CHƯƠNG 77: EM ĐÃ VẤT VẢ RỒI (Warning ngọt mềm người/ 9-1:Hùng được minh oan)

Hôm nay, ánh bình minh rực rỡ chiếu sáng lên bầu trời trong xanh, như một lời chào đón cho một ngày đặc biệt hơn cả. Đối với Hoàng Hùng, đây không chỉ là một ngày bình thường mà còn là ngày anh được minh oan sau những tháng ngày dài đầy thử thách và gian truân. Văn bản giám định chính thức về MV của anh đã được ban hành, khẳng định rằng không có bất kỳ hành vi đạo nhái nào cả về mặt hình ảnh lẫn âm thanh. Thông tin này sẽ được công bố rộng rãi, dọn đường cho Hoàng Hùng bước vào ánh sáng với hy vọng không còn bất cứ mũi tên thù địch nào hướng về phía anh.

Thời gian vừa qua thật sự là một cơn bão táp không lường trước đối với Hoàng Hùng. Từ những ngày đầu tiên khi tin đồn bắt đầu lan truyền, chỉ trích và vu khống cứ như những con sóng dữ dội đánh vào bờ băng của lòng anh. Mỗi ngày trôi qua, Hoàng Hùng cảm thấy như mình đang bị đẩy vào vực thẳm không lối thoát. Những lời nói đả kích, những ánh mắt nghi ngờ từ người hâm mộ và giới truyền thông khiến trái tim anh đứt lời đau đớn. Tuy nhiên, thay vì đáp trả bằng sự giận dữ hay oán hận, Hoàng Hùng đã chọn cách im lặng và kiên nhẫn, để pháp luật và sự thật lên tiếng.

Ngày hôm nay, khi văn bản giám định chính thức được công bố, Hoàng Hùng cảm thấy một niềm vui sướng trào dâng trong lòng, như thể tất cả những đêm thức trắng, những giọt mồ hôi và nước mắt cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng. Anh đã có thể ngẩng cao đầu, bước ra khỏi bóng tối và đón nhận ánh sáng một cách tự tin. Suốt cả ngày, Hoàng Hùng không yên một giây. Anh đứng ngồi không yên, từng cử động đều thể hiện sự hồi hộp và phấn khích. Bộ sơ mi và quần tây được anh ủi phẳng phiu, từng chi tiết nhỏ nhất đều được chăm chút tỉ mỉ, nhằm tạo nên hình ảnh chuyên nghiệp nhất khi đến công ty làm việc với bộ phận truyền thông và pháp lý.

Trong căn nhà ấm cúng của mình, Hải Đăng – người hiểu rõ nhất những gì Hoàng Hùng đã trải qua – đã chuẩn bị một bữa ăn nhẹ nhàng. Cậu không cần phải nói nhiều, chỉ cần hành động lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa. Hải Đăng luôn ở bên Hoàng Hùng, như một ngọn đèn không bao giờ tắt, sưởi ấm và soi đường cho anh trong những lúc khó khăn nhất. Hôm nay, trước khi Hoàng Hùng rời đi, Hải Đăng đã có ý định nói những lời cổ vũ, nhưng cuối cùng tất cả chỉ gom lại trong một cái ôm thật ấm áp.

Cái ôm ấy không chỉ đơn thuần là sự thể hiện của tình yêu, mà còn là sự chia sẻ mọi nỗi lo, mọi cảm xúc mà Hoàng Hùng đang trải qua. Trong vòng tay của Hải Đăng, Hoàng Hùng cảm nhận được sự an ủi và niềm tin vô bờ bến mà cậu dành cho mình. Anh thả lỏng toàn bộ cơ thể, để mình dựa vào trọng lực của người thương, như thể tất cả những gánh nặng trong lòng đều được đẩy nhẹ xuống dưới. Không có lời nào được thốt ra, nhưng ánh mắt của Hoàng Hùng đã đủ nói lên mọi cảm xúc - từ sự biết ơn, tình yêu thương đến sự tin tưởng tuyệt đối vào Hải Đăng.

‘Anh tin em’

Hải Đăng thì thầm trong lòng, dù không phát ra lời nào, nhưng mọi cảm xúc đều được truyền tải qua ánh mắt đầy ấm áp. Hoàng Hùng mỉm cười nhẹ, ánh mắt sáng lên với niềm hạnh phúc và sự yên tâm. Anh cảm thấy mình không còn đơn độc trên con đường phía trước, mà luôn có một người sẵn sàng đứng bên cạnh, dù cho có đầy rẫy khó khăn và thử thách đang chờ anh.

Những bước chân vững chắc của Hoàng Hùng hướng về phía công ty, nơi anh sẽ đc chính thức công bố thông tin minh oan của mình. Trái tim anh đập rộn ràng, từng nhịp đập như thể đang hòa mình vào giai điệu của sự tự do và công lý.

Trong hành trình tới công ty, Hoàng Hùng không thể không nghĩ về những ngày tháng vừa qua. Những cơn gió lạnh của sự nghi ngờ, những cơn mưa gió của những lời nói ác ý đã khiến anh gần như muốn từ bỏ. Nhưng nhờ vào sự kiên trì và niềm tin vào chính mình, cùng với sự hỗ trợ vô điều kiện từ Hải Đăng và những người thân yêu, anh đã vượt qua được mọi thử thách và đứng vững trên đôi chân của mình.

Nhìn lại quá trình vừa qua, Hoàng Hùng không khỏi xúc động. Anh nhớ về những đêm dài không ngủ, suy tư về tương lai, và cả những khoảnh khắc mà anh muốn bỏ cuộc nhưng không thể vì sự tin tưởng từ Hải Đăng và những người xung quanh. Đó chính là động lực mạnh mẽ giúp anh không ngừng nỗ lực, không để những lời đồn thổi tiêu cực làm lu mờ niềm đam mê và khát vọng của mình.

Khi Hoàng Hùng đến nơi làm việc, anh được đón tiếp nồng nhiệt bởi các đồng nghiệp và bộ phận truyền thông. Mọi người đều háo hức chờ đợi tin tức chính thức, và không khí tràn đầy năng lượng tích cực lan tỏa khắp nơi. Hoàng Hùng cảm thấy mình như một ngôi sao vừa lên, ánh sáng của sự thật và công lý chiếu rọi lên từng góc cạnh, làm tan biến mọi bóng tối mà anh từng phải đối mặt.

Trên hành trình đến sự minh oan, Hoàng Hùng đã học được nhiều điều về bản thân, về sức mạnh của niềm tin và tình bạn. Anh nhận ra rằng, dù con đường có khó khăn đến đâu, chỉ cần có những người thân yêu bên cạnh, luôn tin tưởng và hỗ trợ, thì không có gì là không thể vượt qua. Và hôm nay, khi anh được minh oan, không chỉ là chiến thắng cá nhân mà còn là chiến thắng của tình yêu và sự đoàn kết.

Với tâm trạng phấn khởi và lòng biết ơn sâu sắc, Hoàng Hùng bước vào công ty, sẵn sàng đón nhận những thử thách mới và tiếp tục hành trình chinh phục những đỉnh cao mới trong sự nghiệp âm nhạc của mình.

Ánh hoàng hôn dát lên nền trời sắc cam rực rỡ, những vệt nắng cuối cùng của một ngày đầy biến động như đang muốn níu giữ từng giây phút. Hoàng Hùng bước ra khỏi cổng công ty, lòng nhẹ tênh như vừa rũ bỏ mọi gánh nặng. Thông tin minh oan cuối cùng cũng đã được công bố, một tờ giấy với những con chữ đanh thép khẳng định anh hoàn toàn trong sạch. Tất cả những lời đồn đại, những cáo buộc vô căn cứ giờ đây đã tan biến như mây khói.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo Hoàng Hùng khỏi dòng suy nghĩ. Trên màn hình là một tin nhắn ngắn gọn từ Hải Đăng:

"Anh đang đợi dưới tầng hầm, xuống đi, anh đưa đi hóng gió."

Hoàng Hùng khẽ mỉm cười. Những dòng chữ ấy không chỉ là một lời nhắn, mà còn là lời hứa hẹn về sự bình yên mà Hải Đăng luôn mang đến. Anh sải bước nhanh hơn, không muốn để người đang chờ phải đợi lâu.

Khi đến tầng hầm, ánh sáng từ những chiếc đèn neon nhợt nhạt soi rọi chiếc xe quen thuộc của Hải Đăng, đứng đó như một điểm tựa vững chãi giữa không gian tĩnh lặng. Hải Đăng, với dáng vẻ ung dung thường thấy, bước xuống mở cửa xe. Gương mặt cậu vẫn điềm tĩnh, đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng như mọi khi.

“Đi thôi.”- Hải Đăng nói, giọng trầm mà ấm, đủ để khiến mọi lo lắng trong lòng Hoàng Hùng tan biến.

Hải Đăng thắt dây an toàn cho anh, một hành động nhỏ nhưng đã thành thói quen từ lâu. Tay cậu khẽ chạm vào tay Hoàng Hùng, cái chạm ấy không chỉ mang theo sự quan tâm mà còn như một lời nhắn gửi: Mọi chuyện đã qua rồi.

Trên đường đi, cả hai không nói gì. Hải Đăng tập trung lái xe, ánh mắt nhìn thẳng về con đường trước mặt. Trong khi đó, Hoàng Hùng tựa đầu vào cửa kính, ngắm nhìn thành phố lên đèn. Những ánh sáng nhấp nháy, những dòng người vội vã, tất cả như đang diễn ra trong một thế giới khác, nơi không có những biến cố mà anh vừa trải qua.

Radio trong xe phát ra một bản nhạc không lời nhẹ nhàng, từng giai điệu như hòa cùng tiếng động cơ đều đặn. Sự im lặng giữa họ không ngột ngạt, ngược lại, nó là một loại kết nối sâu sắc, nơi mà mọi lời nói đều trở nên thừa thãi.

Sau khoảng nửa giờ, chiếc xe dừng lại trước một sân bóng cỏ nhỏ, nơi bị bao quanh bởi những hàng cây xanh mướt. Không gian ở đây yên tĩnh đến mức Hoàng Hùng có thể nghe thấy tiếng lá xào xạc trong gió. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt ánh lên vẻ ngạc nhiên pha lẫn hoài niệm.

“Là nơi này... đúng không?” - Hoàng Hùng khẽ hỏi, giọng như thì thầm.

Hải Đăng gật đầu, đôi môi cậu khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ.

“Ừ. Lâu rồi chưa đến đây. Hôm nay, anh bao hết sân rồi, chỉ có hai đứa mình thôi.”

Hoàng Hùng không kìm được bật cười.

“Bao cả sân? Anh lúc nào cũng thích làm mấy chuyện phô trương như vậy.”

“Để em thoải mái thôi mà. Lâu lắm rồi, em chưa được thư giãn đúng nghĩa.” - Hải Đăng đáp, giọng cậu trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành.

Cả hai bước vào sân bóng. Những ngọn cỏ xanh mướt trải dài dưới chân, mùi hương của đất trời hoà quyện cùng làn gió mát rượi, mang lại cảm giác bình yên lạ thường. Hải Đăng khẽ nắm lấy tay Hoàng Hùng, dẫn anh đi dạo quanh sân.

Hải Đăng và Hoàng Hùng chậm rãi bước đi bên nhau, bàn tay đan chặt tựa như sợ chỉ cần buông ra là cả hai sẽ lạc mất nhau.

Hùng im lặng suốt quãng đường, đôi mắt nhìn xa xăm, dường như tâm trí đang mắc kẹt trong một mớ suy tư rối bời. Hải Đăng nhận ra sự bất thường ấy từ lâu, nhưng cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ siết tay người mình yêu, như muốn truyền thêm sức mạnh cho anh.

Rồi đột nhiên, Hải Đăng dừng lại, kéo Hoàng Hùng quay lại đối diện mình. Anh thoáng ngạc nhiên, ngước lên nhìn cậu, đôi mắt còn vương chút buồn bã. Hải Đăng mỉm cười, nụ cười dịu dàng như gió xuân, rồi cậu rút điện thoại ra, bấm chọn một bài hát mà mình đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Tiếng nhạc cất lên, giai điệu dịu dàng hòa lẫn với tiếng lá xào xạc. Giọng ca nam ngọt ngào vang lên, từng lời hát như những giọt mật ngọt rót vào không gian:

"Em à, anh bảo này
Em không được phép buồn rầu
Bởi vì anh sẽ mang đi hết muộn sầu..."

Hoàng Hùng còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy Hải Đăng lùi lại một bước. Cậu bắt đầu nhảy. Không phải là những bước nhảy đẹp mắt hay điêu luyện, mà là những động tác ngộ nghĩnh đến mức buồn cười. Cậu xoay người vụng về, tay giơ lên như đang múa minh họa cho từng lời hát, chân thì bước lạch bạch như chú chim cánh cụt đang tập đi.

Hoàng Hùng không nhịn được, bật cười thành tiếng. Tiếng cười vang lên giữa không gian yên tĩnh, như phá tan lớp màn u ám trong lòng anh. Hải Đăng nhìn anh cười, đôi mắt cậu ánh lên vẻ rạng rỡ, tựa như niềm vui của anh chính là tất cả thế giới đối với cậu.

"Em không được phép lạnh lùng
Bên cạnh anh đã quen giây phút thẹn thùng..."

Hải Đăng vừa nhảy vừa hát theo, giọng hát tuy đôi lúc không chuẩn nhịp nhưng lại tràn đầy cảm xúc. Cậu đưa tay ra, giả vờ kéo Hoàng Hùng cùng tham gia, nhưng anh chỉ đứng đó, vừa ôm bụng cười vừa lắc đầu.

Khi bài hát đến đoạn cuối, Hải Đăng chợt dừng lại. Cậu bước tới, nắm lấy bàn tay của Hoàng Hùng, giọng trầm ấm vang lên:

“Anh thích nhìn em cười tươi như thế đấy.”

Hoàng Hùng khựng lại, cảm giác như từng lời nói của Hải Đăng xuyên thẳng vào trái tim mình. Đôi mắt anh cay xè, không phải vì buồn, mà vì cảm động. Hải Đăng luôn là như vậy, luôn biết cách khiến anh cảm thấy được yêu thương, được trân trọng, dù chỉ bằng những hành động nhỏ nhặt nhất.

“Đừng giữ mọi thứ trong lòng nữa, được không?’ - Đăng nhẹ nhàng vuốt má anh. - “Có anh đây rồi.”

Hoàng Hùng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Anh bước tới, tựa đầu vào ngực Hải Đăng, cảm nhận nhịp tim cậu đều đặn và ấm áp.

“Cảm ơn anh… vì mọi thứ.”

Hải Đăng mỉm cười, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc Hoàng Hùng. Hai người tiếp tục bước đi, bàn tay vẫn đan chặt như lúc đầu. Hoàng hôn phía xa đang dần buông xuống, nhuộm cả bầu trời thành một màu cam ấm áp, như chính tình yêu của họ—bình dị, ngọt ngào và vững bền qua từng giây phút.

Hải Đăng dừng lại, buông tay Hoàng Hùng ra. Cậu quay về phía khoảng không trước mặt, hít một hơi thật sâu rồi hét lớn:

“Huỳnh Hoàng Hùng là người đẹp nhất thế giới!”

Tiếng hét vang vọng khắp không gian, khiến Hoàng Hùng giật mình. Anh bật cười, cố gắng che mặt vì ngượng:

“Anh làm cái gì vậy?”

“Ngày xưa lúc nào anh cũng làm như thế để giải tỏa căng thẳng mà.” - Hải Đăng quay lại, đôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch. - “Em cũng thử đi, hét lớn lên, đừng ngại gì cả.”

“Thôi mà, ngại lắm!” - Hoàng Hùng khẽ lắc đầu, nhưng Hải Đăng không chịu buông tha.

Cậu hét lần nữa, lần này là một câu khiến Hoàng Hùng đỏ mặt:

“Tôi yêu Huỳnh Hoàng Hùng nhất! Yêu số hai không ai số một!”

“Anh... anh bị điên à?!” - Hoàng Hùng đánh nhẹ vào vai cậu, gương mặt đỏ bừng.

“Em phải thử đi! Hét to lên, sẽ thấy dễ chịu hơn.” - Hải Đăng nắm lấy tay Hoàng Hùng, ánh mắt cậu đầy sự khích lệ.

Cuối cùng, sau một hồi kì kèo, Hoàng Hùng cũng chịu thua. Anh hít một hơi sâu, rồi hét lớn:

“Tôi yêu Đỗ Hải Đăng nhất! Yêu số hai không ai số một!”

(Au: Thích chetme mà còn ngại, xin anh STt6 đừng làm giá làm chi, anh cũng simp thk tó koăn nhà eim mà :>>> )

Tiếng hét của anh vang lên, kéo theo một tràng cười giòn tan từ cả hai. Gió cuốn theo tiếng cười ấy, mang đi mọi u uất, mọi gánh nặng đã đè nén trong lòng Hoàng Hùng suốt thời gian qua.

Hải Đăng dừng lại, ánh mắt nghiêm túc hơn. Tiếp tục hét lớn vào khoảng không:

“Huỳnh Hoàng Hùng một đời liêm khiết.”

Hoàng Hùng khựng lại, trái tim anh như lỡ nhịp. Những lời nói ấy, xuất phát từ Hải Đăng – người luôn tin tưởng anh tuyệt đối – mang một sức mạnh to lớn. Cậu nhìn vào mắt anh mà dịu giọng:

“Anh vẫn luôn tin em, dù cho người khác có nói gì đi nữa.” - Hải Đăng bước lại gần hơn, nắm lấy tay anh. - “Em không làm gì sai cả. Và anh biết điều đó.”

Nước mắt Hoàng Hùng bất giác rơi. Anh quay mặt đi, cố kìm nén cảm xúc nhưng không thể. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt anh, như trút hết mọi ấm ức, mọi nỗi đau đã kìm nén suốt thời gian qua.

Hải Đăng không nói gì thêm. Cậu chỉ lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt trên mặt Hoàng Hùng, ánh mắt dịu dàng như muốn nói: Khóc đi, có anh đây.

Dưới bầu trời đầy sao, Hoàng Hùng tự nhủ: Có lẽ, những giông bão đã qua, và ánh sáng đã thật sự trở lại. Sân cỏ tĩnh lặng dưới bầu trời đêm, chỉ còn lại hai con người đang nương tựa vào nhau. Gió thổi qua, mang theo hơi mát dịu dàng khiến mọi thứ dường như trở nên mềm mại hơn. Hoàng Hùng ngồi đó, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên vẻ nhẹ nhõm lạ thường. Trong vòng tay của Hải Đăng, anh cảm nhận được sự an toàn tuyệt đối.

Hải Đăng khẽ vuốt mái tóc mềm của Hoàng Hùng, những ngón tay dài, lành lạnh nhưng dịu dàng vô cùng. Cậu không nói gì, chỉ ngồi đó, im lặng nhưng đủ để cả thế giới của Hoàng Hùng dừng lại.

“Em khóc đã chưa?” - Hải Đăng hỏi, giọng trầm và khẽ, mang chút đùa giỡn quen thuộc nhưng không che giấu sự quan tâm.

“Chưa.” - Hoàng Hùng ngẩng đầu, ánh mắt nhìn cậu với chút bướng bỉnh. - “Để em khóc thêm chút nữa.”

Hải Đăng bật cười, một nụ cười đầy yêu thương.

“Khóc nữa thì mắt sẽ sưng to như quả bóng đấy. Ngày mai lại có người bảo anh bắt nạt em.”

Hoàng Hùng phì cười, gạt nước mắt còn vương trên má.

“Làm như chưa bao giờ anh chọc em khóc á!”

Sau khi cảm xúc lắng lại, cả hai nằm xuống bãi cỏ. Hải Đăng lót áo khoác của mình xuống đất để Hoàng Hùng nằm thoải mái hơn. Cậu ngả đầu về phía sau, đôi mắt ngước nhìn lên bầu trời sao lấp lánh. Cả hai nằm đó, dưới bầu trời đầy sao, để mặc thời gian trôi qua. Gió thổi qua, mang theo hương cỏ non thoảng nhẹ. Bầu trời đêm đối với Hoàng Hùng hôm nay dường như rực rỡ hơn bao giờ hết, một bầu trời tối tăm đã được Đỗ Hải Đăng với tất cả tình yêu dành tâm sức góp nhặt từng vì sao thắp sáng nó lên cho anh.

“Đăng?”

“Hửm?”

“Hình như em lỡ yêu anh đến mức sắp khùng rồi…”

“Thế thì anh bị điên từ lâu rồi, không sao.”

_______________________________________
‘Anh không phải là người giỏi thốt ra những lời yêu thương hoa mỹ, nhưng những ai quen biết họ đều dễ dàng nhận ra anh chính là người luôn xuất hiện trong những khoảnh khắc em cần nhất.

Khi những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má em, anh là người đầu tiên đưa tay lau đi. Không một lời trách móc, cũng chẳng một câu hỏi, anh chỉ dịu dàng đặt một nụ hôn lên đôi mi ướt đẫm, như muốn xoa dịu nỗi buồn đang đè nặng trong lòng em. Anh kéo em vào lòng, ôm thật chặt, hơi thở trầm ổn bên tai cùng những lời thì thầm ấm áp: “Không sao đâu, anh ở đây rồi.”

Anh không cần em phải giải thích, cũng chẳng đợi em mở lời. Chỉ một cái nhíu mày, một cái thở dài khe khẽ, anh đã biết ngày hôm đó của em tệ thế nào. Khi em mệt mỏi vì những áp lực chẳng thể nói cùng ai, anh âm thầm làm mọi cách để đem lại nụ cười trên môi em. Một món quà nhỏ, một câu chuyện ngốc nghếch, hay chỉ đơn giản là dắt em đi dạo dưới ánh hoàng hôn, tất cả những điều ấy đều là cách anh dùng để nói rằng em quan trọng với anh đến nhường nào. Anh hiểu rằng không phải mọi vấn đề đều cần lời giải đáp, đôi khi chỉ cần có người sẵn sàng ở cạnh, mọi chuyện cũng nhẹ nhàng hơn.

Dù không hay nói ra, tình yêu anh dành cho em thể hiện rõ trong từng hành động nhỏ nhặt. Là cách anh lặng lẽ chỉnh lại chiếc khăn cho em vào những ngày gió lạnh. Là cách anh luôn bước bên phía đường đông người để chắn cho em khỏi dòng xe cộ ồn ào. Là cách anh chờ em dưới cơn mưa tầm tã mà chẳng một lời phàn nàn. Anh yêu em không phải bằng những lời hứa hẹn xa vời, mà bằng những khoảnh khắc thật gần, thật giản dị.’

Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ tình yêu của họ quá tĩnh lặng, không ồn ào, chẳng phô trương. Nhưng với anh, đó lại là thứ tình yêu chân thật nhất. Một thứ tình yêu không cần tô vẽ, không cần những lời hoa mỹ. Chỉ cần quay đầu lại, anh luôn biết rằng cậu vẫn ở đó, dịu dàng, kiên nhẫn và không bao giờ rời xa. Chính sự lặng thầm ấy, chính những cử chỉ tưởng như nhỏ bé ấy, lại là điều khiến anh cảm nhận rõ ràng nhất rằng cậu yêu anh đến nhường nào.

Với cậu, anh là cả thế giới. Và với anh, cậu chính là chốn về, là nơi duy nhất mà anh luôn tìm thấy sự bình yên, bất kể giông bão ngoài kia có dữ dội đến đâu.

CẢM ƠN VÌ ĐÃ YÊU.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro