Chương 3: C is for Conviction


NATSU AND LUCY: FROM A TO Z by Armageddon Angel.

Rate: M, Romance.

Trans: Chylinh_thone (Thỏ).

Disclaimer: Fairy Tail và nhân vật thuộc quyền sở hữu của Mashima Hiro.

Chú thích: Tác phẩm này đã có một bạn dịch trước đó, nhưng mình thấy bạn ấy ngưng khá lâu rồi. Do mình cũng thích cốt truyện nên mình quyết định dịch bộ này lại từ đầu luôn. Tác phẩm gồm 26 oneshot về NaLu, nhưng hiện tại tác giả chỉ mới cập nhật đến chương 22 thôi, nên mình sẽ dịch dần đến đó trước. Nếu sau đó tác giả có cập nhật chương mới mình sẽ dịch tiếp cho mọi người hen.

Chương 3: C is for Conviction (niềm tin).

"Một người đàn ông khi có niềm tin họ có thể vượt qua mọi chông gai."

Nhóm Natsu vừa trở về Magnolia sau nhiệm vụ tiêu diệt Hội Hắc Ám Witches Six. Họ đã hoàn toàn kiệt sức, đặc biệt là Lucy. Trong khi mọi người đang cười và hồi tưởng về nhiệm vụ, nữ pháp sư Tinh Linh trông có vẻ yên tĩnh hơn, chỉ lên tiếng khi được nhắc tên. .

Natsu quay sang cô bạn gái trầm lặng của mình và mỉm cười. "Vậy bây giờ cậu muốn làm gì, Luce?" Cậu hỏi. Sau đó, cậu quan sát gương mặt cô.

Đôi mắt của Lucy trở nên u ám và nét mặt hơi cau lại.

"Sao vậy Lucy?" Happy quan tâm. "Kể từ khi chúng ta trở về cậu chẳng nói năng gì hết."

Lucy lúc này mới giật mình chú ý đến việc cậu bạn đang hỏi cô. "Hừm, xin lỗi Happy." Cô ấy xin lỗi. "Tớ nghĩ là do mình đang mệt mỏi thôi."

Natsu nhìn cô một cách nghiêm túc. Cậu khó chịu khi nhận ra được Lucy đang nói dối. Cô hầu như không nói bất cứ điều gì kể từ khi lên chuyến tàu trở Magnolia. Nhưng cậu không muốn đi sâu vào vấn đề. Cô sẽ nói với cậu khi cô đã ổn và sẵn sàng mở lời.

"Được rồi, Luce." Cậu nhẹ nhàng nói. "Để tớ đưa cậu về."

Sau đó, Natsu nâng Lucy và bế cô theo kiểu công chúa về căn hộ của cô. Pháp sư Tinh linh không phản kháng, thật khác lạ. Cô thật sự đang mất tập trung, Natsu lưu ý.

Natsu mở cửa vào căn hộ của cô và nhẹ nhàng đặt Lucy lên giường. Cậu tháo chiếc thắt lưng chứa chìa khóa của cô và đặt nó trên tủ đầu giường.

"Lucy sẽ ổn chứ, Natsu?" Happy hỏi han, cậu rất lo lắng cho người bạn của mình.

"Tất nhiên rồi." Natsu cười. Đó không phải là nụ cười rạng rỡ như trẻ con hay nụ cười đầy chiến ý trong các trận đấu của cậu. Mà là nụ cười chỉ dành riêng cho những vấn đề liên quan đến Lucy. Một nụ cười nhỏ nhưng đầy niềm tin và sự chân thành, chúng khiến gương mặt cậu bừng sáng. "Cậu ấy rất mạnh và là pháp sư của Fairy Tail đấy."

Happy cũng cười theo. "Đúng thế."

Natsu quay sang nhìn cậu bạn Exceed của mình. "Happy, sao cậu không về canh nhà nhỉ?" Cậu nói.

Cậu bạn vốn muốn phản đối, nhưng khi Natsu đang cố che đậy biểu tình, cậu đã hiểu rõ. Cậu ấy lo lắng cho Lucy. "Aye, Sir!" Cậu đồng ý.

Happy cọ má với Lucy trước khi cậu rời đi. "Mau ổn nhé, Lucy." Cậu nỉ non và bay ra khỏi căn hộ.

Natsu nhìn bạn gái đang ngủ. Mái tóc vàng xinh đẹp của cô ấy chảy dài như một dòng sông lấp lánh. Khuôn miệng dễ thương hơi hé mở. Chiếc mũi đáng yêu của cô thỉnh thoảng chun lên mỗi khi cô cảm thấy có điều gì đó làm phiền giấc ngủ của mình. Gương mặt của cô lúc này trông rất thoải mái, không có lo lắng và sợ hãi. Cái bụng phẳng lì của cô phồng lên và xẹp xuống theo mỗi lần hít vào và thở ra.

Trái tim cậu căng phồng. Lucy thật đẹp. Cô là đối tượng mà mọi đàn ông khao khát, đó là sự thật. Cô có thể ở bên bất kỳ chàng trai nào cô muốn. Nhưng cô đã chọn cậu. Natsu Dragneel, một tên đầu lửa. Vì sao cô ấy lại chọn cậu, Natsu không biết. Nhưng cậu đảm bảo sẽ trân trọng từng giây phút bên cô.

"Ngủ ngon, Luce." Cậu thì thầm với cô khi cô đang say ngủ. "Khi nào cậu sẵn sàng nói với tớ, tớ sẽ lắng nghe."

Cậu cúi xuống giường và hôn nhẹ lên má cô. Natsu nghĩ rằng Lucy sẽ không thích ngủ trong bộ quần áo đang rất bẩn của mình nên cậu đã cởi chúng ra và thay bằng một chiếc áo sơ mi ngoại cỡ và quần pyjama. Cậu khẽ cười. Thông thường, dragon slayer sẽ muốn trêu cô một chút trước khi đi ngủ nhưng bạn gái của cậu hôm nay dường như đã quá mệt rồi. Hoàn tất nhiệm vụ, cậu đi đến chiếc ghế dài trong phòng khách. Đặt balo của mình lên đó, Natsu bắt đầu thu dọn đồ đạc và đặt nó xuống.

Để không tự tìm thêm rắc rối, Natsu chỉ làm một bát ngũ cốc và ăn nó trong im lặng. Khi cậu xong việc, dragon slayer đi đến ghế. Bình thường, cậu sẽ ngủ với Lucy trên giường của cô nhưng cô rất ít khi cho phép điều đó và cô cũng không nói khi nào được khi nào không. Natsu tôn trọng điều đó. Mặc dù chiếc ghế dài không thoải mái bằng chiếc giường của Lucy, nhưng cậu đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lucy tức giận nhìn đối thủ của mình, một người đàn ông tên là Jadeite. Hắn ta trong mắt Lucy là một tên khá điển trai. Tóc hắn dài và gợn sóng, cơ thể gầy gò và cao lêu nghêu. Nhưng ánh mắt của hắn ta chính là nguyên do khiến Lucy ghét cay ghét đắng hắn. Một con mắt màu xanh đầy cay độc.

Hắn ta là thành viên của Witches Six. Trụ sở chính của bọn hắn nằm trong một hang động rỗng ruột. Những người khác đã có những trận chiến của riêng họ, còn cô sẽ chiến đấu với tên đàn ông này.

"Ồ, cô là Lucy Heartfilia, một cô nàng xinh đẹp." Hắn chào một cách nhạo báng. Rồi giả vờ cúi đầu nhã nhặn. "Tôi là Jadeite. Thật vinh dự khi được gặp mặt quý cô."

Lucy không bị lừa. Cô rút chìa khóa của mình ra, với lấy một trong số chúng. Nhưng rồi cô ấy nhìn thấy điều gì đó từ khóe mắt mình. Đó là một tia năng lượng dài màu đỏ phóng về phía cô. Cô ấy đã né tránh khỏi đòn tấn công đó.

"Không, không, không, thưa cô." Jadeite tặc lưỡi. "Một quý cô không nên làm bẩn bản thân khi chiến đấu đâu đấy."

"Câm miệng." Cô nhổ nước bọt.

"Còn sử dụng từ thô tục như vậy." Hắn châm chọc. "Cô có học hành đàng hoàng không thế? Cô nên nhớ những bài học về pháp thuật của mình."

Lucy đáp lại Jadeite bằng một cái vung roi, nhưng hắn ta đã tránh thoát một cách dễ dàng.

"Xem kìa, cô là cô gái ngu xuẩn." Người đàn ông hằn học trêu đùa. "Những người phụ nữ yếu đuối như cô không nên ra đây đánh nhau đâu."

Lucy đã cố gắng hết sức để không để tâm đến hắn. Cô cầm lấy chìa khóa của mình.

Mở cánh cổng cung sư tử, Loke.

Loke xuất hiện từ Tinh Linh giới với thần thái chất ngất. "Hoàng tử của em đã đến, công chúa của anh." Loke trêu, nở một nụ cười trên môi. "Hãy để cuộc chiến này cho tớ. Tớ sẽ cho cậu thấy tớ tốt hơn bạn trai của cậu thế nào."

Lucy ớn lạnh khi nghe anh nói. "Chỉ cần đánh hắn thôi được rồi." Cô la toáng lên.

Jadeite thở dài, đặt ngón trỏ và ngón giữa lên trán. "Khó coi quá đi, công chúa." Hắn ta chế nhạo Lucy. "Cô đã trở nên dơ bẩn khi đánh nhau thế này."

Loke trừng mắt với kẻ thù. "Mày không có tư cách nói chủ nhân tao như vậy." Anh ra tay một cách dứt khoát. "Tao sẽ không để mày chết dễ dàng đâu." Anh chỉnh lại vị trí chiếc nhấn của mình.

REGULUS IMPACT

Loke sử dụng phép thuật của mình để đánh Jadeite nhưng tên kia dễ dàng né tránh.

"Sao mày có thể phục vụ cho một người phụ nữ yếu đuối như vậy?" Jadeite huýt sáo.

"Lucy không yếu." Loke gầm lên.

"Không phải à?" Kẻ thù lui về sau. "Ý tao là ả ta đã sử dụng một pháp thuật hèn nhát, chỉ biết hưởng lợi mà không cần phí công sức."

Jadeite bị đánh một roi vào mặt. Máu loang lổ trên má hắn.

"Thật là một người phụ nữ xấu xí." Jadeite chế nhạo. Hắn lau má và hất những giọt máu về phía Lucy. "Mày làm sao có thể đánh được tao? Mày thật yếu."

Lucy không tin vào những gì cô nghe thấy. "Ta sẽ cho ngươi thấy ai mới là người yếu đuối và xấu xí." Cô gầm gừ, khuôn mặt nhăn nhó vì tức giận.

"Thật là một bộ mặt gớm ghiếc." Jadeite cười ác ý. "Một quý cô phải luôn mỉm cười khiến người ta thấy thích cơ."

Lucy giật roi lần nữa nhưng lần này Jadeite nắm lấy roi và kéo cô đến gần hắn.

"Lucy!" Loke gào lên.

Kẻ thù mỉm cười và chấm một ít máu của mình lên trán Lucy.

"Bây giờ hãy lắng nghe tao." Jadeite thì thầm vào tai.

Đôi mắt nâu của Lucy trở nên trống rỗng.

"Lucy, cậu sao vậy?" Loke lo lắng.

"Mày rất yếu." Jadeite nói với cô ấy.

"Tôi rất yếu." Lucy lặp lại.

"Lucy, tránh khỏi hắn mau!" Loke nói.

"Mày rất yếu đuối." Jadeite lên tiếng.

"Tôi rất yếu đuối." Lucy lặp lại một lần nữa.

"Cái quái gì đang diễn ra vậy?" Loke bực dọc.

"Mày không hợp với việc chiến đấu. Mày nên biến về nhà." Jadeite nói lời ác ý.

"Tôi không hợp với việc chiến đấu. Tôi nên biến về nhà." Lucy lặp lại với vẻ bơ phờ như trước.

Loke nhận ra điều gì đang xảy ra. "Ma thuật tước bỏ ý chí." Anh thở hổn hển. "Phép thuật đánh thẳng vào trái tim con người."

Jadeite nhếch mép với anh. "Đúng vậy, Celestial Spirit. Phép thuật của tao đánh cắp niềm tin từ một người." Hắn giải bày. "Tao chắc rằng mày biết chuyện phép thuật của một pháp sư phụ thuộc rất nhiều ở trái tim họ. Khi họ quyết tâm chiến đấu, phép thuật của họ sẽ mạnh và ngược lại."

Loke thở hổn hển. "Và sức mạnh của Tinh Linh dựa trên niềm tin của chủ nhân họ, nếu người đó cảm thấy mất lòng tin chiến đấu, Tinh Linh sẽ trở nên yếu ớt."

"Suy luận tốt đấy." Jadeite cười cợt chúc mừng. "Mày thấy đấy, bình thường tao có thể đánh bại một pháp sư chỉ bằng lời nói của mình. Nhưng với những pháp sư có ý chí mạnh mẽ hơn, việc đổ máu của tao lên chúng sẽ giúp cho ma thuật tao trở nên mạnh hơn."

Loke lườm Jadeite. "Vậy thì tao sẽ đánh bại mày ngay bây giờ!"

REGULUS BLAST

Loke tung ra một đòn Regulus Blast nhằm vào Jadeite. Nhưng hắn ta đã lấy Lucy làm lá chắn.

"Lucy!" Loke hét lên và đẩy đòn đánh lên trên, khiến trần nhà thành nơi lãnh đòn. Vì vậy một vài tảng đá lớn rơi xuống. Rơi ngay vị trí của Jadeite và Lucy.

"Chó chết." Jadeite nguyền rủa và mặc kệ Lucy để né những tảng đá.

"Lucy, né đi mau!" Loke gào to về hướng của cô. Nhưng cô không đáp lại.

Anh chạy về phía cô, dù biết bản thân và Lucy đang cách nhau một khoảng rất xa.

Đột nhiên, một ánh sáng hiện lên, cung Ma Kết xuất hiện và ôm Lucy vào lòng.

"Tiểu thư Lucy." Capricorn lên tiếng chào cô. "Tôi xin lỗi. Tôi đã tự ý mở cánh cổng để ra đây."

Lucy không đáp lại. Capricorn nhìn vào mắt cô.

"Bôi máu trên trán cô ấy đi, Capricorn." Loke nói với đồng bạn của mình.

Capricorn làm theo lời của Loke. Sau đó, ánh sáng trong mắt Lucy trở lại.

"Capricorn?" Lucy ngơ ngác. "Chuyện gì xảy ra vậy? Sao ông lại xuất hiện ở đây?"

"Leo sẽ giải thích về điều đó cho cô. Hiện tại chúng ta cần phải đánh bại tên này." Capricorn nói với cô.

Với sức mạnh tổng lực của họ, Lucy đã đánh bại Jadeite. Khi chuẩn bị trói kẻ thù, Jadeite cười ranh mãnh.

"Mày sẽ nhận ra sớm thôi. Một đội chỉ mạnh khi loại đi được mắt xích yếu nhất." Jadeite lạnh giọng. "Trong đội của mày, mày là người yếu nhất. Và mày sẽ mãi mãi giậm chân tại chỗ. Bây giờ mày từ bỏ còn kịp đấy. Mày không thể trở thành một pháp sư."

Nói xong, Jadeite cười một cách hung ác.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lucy giật mình thức giấc, cô thở hồng hộc. Cô nhanh chóng quan sát xung quanh và thở phào nhẹ nhõm. Cô đã trở về phòng của mình. Mặt trời ló dạng phía chân trời báo hiệu bình minh lên. Cô gái tóc vàng nhìn xuống và thấy rằng mình đang mặc quần áo ngủ.

"Nó chỉ là một giấc mơ." Cô tự trấn an mình. Rồi Lucy phủ định ngay. "Không, không phải một giấc mơ. Đó là những gì đã xảy ra vào ngày hôm qua."

Lucy cảm thấy có cái gì đó trên mặt mình. Cô đặt tay lên má và cảm nhận được sự ẩm ướt còn vương lại.

"Nước mắt." Cô thì thầm. "Mình đã khóc."

Cô đã bắt đầu nhớ được mọi thứ. Mặc dù cô không muốn thừa nhận điều đó, nhưng những gì tên Jadeite nói thực sự đã khiến cô bị tổn thương sâu sắc. Lý do rất đơn giản. Từ lâu cô đã có những cảm giác bất lực. Bạn bè của cô, đồng đội của cô, họ vô cùng mạnh mẽ. Gray, Erza và bạn trai Natsu của cô, tất cả bọn họ đều mạnh ngoài sức tưởng tượng. Đôi khi cô cảm thấy mình thua kém họ. Lucy biết cô không nên cảm thấy như vậy. Cô đã rất mạnh mẽ. Nhưng cô không thể gạt những lời nói bẩn thỉu của Jadeite ra khỏi đầu mình.

Mày thật yếu.

Mày thật nhu nhược.

Mày không thể chiến đấu đâu.

Lucy muốn hét lên vì cảm xúc chết tiệt này nhưng cô biết rằng điều đó sẽ chẳng có tác dụng gì. (Và bà chủ nhà cũng sẽ mắng cô).

Pháp sư Tinh Linh nghĩ mình nên ngồi dậy. Cô không muốn ở trên giường nữa. Khi ra khỏi giường, Lucy cảm thấy yếu ớt đến mức suýt té ngã. Cô làm sao vậy?

Lucy đi ngang qua phòng khách để vào phòng tắm. Cô nhìn thấy Natsu đang ngủ trên ghế và mỉm cười. Ừm hửm, cậu là người đã thay đồ giúp cô. Suy cho cùng thì Lucy nên cảm ơn cậu vì điều đó.

Bình thường, Lucy sẽ tắm sơ để bắt đầu ngày mới. Nhưng hôm nay, cô cảm thấy mình cần tắm để rửa trôi những tiêu cực đang bủa vây mình. Khi bồn tắm đầy và cô bước vào, cô ngẫm lại những gì đã xảy ra với mình vào ngày hôm qua. Cô gái tóc vàng đến giờ vẫn cảm thấy điều đó thật khủng khiếp. Cô luôn nghe thấy những lời nói của tên cặn bã Jadeite. Hắn chế nhạo cô, đùa cợt cô và hành hạ cô.

Lucy không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô phải đi khỏi đây và làm điều gì đó, bất cứ điều gì để tâm trí cô không nghĩ đến tên khốn kiếp kia nữa.

Tắm xong, cô lau khô người và đi vào phòng ngủ, một lần nữa đi ngang qua người bạn trai đang ngủ của mình. Cô muốn nhìn cậu lâu hơn một chút nhưng Lucy hiện chỉ quấn quanh người bằng một chiếc khăn tắm và cô không muốn lặp lại sự kiện khơi màu giữa họ, ít nhất là không phải hôm nay. Hôm nay cô có việc phải làm.

Cô nhanh chóng mặc quần áo. Nếu như thường ngày, cô sẽ lên kế hoạch tỉ mỉ xem mình nên mặc gì cho ngày hôm đó, nhưng hôm nay cô chỉ mặc bừa bộ đồ đầu tiên mà cô vơ được. Cô biết, hôm nay với cô sẽ là một ngày dài đăng đẵng.

Tư trang hoàn tất, cô rời khỏi căn hộ, để lại Natsu một mình.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Natsu cảm thấy có gì đó chọc vào má mình. Mới đầu, cậu muốn mặc kệ nó nhưng sự chọc phá vẫn tiếp tục. Đôi mắt của cậu mở ra và nhìn thấy cậu bạn mèo của mình đang chọc má mình liên tục.

"Sáng tốt lành, Happy." Natsu mơ ngủ lầm bầm.

"Cậu cũng vậy, Natsu." Happy mỉm cười. "Lucy đâu rồi?"

Natsu tò mò bật dậy. "Cậu ấy không ở trong phòng ngủ sao?"

Cậu bạn Exceed lắc đầu. "Tớ bay vào từ cửa sổ và tớ không nhìn thấy cậu ấy."

Dragon Slayer nhíu mày. Thế quái nào mà cậu không hề nhận ra khi Lucy rời đi? Ngay cả khi bị đánh gục, Natsu cũng sẽ nhận ra mùi hương của Lucy. Nhưng ngẫm lại lần nữa, cả căn nhà này đều có mùi của cô còn gì. "Có lẽ cậu ấy đang ở Hội?" Cậu tự vấn, nhưng vẫn cảm thấy không đủ thuyết phục.

"Có lẽ là thế." Happy gật gù

Natsu không vui. Lucy đã không nói chuyện với cậu từ hôm qua và điều đó làm cậu phiền lòng. "Chúng ta cũng qua đó đi."

"Aye." Happy đáp ứng nhưng không có sự nhiệt tình như mọi ngày.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lucy tìm được một nơi nằm ở ngoài rìa Magnolia. Đó là một đồng cỏ bằng phẳng không có cây và hoa. Một nơi hoàn hảo để làm mọi thứ.

Sáng nay, khi tỉnh dậy, cô cảm thấy mình rất uể oải. Lúc đó, Lucy không biết tại sao lại như vậy. Bây giờ cô ấy đã hiểu. Cô đang cạn kiệt ma thuật. Cô chắc chắn điều này là do tên khốn Jadeite gây ra. Cô cảm thấy mình như bị đẩy ra khỏi làn sóng ma thuật.

"Mình phải tìm ra nguyên nhân gây ra điều này để có thể lấy lại sức mạnh và trở nên mạnh mẽ hơn." Lucy cương quyết. "Mình không thể để những gì đã xảy ra vào hôm qua tái diễn lần nữa, hơn nữa, mình còn có những người đồng đội đang đặt niềm tin vào mình."

Cô ấy rút chìa khóa.

Mở ra cánh cổng cung Ma Kết.

Trong khoảng không, cung Ma Kết xuất hiện.

"Cô đã triệu hồi tôi, thưa tiểu thư Lucy." Capricorn trần thuật.

Chưa kịp chào hỏi, Lucy khuỵu chân xuống khiến Capricorn vội vàng chạy đến bên cạnh. Cô đang thở một cách nặng nhọc.

"Thưa tiểu thư Lucy, đã xảy ra chuyện gì vậy?" Ông hỏi han một cách ân cần.

Lucy cố gắng ổn định lại nhịp thở. "Tôi không biết." Lucy thừa nhận. "Tôi chỉ vừa thử triệu hồi ông."

"Có lẽ là do cô không khỏe." Capricorn nêu ý kiến. "Hiện tại cô nên ở trên giường nghỉ ngơi."

Lucy yếu ớt trừng mắt nhìn ông. "Tôi không muốn ở trên giường." Cô từ chối, niềm tin sáng lên trong đôi mắt nâu của cô. "Tôi cần phải làm một việc."

Capricorn muốn phản bác nhưng đã im bặt khi nhìn thấy sự kiên định của cô. Như nhớ lại điều gì đó, Lucy giống mẹ của cô ấy, phu nhân Layla Heartfilia.

"Tôi hiểu rồi, thưa tiểu thư Lucy." Capricorn đồng ý. "Tôi có thể giúp gì cho cô?"

Lucy gật đầu. "Tôi không thể cảm nhận được phép thuật của mình." Cô nói thẳng vào vấn đề. "Tôi không biết tại sao nhưng tôi cảm thấy ma lực mình đang hư thoát dần."

Capricorn gật đầu hiểu ý. "Chà, hôm qua cô đã ngủ một giấc, đáng lý ma lực của cô nên hồi phục lại." Capricorn chỉ dẫn. "Có lẽ cảm giác mà cô đang phải chịu là do tác dụng phụ của ma pháp mà cô dính phải ngày hôm qua."

"Vậy tôi nên làm thế nào?" Lucy hỏi.

"Có lẽ cô nên thử giải phóng ma thuật." Ông nói với chủ nhân của mình.

Lucy tiến vào trạng thái thiền định và chuẩn bị giải phóng một lượng ma thuật. Ngay khi cô vừa tìm được cảm giác, cô lại nghe thấy giọng nói của ai đó.

Mày thật yếu.

Mày thật nhu nhược.

Mày không thể chiến đấu đâu.

Lucy ngã ngửa trên mặt đất. Cô cảm thấy cơ thể mình như bị hàng nghìn quả tạ đè lên. Ma thuật của cô đã không đáp lại cô.

"Tiểu thư Lucy." Capricorn gào lên.

"Cái khỉ gì đang xảy ra với tôi vậy trời?" Lucy thở gấp hỏi.

"Lucy? Sao thế?" Một giọng nói vang lên.

Pháp sư Tinh Linh nhận ra giọng nói ấy.

"Loke, sao cậu có thể ở đây?" Cô thắc mắc.

"Tớ đã tự mở cánh cổng của mình." Loke đáp lời cô. "Nhưng điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là sức khỏe của cậu."

"Tớ sẽ ổn thôi." Cô cố gắng thuyết phục các Tinh Linh của mình. "Tớ chỉ cần hít thở một chút."

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

"Ý chị là Lucy hiện đang không ở đây ư?" Natsu la toáng lên. "Đừng nói là cậu ấy lại tự đi làm nhiệm vụ một mình đó nhé?!"

Natsu đã lục tung cả Hội để tìm bạn gái cậu. Nhưng thật không có may, cậu không tìm được cô.

Mira lo lắng nhìn Natsu. "Xin lỗi, Natsu. Hôm nay Lucy không đến đây."

"Là thật sao?" Dragon slayer chán nản rên rỉ.

"Chị xin lỗi." Mira thở dài. Cô thấy bất lực khi không thể giúp được gì cho bạn mình.

Natsu miễn cưỡng cười. "Em sẽ đi tìm cậu ấy. Nhưng nếu cậu ấy quay lại đây, chị có thể nói với Lucy rằng em đang đi tìm cậu ấy và cậu ấy hãy ở yên đây không?"

Cô nàng gật đầu. "Đương nhiên rồi, Natsu." Cô cong khóe môi.

Sau đó, Natsu và Happy chạy đi tìm Lucy.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trời tối dần và Lucy cảm thấy mình không tiến bộ được gì. Capricorn đã đề nghị cô đóng cổng mình lại và ông sẽ tự xuất hiện bằng sức mạnh của bản thân. Tiếp đó, ông nói cô hãy thử triệu hồi Cancer. Lucy đã cố gắng hết sức, nhưng cánh cổng dẫn đến cung Cự Giải đã không mở ra.

Lucy thở hồng hộc. "Tôi không hiểu vì sao pháp thuật của tôi lại không hoạt động cơ chứ?" Cô hét lên vì bực bội.

Loke nhìn Capricorn đang nhún vai. "Có lẽ cô nên nghỉ ngơi một chút, tiểu thư Lucy." Ông đưa ra ý kiến.

"Chưa được." Lucy khóc. "Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi thoát ra được những lời nói đó."

"Lời nói?" Loke nhướng mày, chỉnh lại cặp kính râm của mình.

"Đúng thế." Lucy nhắm mắt lại. "Mỗi khi tớ triệu hồi ma thuật, tớ đã nghe thấy những lời nói. Chúng luôn vang lên và nói với tớ rằng tớ rất yếu, tớ nhu nhược và tớ không thể chiến đấu được. Sau đó, tớ đã cố gắng tích tụ lại ma lực nhưng vẫn vô dụng." Pháp sư Tinh Linh đau đớn khuỵu xuống. "Có chuyện gì đã xảy ra với tớ vậy chứ?"

Loke thở dài. "Tớ nghĩ bây giờ cậu nên nghỉ ngơi."

"Leo nói đúng." Capricorn đồng ý. "Nếu cô nghỉ ngơi thêm, tôi nghĩ ma lực trong cô sẽ phục hồi, thưa tiểu thư Lucy."

Lucy định phản đối nhưng một tiếng ngáp lớn từ cô đã chặn đứng mọi lời nói sau đó.

Loke nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. "Để tớ đưa cậu về nhà." Anh nói với cô. "Bạn trai của cậu chắc đang lo lắng lắm đấy." Thủ lĩnh của các Tinh Linh trêu chọc.

Tuy nhiên, Lucy không đáp lại. Cô chớp mắt liên tục, giống như cô đang cố gắng để mình tỉnh táo. Loke quyết định mang cô về. Anh cõng cô trên lưng và đưa cô về căn hộ của mình. Loke cau mày. Dù Lucy gặp phải vấn đề gì thì nó cũng đang ảnh hưởng đến cô ấy rất nhiều. Anh thề sẽ đưa Lucy trở lại như xưa.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Natsu có lẽ đã đi khắp thành phố Magnolia để tìm Lucy. Nhưng cậu không tìm thấy dấu vết của cô, thậm chí là một sợi tóc. Dragon Slayer rất lo lắng. Lucy đi đâu đó và không để lại lời nào khiến cậu không ngừng nghĩ về những điều tồi tệ sẽ xảy ra.

"Lucy, cậu đang ở đâu vậy?" Cậu tự lầm bầm một mình.

Happy cũng lo lắng không kém. Lucy là bạn của cậu. Cậu không thể cảm thấy nhẹ nhõm cho đến khi tìm được cậu ấy. "Chúng ta sẽ tiếp tục tìm Lucy, Natsu." Cậu bạn Exceed khích lệ.

Sau khi lần nữa tìm đến Hội và không thấy Lucy đâu, Natsu đã chẳng thể nghĩ thêm gì nữa. Trời tối dần và vẫn tìm không thấy tung tích Lucy. Cậu chàng tóc hồng quyết định "cắm mông chờ thời" tại nhà Lucy để chờ cô trở về.

Nghĩ gì làm đó, nhưng khi cậu vừa vào nhà đã nhìn thấy bạn gái mình đang ngủ trên giường của cô. Điều này thật kì lạ.

"Khi tớ vào cậu ấy không hề ở đây, Natsu." Happy nói với cậu.

"Tớ tin cậu mà." Natsu chắc nịch.

Thực tế thì, việc cô đã thay một bồ độ khác chính là dấu hiệu cho thấy cô đã tỉnh dậy và đi đâu đó.

Natsu nghĩ rằng mình nên đặt tay vào cơ thể cô để chắc rằng đây không phải ảo giác của cậu. May thật, khi cậu chạm vào, dragon slayer cảm nhận được da thịt mềm mại và ấm áp.

"Cậu ấy là thật." Cậu thì thầm. "Vậy vì sao hôm nay cậu ấy lại đi đâu đó cả ngày?" Natsu nhíu mày. "Tớ sẽ ở lại đây đêm nay." Cậu lên tiếng khẳng định.

"Tớ cũng có thể ở lại đây không, Natsu?" Happy hỏi.

"Tất nhiên rồi."

Một lần nữa, Natsu lại đến chiếc ghế dài. Happy đã ngủ trong vòng tay cậu. Cả hai quyết định đợi đến sáng. Bằng cách đó, họ có thể nhìn thấy Lucy tỉnh giấc vào buổi sáng.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lucy trằn trọc trở mình trên giường. Cô vẫn có thể nghe thấy những lời của Jadeite.

Mày thật yếu.

Mày thật nhu nhược.

Mày không thể chiến đấu đâu.

Mỗi lần cô ấy nghe chúng, nước mắt cô cứ rơi xuống không ngừng. Giống như tâm trí và cơ thể từ chối tiếp nhận những lời này. Nhưng chúng vẫn vang lên dằn vặt cô.

Lucy giật mình tỉnh giấc. Lần thứ hai rồi, những lời nói... những câu nói kinh khủng đó.

Lucy biết mình cần mạnh mẽ hơn để dừng việc nghe những lời nói ấy. Cô cần đặt lòng tin vào bản thân nhiều hơn. Những âm thanh đó đã ám ảnh cô ngay cả trong giấc mơ. Ngày hôm qua, mỗi khi cố gắng triệu hồi ma thuật, cô luôn nghe thấy chúng.

"Hôm nay sẽ ổn hơn thôi." Lucy nghĩ. "Nhất định mình sẽ đá bay những lời nói kia và sử dụng được ma thuật."

Cô rời khỏi giường. Bỏ qua việc tắm rửa (điều này rất hiếm khi xảy ra với cô), Lucy mặc một chiếc áo phông dài và một chiếc quần đùi kaki. Hôm nay, cô không muốn trau chuốt nhiều. Cô cần gấp rút luyện tập.

Khi chuẩn bị đi, Lucy thấy Natsu và Happy đang ngủ trên ghế của cô. Cô cười buồn. Cô vẫn chưa nói chuyện với ai trong số họ kể từ hoàn thành nhiệm vụ. Mặc dù cô rất đau lòng khi làm vậy, nhưng Lucy vẫn bỏ đi mà không nói một lời nào. Cô không muốn làm họ lo lắng. Và đây là việc cô phải tự làm một mình.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Natsu tỉnh dậy khi cảm thấy Happy đang lăn tới lui bên cạnh mình. Mắt cậu nhanh chóng thích nghi với sự thay đổi của ánh sáng. Việc đầu tiên cậu làm là kiểm tra phòng của Lucy, cậu muốn xem cô còn ở đó không. Lại nữa, Lucy đã đi đâu mất mà không nói một lời. Điều này bắt đầu làm cậu cảm thấy rầu rĩ.

"Lần này, nhất định tớ sẽ tìm được cậu." Cậu đưa ra lời thề.

Natsu đánh thức Happy và họ bắt đầu công cuộc tìm kiếm.

Nơi đầu tiên cậu đến tìm là Hội. Bình thường cô đều đến đây đầu tiên, nên tìm ở đây là hợp lý nhất. Ngay khi mở cửa, Natsu nhìn lướt qua sảnh để tìm kiếm hình bóng bạn gái mình.

"Lucy!" Cậu gầm lên.

Mọi người nhìn về phía cậu khi cậu la ầm lên.

"Sao cậu lại hét toáng lên như vậy, Natsu?" Erza sa sầm mặt mũi.

Cô nàng đang ăn sáng thì tiếng la hét của Natsu làm bữa ăn của cô bị gián đoạn. Mọi người đều biết việc làm cô mất hứng vào buổi sáng là một hành động cực kỳ ngu xuẩn. Cô ấy đặc biệt đáng sợ vào buổi sáng.

"Em không tìm thấy Lucy." Natsu đáp lời cô.

Cô gái tóc đỏ ngừng ăn và đứng dậy. "Ý cậu là gì?" Cô ấy hỏi han, cô lo lắng cho người bạn của mình và cậu chàng tóc hồng.

"Cậu ấy đã có những hành động kỳ lạ kể từ sau nhiệm vụ lần trước." Cậu chàng kể rõ ngọn ngành. "Hôm qua, cậu ấy bỏ đi cả ngày và không nói cho em biết rằng cậu ấy đi đâu. Và khi buổi tối em quay lại nhà cậu ấy, thì cậu ấy đã ngủ rồi. Vì vậy, đêm qua, em đã ở lại nhà của cậu ấy để đảm bảo rằng cậu ấy sẽ ổn. Nhưng sáng nay, cậu ấy lại đi và không nói lời nào."

Ánh mắt của Erza dịu đi khi Natsu giải thích chuyện gì đã xảy ra với Lucy. Thật không giống Lucy chút nào khi cô cứ đi mà không để lại lời nhắn như thế. Cô đã lo cho Lucy như thế, thì Natsu chắc sắp mất trí tới nơi rồi.

"Được rồi." Erza hiểu rõ. "Mọi người trong Hội hãy cùng ra ngoài và tìm kiếm Lucy." Cô chỉ huy. "Nhất định phải mang cô ấy về Hội!"

Một âm thanh đồng loạt hô hào "đồng ý" trong Hội và họ bắt đầu tách nhau ra để tìm kiếm đồng đội của mình.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lucy lại đến đồng cỏ hôm qua, cô cố gắng triệu hồi phép thuật của mình trong khi Capricorn và Loke dõi theo.

Mày thật yếu.

Mày thật nhu nhược.

Mày không thể chiến đấu đâu.

Chúng lại đến nữa. Lucy thật sự đã kiệt sức.

"Tôi không hiểu." Lucy bực bội ngồi bệch xuống đất. "Tại sao tôi lại không thể sử dụng được phép thuật?" Cô ấy gầm gừ.

"Phép thuật của cô không hề giảm đi một chút nào." Capricorn đưa ra lời nhận xét.

"Vậy thì vấn đề nằm ở đâu chứ?" Lucy ấm ức.

"Có vẻ như có thứ gì đó đang ngăn cản cô sử dụng phép thuật." Capricorn kết luận.

"Hãy coi phép thuật của cậu giống như một cái vòi tưới cây trong vườn." Loke giải thích. "Thông thường, khi cậu sử dụng phép thuật, cậu sẽ có thể kiểm soát được dòng chảy ma thuật đó. Nhưng bây giờ, có thứ gì đó đang bẻ cong cái vòi khiến phép thuật của cậu không thể thoát ra được và việc dồn nén đó đang làm cơ thể cậu kiệt quệ và mệt mỏi."

"Làm cách nào để có thể quay trở lại trạng thái ban đầu đây?" Lucy đặt ra câu hỏi.

Nhưng Loke lúc này lại không có câu trả lời cho cô.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Natsu quyết định tìm kiếm bên ngoài Magnolia. Cậu nhờ Happy đưa cậu lên không trung, Natsu sẽ từ trên không tìm bạn gái của mình.

Sau đó, cậu nhìn thấy cô. Cô đang nằm ngất xỉu trên mặt đất cùng với Loke và Capricorn.

"Happy!" Natsu ra hiệu cho Happy.

"Aye, Sir!" Happy bay theo dấu hiệu cậu chỉ ra.

Sau đó, Happy bay xuống nơi Lucy đang nằm.

"Lucy!" Natsu gào lên.

Loke và Capricorn nhìn lên bầu trời và thấy Natsu lẫn Happy đang nhanh chóng đi xuống đồng cỏ.

"Natsu." Loke chào cậu với gương mặt không có nụ cười.

"Chào cậu, Natsu." Capricorn hữu lễ với cậu.

Natsu không đáp lại lời chào của họ. "Lucy làm sao vậy?!"

Loke thở dài. "Chuyện là, kể từ nhiệm vụ hôm trước, Lucy bắt đầu triệu hồi ma thuật một cách rất khó khăn. Có thứ gì đó đang ngăn chặn nó."

"Như một ma thuật nào đó sao?" Happy thắc mắc, buồn bã nhìn bạn mình.

"Thực ra, tôi đang nghĩ rằng vấn đề không phải nằm ở tác động vật lý hay phép thuật." Capricorn dứt khoát nói. "Mà là do tâm lý."

"Tâm thần - cái gì cơ?" Natsu rối ren vì những thuật ngữ khó hiểu.

"Tiểu thư Lucy đã nói rằng mỗi khi cô ấy triệu hồi ma thuật, cô ấy luôn nghe thấy những âm thanh nói rằng cô ấy rất yếu." Capricorn nói với bạn trai của chủ nhân.

"Nhưng cậu ấy không yếu!" Natsu gầm gừ. "Cậu ấy là một trong những người mạnh nhất mà tôi biết!"

Loke nhìn Natsu, nhìn cậu một cách khá chăm chú. Sau đó, anh búng ngón tay của mình. "Tôi nghĩ tôi biết chúng ta cần làm gì rồi."

Dragon slayer nhìn Loke, ánh mắt tràn đầy hy vọng. "Tớ cần làm gì để giúp Lucy?!"

"Nếu vấn đề nằm ở chỗ cô ấy nghĩ mình yếu, vậy thì Lucy cần nghe thấy cô ấy đã mạnh mẽ như thế nào." Loke nói với mọi người.

"Cách này có thể có hiểu quả đấy, Leo." Capricorn gật đầu. "Nhưng tiểu thư Lucy cũng cần phải tin vào điều đó."

"Tôi sẽ làm cho cậu ấy tin vào điều đó." Natsu chắc nịch. Cậu quay sang nhìn người bạn mèo của mình. "Happy, hãy nói với những người khác rằng tớ đã tìm thấy Lucy và tớ sẽ đưa cậu ấy trở lại Hội sau."

"Aye Sir!" Happy đáp lại và bay đi làm nhiệm vụ của mình.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lucy tỉnh dậy và cảm thấy mình đang ở trong một vòng tay ấm áp. Không, đúng hơn là một cái ôm rực lửa. Và chỉ có một người duy nhất mới có thể khiến cô gần như muốn bốc cháy như vậy.

"Natsu?" Lucy mỏi mệt thì thào.

"Này, Luce." Natsu cười thầm. Những lo lắng của cậu khi Lucy đi mà không nói một lời đã hoàn toàn biến mất, cô luôn làm cho cậu mỉm cười.

"Tớ đoán là cậu đang giận tớ vì đã không nói cho cậu biết tớ đã đi đâu?" Cô khẽ lầm bầm.

"Không, tớ không tức giận. Tớ chỉ lo lắng thôi." Natsu nói với cô. "Tớ muốn rằng tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu mỗi khi cậu chịu tổn thương."

Lucy cảm thấy mắt mình cay xè. Cô đã làm Natsu lo lắng. Mặc dù cô vốn không muốn cậu phải lo lắng. "Tớ xin lỗi."

Cậu lắc đầu. "Cậu có muốn nói ra với tớ không?" Cậu hỏi.

Và Lucy kể cho cậu nghe mọi thứ liên quan đến cuộc chiến của cô với Jadeite, những đêm mất ngủ của cô, giọng nói mà cô luôn nghe thấy mỗi khi sử dụng phép thuật, tất cả mọi thứ. Natsu không nói lời nào. Cậu chỉ lắng nghe và ôm lấy cô.

Sau khi kể xong, Lucy vùi mặt vào ngực Natsu mà khóc, trút hết nỗi bực dọc, tức giận và buồn bã. Natsu xoa lưng an ủi cho đến khi cô nín hẳn.

"Lucy Heartfilia, nhìn tớ này." Natsu cất lời.

Lucy, bị thu hút bởi giọng nói mang đầy tính ra lệnh này của cậu, cô nhìn cậu.

"Cậu không yếu." Cậu khẳng định với cô. "Cậu rất mạnh."

"Natsu?" Lucy thì thào.

"Lặp lại theo tớ." Cậu đưa ra yêu cầu. "Cậu rất mạnh."

"Tớ rất mạnh." Cô ngập ngừng.

"Không, cậu không được do dự." Dragon slayer thúc giục.

"Tớ rất mạnh." Cô lặp lại một cách tự tin hơn.

"Không, cậu la lên đi." Natsu đấm mạnh vào mặt đất.

"Tớ rất mạnh!" Cô gào lên.

"Cậu rất mạnh mẽ!" Cậu tiếp tục.

"Tớ rất mạnh mẽ!" Cô hét lên bằng tất cả những gì mình có thể.

"Cậu có thể đương đầu với những pháp sư mạnh nhất!" Natsu tiếp tục khẳng định chắc nịch.

"Tớ có thể đương đầu với những pháp sư mạnh nhất!" Lucy hét lên.

"Cậu là pháp sư đỉnh nhất từ ​​trước đến nay." Natsu cổ vũ.

"Natsu..." Lucy gọi nhỏ.

"Nói đi, Lucy." Dragon Slayer khích lệ cô.

Lucy muốn phản đối nhưng Natsu nhất định sẽ không chấp nhận điều đó. "Tớ là pháp sư đỉnh nhất từ ​​trước đến nay." Lucy lí nhí.

"Lớn hơn nữa."

"Tớ là pháp sư đỉnh nhất từ ​​trước đến nay." Cô nói với niềm tin vững chắc hơn.

"Lớn hơn, lớn hơn nữa!"

Lucy đột nhiên đứng dậy khiến các Tinh Linh và Natsu ngạc nhiên. "Tôi là pháp sư ĐỈNH ĐỈNH ĐỈNH nhất trên thế giới này! ." Cô hét lên với bầu trời.

Loke, Capricorn và Natsu nở nụ cười nhẹ nhõm khi Lucy làm được điều đó.

Điều tuyệt vời nhất đã xảy ra. Lucy được bao bọc trong ánh sáng vàng ấm áp. Ma thuật của cô chỉ như đang đợi thời khắc này mà bùng nổ, giải thoát cô khỏi sự giày vò của những lời nói từ tên Jadeite. Bây giờ, cô đã không còn nghe thấy lời nói nào nữa. Lucy nâng nắm đấm của mình lên không trung.

"Sự kìm hãm. Nó đã biến mất." Capricorn nói.

"Có vẻ như mọi thứ đã trở lại bình thường." Loke mỉm cười. "Bọn tớ xin phép được trở về nghỉ ngơi, công chúa thân mến."

Lucy tươi cười rạng rỡ. "Đừng gọi tớ là công chúa."

Anh chàng đắc ý cười. "Đây mới là Lucy mà tớ biết." Sau đó, các Tinh Linh biến mất trong chiều không gian.

Natsu và Lucy bị bỏ lại trên đồng cỏ. Lucy mỉm cười với bạn trai mình.

"Cảm ơn cậu, Natsu." Cô nhẹ nhàng nói với cậu.

"Tớ sẽ luôn ở đây để nhắc nhở cậu mỗi khi cậu cần." Dragon Slayer chân thành nói.

Natsu hôn lên trán Lucy. "Nào. Về Hội thôi. Họ đang đợi chúng ta đấy!"

Sau ngày hôm đó, niềm tin của Lucy không bao giờ lung lay. Natsu sẽ luôn nhắc nhở cô rằng cô rất mạnh, cô vô cùng mạnh mẽ , cô có thể chiến đấu trên tiền tuyến và cô là pháp sư đỉnh nhất từ ​​trước đến nay.

Hết chương 3.

Đây là chương dài ơi là dài, thật ra một phần tới giờ này (11:36 =v= gần qua ngày mới luôn) mới xong là vì hôm nay mình có việc bận đột xuất, tới tận 4h chiều mình mới dịch và tầm 5h30 mình phải tập thể dục và làm bánh, đến 9h30 mới yên ổn ngồi dịch. Mai mình sẽ có quà tặng cho mọi người, xem như là bù lỗi ngày hôm nay nhé. Chúc mọi người ngủ ngon!

À, vẫn như cũ là ai thấy lỗi nào cứ nói tớ nha, tớ sẽ chỉnh sửa lại ngay khi có thể. 

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro