CHƯƠNG 73: TẬP LUYỆN CHO 'SÓNG 25' (P/s: 1 ngày ngọt ngào như mọi cặp đôi khác)
Sáng hôm ấy, không khí tại phòng tập lớn rộn ràng hơn thường lệ. Ánh đèn sáng trắng soi rõ từng góc phòng, phản chiếu trên gương tường tạo cảm giác như nơi này rộng lớn vô tận. Các thành viên trong đội, từ những gương mặt quen thuộc trong Anh Trai Say Hi đến những nghệ sĩ nữ, đều tập trung cao độ. Không ai nói với ai điều gì trong buổi tập, nhưng trong ánh mắt mỗi người đều ánh lên cùng một quyết tâm: biến buổi tập luyện hôm nay thành bước đệm hoàn hảo cho màn biểu diễn tại "Sóng 25" – chương trình biểu diễn lớn nhất năm do Vieon tổ chức mà ai cũng mơ ước được góp mặt.
Hoàng Hùng đứng giữa phòng, nổi bật trong chiếc áo tay dài mỏng nhẹ, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh đang hướng dẫn cả nhóm một đoạn động tác phức tạp. Giọng nói trầm ấm của anh vang lên, dù không lớn nhưng lại có sức ảnh hưởng mạnh mẽ, khiến mọi người lập tức chú ý.
"Chỗ này quan trọng nhất là nhịp. Nếu lệch dù chỉ nửa nhịp, cả đội sẽ bị mất đồng bộ.” - Hoàng Hùng nói, ánh mắt tập trung quan sát từng người. - "Làm lại lần nữa. Tập trung!"
Bên cạnh anh, Hải Đăng đang chỉnh lại dây giày, gương mặt lộ vẻ nghiêm túc hiếm thấy.
"Chỗ xoay người kết hợp bật nhảy mọi người nhớ đừng quên đặt trọng tâm vào chân trụ. Nếu không, rất dễ bị mất thăng bằng." - Hoàng Hùng nhắc, đôi mắt sáng rực ánh nhiệt huyết.
Cả đội tập lại từ đầu. Nhạc nổi lên, giai điệu dồn dập như thúc giục từng bước chân, từng động tác phải đạt đến mức hoàn hảo. Những đôi giày thể thao vang lên tiếng lạch cạch đều đặn trên sàn gỗ, hòa quyện cùng tiếng thở hổn hển nhưng kiên trì. Hoàng Hùng đứng ở phía đầu, dẫn dắt cả đội bằng những bước nhảy mạnh mẽ, dứt khoát.
Động tác xoay người, cú bật nhảy cao, từng cú đập tay dứt khoát... tất cả như hòa làm một, tạo nên một màn trình diễn hoàn chỉnh dù chỉ mới trên sàn tập. Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống đều chứa đựng sự nỗ lực không ngừng nghỉ, nhưng không ai than phiền.
Một thành viên nữ mới loạng choạng bước sai nhịp, gần như ngã nhào ra sàn. Ngay lập tức, Hoàng Hùng bước tới, đỡ lấy người ấy.
"Không sao đâu, bình tĩnh lại. Sai chỗ nào, để anh chỉ lại." - Anh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy khích lệ.
Những lời nói ấy như tiếp thêm sức mạnh cho cả đội. Cả nhóm tiếp tục luyện tập không ngừng nghỉ, mỗi lần lặp lại là mỗi lần tiến gần hơn đến sự hoàn hảo. Từng động tác được mài giũa, từng lỗi nhỏ được chỉnh sửa.
Thời gian trôi qua lúc nào không hay. Khi nhạc dừng, đồng hồ đã chỉ 9 giờ tối. Ai nấy đều kiệt sức, nhưng không ai phàn nàn.
"Được rồi, hôm nay đến đây thôi." - Biên đạo nói, giọng trầm vang lên đầy uy nghiêm. - "Các bạn làm rất tốt. Về nghỉ ngơi sớm, mai chúng ta tiếp tục."
Cả đội thả lỏng, tiếng cười nói râm ran dần vang lên, phá tan không khí căng thẳng ban nãy. Một vài người nằm bệt xuống sàn, mồ hôi ướt đẫm áo. Có người thì ngồi xoa bóp chân tay, nhưng nụ cười trên môi ai cũng hiện rõ sự hài lòng.
Hải Đăng lấy khăn lau mồ hôi, ánh mắt liếc qua Hoàng Hùng, lúc này đang nói chuyện với một vài thành viên khác. Dù cả ngày chỉ huy, tập luyện, sửa sai cho mọi người, anh vẫn không lộ chút mệt mỏi nào. Ánh mắt anh vẫn sáng, bước chân vẫn vững chãi, như thể sự kiên cường là bản năng của anh vậy.
Khi mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc, Hải Đăng bước tới chỗ Hoàng Hùng, nở nụ cười dịu dàng:
"Gem, xong chưa? Đi thôi."
"Anh đợi em chút." - Hoàng Hùng xếp gọn đồ của mình, khẽ nói.
…
Tiếng bước chân lẫn trong không gian tĩnh mịch của con đường vắng. Ánh đèn đường vàng nhạt trải dài, kéo bóng hai người sóng đôi đổ xuống mặt đất. Sau một ngày dài, ai nấy trong đội đều mệt nhoài, nhưng Hải Đăng và Hoàng Hùng vẫn giữ thói quen đi cùng nhau về nhà, chậm rãi và bình thản, như thể để kéo dài thêm thời gian bên nhau.
Hải Đăng bước đi ở phía ngoài, tự nhiên che chắn cho Hoàng Hùng không bởi thứ gì, chỉ đơn giản đó là thói quen của cậu thôi. Bộ dáng cao lớn của cậu vững chãi, từng bước chân trông ung dung nhưng vẫn tỏa ra sự mạnh mẽ. Hoàng Hùng lặng lẽ bước bên cạnh, tay cầm túi đồ tập, ánh mắt như đang dõi theo từng chuyển động nhỏ của người bên cạnh.
Con đường đến hầm xe dần vắng bóng người, không gian chỉ còn lại tiếng gió thoảng nhẹ. Hoàng Hùng đảo mắt nhìn xung quanh, chắc chắn rằng không có ai, rồi mới rụt rè nhích sát lại gần Hải Đăng. Đôi bàn tay nhỏ nhắn hơi run khi anh chủ động chạm vào tay cậu.
"Đan tay em đi…" - Hoàng Hùng nói khẽ, giọng có chút ngập ngừng.
Hải Đăng khựng lại một chút, ánh mắt dịu dàng nhìn anh. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa bàn tay lớn của mình đón lấy bàn tay của Hoàng Hùng, những ngón tay đan chặt vào nhau. Tay cậu ấm áp và bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của anh, như thể bảo vệ anh khỏi mọi điều lạnh lẽo của thế giới.
"Em cứ phải chờ đi khuất mới chịu cho anh nắm tay thế này. Làm như cả đội không biết gì ấy." - Hải Đăng bật cười, giọng nói mang chút trêu chọc nhưng lại ẩn chứa sự cưng chiều vô hạn.
Hoàng Hùng nghe thế thì đỏ mặt, môi mím lại như muốn phản bác, nhưng chẳng biết nói gì. Anh hạ thấp giọng:
"Thì… dù sao cũng phải giữ hình tượng một chút chứ."
Hải Đăng phì cười, nhìn vẻ mặt bẽn lẽn của Hoàng Hùng mà không khỏi cảm thấy lòng mình mềm đi. Cậu siết nhẹ tay anh, như để khẳng định rằng dù có ở đâu, cậu vẫn luôn là người sẽ ở bên cạnh bảo vệ anh.
…
Chiếc ô tô nhẹ nhàng lướt đi trên con đường vắng. Bên trong, không gian ấm cúng với ánh sáng vàng dịu phát ra từ bảng điều khiển. Tiếng điều hòa chạy êm ru, phả ra những làn gió mát lành khiến bầu không khí sau một ngày tập luyện căng thẳng như dịu lại.
Hải Đăng chăm chú nhìn về phía trước, đôi tay mạnh mẽ vững vàng trên vô lăng. Ánh mắt cậu vẫn toát lên sự điềm tĩnh vốn có, nhưng trong khóe miệng thấp thoáng một nụ cười nhẹ. Cạnh bên, Hoàng Hùng ngồi ở ghế phụ, tay chống cằm, chân hơi đung đưa. Trên gương mặt anh, sự mệt mỏi dường như đã tan biến, thay vào đó là vẻ hào hứng khi được ở riêng bên người mình yêu.
"Nè…" - Hoàng Hùng đột ngột lên tiếng, phá vỡ sự yên lặng trong xe. Giọng anh có vẻ như muốn nói gì đó nhưng lại ngập ngừng.
"Sao thế?" - Hải Đăng quay sang nhìn lướt qua anh một cái, ánh mắt tò mò.
"Em thấy… mấy bạn nữ hôm nay trong đội mình nhảy giỏi thật, lại còn rất xinh nữa." - Hoàng Hùng nói, cố giữ giọng thản nhiên nhưng lại để lộ chút ghen tuông qua cách nhấn mạnh ở từ cuối.
…
Hải Đăng khẽ nhướn mày, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh. Cậu nhấn nhẹ chân ga, chiếc xe êm ái tiến lên phía trước. Không đáp lại ngay, cậu để Hoàng Hùng ngồi chờ, cảm giác như có chút gì đó bứt rứt.
"Thế à?" - Cuối cùng, Hải Đăng trả lời, giọng cậu trầm ấm nhưng rõ ràng có chút ý trêu chọc. - "Anh không để ý lắm. Giữ Gem trong tầm mắt thôi đã đủ khó rồi."
Câu nói ấy vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. Hoàng Hùng quay phắt sang, ánh mắt mở to nhìn Hải Đăng. Ban đầu, anh có vẻ sững sờ, nhưng ngay sau đó, đôi má lại ửng đỏ. Anh bối rối quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ như thể đang cố che giấu nụ cười không kiềm được đang nở trên môi.
"Sến súa quá." - Hoàng Hùng đáp, giọng cố tỏ vẻ không quan tâm, nhưng lại chẳng giấu nổi sự vui vẻ pha chút ngại ngùng.
Hải Đăng bật cười, bàn tay khẽ siết vô lăng. Đối với cậu, việc chọc Hoàng Hùng thế này mang đến một niềm vui khó tả.
Hoàng Hùng tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, miệng lẩm bẩm gì đó không rõ. Nhưng trong ánh mắt phản chiếu qua lớp kính, sự ấm áp đã thay thế hoàn toàn nét bối rối ban nãy.
"Em biết không." - Hải Đăng bất chợt lên tiếng, phá tan dòng suy nghĩ của Hoàng Hùng.- "Những lúc thế này, anh chỉ muốn chở em đi mãi, chẳng cần đến đích."
Hoàng Hùng quay lại, nhìn cậu chăm chú. Trong khoảnh khắc ấy, dường như cả thế giới thu nhỏ lại, chỉ còn hai người họ trong chiếc xe nhỏ này. Những lời nói của Hải Đăng nhẹ nhàng nhưng thấm sâu vào tim anh, làm mọi nỗi bất an nhỏ bé tan biến.
"Anh sến điên luôn á..." - Hoàng Hùng đáp, nhưng giọng đã dịu đi, ánh mắt ánh lên sự tin tưởng và yêu thương.
Chiếc xe tiếp tục lướt đi, mang theo hai trái tim đang hòa chung một nhịp. Giữa những câu chuyện nhỏ nhặt, những lời trêu chọc và những ánh nhìn lặng lẽ, họ biết rằng tình yêu này không cần đến những lời hứa hẹn lớn lao. Chỉ cần một ánh mắt, một cái nắm tay, và một người luôn ở đó, thế là đủ.
…
Căn hộ nhỏ chào đón Hải Đăng và Hoàng Hùng bằng một sự ấm áp quen thuộc. Ánh sáng vàng nhạt từ đèn phòng khách lan tỏa dịu dàng, như xua tan đi mệt mỏi còn vương lại sau ngày dài. Hoàng Hùng đá nhẹ đôi giày tập sang một bên, ngả người ra sofa, thở hắt ra một hơi.
"Đói quá, em không chịu nổi nữa rồi." - Anh than vãn, đôi mắt khẽ liếc sang Hải Đăng như ngầm ra hiệu.
Hải Đăng đứng bên cửa, vừa treo túi đồ lên giá vừa cười trêu:
"Thế thì vào bếp thôi. Hôm nay anh sẽ phụ nhiều nhất có thể nhưng mà em vẫn làm đầu bếp chính đấy."
Hoàng Hùng nghe thế thì bật dậy, bĩu môi:
"Chứ không lẽ em lại được ăn trứng với rau luộc! Được rồi, hôm nay em sẽ nấu món đặc biệt. Anh nấu cơm với luộc rau thôi, còn lại để em lo."
"Ừm, để anh vắt thêm nước cam nữa." - Hải Đăng nhún vai, nhanh chóng lăn vào bếp hỗ trợ.
Căn bếp nhỏ chẳng mấy chốc trở nên rộn ràng. Tiếng nước chảy, tiếng dao thớt lách cách, cùng những câu nói qua lại tạo nên một bầu không khí ấm cúng lạ thường. Hải Đăng buộc tạp dề cho Hoàng Hùng, đôi tay anh nhanh nhẹn thái thịt, đôi lúc lại ngẩng đầu nhìn sang Hải Đăng, không quên dặn dò:
"Anh nấu cơm cẩn thận đó, coi chừng khô."
Hải Đăng, đang loay hoay với nồi cơm điện, ngoảnh lại nhìn anh, cười:
"Gem cứ như giám sát viên ấy nhỉ. Anh làm gì cũng phải để ý thế sao?"
"Vì anh toàn hay làm sai thôi!" - Hoàng Hùng bĩu môi, tiếp tục tập trung vào phần thịt đang đảo đều trên chảo. Hơi nóng bốc lên cùng mùi thơm của gia vị làm cả căn bếp như bừng tỉnh.
…
Chỉ sau một lát, bàn ăn được dọn ra với những món đơn giản nhưng đầy hương vị: một đĩa thịt xào chua ngọt bóng bẩy, rau xanh luộc chấm nước mắm tỏi ớt, và một nồi cơm trắng nóng hổi. Hoàng Hùng chống tay đứng nhìn bàn ăn, hài lòng gật đầu:
"Nhìn cũng ra gì và này nọ đó!"
Hải Đăng kéo ghế ngồi xuống, gắp thử một miếng thịt bỏ vào miệng. Cậu nhai chậm rãi, rồi gật gù:
"Ngon lắm. Gem của anh là số một!"
"Biết vậy thì sau này phải ăn ở nhà với em nhiều lên." - Hoàng Hùng ngồi xuống đối diện, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi nhận được lời khen.
Trong bữa ăn, họ trò chuyện không ngớt. Những câu chuyện về đội tập luyện, những mẩu chuyện hài hước về các thành viên trong nhóm, và cả những kế hoạch cho chương trình sắp tới. Tiếng cười đan xen với tiếng bát đũa chạm nhau, khiến bầu không khí càng thêm phần ấm cúng.
Hải Đăng nhìn Hoàng Hùng, ánh mắt dịu dàng như đang chiêm ngưỡng cả thế giới nhỏ bé của mình. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ gắp thêm thức ăn vào bát của anh.
"Anh làm gì thế? Tự em gắp được mà." - Hoàng Hùng bĩu môi, nhưng không giấu được nụ cười.
"Anh thích chăm em, được chưa?" - Hải Đăng trả lời, giọng điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự cưng chiều vô hạn.
Bữa cơm kết thúc trong sự hài lòng của cả hai. Hoàng Hùng vừa lau dọn kệ bếp vừa ngâm nga một giai điệu nào đó, còn Hải Đăng thì đứng cạnh rửa bát, thỉnh thoảng liếc nhìn anh với ánh mắt đầy yêu thương.
Dù chỉ là một bữa cơm tự nấu đơn giản, nhưng với họ, nó mang một ý nghĩa lớn lao hơn nhiều. Đó không chỉ là sự sẻ chia công việc, mà còn là cách họ gắn kết trái tim sau những nhịp sống hối hả, cùng nhau tận hưởng sự bình dị mà tình yêu mang lại.
…
Căn phòng khách im ắng, chỉ còn tiếng tivi phát ra những âm thanh nhè nhẹ từ bộ phim hành động đang chiếu. Hoàng Hùng ngồi dựa nghiêng trên sofa, tay ôm chiếc gối nhỏ, chân co lên ghế. Gương mặt anh thoáng nét mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn sáng, chăm chú dõi theo từng cảnh quay trên màn hình.
Bên cạnh, Hải Đăng từ bếp bước ra, cầm theo chai dầu xoa bóp và chiếc khăn nhỏ. Cậu đặt chúng lên bàn, ngồi xuống cạnh Hoàng Hùng, ánh mắt trầm lặng dõi theo từng động tác nhỏ của anh.
"Gem, giãn cơ đi, hôm nay tập nhiều thế, mai không đứng dậy nổi thì sao?" - Hải Đăng nhắc, giọng cậu trầm ấm nhưng pha chút nghiêm khắc.
"Em biết rồi."- Hoàng Hùng đáp mà không rời mắt khỏi màn hình, tay vươn ra lấy chai dầu. Nhưng trước khi anh kịp làm gì, Hải Đăng đã nhanh tay giữ lại.
"Để anh làm giúp cho." - Cậu nói, ánh mắt không cho phép anh từ chối.
Hoàng Hùng định phản bác nhưng khi thấy ánh mắt cương nghị của Hải Đăng, anh chỉ khẽ hừ một tiếng, ngoan ngoãn duỗi chân ra. Bàn chân thon nhỏ, làn da trắng mịn của anh nổi bật lên dưới ánh sáng dịu nhẹ, nhưng không khó để nhận ra những dấu vết căng cơ sau một ngày tập luyện cường độ cao.
Hải Đăng ngồi xuống thấp hơn, đặt bàn chân Hoàng Hùng lên đùi mình. Động tác của cậu chậm rãi, cẩn thận, bàn tay lớn xoa đều dầu lên từng phần cơ bắp căng cứng. Lực tay cậu vừa đủ mạnh để làm dịu đi cơn đau, nhưng cũng đủ nhẹ để không khiến anh khó chịu.
Hoàng Hùng hơi nhắm mắt, đầu tựa vào gối, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của Hải Đăng lan tỏa. Một tiếng thở dài khe khẽ thoát ra từ môi anh, như thể mọi căng thẳng tích tụ trong ngày đều được giải tỏa.
"Thoải mái hơn chưa?" - Hải Đăng hỏi, giọng cậu mang đầy sự quan tâm.
"Ừm." - Hoàng Hùng đáp khẽ, ánh mắt khẽ mở, nhìn Hải Đăng với vẻ mềm mại hiếm thấy.
Thế nhưng khi ánh mắt chạm đến cổ chân của Hải Đăng, anh bỗng nhíu mày. Dưới ánh sáng, mắt cá chân của cậu hơi sưng đỏ, một vết bầm nhạt hiện rõ. Hoàng Hùng lập tức ngồi dậy, gạt chân mình sang một bên, nắm lấy cổ chân Hải Đăng để xem xét kỹ hơn.
"Sao mắt cá chân anh lại thế này? Anh bị lúc nào?" - Anh hỏi dồn dập, giọng lo lắng lộ rõ.
Hải Đăng thoáng giật mình trước phản ứng của anh, nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh. Cậu kéo xoay Hoàng Hùng lại, tựa cằm lên vai Hoàng Hùng, cười nhẹ:
"Không sao đâu. Chắc do tập sơ ý chút thôi, anh không để ý nữa. Mai là hết mà."
"Không để ý?!" - Hoàng Hùng nhíu mày, ánh mắt nghiêm nghị hẳn lên. - "Anh có biết buổi diễn sắp tới quan trọng thế nào không? Lỡ không khỏi thì làm sao?!"
Hải Đăng khẽ thở dài, vòng tay qua eo anh, kéo anh sát vào lòng hơn nữa. Cậy cười dịu dàng, như muốn xoa dịu sự lo lắng trong mắt Hoàng Hùng:
"Gem đừng căng thẳng thế. Chỉ là vết sưng nhỏ thôi, xoa dầu là khỏi ngay mà. Mấy lần trước anh cũng tự làm, chẳng sao cả. Nhưng lần này có Gem giúp, chắc sẽ nhanh khỏi hơn."
Hoàng Hùng bực bội nhìn cậu, rõ ràng không hài lòng với sự hờ hững đó. Anh đánh nhẹ một cái vào cánh tay đang ôm mình của Hải Đăng, giọng trách móc:
"Bị khùng hả? Mắt cá chân mà cũng cà chớn được sao?"
Thấy anh lo lắng đến mức phát cáu, Hải Đăng chỉ cười, nụ cười tràn đầy sự cưng chiều. Cậu lặng lẽ đưa chân vòng ra trước mặt Hoàng Hùng, như một cách đầu hàng.
"Được rồi, nghe Gem. Xoa dầu giúp anh nhé?"
Dưới ánh mắt thành khẩn đó, Hoàng Hùng chỉ biết thở dài bất lực. Anh ngồi thẳng lại, nghiêm túc thoa dầu và xoa bóp cho cậu. Đôi tay nhỏ nhắn di chuyển khéo léo, từng động tác đều mang theo sự cẩn trọng và ân cần.
"Đau không?" - Anh hỏi khẽ, mắt chăm chú nhìn vào cổ chân của Hải Đăng.
"Không, chỉ thấy ấm thôi." - Cậu trả lời, ánh mắt dịu dàng không rời khỏi gương mặt anh.
Không gian chậm rãi trôi qua trong yên lặng, chỉ còn lại sự giao thoa của hơi thở và những cái chạm đầy yêu thương.
…
Sau khi xoa bóp xong, Hoàng Hùng quay lại nhìn Hải Đăng, ánh mắt vẫn ánh lên sự lo lắng:
"Mai anh phải nghỉ, không được cố tập đâu, nghe chưa?"
"Được rồi, anh nghe Gem hết mà." - Hải Đăng cười, vòng tay ôm siết chặt anh vào lòng.
…
Sau một ngày dài chăm chỉ, họ cuộn mình trong chăn ấm, tựa sát vào nhau, hơi thở hòa quyện. Giữa những nhọc nhằn của cuộc sống, chỉ cần có người kia bên cạnh, cả hai đều thấy lòng mình bình yên đến lạ. Và cứ thế, giấc ngủ êm đềm dần cuốn lấy họ, như một phần thưởng xứng đáng sau một ngày dài đầy nỗ lực và yêu thương.
…
Ánh sáng buổi sớm nhẹ nhàng tràn qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt vàng ấm áp trên bức tường màu trung tính. Căn phòng vẫn còn lặng yên, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tíc tắc và tiếng chim ríu rít ngoài ban công báo hiệu một ngày mới.
Hoàng Hùng khẽ trở mình trong chăn, mắt nhắm nghiền, nhưng cảm giác ấm áp quen thuộc từ vòng tay Hải Đăng làm anh không thể không nhận ra. Cánh tay rắn chắc của cậu đang vòng qua eo anh, gương mặt cậu tựa sát vào cổ anh, hơi thở đều đều phả nhẹ trên làn da.
Hơi xoay người lại, Hoàng Hùng nhìn gương mặt của Hải Đăng ở khoảng cách thật gần. Dưới ánh sáng nhạt nhòa, từng đường nét trên gương mặt cậu hiện lên rõ ràng: sống mũi cao, đôi mày rậm, và đôi môi mím nhẹ đầy điềm tĩnh. Một cảm giác dịu dàng len lỏi trong lòng anh. Dù bình thường hay trêu chọc anh, nhưng khi ngủ, Hải Đăng lại mang một vẻ hiền hòa đến lạ, như thể mọi áp lực và trách nhiệm thường ngày đều tan biến.
…
"Ngắm anh cả buổi sáng rồi đấy à?" - Giọng nói trầm ấm vang lên, phá tan sự yên lặng.
Hoàng Hùng giật mình, vội quay mặt đi, giả vờ không nghe thấy. Nhưng trước khi kịp làm gì, Hải Đăng đã kéo anh sát lại, ôm chặt hơn, khiến anh chẳng thể nhúc nhích.
"Thức từ khi nào thế?" - Hoàng Hùng hỏi, giọng cố tỏ vẻ bình thản.
"Từ lúc Gem trở mình đấy." - Hải Đăng đáp, nụ cười thoáng hiện trên khóe môi. - "Nhưng anh thích giả vờ ngủ để xem em làm gì."
"Đồ đáng ghét!" - Hoàng Hùng đẩy nhẹ vai cậu, nhưng lực chẳng đủ để khiến cậu buông ra.
Hải Đăng bật cười, vòng tay siết chặt hơn, như sợ rằng nếu buông lỏng, người trong lòng sẽ biến mất.
"Gem này.” - Cậu khẽ gọi, giọng trở nên trầm hơn.
"Hửm?"
"Ngày nào cũng được ôm em thế này, anh thấy mình may mắn lắm."
Lời nói ấy vang lên, giản dị nhưng mang theo sự chân thành tuyệt đối. Hoàng Hùng im lặng một lúc, cảm nhận nhịp tim Hải Đăng đang đập đều đều ngay bên tai mình. Anh biết cậu không phải kiểu người hay nói những lời hoa mỹ, nhưng mỗi khi cậu nói, từng chữ đều thấm sâu vào lòng anh.
"May mắn gì chứ…" - Anh đáp khẽ, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm. - "Ai mà chịu được cái tính cứng đầu của anh ngoài em…"
"Thế nên anh càng phải trân trọng em hơn, đúng không?" - Hải Đăng cười, bàn tay lớn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của anh.
Họ cứ nằm như thế thêm một lúc lâu, tận hưởng sự yên bình mà cả hai đều biết là hiếm hoi giữa guồng quay bận rộn của cuộc sống.
Sau đó, Hải Đăng buông tay, nhổm dậy, ánh mắt đầy sự chăm sóc nhìn Hoàng Hùng:
"Gem nằm thêm chút đi, để anh chuẩn bị bữa sáng."
"Không cần. Em cũng dậy rồi." - Hoàng Hùng bật dậy theo, kéo tay Hải Đăng lại. - "Anh có cái chân bị thương mà còn đòi làm gì? Ngồi yên đấy, để em lo."
Hải Đăng bật cười, không phản đối. Cậu lặng lẽ nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của Hoàng Hùng di chuyển vào bếp. Một lát sau, mùi thơm của trứng ốp la và bánh mì nướng lan tỏa khắp căn hộ. Hoàng Hùng mang ra bàn ăn hai đĩa nhỏ đơn giản nhưng trông rất ngon mắt.
Họ ngồi ăn, trò chuyện những điều giản dị, từ buổi diễn sắp tới đến những dự định nhỏ nhặt trong tuần. Không khí trong lành buổi sáng hòa cùng nụ cười của cả hai tạo nên một khung cảnh bình dị nhưng đầy ấm áp.
Khi bữa sáng kết thúc, Hoàng Hùng đứng dậy dọn dẹp, nhưng Hải Đăng kéo anh lại, ánh mắt tinh nghịch:
"Hôm nay anh muốn nắm tay Gem đi dạo. Không ai nhìn đâu, yên tâm."
Hoàng Hùng liếc nhìn cậu, hơi mím môi như muốn phản đối, nhưng rồi lại gật đầu. Anh biết, dù ở đâu, chỉ cần có Hải Đăng bên cạnh, anh luôn cảm thấy an toàn và hạnh phúc.
Buổi sáng ấy, trong lớp khẩu trang và kính đen, họ tay trong tay đi qua những con đường nhỏ trong khu phố, để lại phía sau những dấu chân chậm rãi và nụ cười không dứt. Sự bình yên của hiện tại là tất cả những gì họ cần, và trong ánh mắt của nhau, họ đều biết mình đã tìm thấy một ngôi nhà thực sự – nơi có người mình yêu thương nhất.
…
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro