Chap 20: Cứu!
(Èo....Cứ có cảm giác ta đang tung hint cho cặp Mariana x Celia vậy....)
Tối ngày 30-10, Celia về phòng, thì có bưu kiện đã được gởi đến trước đó.
Mở ra, nó có gì nào?
Dĩ nhiên, một bộ tóc giả tinh xảo được đặt theo kiểu tóc của Tom, một bộ vest màu trắng thanh thuần sạch sẽ, một áo choàng trắng dài đến gót chân vô cùng lãng tử, một đôi giày da cùng màu bóng lộn trong tình trạng sẵn sàng sử dụng, à, còn thêm 2 cặp kính áp tròng làm quà tặng kèm nữa.
-A, đã bảo bọn họ đừng gửi rồi mà.-Celia thở dài nhìn quà tặng kèm, một cặp lens màu đen, một cặp màu xanh biển, nó đã nói trong điện thoại là không cần, nhưng bọn họ vẫn gửi tới đây.
Celia mang hết tất cả vào trong, nó mặc thử bộ vest vào người, ừm, vừa vặn hoàn hảo, bộ tóc giả tuy hơi khó đội, nhưng cuối cùng nó cũng xoay xở thành công, Celia hài lòng chăm chú ngắm mình trong gương, a, sao nó lại đẹp trai thế này....~
Trong gương, Thomas Amanda đang nở nụ cười rạng rỡ đầy tự tin nhìn lại nó
Celia không khỏi tán thưởng người làm ra bộ vest này, tác dụng rất tốt a, vóc dáng mảnh khảnh mềm mại, hai bờ vai đầy nữ tính bây giờ không thấy đâu nữa, thay vào đó là một thân nam tính khí chất ngời ngời, hơn nữa đôi giày đang mang cũng giúp nó tăng chiều cao đáng kể, nếu trừ bỏ đi nụ cười rạng rỡ lộ đủ 8 cái răng, thì Celia của chúng ta lúc này thực sự là bản sao hoàn hảo của anh trai mình.
...
Chiều hôm sau, Mariana mang dạ phục hóa trang của mình chạy đến gõ cửa phòng Celia.
-Vào đi.-Giọng nói trong trẻo quen thuộc vang lên.
Mariana đẩy cửa, lập tức đứng hình, suýt chút nữa là phun ra một bụm máu mũi.
Celia đang mặc một chiếc áo thun ba lỗ, quần short màu be ngắn ơi là ngắn chỉ đủ che cái mông nho nhỏ tinh nghịch, bao nhiêu da thịt trắng nõn đều lộ hết ra ngoài, hơn nữa thân thể lại vô cùng mềm mại băt mắt, cái eo thon nhỏ, đôi chân dài đang vui vẻ nhún nhảy trên thảm trải sàn, mái tóc đen ngắn mượt mà búi lên thành một búi nhỏ trên đầu, lộ ra cái cổ trắng ngần cùng vài sợi tóc còn sót lại.
Mariana hít một hơi sâu:
-Cậu biết bây giờ đang mùa đông không Celia?
Celia tươi tỉnh:
-Biết chứ, lát nữa tớ còn tròng thêm bộ vest kia vào nữa mà.
Nói xong chui vào chăn ngồi cười khúc khích.
-Cậu hóa trang thành ai?-Celia hỏi
-Cướp biển.-Mariana tự tin đáp lời, khoe bộ trang phục tinh xảo của cô.
Celia gật đầu, hai mắt xanh lá lại lóe lên gì đó.
-Mariana, cậu thay đồ đi.
-Ừm.-Mariana thuận theo, bắt đầu cởi cúc áo sơ mi, cới được hai ba cái, cô đột nhiên thấy lành lạnh, quay lại, là ánh mắt rực sáng đầy tà ý của Celia đang nhìn chằm chằm cô.
-...Cậu nhìn cái gì!-Cô đỏ mặt, lấy đồ định vào WC thay.
Celia không ngần ngại nói thẳng, còn ác ý cười tà:
-Wow, ngực cậu to thật á nha~
-Đánh chết cậu bây giờ, dê xồm!
-No no no.-Celia mỉm cười khoát tay-Con gái với con gái, có gì mà cậu phải sợ.
Mariana nhìn hai cái tí xíu nhô ra sau lớp áo ba lỗ của Celia, lại đỏ mặt:
-Tớ thay trong WC!
Celia nhào đến, dụi đầu vào hõm vai của Mariana:
-Có gì mà cậu phải sợ a~
Mariana cảm nhận cánh tay mềm mại ôm quanh cổ mình, da thịt mát mẻ cùng mùi hương dễ chịu không tên làm cô ngây ngất.
"Celia, cậu đang câu dẫn người khác à?"-Trong tâm cô thực sự muốn hét lên như vậy, bất quá không thành công.
-Hừm, Mar, cậu nên bớt tập cơ bụng lại đi a.-Con mèo nhỏ nào đó xấu xa nhận xét-Eo và bắp chân của cậu nên nhỏ lại một tí. Bất quá, mông thì lại rất đẹp.
Mariana cảm thấy mình sắp phun lửa từ hai lỗ tai, gằn giọng:
-Chừng nào cậu mới chịu đi xuống?
Hai cánh tay thon thả rời khỏi cổ Mariana, Celia đi đến bên giường, trở thành mèo con ngoan ngoãn, hai mắt xanh lá chớp chớp nhìn cô, nhe răng cười bỉ ổi.
-Celia, cậu thực biến thái!
Celia mỉm cười tinh quái:
-Cậu biết không, tớ sẽ chỉ biến thái với mình cậu thôi đó!
Mariana cảm thấy tim mình đập hẫng một nhịp, sau đó nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh, khóa cửa lại.
....
-Mariana, thấy tớ thế nào?
Cô vừa mở cửa, liền thấy một bản sao hoàn hảo của Thomas Amanda đang đứng lù lù trước mặt, nếu không có nụ cười rạng rỡ sáng chói cùng giọng nói trong vắt quen thuộc kia, hẳn cô đã tung cho hắn một cước.
-Celia...Làm thế nào mà cậu...-Mariana ngỡ ngàng-Cậu hóa trang thành anh trai cậu à?
-Đúng rồi.-Celia mỉm cười-Nhìn giống không?
Mariana không hiểu vì sao cảm thấy khó chịu.
-Tớ từ chối cho ý kiến.
-Aaaa-Celia thất vọng thấy rõ- Sao vậy? Nhìn xấu lắm sao? Mariana, cậu nói đi. Đi mà....
-Không.
-Hừ!-Celia bĩu môi, chạy lên giường ngồi một đống-Tớ ghét cậu nhất.
Mariana dở khóc dở cười nhìn bản sao của Thomas Amanda đang giận dỗi, lấy cái bộ mặt ngàn năm lạnh giá của tên kia ra mà hờn giận, quả thực nhìn không quen mắt chút nào.
-Đi thôi, vũ hội bắt đầu rồi kìa.
...
Bọn họ đến sảnh đường, kỳ thật là đã trễ.
Bên trong đông nghịt người.
Jason đang ngó quanh quất tìm Celia, hôm nay, cậu hóa trang thành Hermes, một vị thần của Hy Lạp, áo toga màu trắng cổ điển dài đến mắt cá chân, quanh eo là dây lưng màu vàng, trên mái tóc đen dợn sóng là vòng nguyệt quế tinh tế mạ bạc, chân đi sandals da, trên tay là cây quyền trượng với hai con rắn tinh xảo, một con đang le lưỡi, khắp mình là vảy bạc, với đôi mắt ruby đỏ ám ảnh chết người, con rắn kia kiểu dáng mềm mại tương tự, nhưng đôi mắt lại nạm ngọc lục bảo, xinh đẹp nhu hòa hơn.
Mấy giáo viên hôm nay cũng thoát khỏi vỏ bọc nghiêm túc, người thì hóa trang thành cây thông, người thì hóa trang thành bí ngô, hiệu biến trưởng thành ông già noel to béo với chòm râu bạc, duy chỉ có thầy Earnshaw mặc vest đen, vẻ mặt nghiêm trọng, chẳng ai biết thầy đang hóa trang thành gì đến tận khi thầy nhe răng ra, đúng rồi, là ma cà rồng đấy.
Cửa mở, Mariana Mifford bước vào, mái tóc đen dày buông xõa, bên trên là chiếc mũ cướp biển cắm lông chim, sơ mi trắng viền ren, cùng áo khoác màu xanh caribe đẹp tuyệt, đôi boots da cao đến đầu gối liên tục gõ nhịp xuống đất, trên mặt là một đồ bịt mắt màu đen nhìn ngầu không thể tả.
Bước vào cùng cô, là Thomas Amanda. Mái tóc đen cao quý như tơ lụa được tạo kiểu cẩn thận, đôi mắt xanh lá cuốn hút người nhìn vạn năm không đổi, bộ vest trắng vô cùng thanh lịch, với áo choàng trắng dài đến mắt cá bay phấp phới phía sau.
Thomas Amanda, không hóa trang!?
Hơn nữa còn đi cùng với Mariana Mifford?
Mọi người đang vô cùng xôn xao vì hai vấn đề này, thì người ta lại thấy "Thomas Amanda" vừa bước vào, nở nụ cười rạng rỡ xinh đẹp, lịch lãm cúi người:
-Chào buổi tối, mọi người.
Ơ?
Giọng của hắn từ khi nào trở nên trong vắt thế? Còn nụ cười rạng rỡ kia nữa?
Chẳng lẽ------
Như để khẳng định nghi ngờ của mọi người, thiếu niên anh tuấn mỉm cười:
-Tôi là Celia Amanda.
Sảnh đường bùng nổ bởi tiếng vỗ tay.
Chưa đầy một chốc sau, sảnh đường lại mở cửa.
Thiếu niên bước vào, là một thiếu niên anh tuấn, trên người là phục trang tiêu chuẩn của một quý ông Pháp thể kỷ XVIII, áo sơ mi tơ tằm ống tay rộng, quần chẽn bó, tất lụa, áo khoác với hàng cúc bạc tinh xảo, đôi bốt cổ ngắn bằng da, cùng chiếc gậy gỗ bóng loáng, nhưng hấp dẫn nhất, là chiếc mặt nạ trắng đơn giản che đi một nửa khuôn mặt anh ta, chỉ lộ ra một bên mắt xanh lá và mái tóc đen được chải chuốt cẩn thận.
Sảnh đường một lần nữa bùng nổ bởi sự phấn khích.
-Wow, tối nay anh đẹp trai quá.-Celia lên tiếng tán thưởng.
Tom nhìn bản sao của mình:
-Ừ, em cũng vậy.
Sảnh đường ngẩn ngơ nhìn hai thiếu niên anh tuấn đang vui vẻ trò chuyện.
Thành thật mà nói, Celia vẫn chưa hài lòng lắm, bởi vì, cái gì của tên kia nó đều có thể bắt chước được, nhưng trừ khí chất cao quý trời sinh của hắn, trừ động tác tao nhã hút mắt của hắn, và dĩ nhiên, bản lĩnh to lớn kinh người của hắn.
Nó trong bộ dạng của Tom, lập tức đập bể tan nát hình tượng lạnh lùng của hắn, tuy là dung mạo giống hệt, nhưng nhìn vào Celia, mọi người vẫn có cảm giác đây là một thiếu niên đơn thuần, với nụ cười xinh đẹp rạng rỡ, chứ không phải ông anh trai khủng bố nào đó.
...
-Bồ tèo, tối nay cậu đẹp trai quá.-Jason / Hermes tấm tắc.
Celia cắn một cái cupcake bí ngô, hài lòng đáp:
-Hì hì, tối nay tớ sẽ làm các cô chết ngất cho mà xem.
-Hử?-Jason châm chọc-Thế ra tối nay cậu hóa trang như vầy là để cua gái à?
Celia lè lưỡi, bộ dáng tinh quái gật gật đầu.
Mariana bên cạnh nhíu mày:
-Celia, cậu đã thực sự chắc chắn về giới tính của cậu chưa?
Celia ánh mắt đầy kỳ lạ nhìn cô, sau đó cười hắc hắc:
-Dĩ nhiên là chưa a~
-Không, tớ nghiêm túc đấy!
Celia nháy mắt:
-Tớ cũng đang nghiêm túc mà!
Tom xoa xoa đầu Celia, bất đắc dĩ thở dài, tiểu quỷ này hoàn toàn không giống hắn, luôn thích đùa dai như vậy .
Thầy Earnshaw nhíu mày nhìn thiếu niên đang vui vẻ nói cười trong bộ vest trắng, trong tay là ly volka đang sóng sánh đung đưa.
Celia đang nói chuyện cùng mọi người, đột nhiên cảm thấy gì đó, liền nhíu mày, ngẩng đầu lên nhìn y.
Khoảnh khắc đôi mắt đen lạnh lẽo chạm vào đôi mắt xanh lá thuần khiết diễn ra, làm chủ nhân của đôi mắt đen vô cùng bối rối.
Nhưng đôi mắt xanh lá thuần khiết kia không nhìn y lâu, Celia cau mày, ánh mắt lảng đi nơi khác, không dấu được chán ghét trong cử động, đôi môi nhỏ nhắn màu anh đào khẽ mím lại.
Rob Earnshaw có cảm giác bên trong mình đang vỡ vụn.
Thực rõ ràng, không phải sao?
Celia chán ghét y.
Gương mặt đó....Vì cái gì lại giống Nelly như vậy...Vì cái gì lại làm y đau đớn như vậy...
Vì sao...?
Earnshaw nốc cạn một ly rượu whisky lâu năm trước ánh mắt trợn tròn của các giáo viên nam khác, liếm mép.
Một ngọn lửa dữ dội bùng lên trong tâm y, có thể là do rượu, cũng có thể là thứ khác.
...
-Celia, cậu định mời các cô gái khiêu vũ thật sao?-Mariana khó tin hỏi.
-Cậu nói lạ, không lẽ tớ đi mời con trai?-Celia le lưỡi-Ewww, mất giá lắm!
Tom bật cười châm chọc:
-Anh cá chẳng cô nào thèm đâu.
Jason bĩu môi:
-Xem ai thèm khiêu vũ với cậu.
Celia xù lông nhìn hai người:
-Cứ chờ xem, ple!
Nhạc vang lên.
Celia lịch lãm cúi người, nở nụ cười xinh đẹp hướng đến một quý cô mặc váy hồng phấn, đôi mắt xanh lá mang ý tứ:
"Tiểu thư, ta có vinh dự được làm bạn nhảy của nàng hay không?"
Chỉ nhìn thấy hai má cô ta đỏ bừng, e thẹn gật đầu, lí nhí nói: "Vâng".
Không biết cô ta nghĩ gì, hoặc là bị xiêu lòng trước vẻ đẹp trai của Celia, hoặc là cô ta đến trễ, không biết nó là con gái.
Celia tao nhã dẫn bạn nhảy đi xa, không quên ném ánh mắt đắc ý về hướng Tom Jason và Mariana đang đứng.
Thấy chưa, đã bảo tớ có sức hút lắm mà!
....
Bất quá, cũng có đôi chút rắc rối nho nhỏ.
Thứ nhất, từ bé, Celia đã được học khiêu vũ, nhưng đau lòng thay, nó lại quen nhảy bước nữ hơn, cho nên, bây giờ đột ngột đổi vai, làm tiểu Celia của chúng ta phải khó khăn lắm mới bảo trì được phong độ.
Thứ hai, là nữ sinh.
Nữ sinh muốn khiêu vũ với nó, không phải chỉ có một người.
Với những người không biết nó là con gái, thì sau một hồi khiêu vũ, sẽ bắt đầu giở trò, tỷ như là cố ý áp sát, hay vô tình ngã dựa vào lồng ngực, hoặc là trắng trợn tiến đến muốn hôn môi, hoặc kinh dị hơn: "Công tử, đêm nay chàng có rảnh không....?"
Với những ai đã biết nó là con gái rồi, thì khỏi phải nói, bao nhiêu là câu hỏi ập xuống đầu, như là:
-Wow, da mịn thật, cậu mua đồ make up ở đâu thế?
-Tớ không có make up!
-Không tin-Vi tiểu thư kia nói, đưa hai tay nhéo má nó.
-Đau đau....
-À đúng là không có thật....
-....-Celia đang kìm nén để khỏi phải bật ra từ ngữ thô tục.
-Cơ mà Celia, sao cậu đẹp trai thế? Nếu không vì giọng nói, hẳn tớ nhầm cậu với anh trai rồi!
-Không biết....
Hoặc là kiểu này.
-Nè, anh trai cậu thích cái gì?
-Cái gì cũng không thích.-Celia đáp thành thật.
-Thế anh trai cậu thích màu gì?
-Màu gì cũng không thích.
-Đi mà, nói cho tớ đi.
-Thì tớ đã nói rồi đó, hắn không thích cái gì cả!
-Đi mà...
-Tớ nói với cậu rồi mà!-Celia bất lực.
-Giúp một lần thôi...
-Ừ, giấy vệ sinh, là giấy vệ sinh đó! Loại bên trong in chi chít hoa hồng, bên ngoài là giấy gói hình búp bê Barbie ấy! Cậu tự đi tìm mà đưa cho hắn!
Hoặc là kiểu này...
-Celia, đêm nay cậu đẹp trai thiệt đó nha
-Cảm ơn cậu.-Celia nghe đã nhàm, liền khách sáo đáp.
-Phải chi cậu là con trai thì tốt rồi.
-Tớ cũng ước như vậy đó.-Celia khoa trương nói, trong tâm lại tiếc thầm, Ôi mình đẹp trai như vậy thực uổng phí a!
-Tớ lúc đó chắc sẽ ôm hoa đến tỏ tình với cậu mất!
-Này, cậu thích tớ á?
-Dĩ nhiên rồi~~~ Cho tớ hôn cái nào
Trong buổi tiệc, cũng không ít con trai mời nó khiêu vũ, nhưng Celia đều khéo léo khước từ, còn anh tuấn cười trộm:
-Xin lỗi, nhưng mục tiêu của tớ đêm nay là các cô gái cơ.
.....
Đêm nay, Celia căn bản mời cô gái nào cũng thành công, trừ một người.
Dĩ nhiên, đó là Mariana Mifford.
-Tiểu thư, khiêu vũ với tôi nhé?-Celia mỉm cười, lịch lãm cúi chào.
-Hừ, ai thèm khiêu vũ với cậu.
Celia bĩu môi:
-Nãy giờ tớ khiêu vũ với 8 người rồi đó, thấy cậu đứng đây lẻ loi quá nên mới tới mời chứ bộ.
-Tớ không thèm!
-Cậu đúng là...............
-Đi khiêu vũ với đám fan nữ của cậu đi!
-Fan nào chứ?-Celia thở dài-Mariana, nhìn cậu giống đang ghen quá à...
-Ai thèm ghen với cậu!-Mariana xoay người sang hướng khác.
Celia chu mỏ, tiếp tục mặt dày cọ cọ lưng áo người ta:
-Nè nè, cậu giận hả?
-Không có!
-Ê...Đừng có giận mà...-Celia đáng thương năn nỉ.
Mariana im lặng hừ một tiếng, vừa xoay lưng lại liền thấy một con mèo con hai mắt xanh lá rơm rớm nước nhìn mình.
-Này này, đừng có khóc...-Cô bối rối không biết làm sao, chỉ có thể cuống cuồng lôi khăn mùi soa từ túi áo ra lau nước mắt của Celia-Tớ xin lỗi...Tớ không có giận cậu, thiệt đó! Nè, đừng khóc nữa mà...
Celia hít hít cái mũi đỏ bừng, sụt sịt nói:
-Thật...thật chứ?
-Ừ, thật, tớ nói thật mà!-Mariana gật đầu không cần suy nghĩ, vẫn lau nước mắt cho con mèo nhỏ mít ướt nào đó.
Celia ở ngoài mặt vô cùng đáng thương, bên trong lại giảo hoạt cười hắc hắc...Mariana, cậu hãy còn non và xanh lắm nha~
Sau một hồi an ủi, con mèo con giảo hoạt nào đó mới chịu nín khóc, nhưng thỉnh thoảng vẫn hít hít cái mũi nho nhỏ, ánh mắt buồn bã nhìn ra xa làm Mariana sợ hãi không thôi...Được rồi, từ nay về sau phải nhẹ nhàng hơn mới được...Không chọc cậu ta khóc nữa...
Celia sau đó lại tiếp tục khiêu vũ cùng 3 vị cô nương khác, thậm chí còn vui vẻ uống cùng mỗi người một ly rượu, đến khi toàn thân vô lực mới miễn cưỡng cáo từ rồi về.
Nó vốn định nói với Tom, ngước mắt lên lại thấy hắn đang đứng cầm ly rượu nho sóng sánh, nói chuyện và giao lưu cùng các quý tộc lớn khác. Việc này đáng ra là chuyện chung của 2 anh em, nhưng Tom lại một mình đảm đương, hơn nữa còn thực hiện vô cùng tốt, làm Celia biết ơn vô cùng.
Cho nên, nó quyết định không làm phiền Tom nữa.
-Jason, tớ về trước, ngủ ngon.-Nó mỉm cười vẫy tay với vị thần Hermes đang ôm eo một tiểu thư nào đó. Jason cũng tươi cười vẫy tay chào lại nó.
Celia khẽ ngáp một cái, một mình rời khỏi sảnh đường.
-Yaaaaa~ Công nhận mình cũng có sức hút ghê chứ! Mời được tận 11 người a.-Tiểu Celia vừa bước đi vừa trầm trồ tự khen chính mình, sau đó vô cùng tiếc nuối, phải chi nó là con trai thì tốt rồi....Aizzz...
-Ôi, mình muốn làm con trai quá đ...Ưm----
Một bàn tay bịt miệng nó, tay kia nhanh chóng ép chặt hai cánh tay của nó ra sau lưng. Celia theo phản xạ thò chân đá loạn xạ ra sau, nhưng chẳng trúng được kẻ nào, chuyện này làm nó vô cùng tức tối.
Nó cố hết sức vùng vẫy hai tay, nhưng vô dụng, tay nó rất gầy, hơn nữa vừa mới trải qua một vũ hội khiêu vũ vô cùng náo nhiệt, nên mất hết phần lớn sức lực, căn bản không làm được gì.
Hết cách, nó đành cắn vào bàn tay đang bịt miệng mình, hy vọng tên cứng đầu kia sẽ buông ra.
Vô dụng.
Celia rõ ràng là cố gắng cắn mạnh hết mức, nhưng bàn tay kia vẫn cứ trơ trơ, thậm chí còn siết chặt hơn.
Đôi mắt xanh lá hoảng loạng tìm khắp bốn phương tám hướng, bà nó, không có ai cả!
Lúc này mọi người đều đang ở vũ hội cả rồi, hơn nữa, bọn họ đang ở trong một hành lang vắng, đến bảo vệ cũng không có lấy một mống.
-Thả ra...Thả tôi ra! Ưm....-Celia cố hết sức gào lên, nhưng vô dụng.
-Im lặng!-Giọng nói đanh thép rít lên, trong phút chốc làm Celia xụi lơ.
Thầy Earnshaw...!
-Thầy...thầy...-Nó run rẩy lắp bắp nói mãi không thành câu.-Thầy....Tại sao...?
��1���ݎ
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro