Chương 24: Oan gia ngõ hẹp

"Thay đổi?" Ice khó hiểu, "Không có a, thay đổi chỗ nào?" Vẫn nghiêm khắc như trước, không, thậm chí còn nghiêm khắc hơn. Ice sờ đầu gối mình, như vẫn còn ẩn ẩn nhức mỏi.

"Cô không cảm thấy tỷ của mình...." Becky nghĩ, việc này dùng vài phút cũng không thể nói rõ với Ice, đành phải xua tay nói: "Quên đi, không có việc gì."

Ice nghĩ, nếu nói tỷ của mình thay đổi, phải nói là thay đổi 180 độ. Trước khi kết hôn thì coi cô nàng Becky này như phiền phức vướng chân, kết hôn xong đột nhiên coi như bảo bối, ai cũng không được nói không được chạm, cứ như bị trúng tà.

Bất quá lời này Ice không dám nói với Becky, kinh qua một chuyến giáo huấn của Freen, hiện tại xem như rất sợ cô chị dâu thoạt nhìn có vẻ dễ khi dễ này. Cô là người rất biết nhìn mắt người khác, trước đây khi Freen chẳng quan tâm Becky cô mặc kệ Nam hồ nháo, còn mình đứng bên xem náo nhiệt. Bây giờ rõ ràng Freen rất để tâm Becky, cô cũng tự nhiên kính trọng Becky hơn trước nhiều, ít nhất không dám lại coi khinh chị dâu.

Nghĩ như vậy, Ice cười nói xun xoe vuốt mông ngựa Becky: "Becky chị yên tâm, mặc kệ tỷ của em thay đổi thế nào, tình yêu của tỷ em dành cho chị sẽ mãi không thay đổi!"

Becky: "....."

Hai tỷ muội này tính cách khác nhau lớn như vậy, cũng không biết là ai đã thay đổi.

Becky cho rằng Freen tâm huyết dâng trào tới đây thăm phim trường, hôm sau sẽ rời đi, xét cho cùng gia nghiệp của Chankimha gia không chỉ có cái công ty điện ảnh này. Sản nghiệp của Chankimha gia có bất động sản, trung tâm thương mại, điện ảnh vân vân..., mỗi ngày có một đống sự tình chờ Freen xét duyệt, Freen không có khả năng vì một bộ điện ảnh nho nhỏ mà lãng phí thời gian.

Nhưng lần này nàng nghĩ sai rồi. Freen không chỉ không đi, ngược lại còn có tư thế muốn đi theo đoàn làm phim, ở đoàn phim mấy ngày trời, mỗi ngày cùng ăn cùng ở với nhân viên trong đoàn, thế mà còn dung nhập đến khá tốt.

"Ai, tên kia còn muốn đợi cho đến khi nào?" Thời điểm cơm trưa, May bưng hộp cơm ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Becky, lẩm bẩm không vui.

May ban đầu rất kính nể Freen, cảm thấy Freen có thể giao cho một tân đạo diễn mới ra trường như mình một bộ có kinh phí khủng như vậy, chắc hẳn là đúng như lời cô ta nói rất tín nhiệm tài hoa của mình. Nhưng sau đó vào cái ngày "sinh nhật" của Becky, Freen không màng đến sự phản đối mạnh mẽ của đạo diễn mà nhúng tay vào chuyện của đoàn phim, May cảm thấy căn bản không có chuyện như vậy. Freen nơi nào nhìn trúng tài hoa của mình, rõ ràng là nhìn trúng mình là tân nhân, không thể phản kháng quyết định của cô ta mà thôi. Hơn nữa trong phút chốc May ý thức được quan hệ giữa Freen và Becky, lồиg ngực tích tụ, kính nể đối với Freen tan thành mây khói, hiện tại nhìn vị lão bản này thế nào cũng không vừa mắt.

"Em hỏi chị chị hỏi ai?" Becky cười, ngày đó lúc sau nàng tìm riêng May nói chuyện. Nói thật nàng rất tính cách May, cứng đầu cứng rắn, có điểm cố chấp, nhưng làm việc nghiêm túc không tâm cơ, làm bằng hữu với em ấy thật sự rất thoải mái, ít nhất không cần lo lắng đối phương sẽ tuỳ thời ở sau lưng chọc mình một dao. Cho nên sau khi giải thích xong quan hệ hai người ngược lại càng thân thiết hơn một chút.

May oán giận lộc cộc nhai mấy hạt cơm trong miệng: "Chị nói xem cô ta một đại tổng tài sao lại nhàn như vậy, suốt ngày cứ như giám sát...."

"Ai da, người ta là người xuất tiền!" Becky ăn xong cơm, lau miệng, "Nhận mệnh đi tiểu muội muội, tư bản quyết định hết thảy, niên đại này tài hoa chính là phải thỏa hiệp với tư bản."

Nàng vỗ vỗ bả vai May, bộ dáng như người từng trải chân thành dạy bảo. May bị nàng chọc cười, cầm lấy tay của nàng: "Khó trách chị một thân toàn mùi tiền, đều là thỏa hiệp cả."

Becky rút tay vỗ nhẹ đầu May một cái, cũng cười theo: "Cứ chờ xem, tiểu mao hài không hiểu chuyện, chờ đến khi em không có tiền sẽ biết cái gì là một đồng tiền làm khó anh hùng hảo hán [1]."

"....." May chỉ cảm thấy bàn tay Becky thật lạnh, thật mềm, đặt ở trên đầu thế mà có điểm ôn nhu, mặt cô mạc danh đỏ lên một chút.

Cách đó không xa Freen tránh trong một góc ăn cơm nhìn không chớp mắt Becky và May vừa nói vừa cười, ngươi đánh ta đẩy một phen, cực kỳ giống đánh yêu ve vãn, cơm trong miệng cô như biến thành hạt cát nghẹn ở yết hầu, nuốt không trôi.

"Tỷ, chị lần này sao ở đây lâu như vậy, công ty bên kia không có việc gì sao?" Ice một bên ăn cơm một bên hỏi, nhưng Freen nửa ngày không phản ứng. Ice ngẩng đầu vừa thấy, phát hiện tỷ mình đang nhìn chằm chằm chị dâu, đôi đũa trong tay sắp bị bẻ gãy. Ice cười thâm ý, lập tức chọc khuỷu tay vào Freen, hài hước ghé sát vào: "Tỷ, ghen tị?"

Freen nhìn cô một cái, tầm mắt lại một lần nữa trở lại trên người Becky, mím môi không nói chuyện.

Ice lại hỏi: "Tỷ, rốt cuộc chị nghĩ thế nào a? Trước khi kết hôn còn sống chết chướng mắt người ta, kết hôn xong thì cung phụng như bảo bối, chỉ sợ người khác không biết Chankimha tổng tài đau lão bà là như thế nào? Em nói này, tỷ biến sắc mặt cũng biến đến quá nhanh đi? Kịch đổi mặt cũng không biến nhanh như chị!"

Freen chỉ nhìn Becky vừa nói vừa cười với May, như cũ không mở miệng.

Từ sau khi kết hôn, Becky chưa từng cười với Freen như vậy bao giờ, nàng ở chung với Freen vĩnh viễn là hỗn loạn đề phòng cùng địch ý, cười rộ lên đều là âm dương quái khí, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta phiền lòng.

"Tỷ, chị thật sự thích chị dâu sao?" Ice lại hỏi.

Freen ừ một tiếng.

"Vậy Nita làm sao bây giờ? Em ấy từ nhỏ theo chị như trùng theo đuôi, em chính là tận mắt chứng kiến một người thích chị nhiều năm như vậy." Ice nói, Nita là cùng cô lớn lên từ nhỏ, Ice đương nhiên hướng về phía Nita nhiều hơn. Nếu không phải tại cô chị dâu nửa đường chui ra này, trong mắt người ngoài, Freen và Nita quả thật chính là trời sinh một cặp.

Freen liếc mắt một cái cô em gái mình nhìn lớn lên: "Nếu chị nói địa vị Nita trong lòng chị giống như em, em tin sao?"

"Tin." Ice gật đầu. "Nhưng Nita không tin. Em ấy thích chị nhiều năm như vậy, chị bây giờ nói coi em ấy như em gái, em ấy nhất định sẽ sụp đổ."

Freen lắc đầu, cười một chút, thực mau lại thu lại: "Em ấy không thích chị."

Freen nói chắc chắn như vậy, Ice nghe mà sửng sốt.

"Bỏ đi." Ice ủ rũ buông đũa: "Chuyện lộn xộn của mấy người, em nên ít xen vào thì tốt hơn, nhỡ đến lúc đó chọc chị không cao hứng chị lại phạt em quỳ."

"Đúng rồi tỷ, hôm nay chị dâu còn nói với em chị thay đổi, lúc ấy cảm thấy không có gì. Giờ nghĩ lại, sao em cảm thấy đúng là chị thay đổi?" Ice vò đầu, chính là thay đổi cụ thể như thế nào, lại không thể nói ra.

Ánh mắt Freen khẽ động: "Em ấy còn nói gì nữa?"

"Không có, chỉ nói chị thay đổi."

Freen một lần nữa nhìn về Becky, cười khẽ: "Muốn nói thay đổi, ai không thay đổi đâu?"

"Tỷ, rốt cuộc khi nào chị về công ty a? Trợ lý tỷ tỷ oán giận với em mấy hôm nay rồi...." Lời Ice còn chưa nói xong, chỉ thấy Freen đi về hướng Becky mà không ngoái lại: "Ai tỷ? Tỷ chị cho em câu trả lời chắc chắn a! Tỷ...."

Bên kia, Becky và May.

"Em yên tâm, chúng ta không phải quay thêm hai cảnh nữa thì phải vào núi sao? Trong núi không có điện thoại điều kiện gian khổ, em có cầu Freen tới cô ta cũng không nguyện ý." Becky an ủi May, các cảnh quay ở thành phố cơ bản đã hoàn thành, dư lại đều là ngoại cảnh, không phải núi sâu rừng già, nhưng đường rất khó đi. Chính là phong cảnh rất đẹp, lên phim càng đẹp hơn. Kiếp trước Becky đi đóng phim đi qua rất nhiều lần.

"Chỉ mong vậy." May rầu rĩ không vui. "Chị nói xem cô ta người ngoài nghề đi theo làm gì? Thật là thêm phiền."

"Ai bảo người ta là lão bản đâu." Becky thả viên đá lạnh vào trong miệng, hai má run lên vì lạnh. Đây là nguyên nhân nàng không muốn đóng phim phản mùa, mùa đông quay phim trong miệng có nhiệt khí, nói chuyện thở ra sương trắng thì coi như lộ tẩy, chỉ có thể ngậm đá lạnh trước khi quay. Giữa đông ngậm đá, toàn bộ cơ bắp trên mặt đều đông cứng.

"Đạo diễn Spripon, tôi muốn trò chuyện với bạn lữ của tôi, phiền cô tránh đi chỗ khác, được chứ?" Freen đến trước mặt Becky và May, khi nói, tăng thêm trọng âm ở hai chữ "bạn lữ", rất có ý vị tuyên chiếm chủ quyền.

Mặt May lập tức đen lại: "Ngại quá Chankimha tổng, ở đoàn phim không có quan hệ thân thích, tôi và Becky còn muốn bàn kịch bản, mời ngài trở về cho."

Becky thầm than May đúng là cái đồ không đau không biết Freen lợi hại, nàng và May thế nào cũng có điểm giao tình, không định trơ mắt nhìn May tìm đường chết, đành phải tìm lý do để em ấy rời đi, cầm kịch bản nhìn May nói: "Đạo diễn Spripon, đoạn diễn này em mới nói với chị, còn chưa nói cho Ice phải sửa chỗ nào. Nhanh lên đi nói một tiếng, đừng chậm trễ tiến độ quay chụp."

May: "......"

Becky làm mặt quỷ đưa mắt ra hiệu với May, May dù đầu gỗ cũng nhận ra, đành phải nói: "Vậy chị một mình cẩn thận một chút."

Becky vui vẻ, không biết Freen làm gì đứa nhỏ này, mà ở trong lòng May liền biến thành ma quỷ không chuyện ác nào không làm?

May nghẹn khuất rời đi, càng nghĩ càng cảm thấy mình làm đạo diễn bộ phim này thật uất ức, ai cũng có thể gọi mình đi tới đi lui.

Không phải khi dễ tư lịch ta thấp sao? May bực mình nghĩ thầm, các người chờ đấy! Ta nhất định phải đạo diễn một đại tác phẩm xưa nay chưa từng có để cho các ngươi nhìn xem cái gì gọi là đừng khinh thiếu niên nghèo!

"Em đang ăn cái gì?" Freen hỏi Becky, thuận đường ngồi xuống chỗ trống mà May vừa rời đi.

Miệng Becky bị đông lạnh đến lười nói chuyện, trực tiếp đưa đá lạnh cho Freen.

"Ăn cái này làm gì?"

Becky nhai nát viên đá trong miệng, nuốt xuống, lục phủ ngũ tạng như bị đông cứng, nàng hơi hé đôi môi bị lạnh đến tê dại, "Phòng lộ tẩy." Nói xong thì hà hơi, quả nhiên khói trắng ít đi nhiều.

Freen cũng cầm viên đá bỏ vào miệng, nhai như nhai kẹo, không chớp mắt, như thể hoàn toàn không cảm thấy nó lạnh đến mức nào.

"Chừng nào thì cô đi?" Becky hỏi.

"Nhanh như vậy em đã không muốn nhìn thấy tôi?"

Becky tuy rằng thừa nhận đây cũng là một trong những nguyên nhân, nhưng mặt khác, lý do quan trọng hơn chính là nàng sắp bị trợ lý của Freen làm phiền đến muốn chết rồi.

Vị tỷ tỷ kia mỗi ngày thừa dịp Freen không ở đều hiểu chi dĩ lý động chi dĩ tình với Becky, nói công ty không thể không có Freen, nói Chankimha gia không thể sống thiếu Freen, nhờ Becky giúp khuyên Freen nhanh chóng quay lại công tác. Becky nghe mà đau não, chỉ có thể vội vàng đi thuyết phục Freen, để cho bản thân được thanh tịnh.

"Cô một cái đại tổng tài ăn chực một cái đoàn phim nhỏ nát này không xấu hổ sao?" Becky cười nhạo, "Không phải là Chankimha gia phá sản cô thất nghiệp đi?"

Nàng nói có điểm vui sướиɠ khi người gặp hoạ, Freen nhìn nàng cười hả hê như tên trộm thế mà lại thấy có điểm đáng yêu, cũng cười theo: "Becky, hoá ra em quan tâm tôi như vậy."

Becky nghe xong, tươi cười trong nháy mắt thu lại: "Suy nghĩ nhiều."

Bất quá Freen cũng không ở đoàn phim thêm mấy ngày. Thứ nhất đại khái là công ty công sự quả nhiên không chấp nhận được Chankimha tổng trì hoãn thời gian dài như vậy. Thứ hai là đoàn phim muốn tới nơi khác quay ngoại cảnh, Freen đi theo đích xác có điểm không thực tế. Tóm lại là Freen đi rồi, trước khi đi trợ lý tỷ tỷ như mang ơn đội nghĩa với Becky, thiếu chút nữa là quỳ xuống, khiến Becky hơi hơi ngượng ngùng.

"Becky, tỷ của em không còn nữa, chị yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc chị thật tốt, có chuyện gì cứ nói với em! Đừng khách khí!" Ice là người rất thân thiện, dù Becky đối với cô vẫn duy trì lễ tiết khách sáo, cô cũng có thể không hề khúc mắc mà thò qua lôi kéo làm quen. Tục ngữ có câu không đưa tay đánh kẻ đang cười, người ta đường đường là thiên kim đại tiểu thư, lại còn là đại hoa chân chính, đối với Becky như vậy, nàng thật sự là không biết nên cự tuyệt như thế nào.

Nhưng chưa đợi đến lượt Becky hưởng thụ Ice chiếu cố, nàng trước tiên còn phải chiếu cố cho Ice một hồi.

Đường vào núi vốn xóc nảy, đoàn phim lại xuống máy bay xong không nghỉ chân mà lập tức đi xe tải vào, thân thể Ice không khoẻ bắt đầu say xe, nằm ngả xuống đùi Becky rêи ɾỉ suốt dọc đường, nhìn đáng thương muốn chết. Becky một bên quan tâm Ice một bên nhịn không được ở trong lòng cười thầm. Thế này mà đòi chiếu cố người khác, không để người khác chiếu cố mình đã là không tồi rồi.

"Chị dâu..... Em khó chịu...." Ice hừ hừ nói.

"Cô dựa vào tôi ngủ một lát, ngủ thì sẽ không khó chịu." Becky đỡ Ice dựa vào lòng ngực mình. Nàng thở dài, tám phần là đời cô mắc nợ Chankimha gia.

Vất vả lắm mới tới địa điểm đích, đoàn phim trước đó đã sớm bao hết mấy cái nông gia nhạc phụ cận, tới nơi mới phát hiện nơi này còn có một tổ quay khác cũng đến, là một ê-kíp chương trình truyền hình thực tế. Phải nói đúng là oan gia ngõ hẹp, cái chương trình thực tế kia có duy nhất một nữ khách quý, dọa chết người! Kia không phải là Nita sao!!!

——————

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro