Chương 7: Ai cũng sẽ thay đổi
"Becky." Tiếng gọi của Freen kéo nàng về với thực tại. "Không phải em nói em yêu tôi sao?"
——————————
Kiếp trước Becky có thể nhận bộ phim này cũng là nhờ may mắn. Phim này là Freen đo ni đóng giày cho Nita, kịch bản được một biên kịch vàng nhào nặn tỉ mỉ trong vòng ba năm. Bên cạnh đó, Freen đích thân đảm nhận khâu sản xuất, xác định phim chắc chắn sẽ lỗ vốn, chính là phim này là dòng phim nghệ thuật, làm ra chỉ để đi tranh giải thưởng. Kết quả là Nita đọc xong kịch bản thì cãi nhau một trận với Freen rồi từ chối đóng, cuối cùng kịch bản mới đến tay Becky.
"Tôi không diễn!" Becky hất rơi kịch bản trong tay Freen còn chưa đủ, tức đến hộc máu dùng chân dẫm đạp thêm vài nhát, "Cô đi mà tìm Nita! Hoặc là tuỳ tiện tìm mấy diễn viên trong công ty của mấy người! Vì cái gì phải tìm đến tôi!"
Ngực nàng phập phồng dữ dội, hung dữ nhìn chằm chằm Freen, thậm chí nàng có thể tưởng tượng ra kiếp trước khi Freen đưa kịch bản này đến trước mặt Nita, Nita cũng giống như mình hiện tại, cùng là bộ dạng tức hồng hộc. Vận đổi sao dời, ai ngờ có một ngày đến lượt Becky tức hộc máu trước mặt Freen.
Có những thứ khi nàng muốn thì cầu cũng không được, khi nàng không muốn thì cứ cố tình xuất hiện trước mặt.
Freen nhìn Becky trong giây lát, khom lưng nhặt quyển kịch bản đã bị dẫm nát: "Becky, em đang sợ hãi cái gì?"
Becky dựa lưng vào tường, hai mắt đỏ lên, không lên tiếng.
"Từ sau ngày chúng ta kết hôn tôi liền suy nghĩ vấn đề này, Becky, em đang sợ hãi cái gì?" Freen ném kịch bản lên bàn, từng bước một mà tới gần Becky. Mũi chân cô chạm mũi chân Becky, thậm chí một chân còn tiến vào giữa hai chân nàng. Khoảng cách quá gần, hơi nóng khi nói chuyện bao toả lấy mặt Becky, "Hoặc là nói, rốt cuộc em là ai?"
Tim Becky run lên, nheo mắt hỏi: "Cô có ý gì?"
Freen không trả lời, ánh mắt cô lưu luyến trên mặt Becky, cuối cùng nghiêng đầu, hôn lên đôi môi mỏng kia.
Số lần Becky và Freen hôn môi, từ kiếp trước đến kiếp này, dùng một bàn tay có thể đếm hết, hơn nữa những nụ hôn đó đều là bất đắc dĩ, không phát sinh không được. Bình thường vẫn là Becky chủ động, vì vậy lần đầu tiên Freen chủ động hôn môi nàng, não nàng ong một tiếng chết lặng.
Vẫn là hương vị quen thuộc giống như trong trí nhớ, còn có chút ngây ngô, đến khi Freen không thuần thục lắm mà luồn lưỡi vào miệng nàng, Becky rốt cuộc cũng hoàn hồn. Nàng không chút do dự mà cắn một nhát, Freen đau, che miệng lui ra sau vài bước, nhìn Becky một cách u ám. Cô buông tay che miệng, bên khoé miệng còn có vương vài tơ máu.
Becky hít sâu một hơi tiến lên, không ngần ngại cho Freen một bạt tai, "bang" một tiếng thanh thuý vang lên, trong phòng khách yên tĩnh đặc biệt rõ ràng: "Freen, cô thật ghê tởm."
Cái tát này không nhẹ, trên khuôn mặt trắng nõn kia lập tức in dấu tay năm ngón đỏ tươi, cô sờ sờ má trái nóng rát, thế nhưng biểu cảm quái dị mà cười nói: "Em không đọc kịch bản sao?"
"Tôi nói tôi không diễn."
Freen lui về phía sau ngồi xuống sô pha, bình tĩnh nói: "Em không diễn, ngày mai tôi gọi người đến san phẳng toàn bộ cái cô nhi viện kia!"
Đồng tử Becky co rút lại: "Cô dám!"
"Tôi vì cái gì không dám!" Freen lộ ra biểu tình trào phúng, "Tôi đê tiện, không phải em đã lĩnh giáo rồi sao?"
Becky nhắm mắt lại hít sâu vài lần kìm nén xúc động muốn tiến lên tát nốt má phải của Freen, chờ đến khi nhịp tim bình thường trở lại, nàng mở mắt ra, cười nhếch mép giả tạo, cầm lấy tập kịch bản đã rách nát kia: "Được, tôi diễn."
"Nhưng tôi có điều kiện." Nàng nói.
Freen tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng: "Em có gì mà muốn ra điều kiện với tôi?"
Becky cười lạnh: "Freen, nếu cô không đáp ứng điều kiện của tôi, bộ phim này cô thích tìm ai diễn thì diễn. Về phần cô nhi viện, chỗ đó bấp bênh đã mấy chục năm, bị cô san phẳng cũng là sinh mệnh của mấy cô nhi đó, tôi và mấy cô nhi đó không thân quen. Cô cứ việc phá dỡ, phá xong tôi sẽ đứng bên cạnh vỗ tay tán thưởng, nói được làm được!"
Freen nhìn Becky, dường như muốn dựa vào nét mặt của nàng quan sát ra lời nói của nàng bên trong có mấy phần là thật, một lúc lâu sau mới nói: "Em nói đi."
"Cùng tôi ly hôn."
"Không được." Freen dứt khoát cự tuyệt.
Becky hừ lạnh một tiếng, không nói hai lời xé kịch bản thành hai nửa, "Đi thôi, Chankimha tổng tài, không phải cô từ trước đến nay đều nhất ngôn cửu đỉnh sao?"
Freen ngồi bất động ở sô pha, qua thật lâu thật lâu, khi Becky cho rằng cô đã vào trạng thái thiền định (ý là bất động quá lâu), cô mới thở dài một hơi, mệt mỏi nói: "Em thắng, Becky."
Becky sửng sốt, nghe không hiểu ý tứ trong lời nói của Freen.
"Em thắng, tôi đáp ứng em, em quay xong bộ này chúng ta sẽ ly hôn."
Hạnh phúc tới quá bất ngờ, Becky có chút không tin được, hỏi lại: "Thật sao?"
Freen rũ mắt tự giễu mà cười một chút, "Không phải em đã nói sao? Tôi từ trước đến nay đều nhất ngôn cửu đỉnh."
Cô ngồi lẻ loi trên sô pha, xung quanh là đồ nội thất góc cạnh, trong phòng đến một chút độ ấm cũng không có, Becky đột nhiên có chút đau lòng.
Nữ nhân này, Becky yêu suốt mười năm, che chở suốt mười năm, chỉ cần nhìn thấy trên tay Freen không cẩn thận có một vết cắt nàng cũng đau lòng đến chết, dẫu cho mộng tan tỉnh giấc, tình cảm mười năm trả giá nói thu hồi sao có thể thu hồi ngay được.
Không lấy lại thì phải làm sao bây giờ? Mười năm, dù là tảng đá, ngày ngày để trong tim che trong miệng cũng có thể nóng lên, nhưng tâm Freen so với hòn đá còn cứng lạnh hơn. Becky không sưởi ấm nổi, ngược lại chạy theo cái khối băng giá kia còn khiến nàng lạnh lẽo theo.
Mấy năm cuối cùng ở bên Freen, Becky say rượu thành nghiện, bổn trạch Chankimha gia to như vậy, Freen không thường đến, về sau lại trở thành đại bản doanh uống rượu của Becky. Người khác uống say thì nói thật, nói xong lúc tỉnh sẽ quên, nhưng Becky thì không, nàng càng uống say, sau khi tỉnh rượu lại càng nhớ kỹ đến rõ ràng.
Lần đó Becky uống say, ôm cánh tay Freen cầu xin: "Freen, Chankimha tiểu thư, Chankimha đại tổng tài, em yêu người như vậy, người có thể thương hại em, có thể cũng yêu lại em một chút có được không? Chỉ cần một chút, một chút thôi em đã thoả mãn rồi."
Freen nói như thế nào?
Freen nói: "Tôi không cầu cô yêu tôi."
Vì vậy một chút hy vọng xa vời của Becky có thể chạm tới cái thứ "xa không thể chạm" kia cũng biến mất. Còn nữa, tên của bộ điện ảnh này được đặt thật chuẩn xác, << Xa không thể chạm >>, Freen với Becky không phải chính là xa xôi không thể với tới sao?
Đương nhiên, kịch bản của phim này viết không phải để cho Becky xem.
"Becky." Tiếng gọi của Freen kéo nàng về với thực tại. "Không phải em nói em yêu tôi sao?"
Freen nói nhưng lại hạ thấp tư thái như vậy, Becky nghe xong chỉ muốn cười. Nàng không định bật cười ngay trước mặt Freen, không thể làm gì khác hơn là nói: "Ai cũng sẽ thay đổi."
Giống như Freen, ai có thể tưởng tượng được cô có thể nói một câu như vậy đâu?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro