Chương 47: Freen được cứu rồi

Nathan Armstrong cuối cùng vẫn đến tìm Freen. Tuy ông không vui vì tin Freen sắp kết hôn, còn có tức giận, cô gái này làm vậy, làm cho con gái của mình chịu khổ sở, ông bù đắp cho con gái còn không được, sao có thể để cho người ta làm khổ nó? Thế nhưng vẫn dùng thái độ hòa hoãn nói chuyện.

- " Ba biết cả rồi, con làm thế là tệ bạc với Becky đấy, ba biết công ty là con gây dựng vất vả, nhưng con có thể không coi hai mẹ con nó bằng một cái công ty à? "
Freen bất ngờ vì Nathan Armstrong tìm mình, rất nhiều lần mình tìm gặp đều không được, hôm nay ông ấy lại đến tìm, cô không kiềm chế được, vồn vã hỏi.
- " con xin ba nói cho con biết Becky đang ở đâu được không ạ? Con thật sự rất lo cho em ấy, con biết ba biết Becky ở đâu mà, xin ba nói cho con biết với "

Ông nhăn mày.
- " Con đã quyết định thế kia, vậy quan tâm Becky đang ở đâu làm cái gì? Hôm nay ba đến là muốn bảo con, đưa lại đứa bé cho ba, Becky nó cũng biết chuyện rồi. Con bé nói sẽ đón đứa bé về, con nhanh chóng mang cháu cho ba, sau này muốn lấy ai mặc con "

Nathan Armstrong lạnh nhạt nói, ban đầu ông nghĩ Freen là người tốt, nhưng thật ra cũng không phải như ông tưởng.

- " em ấy biết rồi ? Vậy em ấy ở đâu? Em ấy thế nào? Bố nói cho con biết đi con xin ba "

Freen vừa nghe thấy Becky đã biết chuyện, lo lắng vô cùng.
- " Con còn có tự trọng không? Nó vì con mà cố gắng bỏ lại hết đi học hành để có thể hoàn hảo trở lại bên con, vậy mà nó mới đi có vài tháng, con lại ngay lập tức có thể kết hôn với người khác, bây giờ thì ra vẻ quan tâm Becky, con nghĩ chỉ cần quan tâm nó một chút thì là tốt rồi à? Lúc cần thì nó sinh con cho con, lúc nó đi rồi thì có thể gác qua một bên lấy người khác. Con coi Becky nó đáng giá mấy đồng? "
Freen bị ông chất vấn, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, trong lòng cô buông hạ hết tất cả, nói với ông.

- " Ba, con xin lỗi, là con không tốt, họ thật sự không chỉ lấy công ty ra ép con, còn lấy người thân ra đe dọa, con thật sự khó quá, ba giúp con với "
Cô khóc, nói, bây giờ cũng chỉ có thể cầu xin Nathan Armstrong giúp đỡ.
- " Ý con là gì? Nói lại ba nghe?"

- " Con có một người mẹ nuôi, người này rất quan trọng, bà ấy sức khỏe rất kém, ông Anuwat đang giữ bà ấy con không có cách nào cả. Ba, con thật sự hết cách rồi"

Nathan Armstrong hơi suy nghĩ, trước đây khi biết con gái có quan hệ với Freen ông đã cho người tìm hiểu về cô. Ông biết người mẹ nuôi kia, thực ra là mẹ của bạn trai cũ của Freen, sau khi anh ta chết đi, cô thay anh chăm sóc mẹ già rất chu đáo. Nathan Armstrong cũng bất ngờ, hóa ra Freen không phải vì công ty mà là vì bảo vệ người phụ nữ kia, vậy, ông thật sự đã hiểu lầm rồi. Trong lòng ông chợt xuất hiện một tia vui mừng, nếu Becky biết chuyện, chắc chắn sẽ hiểu, sẽ không làm gì dại dột. Ông vội nói
- " Chuyện này, sao con không báo cảnh sát "

- " Ông ta bắt tay với tất cả cảnh sát thành phố, ngay từ việc công ty con bán hàng giả cũng là do ông ta giở trò, cho nên con có chứng cứ vẫn không làm gì được, bây giờ bị ông ta khống chế, con càng không làm được gì cả "

Nathan Armstrong nhăn mày, ông với Anuwat kia có gặp mặt vài lần, nhưng không gọi là có giao hảo, ông cũng không có ấn tượng gì tốt với người này, không ngờ ông ta có thể làm ra việc như thế.
- " Con đừng lo, chuyện này ba sẽ giúp con, trước mắt cứ chuẩn bị hôn lễ, chắc chắn ông ta sẽ bóp chặt tài chính cho đến khi đám cưới diễn ra, đợi đến khi đám cưới diễn ra, mẹ nuôi con lúc đó được an toàn, ba sẽ sắp xếp hết tất cả, cái hôn lễ kia sẽ không diễn ra đâu. Nhất định là không "

Nathan Armstrong chắc chắn nói, ông sẽ làm mọi chuyện để bảo vệ hạnh phúc của con gái mình, ông sẽ cố gắng bù đắp cho cô từng thứ một.

Heng nằm trên giường, ôm lấy cô gái nằm bên cạnh mình, tâm trạng của anh rất không tốt. Nadech áp má vào ngực anh, người đàn ông này là người cô dùng cả trái tim để yêu thương, rất tiếc, anh đối với cô mà nói quá xa vời, có lẽ cả đời này cô cũng chỉ có thể không chính đáng ở bên cạnh anh, thế nhưng cô vẫn cảm thấy hạnh phúc, chỉ cần thỉnh thoảng Heng nhớ về cô, đã là đủ lắm rồi.
- " Nadech, em lấy anh nhé? "

Heng dùng âm lượng nho nhỏ nói, giọng nói trầm ấm còn có chút ngọt ngào khiến cho Nadech giật mình. Khuôn mặt xinh đẹp khẽ biến sắc, cô có nghe nhầm không?
- " Heng anh nói cái gì thế? "

Heng hơi tách người ra, để một khoảng cách để hai người có thể nhìn thấy nhau, anh nhìn khuôn mặt cô, khuôn mặt thuần khiết xinh đẹp, nước da trắng nõn, đôi mắt trong veo. Nadech rất hiền lành, nhu mì đến nỗi ai nhìn cô cũng không muốn nặng lời. Thế nhưng khuôn mặt này so ra vẫn không thể xinh đẹp bằng Freen, Freen gương mặt đẹp hoàn hảo, lại nhã nhặn, có khí thế làm cho Heng ngay từ lần đầu gặp mặt đã vô cùng thích cô, sau đó thì tìm cách theo đuổi, nhưng đến nay, trong lòng anh thực sự đã yêu Freen.
- " Anh nói thật đấy, em lấy anh có được không "

Nadech hơi nhăn mày.
- " Nhưng mà, anh sắp kết hôn với người khác mà. Đừng đùa em nữa"

Heng nhìn vào mắt cô, nghiêm túc nói.
- " Anh thực sự muốn lấy em, chuyện anh lấy người khác là do ba anh quyết định, cô ấy không hề thích anh, anh cũng không lấy cô ấy "
Nadech nhìn vào mắt anh, trong tim cô khẽ rung động, Heng muốn lấy cô, đây có lẽ là điều cô mong muốn nhất, nhưng chưa từng dám nói với anh, hiện nay anh lại nói điều này, mặc kệ lí do có là gì, cô vẫn thực sự rất hạnh phúc.
Nadech lên sáu tuổi thì bố mẹ cô mất do tai nạn xe cộ, lúc đó cô cũng đi cùng trên chiếc xe đó nhưng may mắn thoát chết. Sau đó được gia đình cậu nhận nuôi, sau này cậu của cô qua đời vì bị bệnh, vợ của cậu cũng lấy người khác, lại gửi cô vào trại mồ côi. Nadech từng được rất nhiều gia đình nhận nuôi, cho nên cuộc sống vô cùng lận đận, vui vẻ, đau thương, ấm ức, khổ sở, nhục nhã cô đều đã trải qua rồi. Ba năm trước cô gặp Heng, lúc đó anh đi uống rượu ở bar, cô làm tiếp viên ở đó, chính anh là người lấy đi lần đầu tiên của cô, lúc đó cô chỉ mới mười chín tuổi, khuôn mặt trắng nõn khóc đến đỏ ửng nằm ở trên giường, hai bàn tay níu chặt ga giường. Heng sau khi tỉnh dậy đã lấy rất nhiều tiền ném cho cô, sau đó rời đi. Cô cảm thấy nhục nhã vô cùng, vội mặc lại quần áo, nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống, cô nghĩ lần đầu tiên của mình như thế là xong, trở thành một thứ rẻ tiền. Nào ngờ cánh cửa phòng lại bật tung, Heng tiến đến nắm lấy bàn tay cô, kéo cô rời khỏi căn phòng kia. Sau đó, anh mua nhà cho cô, anh nói sẽ chịu trách nhiệm tất cả, từ đó trở đi cũng đối xử với cô rất tốt. Thế nhưng Heng chưa bao giờ nói yêu cô, còn cô, thực sự đã đem trái tin trao trọn cho anh rồi.

Biết anh sắp lấy vợ, lại là người xinh đẹp, tài giỏi, tuy trong lòng cô khổ sở, nhưng lại rất mừng cho anh, bởi vì anh từng kể, anh cũng yêu cô ấy.

- " Nadech em lấy anh có được không? "
Heng thấy cô im lặng hồi lâu, liền lên tiếng hỏi lại.
Nadech nhìn vào đôi mắt anh, tròng mắt màu cà phê rất đẹp, cô mỉm cười, nhẹ gật đầu.
- " Em là của anh, từ ngày đầu tiên gặp mặt đã là của anh, em làm gì cũng được, miễn là được ở cạnh anh "

Cô thực sự đã rất ghen tị với Freen, nhưng trong lòng tự hiểu, dù sao Heng đối với mình cũng chỉ có trách nhiệm, không có tình cảm, cho nên chỉ cần mình cô yêu anh là đủ rồi.
- " Có thể anh sẽ làm những việc khiến em phải ấm ức, em có đồng ý không?"

- " Em đã nói là như thế nào cũng được mà "
Heng mỉm cười, ôm lấy cô vào lòng. Khẽ thở dài, cũng giống như Nadech, anh mong muốn Freen sẽ không phải khổ sở, càng không mong khổ sở đó do chính mình đem lại, cho nên anh sẽ không gượng ép cô lấy mình.

Becky về nước, nơi đầu tiên đi chính là nhà ba cô, sau khi biết tất cả mọi chuyện ông liền báo tin ngay cho cô, Becky càng rối bời hơn, tuy nhiên cô vẫn phải trở về.
- " Ba, chuyện đó, là thật sao? Freen không phản bội con? "

Becky đôi mắt sưng mọng, cô càng mừng vì cô ấy không phản bội cô lại càng đau lòng những chuyện mình đã làm. Đáng lẽ cô không nên nghi ngờ tình cảm của Freen, phải tìm hiểu thật kĩ. Chuyện lại đi đến nước này, Becky thật sự không biết dùng mặt nào nói chuyện với cô ấy.
- " Không phải, Freen là đứa tốt, nó là bị ép tới đường cùng, bị ông Anuwat kia đem mẹ nuôi ra uy hiếp "

Nathan Armstrong nói, ông chợt thấy sắc mặt của con gái ngày càng tệ hơn, đáng lẽ nên vui mới phải chứ.
-" Con sao vậy? Đừng lo, chuyện này ba sẽ xử lí, không để đám cưới diễn ra"
Becky rơi nước mắt, chỉ gật đầu nói vâng. Cô thực sự cảm thấy rất khổ sở.
- " Vậy con, có định gặp mặt con bé không?"
Nathan Armstrong hỏi, ông hơi lo lắng, ông biết Freen không kết hôn nữa là chuyện tốt, có thể làm cho Becky ổn hơn, nhưng mà ông không mong hai người gặp nhau vào thời điểm này, ông sợ Becky sẽ không kiềm chế được mà dang dở việc học.
- " Con không "
Becky lắc đầu, mọi chuyện như thế đại thể thì là tốt rồi, nhưng mà cô cũng tự ý thức được, cô không thể gặp mặt Freen, cô sợ chỉ cần một lần gặp mặt thôi sẽ khiến tất cả những cố gắng ra đi của cô tan thành mây khói. Có điều... cô vuốt nhẹ nước mắt.
- " Nhưng mà con vẫn muốn nhìn chị ấy một lần, chỉ là từ xa nhìn thôi, sẽ không nói gì hết, ba giúp con nhé? "

Cô khẽ nói, trong lời nói có cầu xin, Nathan Armstrong đau lòng, sau đó gật đầu.

Nói là làm, Nathan Armstrong ngay lập tức tìm hiểu, sau đó dùng mọi cách giúp Freen lấy lại công ty, ông Anuwat tuy nắm phần lớn cổ phần, thế nhưng vẫn ít hơn Freen, nhưng bởi vì các cổ đông còn lại đều bị ông ta mua chuộc, cộng thêm do lần trước việc công ty bán hàng giả không được giải quyết càng làm Freen mất uy tín, cho nên chức vụ tổng giám đốc mới rơi vào tay Anuwat. Sau đó ông ta lại tiếp tục bóp chặt tài chính, nhất cử nhất động việc quản lí công ty của cô đều bị ông ta giám sát, khiến cho cô không thể nào trở mình. Đương nhiên kế hoạch này đã được ông ta lên từ rất lâu, sau đó còn nhờ sự giúp đỡ của Mind, mất rất nhiều công sức mới thành công, ông càng đánh giá cao tài năng của Freen.
Có lẽ có người sẽ nghĩ rằng thật hơi vô lí, ông ta chỉ cần vơ một cái sẽ có ngay một nắm con dâu chẳng mất chút công sức gì, thế mà lại chạy đi chạy lại, nhọc công nhọc sức làm đủ mọi chuyện để thuyết phục Freen lấy con trai mình, chưa kể đến cô đã không đồng ý thì thôi, lại còn không thể sinh được con. Thế nhưng ông ta thật sự rất yêu quý Freen, từ sau khi gặp cô gái này thì không có ai lọt vào mắt của ông hết, vừa thông minh hiểu chuyện, lại tài giỏi, biết trong biết ngoài, không những thế lại còn xinh đẹp vô cùng, gia đình giàu có gia giáo, đứng bên cạnh con trai mình vừa đẹp đôi vừa môn đăng hộ đối, có được cô con dâu tuyệt vời như thế thì ông còn tiếc cái gì được đây? Heng từ sau khi gặp cô thì chăm chỉ học hành kinh doanh, hàng ngày ngày nào cũng theo mình đến công ty làm việc, cũng chẳng thấy nó đi chơi với lũ bạn không ra gì kia nữa. Con trai cải biến tốt như thế làm cho ông cực kì vui mừng, nhưng còn vui hơn nữa là khi nghe nó nói rằng nó cố gắng tiến bộ, mong ông có thể hỏi cưới Freen cho. Còn hứa nếu lấy được cô làm vợ, nhất định sau này sẽ cố gắng làm việc thật tốt, bỏ ngay thói chơi bời. Cho nên chỉ cần cưới được Freen về làm con dâu, mặc kệ mấy chuyện liên quan khác ông đều có thể bỏ qua.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro