

Ôn Khách Hành ôm Chu Tử Thư vào lòng nói:" Đêm nào hoa cũng sẽ phát sáng hết, huynh và mẹ cứ yên tâm ngắm." Ôn Khách Hành choàng thêm áo vào cho Chu Tử Thư không bị lạnh, nói:" Huynh choàng thêm cái áo này vào đừng để bị nhiễm phong hàn là không tốt cho huynh và con đâu đó A Tự."

" Chúng ta vào trong phòng ăn tối thôi rồi còn nghỉ ngơi nữa, bốn người chúng ta cũng đều đã mệt mỏi cả ngày rồi mà. Ngày mai hai con sẽ mở y quán và lớp dạy học phép thuật luôn hả?"

Ôn Khách Hành gật đầu đáp:" Dạ đúng ạ cha mẹ, con sẽ hóa phép để biến ra một y quán nhỏ ngay bên cạnh Tứ Quý Sơn Trang ạ. Huynh ăn miếng sườn non đi A Tự, tất cả đều là những món bổ sung dinh dưỡng cho huynh và con. Cha mẹ cũng ăn nhiều vào nhé ạ, mẹ cũng cần phải bồi bổ nhiều đó ạ."

" Phải đó Tử Thư, con ăn nhiều vào một chút như vậy mới có đủ sức khỏe để mà dạy học võ công và phép thuật được."

Ôn Khách Hành nói:" Cha mẹ, đợi sau khi A Tự sinh con xong thì Tiểu Điệp và A Thư của con nhờ cha mẹ chăm cháu dùm tụi con luôn được không ạ?"

" Chuyện đó là tất nhiên rồi, cha mẹ dĩ nhiên là sẽ phải chăm cháu chơi với cháu nội rồi."

" Dạ, cha mẹ cũng ăn nhiều vào một chút nha ạ." Bữa cơm tối đầy ắp tiếng cười nói vui vẻ và đầm ấm, chỉ thiếu tiếng cười trẻ thơ thôi. Ăn tối xong, họ lại trở về phòng ngủ của mình để nghỉ ngơi và kết thúc một ngày dài đầy hạnh phúc, vui vẻ và mệt mỏi.

Sáng hôm sau, một ngày mới bắt đầu Ôn Khách Hành thức giấc đầu tiên. Ra ngoài luyện vài đường kiếm pháp, sau đó mới xoay tay tạo phép một tia phép thuật đỏ đen bay ra theo hướng chỉ của Ôn Khách Hành. Đường phép thuật đỏ đen đó bắn ra phía trước, một ngôi nhà nhỏ dần dần được hiện lên ngay bên cạnh Tứ Quý Sơn Trang. Ôn Khách Hành tiến tới gần nhìn quanh một lượt, vung tay nhẹ sang bên biển hiệu đã được viết tên lên đó " Y quán Điệp Thư " bên trong cũng có đầy đủ vị trí để thảo dược, giường nằm và tủ đựng sách y học có đầy đủ hết. Một lúc sau, Chu Tử Thư cũng đã tỉnh giấc không thấy người ấy đâu nên đã chầm chậm đi ra ngoài tìm, thì thấy trước mắt là y quán Điệp Thư. Ôn Khách Hành đang đứng ở bên ngoài ngắm nghía, mà không biết Chu Tử Thư đang ở phía sau. Cho đến khi, Chu Tử Thư lên tiếng:" Phu quân dậy sớm vậy là để ra đây xây dựng ngôi nhà này sao?"

Ôn Khách Hành lúc này mới giật mình mà quay ra, đi tới bên đỡ lấy Chu Tử Thư nói:" A Tự, sao huynh lại đi ra đây vậy? Nào qua đây ngồi xuống ghế đi, cha mẹ chúng ta vẫn chưa thức giấc sao?"

Chu Tử Thư nhìn Ôn Khách Hành mà nói:" Mẹ thì vẫn còn đang ngủ ngon ở trong phòng á, còn cha thì người đã dậy rồi chắc là cha đang ở dưới nhà bếp đó. Ta thức giấc không thấy huynh đâu, mới ra ngoài tìm huynh. Y quán Điệp Thư của huynh đã xing hết rồi sao Lão Ôn?"

Ôn Khách Hành gật đầu đáp:" Đúng vậy đó A Tự, một lát nữa ta sẽ xuống núi đi mua ít đồ dùng và thảo dược về lấp đầy cái vị trí để thảo dược mới được."

Chu Tử Thư gật đầu cười nhẹ nhìn Ôn Khách Hành, Chân Như Ngọc từ trong nhà bếp nói vọng ra:" Diễn Nhi à, con dẫn Tử Thư vào trong nhà đi cha nấu ăn sáng xong rồi đây."

" Dạ cha! Ta đưa huynh vào nhà, huynh đi từ từ thôi cẩn thận đó." Ôn Khách Hành luồn tay phải qua eo của Chu Tử Thư, ôm lấy vòng eo thon của huynh ấy tay còn lại thì nắm lấy tay của Chu Tử Thư mà đưa huynh ấy vào nhà. Cẩn thận đỡ Chu Tử Thư ngồi xuống:" A Tự, huynh ngồi đây nha ta đi gọi mẹ dậy rồi xuống bếp phụ cha." Chu Tử Thư mỉm cười gật đầu nhìn Ôn Khách Hành, người ấy đi tới phòng ngủ của cha mẹ người ấy gọi cửa:" Mẹ ơi mẹ dậy chưa ạ? Con vào nha mẹ."

" Diễn Nhi hả con, mẹ dậy rồi con vào đi. Cha con đâu rồi Diễn Nhi?"

Ôn Khách Hành đỡ Diệu Diệu đứng dậy, nói:" Dạ, cha con đang nấu bữa sáng ở dưới nhà bếp rồi ạ. Diễn Nhi đỡ mẹ ra ngoài ngồi với A Tự của con nha mẹ, cha nấu chắc cũng gần xong rồi ạ. Để con xuống bếp phụ cha bê một tay."

" Được rồi, con đỡ mẹ ra ngoài ngồi với Tử Thư cũng được."

Ôn Khách Hành đỡ Diệu Diệu đi ra ngoài phòng khách, ngồi xuống bàn cẩn thận đỡ mẹ ngồi xuống ghế rồi mới vào trong bếp phụ giúp Chân Như Ngọc bê đồ:" Cha ơi, cha lên nhà trước đi ạ để con bê lên cho ạ."

" Được rồi, cẩn thận nóng lắm đó nha." Chân Như Ngọc đi lên trên trước, Ôn Khách Hành bê theo khay đồ ăn đi theo phía sau

Ôn Khách Hành tiến về phía bàn, lên tiếng:" Đồ ăn tới rồi đây, cha mẹ ăn đi ạ. A Tự huynh cũng ăn nhiều vào một chút nha.

Chu Tử Thư gật đầu đáp:" Huynh cũng ăn đi Lão Ôn, ta tự gắp tự ăn được mà. Chỉ là ta thấy hơi khó chịu trong người thôi."

Ôn Khách Hành ngồi bên cạnh lo lắng hỏi:" Huynh không sao chứ A Tự, có cần ta đưa huynh về phòng nghỉ ngơi không."

" Ta không sao đâu, ta vẫn ổn mà." Chu Tử Thư ôm miệng chạy ra ngoài nôn .

Ôn Khách Hành thấy vậy cũng lo lắng chạy theo ra ngoài, đỡ Chu Tử Thư tựa vào người rồi vuốt ngực cho huynh ấy lo lắng hỏi:" A Tự, huynh thấy sao rồi? Mới thời gian đầu của thai kỳ thôi, nên huynh vẫn còn nghén huynh phải chăm sóc bản thân thật tốt, dưỡng thai cho tốt."

Chu Tử Thư lắc đầu nói:" Ta không sao đâu Lão Ôn, nôn xong ta cũng thấy đỡ hơn nhiều rồi bây giờ ta muốn vào phòng nghỉ ngơi thôi."

Ôn Khách Hành bế bồng Chu Tử Thư trên tay, nói:" Ta bế huynh về phòng cho huynh nghỉ ngơi dưỡng thai, lát nữa ta nấu ít cháo cho huynh ăn. Huynh nhắm mắt lại nghỉ ngơi đi." Chu Tử Thư cũng đành nghe theo, nhắm mắt ngủ trong vòng tay của Ôn Khách Hành, người ấy bế huynh ấy vào nhà.

Diệu Diệu lo lắng hỏi:"Diễn Nhi à, Tử Thư không có sao chứ con?"

" Mẹ yên tâm huynh ấy không có sao đâu ạ, chỉ là huynh ấy vẫn còn nghén nên thấy mệt mới khó chịu trong người một chút thôi ạ. Con bế huynh ấy vào trong phòng nghỉ ngơi trước ạ." Ôn Khách Hành bế Chu Tử Thư về phòng của hai người họ, tiến về phía chiếc giường nhẹ nhàng đặt A Tự của người ấy nằm xuống giường, không quên đắp mền cẩn thận. Cả quá trình Chu Tử Thư không hề thức giấc mà vẫn ngủ ngon lành, Ôn Khách Hành ngồi xuống giường bắt mạch cho Chu Tử Thư. Biết được mọi thứ vẫn bình thường, Ôn Khách Hành mới yên tâm mà đi ra ngoài tiếp tục ăn sáng với phụ mẫu của người ấy.

" Diễn Nhi à, tình hình của Tử Thư thế nào rồi con?"

Ôn Khách Hành trả lời:" Dạ cha mẹ đừng lo lắng quá, A Tự huynh ấy mọi thứ vẫn bình thường hết ạ. Huynh ấy cũng vừa mới ngủ rồi ạ, một lát nữa con nấu cho huynh ấy tô cháo hầm nấm với rau củ và táo đỏ cho huynh ấy ăn bồi bổ sau ạ."

" Ukm, Tử Thư không sao là cha mẹ yên tâm rồi. À đúng rồi, y quán Điệp Thư của con đã xây dựng chưa Diễn Nhi?"

Ôn Khách Hành trả lời:" Dạ, con vừa mới hóa phép biến ra một ngôi nhà nhỏ bên cạnh Tứ Quý Sơn Trang rồi ạ cha mẹ. Sau khi ăn xong, nấu cháo cho A Tự ăn xong thì con sẽ xuống núi mua ít đồ ạ. Cha mẹ chăm sóc A Tự giúp con nha."

" Con cứ yên tâm mà xuống núi mua đồ đi, Tử Thư có cha mẹ chăm sóc cho rồi con không phải quá lo lắng đâu."

Sau khi ăn sáng xong, Ôn Khách Hành liền bay xuống núi đi tới tiệm đồ dùng cho hành y. Ôn Khách Hành mua hầu hết đều là tủ, khay, v...v những thứ có thể đựng, cất và bảo quản được thảo dược và bảo quản dụng cụ hành y là người ấy đều mua hết. Mua xong hết mọi thứ rồi, người ấy liền đi ra ngoài mà biến mất hút không để lại dấu vết gì và hiện ra ở bên ngoài của hàng rượu. Ôn Khách Hành đi vào và bơm đầy hai bình rượu của Chu Tử Thư, rồi mới trở về Tứ Quý Sơn Trang:" Cha mẹ, con về rồi đây ạ."

" Diễn Nhi, con mua gì mà nhiều đồ vậy?"

Ôn Khách Hành nói:" Dạ con đi mua mấy cái khay với cái tủ để đựng và bảo quản thảo dược cũng như dụng cụ hành y thôi ạ, với cả con đi bơm đầy bình rượu thôi ạ. Cha mẹ, A Tự huynh ấy sao rồi ạ? Huynh ấy đã thức giấc chưa ạ, hay vẫn ngủ ạ?"

" Vẫn còn đang nằm ngủ ở trong phòng đó, con vào phòng với Tử Thư đi."

Ôn Khách Hành nói:" Con đi cất đồ đã, rồi còn đi nấu cháo cho huynh ấy ăn nữa ạ. Không huynh ấy lại đói, sáng nay huynh ấy có ăn được gì nhiều đâu ạ, nên hai thiên thần nhỏ chắc hẳn là cũng đã đói rồi. Con xuống bếp nấu cháo cho huynh ấy ăn đã cha mẹ, không huynh ấy đói."

" Con đưa cho cha để cha đem cất cho, con đi nấu cháo cho Tử Thư ăn đi."

" Dạ, vậy cha đem cất hộ con nhé ạ, con đi nấu cháo cho huynh ấy ăn đây ạ." Nói xong, Ôn Khách Hành đi thẳng vào bếp bắt tay vào băm miếng sườn non, thái rau củ và táo đỏ nấu cháo. Một lúc sau, hương thơm của món cháo hầm rau củ bay thoang thoảng. Nấu xong, Ôn Khách Hành mới bê lên phòng cho Chu Tử Thư, nhẹ nhàng hôn lên trán huynh ấy gọi nhỏ:" A Tự, ta có nấu cháo cho huynh ăn nè, ngồi dậy ăn một chút đi."

Chu Tử Thư mắt nhắm mắt mở nói với Ôn Khách Hành:" Lão Ôn, ta mệt lắm để lát nữa ta ăn sau được không, ta bây giờ chỉ muốn ngủ thôi."

Ôn Khách Hành nói:" Huynh sáng giờ chưa có ăn được chút gì cả, huynh không đói nhưng hai thiên thần nhỏ đói rồi. Cháo này là ta hầm với táo đỏ, rau củ và sườn non băm nên không có mỡ màng đâu, huynh cũng sẽ không bị ngán đâu. Huynh cố gắng ngồi dậy ăn một chút thôi cũng được, ta không ép huynh ăn nhiều đâu ăn được bao nhiêu hay bấy nhiêu thôi mà A Tự. "

Chu Tử Thư uể oải mở mắt, Ôn Khách Hành nhẹ nhàng đỡ huynh ấy ngồi dậy, nhanh tay để gối dựng lên để huynh ấy tựa lưng vào. Ôn Khách Hành cầm tô cháo nóng hổi trên tay, thổi cho nguội bớt rồi mới múc từng thìa và thổi lại một lần nữa rồi mới an tâm mà đút cho Chu Tử Thư ăn: "Có ngon không A Tự? "

Chu Tử Thư gật đầu đáp:" Ngon lắm luôn, phu quân nấu món gì cũng đều là ngon nhất luôn. "

" Vậy huynh ăn thêm đi nha, ăn nhiều vào một chút nha hết ta đi lấy thêm cho huynh ăn xong rồi thì ngủ tiếp." Vừa đút cháo cho Chu Tử Thư, Ôn Khách Hành vừa nói.

Chu Tử Thư vô thức đưa tay lên bụng, nói:" Huynh không nhắc thì ta cũng quên luôn là ta còn có hai thiên thần nhỏ này trong bụng nữa, Tiểu Điệp và A Thư cũng mới động đậy gọi ta vì đói. May mà huynh đã nấu cháo cho ta ăn rồi."

Ôn Khách Hành nói:" Ta là phu quân của huynh mà, huynh bị nghén như vậy không ăn được gì nhiều sao ta có thể để mặc huynh không ăn gì như vậy được chứ, huynh ăn thêm thìa nữa nào. Sắp hết tô cháo rồi, ăn xong tô này rồi huynh có muốn ăn thêm thì ta đi lấy thêm cho huynh ăn."

Chu Tử Thư ăn ngon lành thìa cháo mà Ôn Khách Hành đút cho:" Ăn mấy thìa cháo nóng hổi, ấm người ta cảm thấy tỉnh táo hơn rất nhiều. Cháo huynh nấu thật sự rất là ngon luôn, phu quân có thể nấu thường xuyên cho ta ăn được không?"

" Tất nhiên là được rồi phu nhân của ta, tại sao lại không chứ, chỉ cần huynh thèm ăn cái gì ta đều sẽ nấu cho huynh ăn hết, ăn thêm thìa nữa nha." Ôn Khách Hành vừa thổi vừa đút cháo như vậy cho đến khi hết sạch tô cháo, ăn xong cháo người ấy lại tiếp tục đút thuốc bằng miệng cho Chu Tử Thư uống. Cũng đút như vậy, cho đến khi hết chén thuốc an thai nói:" Huynh nằm nghỉ ngơi đi, ta mang bát xuống rửa rồi quay lại lên với huynh ngay. Tiểu Điệp A Thư ngoan nha, hai thiên thần nhỏ của phụ thân."

Nhìn bóng lưng của Ôn Khách Hành, Chu Tử Thư xoa xoa vùng bụng nói nhỏ:" Hai thiên thần nhỏ của cha, hai con là món quà quý giá nhất mà ông trời đã ban cho cha. Cha sẽ cố gắng hết sức bảo vệ hai con chu toàn, và đưa hai con đến với thế giới này Tiểu Điệp và A Thư ngoan của cha."

Ôn Khách Hành một lúc sau đã trở lại phòng ngủ của hai người, thấy Chu Tử Thư vẫn chưa ngủ nói:" A Tự, huynh chưa nghỉ ngơi sao? Mà huynh đã nói những gì với hai thiên thần nhỏ của chúng ta thế?"

Chu Tử Thư nở nụ cười, nhìn Ôn Khách Hành nói:" Ta nói với hai thiên thần nhỏ là ta sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ các con, đưa các con an toàn đến với thế giới này."

Ôn Khách Hành tiến tới bên cạnh, ngồi xuống cạnh Chu Tử Thư nắm tay huynh ấy nói:" Không chỉ có mình huynh, mà còn có cả ta nữa. Ta cũng sẽ bảo vệ ba phụ tử huynh được bình an, khỏe mạnh."

Chu Tử Thư tựa vào vai của Ôn Khách Hành nói:" Cảm ơn huynh phu quân của ta."

" Được rồi, huynh từ từ nằm xuống ngủ một giấc đi cho khỏe." Chu Tử Thư mỉm cười rồi gật đầu nhìn Ôn Khách Hành, người ấy đỡ huynh ấy nằm xuống giường rồi cẩn thận đắp mền lên cho huynh ấy. Rồi cũng leo lên nằm cạnh Chu Tử Thư, ôm huynh ấy ngủ ngon lành đến chiều. Chu Tử Thư và Ôn Khách Hành thức giấc cùng lúc:" A Tự, huynh thấy trong người sao rồi? Có còn thấy mệt hay khó chịu chỗ nào không?"

Chu Tử Thư lắc đầu nói:" Ngủ một giấc dài cùng huynh dậy, ta thấy thoải mái hơn rất nhiều rồi. Cũng không còn cảm giác khó chịu, hay mệt mỏi gì trong người nữa rồi huynh đừng quá lo lắng."

Hai người họ cùng nhau đi sang phòng của Chân Như Ngọc và Diệu Diệu:" A Tự, huynh ngồi nói chuyện với cha mẹ nha ta đi sắp xếp đồ một chút."

Chu Tử Thư gật đầu cười nhìn Ôn Khách Hành, rồi rót trà ra cho cha mẹ của hai người uống:" Cha mẹ uống trà đi ạ, vẫn là trà hoa thiên lý mà cha mẹ thích uống nhất đó ạ."

" Được rồi con Tử Thư, con cứ để đó đi lát cha mẹ sẽ uống. Sức khỏe của con thế nào rồi, con có còn cảm thấy khó chịu trong người không?"

Chu Tử Thư lắc đầu nói:" Dạ, con đã đỡ hơn nhiều rồi ạ mẹ, cha mẹ đừng lo lắng cho con quá. Con ổn hơn nhiều rồi ạ cha mẹ."

" Nghén trong ba tháng đầu của thai kỳ thôi Tử Thư, con mang thai đã tròn một tháng rồi đứa bé vẫn còn nhỏ và yếu. Nên trong thời gian đầu của thai kỳ, con phải hết sức cẩn thận hơn nữa."

Chu Tử Thư gật đầu đáp:" Dạ, con xin ghi nhớ lời dạy bảo của mẹ ạ, xin cha mẹ yên tâm Tử Thư nhất định sẽ chú ý cẩn thận hơn. "

" Thời tiết đang là cuối thu rồi, cũng bắt đầu chuyển lạnh rồi con phải giữ ấm cho bản thân và cả hai thiên thần nhỏ nữa. Chăm sóc sức khỏe bản thân cho thật tốt, con đó bây giờ không chỉ phải chăm lo cho mỗi mình con nữa đâu mà là ba người rồi đó."

Chu Tử Thư gật đầu đáp:" Dạ con nhớ rồi ạ cha mẹ, con sẽ chăm sóc tốt bản thân và cháu của cha mẹ thật tốt ạ. Mẹ cũng đang có thai, không nên lo lắng nhiều quá đâu ạ như vậy sẽ ảnh hưởng tới muội muội của con và sức khỏe của mẹ đó ạ. Mẹ đừng lo lắng quá cho con, con còn có Lão Ôn chăm sóc mà mẹ uống trà  rồi nghỉ ngơi đi ạ."

" Con sắp tới cũng định mở lớp dạy học võ công và phép thuật luôn hả?"

Chu Tử Thư gật đầu:" Dạ phải ạ mẹ, hôm qua con có nhờ phu quân của con đi lan truyền tin rồi ạ. Con nghĩ cũng sẽ không lâu nữa sẽ có người tới bái sư thôi ạ mẹ."

" Con có dạy hay làm gì thì cũng phải hết sức cẩn thận với hao thiên thần nhỏ trong bụng con đó."

Chu Tử Thư nói:" Dạ, con xin ghi nhớ lời dặn của mẹ. Để con đưa mẹ ra ngoài đi dạo, tản bộ một lát nha ạ."

" Ukm, ta và con đều đang có thai đi tản bộ nhiều như vậy cũng tốt."

Đúng lúc đó, Ôn Khách Hành từ ngoài chạy vào thì thấy Chu Tử Thư đang đỡ Diệu Diệu đứng dậy liền đi tới bên cạnh giúp huynh ấy:" Mẹ với  A Tự định đi đâu sao ạ?"

" Ta định cùng mẹ đi dạo tản bộ thôi, chứ không có đi đâu hết. Huynh không cần quá lo lắng đâu, ta với mẹ đi ra ngoài rừng mai hoa thôi."

Ôn Khách Hành nói:" Để ta đi cùng huynh và mẹ luôn, cũng tiện đỡ mẹ và huynh luôn."

" Cũng được, vậy chúng ta ra ngoài đi dạo một lúc cho khỏe người. "

" Khoan đã, A Tự à huynh và mẹ đứng đây đợi ta một chút nha. Ta vào lấy áo choàng, đợi ta một lát ta sẽ ra ngay thôi." Ôn Khách Hành chạy về phòng, mở cửa phòng ngủ của hai người họ ra, lấy ra hai cái áo choàng rồi chạy ra ngoài choàng lên cho Chu Tử Thư và Diệu Diệu. Vì thấy chỉ có hai cái áo choàng thôi, Diệu Diệu hỏi người ấy:" Sao lại chỉ có hai cái áo choàng thôi vậy Diễn Nhi, con không choàng sao?"

Ôn Khách Hành nói:" Mẹ con lấy chủ yếu là để choàng cho mẹ và A Tự không bị nhiễm lạnh thôi, con mặc thế này cũng vừa đủ ấm rồi. Trời cũng chưa có lạnh lắm nên con không cần đâu ạ. Mình đi tản bộ một lát nha ạ."

Chu Tử Thư nghe vậy liền phản đối, nói:" Như vậy sao được chứ, huynh cũng phải choàng áo lệ chứ? Huynh mà bị bệnh ta biết phải làm sao?"

Ôn Khách Hành nói:" Ta thật sự không sao, không cần choàng áo đâu A Tự. Huynh với mẹ choàng áo là ta cũng yên tâm hơn nhiều mà."

Thấy vậy, Chu Tử Thư liền rút dây áo choàng ra nói:" Huynh không choàng vậy thì ta cũng sẽ không choàng nữa."

Ôn Khách Hành lo lắng nói:" A Tự à, huynh đang mang thai cơ thể của huynh cần được giữ ấm huynh choàng áo lên đi, ta sẽ vào trong lấy cái của ta ra choàng cho huynh yên tâm. " Đúng là vẫn chỉ có mình Chu Tử Thư biết cách làm cho Ôn Khách Hành phải nghe huynh ấy:" Được rồi, mình đi tản bộ ngoài rừng mai một lúc cho thư giãn thoải mái." Ôn Khách Hành và Chu Tử Thư đỡ Diệu Diệu ở hai bên, ba người cùng nhau đi bộ ngoài rừng mai hoa.

Mặc dù, bây giờ thời tiết đã là cuối thu nhưng ở đây hoa vẫn nở rộ khoe sắc rất đẹp tỏa hương thơm một vùng quanh Tứ Quý Sơn Trang:" Cuối thu rồi, vậy mà vẫn có hoa nở như vậy thật là đẹp."

Chu Tử Thư nói:" Mẹ ơi, Tứ Quý Sơn Trang là nơi duy nhất bốn mùa đều như mùa xuân, đều có hoa nở rộ rực rỡ và tỏa ngát hương thơm. Mùa thu thì có hoa Đỗ Quyên, nở sắc hồng ngập tràn hương thơm thoảng nhẹ thật sự rất dễ chịu."

" Được sống an hưởng tuổi già với các con, các cháu ở một nơi như vậy cũng hạnh phúc hơn rất nhiều."

Ôn Khách Hành hỏi:" Mẹ ơi, mẹ mệt chưa ạ Diễn Nhi đỡ mẹ qua ghế ngồi nghỉ ngơi nha ạ "

" Mẹ cũng thấy hơi mệt rồi, nghỉ ngơi một chút rồi về Tứ Quý Sơn Trang với cha của các con."

Nói xong, Ôn Khách Hành đỡ Diệu Diệu và Chu Tử Thư ngồi xuống ghế đá gần đó, đưa cho hai người họ mỗi người một cái bình nước. Chu Tử Thư mở nắp bình, ngửi thử không phải rượu nói:" Lão Ôn, đây là nước mà đâu phải rượu đâu chứ?"

Ôn Khách Hành nói:" Huynh đang có thai không nên uống nhiều rượu, uống một ít cho ấm người thì được nhưng không được uống nhiều. Tốt nhất vẫn là không nên uống, không nên đụng tới một giọt rượu nào."

Chu Tử Thư nghe vậy, phụng phịu đáp:" Lão Ôn à, huynh như vậy không phải là đang làm khó ta sao? Huynh cũng biết là ta không có rượu thì sẽ không vui mà."

" Diễn Nhi nói đúng đó, con tốt nhất là không nên uống rượu. Chúng ta cũng nên về Tứ Quý Sơn Trang với cha các con thôi, không huynh ấy lại lo lắng." Ba người họ lại đỡ nhau đứng dậy, đi bộ về Sơn Trang. Về tới Tứ Quý Sơn Trang, thì Chu Tử Thư và Diệu Diệu đã mệt chỉ muốn vào trong phòng nằm nghỉ ngơi.

Ôn Khách Hành ôm eo Chu Tử Thư đỡ huynh ấy về phòng, nhẹ nhàng đặt A Tự nằm xuống giường đắp mền cho huynh ấy không bị lạnh:" A Tự, huynh nằm nghỉ ngơi một lát đi nha. Ta đi chuẩn bị bữa tối, huynh có muốn ăn cơm chưa hay ăn cháo tiếp."

Chu Tử Thư nói:" Ăn cháo thôi Lão Ôn, ăn cơm ta sợ lại ói hết ra."

Ôn Khách Hành gật đầu:" Được rồi, huynh nằm nghỉ ngơi đợi ta nha. Ta đi chuẩn bị cơm và cháo cho huynh và cha mẹ của chúng ta ăn" Đang nói với Chu Tử Thư, Chân Như Ngọc ở bên ngoài gọi người ấy. Ôn Khách Hành nói với Chu Tử Thư:" Huynh nhắm mắt nghỉ ngơi một lát đi nha, ta ra ngoài xem cha có chuyện gì." Chu Tử Thư gật đầu, Ôn Khách Hành hôn nhẹ lên trán huynh ấy rồi mới ra ngoài gặp cha của người ấy:" Cha, cha tìm con có chuyện gì sao ạ?"

" Con và Tử Thư mới cùng Diệu Diệu đi đâu vậy, sao cha không thấy?"

Ôn Khách Hành nói:" Dạ cha, con vừa mới cùng mẹ con và A Tự đi dạo tản bộ ngoài rừng mai hoa thôi ạ. Có chuyện gì sao ạ cha?"

" Không có gì, cha thấy mẹ con với các không có ở nhà nên hơi lo lắng thôi. Vậy Tử Thư đang nghỉ ngơi trong phòng rồi hả?"

Ôn Khách Hành gật đầu đáp:" Dạ, huynh ấy đang nghỉ ngơi rồi ạ cha, mẹ con cũng đã về phòng nghỉ ngơi rồi ạ. Trời cũng sắp tối rồi, con phải đi chuẩn bị bữa tối mới kịp thời gian hầm cháo cho A Tự ăn."

" Con có cần cha giúp gì không Diễn Nhi?"

Ôn Khách Hành lắc đầu:" Dạ không ạ cha, Diễn Nhi làm được hết mà cha vài phòng nghỉ ngơi với mẹ con đi ạ."

" Vậy cha vào phòng chăm sóc mẹ con, con đi chuẩn bị bữa tối đi."

Nói xong, Ôn Khách Hành lập tức đi xuống nhà bếp chuẩn bị bữa tối, hầm một nước lèo rau củ cho ra hết chất ngọt. Sau khi mọi thứ đã chín, đổ gạo vào nồi nước hầm rau củ đó. Bữa tối mất khoảng nửa canh giờ, Ôn Khách Hành mới hoàn thành xong tất cả các món cho bữa tối. Trong lúc Chân Như Ngọc và Diệu Diệu đang ngồi ăn tối, thì Ôn Khách Hành bê theo tô cháo nóng hổi, thơm thoảng nhẹ hương củ sen và táo đỏ vào phòng ngủ của hai người họ. Tiến về phía chiếc giường, nhẹ nhàng gọi Chu Tử Thư của người ấy thức giấc:" A Tự, ta nấu xong cháo cho huynh rồi đây, huynh dậy ăn một chút đi."

Chu Tử Thư uể oải mở mắt:" Huynh đã nấu xong rồi sao Lão Ôn, mà huynh ăn cơm tối chưa mà đã vào phòng đút cháo cho ta ăn rồi vậy?"

Ôn Khách Hành vừa thổi cho nguội bớt, vừa trả lời câu hỏi của Chu Tử Thư:" Đút cho huynh ăn xong thì ta sẽ ra ăn tối ngay thôi, dù gì thì ta cũng không thể để huynh và hai thiên thần nhỏ bị đói được. Ta đút cho huynh ăn nha, cẩn thận coi chừng phỏng đó." Ôn Khách Hành vừa thổi vừa đút cháo cho Chu Tử Thư ăn, cứ đút như vậy cho đến khi hết chén cháo:" A Tự, huynh có muốn ăn nữa không?"

Chu Tử Thư gật đầu:" Có, huynh cho ta ăn thêm chén nữa đi nha, cháo phu quân nấu thật sự rất là ngon luôn mà. Ngọt bùi của rau củ, các loại đậu phụ và chả chay nữa."

" Để ta ra bàn lấy thêm cho huynh ăn nha." Ôn Khách Hành đi ra bàn uống nước, rót ra cho Chu Tử Thư chén nước cho huynh ấy uống nước trước. Mở vung nồi cháo, hơi bay nghi ngút múc vào tô cho Chu Tử Thư rồi mới quay về giường lại tiếp tục công việc đút cháo cho Chu Tử Thư ăn.

Chu Tử Thư hỏi:" Huynh nấu có nhiều không, trong nồi đó đã hết chưa vậy Lão Ôn?"

Ôn Khách Hành trả lời:" Trong nồi đó vẫn còn cháo, huynh muốn ăn thêm tô nữa sao?"

Chu Tử Thư lắc đầu, nói:" Ta ăn hai tô cháo đầy cũng đã thấy no rồi, ta hỏi xem có còn không là vì muốn huynh ăn thôi. Nếu còn nhiều, thì huynh ăn nốt cho hết rồi mai nấu nồi khác cho ta ăn cũng được mà."

" Huynh uống thêm miếng nước đi, ta bê nồi cháo ra ngoài ăn huynh mệt thì nằm nghỉ ngơi trước đi nha." Chu Tử Thư gật đầu nhìn Ôn Khách Hành, người ấy đỡ huynh ấy nằm xuống rồi huynh ấy chìm vào giấc ngủ. Ôn Khách Hành cúi xuống hôn nhẹ lên trán của Chu Tử Thư, rồi mới bê theo nồi cháo ra ngoài

" Tử Thư không ăn cháo sao mà còn nguyên vậy Diễn Nhi?"

Ôn Khách Hành nói:" A Tự huynh ấy ăn hai tô này đầy rồi mẹ, con nấu nhiều huynh ấy ăn không hết nên con mới bê ra sự nốt cho huynh ấy nghỉ ngơi. "

" Ukm, cha mẹ cũng vừa mới ăn xong rồi, cha mẹ vào trong phòng nghỉ ngơi trước. Con ăn xong cũng đi ngủ cho sớm đi nha."

" Vâng, cha mẹ ngủ ngon ạ." Sau khi Chân Như Ngọc và Diệu Diệu đi về phòng ngủ, thì Ôn Khách Hành vẫn tiếp tục ngồi đó ăn hết tô cháo. Ăn no xong thì đi dọn dẹp, dọn dẹp xong thì Ôn Khách Hành vào trong phòng xem Chu Tử Thư, huynh ấy đã ngủ say rồi. Ôn Khách Hành nhẹ nhàng nắm lấy tay của Chu Tử Thư mà bắt mạch, huynh ấy vẫn ngủ rất say:"Ngủ ngon như vậy, chắc là phu nhân của ta đã mệt lắm rồi. " Nói xong, Ôn Khách Hành cũng nằm xuống bên cạnh Chu Tử Thư, nằm ôm huynh ấy ngủ ngon lành để kết thúc một ngày dài đầy mệt mỏi, và bắt đầu một ngày mới tại Tứ Quý Sơn Trang. Tối hôm ấy, những cây mai hoa trong hậu viên vẫn không ngừng phát sáng, làm sáng bừng lên khắp Tứ Quý Sơn Trang một khung cảnh rất đẹp, huyền ảo và thơ mộng.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro