Summary
Có bao giờ giữa dòng đời hối hả, bạn vô tình ngước mắt lên ngắm nhìn một nhành cây một chiếc lá rồi lại bất tri bất giác nhân ra thời gian tự khi nào đã lặng lẽ tấu lên những mỹ khúc bất diệt tiễn mùa cũ ra đi, đón một mùa mới lại tới.
Đó là quy luật thiên niên bất đổi của tạo hóa, còn con người thì sao, phải chăng cũng mang trong mình những quy luật như vậy.
Đúng, con người từ khi sinh ra đã mang trong mình ý niệm truy tầm những giấc mộng tươi đẹp về tình yêu về hạnh phúc mà đôi khi họ cho rằng sẽ vĩnh viễn không thể trở thành sự thật. Nhưng cả đời họ dù vô thức hay hữu thức đều mang trong mình những ước vọng mà họ muốn truy cầu.
Có những cuộc gặp gỡ tình cờ, đến và đi như gió thoảng, nhưng lại lưu lại trong lòng người những hoài niệm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Nữ thần bốn mùa diễm lệ như muốn trêu đùa lòng người, nàng đem ghép lại những mảnh đời tưởng như sẽ không bao giờ va chạm vào nhau giữa triệu triệu dòng xuôi ngược, để rồi lại mang họ tách ra khi yêu thương ấy đã đong đầy.
Tất cả đều sẽ trở thành những bản tình ca dang dở tấu lên trong niệm khúc ly hợp của bốn mùa sao ?
___♥ ♥ ♥___
Anh viết cho em bản tình ca
Giữa một đêm mùa hạ
Khung cửa sổ lung linh
Những vì sao thật lạ
Ghé vào, nghe kể nỗi nhớ mong.
___♣ ♣ ♣___
Anh gửi cho em bản tình ca mùa đông
Con đường đầy tuyết trắng.
Bỗng giật mình Paris trời chợt nắng
Đẹp lạ lùng như có bước chân em
___♦ ♦ ♦___
Anh đi tìm một góc phố thân quen
Nơi nắng ấm tươi màu thành phố lạ.
Mùa xuân nào cũng dịu hiền thế cả
Anh khẽ mỉm cười...
như em ở cạnh bên.
___♠ ♠ ♠___
Anh gửi cho em mùa thu không tên
Của góc phố thơm nồng hoa sữa
Để một ngày hai ta...
chẳng còn yêu nhau nữa
Mùa thu vàng
gửi nỗi nhớ cho em.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro