Chương 103
Ba anh em cùng nhau lớn lên, so với ông Prachak thì bà Thanawat càng không thể thiếu trong gia đình.
Ông ấy phản bội bà Thanawat, cũng đồng nghĩa với việc phản bội gia tộc Nonjira.
Chưa kể, hắn cũng sử dụng công ty của Poom để xử lý bằng chứng phạm tội của mình.
Poom đồng ý giúp đỡ, là chuyện nằm trong dự tính của Ferny.
Nghe được đáp án mình muốn, vẻ mặt cô thoáng thả lỏng một chút.
Mắt cô vẫn còn hơi đỏ, nếu nhìn kỹ sẽ thấy trong mắt cô hình như có hơi nước đọng lại.
"Cảm ơn anh."
Poom nhìn em gái mình đôi mắt đỏ hoe, trong lòng càng khó chịu, càng sợ hãi không dám chấp nhận người cha mà mình kính yêu từ nhỏ sau lưng lại làm ra loại chuyện khủng khiếp như vậy.
Anh không muốn hỏi, lại không thể không hỏi.
"Em vừa mới nói, ba giấu người trong phòng làm việc, lời này là có ý gì?"
Phòng làm việc trên lầu ba, là cấm địa mà cả nhà đều không thể đặt chân tới, Poom một lần cũng chưa từng đi vào, cũng chưa từng thấy người nào ngoại trừ ông Prachak vào đó, nhưng Ferny nói bên trong đang giấu một người, nghĩ như thế nào, cũng là một chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Chân tướng sự thật, đối với tất cả mọi người trong nhà, đều là một loại tổn thương tàn khốc.
Ferny rũ mắt xuống, trong lòng cảm thấy chua xót.
Là người duy nhất trong gia đình biết rõ mọi chuyện, có mấy lời, chỉ có thể do cô nói.
"Mẹ nhìn thấy một sợi dây chuyền cũ bị hỏng trong két sắt, sợi dây chuyền đó không phải của mẹ, và mẹ nói, từ sau khi ba đem nó đi cũng chưa từng lấy về"
"Bên cạnh ba không chỉ có một người phụ nữ là mẹ, trước khi ông ấy và mẹ kết hôn, vẫn luôn lừa gạt mẹ, ông ấy nói với mẹ, ông ấy đã từng ly hôn, lúc vợ trước qua đời, ông ấy chỉ mới 21 tuổi, nhưng trên thực tế, Becky được sinh ra vào năm ông ấy 22 tuổi."
"Sợi dây chuyền kia, hẳn là tặng cho mẹ Becky, em đã điều tra hành tung nửa năm qua mỗi lần ông ấy đi công tác ở nơi khác, nhưng cái gì cũng không tra được, bác sĩ Jinna đã đi kiểm tra khắp bệnh viện, cũng không tìm được mẹ Becky, ngoại trừ phòng làm việc trong nhà, em không nghĩ tới ông ấy còn có thể giấu người ở đâu".
"Anh cũng biết, căn phòng đó là lĩnh vực riêng tư của ông ấy, ông ấy không chỉ lắp đặt camera theo dõi ở hành lang và cửa sổ tầng ba, còn không cho phép người khác đi vào, ngay cả mẹ cũng không ngoại lệ."
Suy đoán của Ferny, quá mức hợp lý.
Poom nghe được vừa sốc vừa kinh hãi, đầu óc trống rỗng.
Em gái Ferny cùng anh cả Toey lần lượt xuất ngoại, anh mới là người duy nhất sống trong căn nhà này.
Buồn cười chính là, qua ngần ấy năm, anh cư nhiên chưa từng nhận ra có điều gì khác thường.
Bây giờ ngẫm lại, sự bất thường của ông Prachak, kỳ thật đã sớm có dấu vết để lần theo.
Đúng như Ferny nói, hắn thật sự rất chú ý căn phòng đó.
Mặc kệ là nghỉ ngơi hay là tăng ca, chỉ cần là ở nhà, thời gian của hắn cơ hồ toàn bộ đều ở trong phòng làm việc, thậm chí buổi tối còn ở lại trong phòng qua đêm.
Ngay cả việc dọn dẹp phòng hàng ngày, cũng do hắn tự mình làm.
Thật kỳ lạ.
Poom cảm thấy tứ chi lạnh buốt, lưng ướt đẫm mồ hôi.
Trước khi kịp lấy lại tinh thần, anh lại bỗng dưng nhớ tới một chuyện.
Chỉ trong chớp mắt, huyết sắc trên mặt anh đã tiêu tán không còn dấu vết.
"Trong nhà kho, có một chiếc xe lăn!"
Những lời này, quá mức đột ngột, Ferny nghe không hiểu.
"Cái gì?"
Poom nhíu chặt mày, duỗi tay ra, ấn mạnh vào giữa hai hàng lông mày, vài giây sau, cuối cùng anh cũng giải thích.
"Em cũng biết, tháng 10 hàng năm, anh đều dành thời gian đi du lịch cùng mẹ, ba bận rộn chuyện bệnh viện, rất ít khi đi du lịch cùng chúng ta".
"Mấy năm trước, em và anh hai đều ở nước ngoài, ba có mang một chiếc xe lăn về nhà, còn nói là của bệnh nhân lúc xuất viện để lại, nhờ ba mang xe lăn về nhà, có thời gian sẽ tới nhà lấy."
"Nếu nhớ không lầm, từ trước đến nay anh chưa từng thấy ai tới lấy xe lăn, hiện tại, chắc nó vẫn còn nằm trong nhà kho".
"Anh cảm thấy có vấn đề, em nói xem, chiếc xe lăn kia, có phải là ba dùng để, dùng để..."
Lời nói kế tiếp, Poom thật sự nói không nổi nữa, nhưng Ferny cũng có thể đoán được anh muốn nói cái gì.
Tháng 10 hàng năm, Poom đều cùng bà Thanawat đi du lịch, ngắn thì một tuần, dài thì nửa tháng.
Toey cùng Ferny ở nước ngoài, bà Thanawat và Poom cũng không có ở nhà, trong khoảng thời gian này, trong nhà cũng chỉ còn lại một mình ông Prachak.
Nếu mẹ Becky thật sự được hắn giấu trong phòng làm việc, chiếc xe lăn kia, rất có thể là chuẩn bị cho bà.
Trái tim Ferny khẽ run, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác sợ hãi.
Người cha cô từng kính trọng nhất, thân thuộc nhất, trên thực tế, là một người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ.
Cô không thể không cảm thấy sợ hãi.
Dù sao, mẹ của cô, vẫn coi hắn như chồng, vẫn cùng hắn chung giường chung gối.
Nghĩ đến mẹ mình, sắc mặt của cô nhất thời càng thêm bất an.
Giọng điệu lúc nói chuyện cũng tràn đầy lo lắng.
"Anh, việc này trước mắt chúng ta tạm thời cứ giả vờ như không biết, bằng không, em lo lắng mẹ sẽ xảy ra chuyện."
"Xảy ra chuyện? Ý của em là ba sẽ ra tay với mẹ?"
Ám chỉ của Ferny, quá rõ ràng.
Poom mở to mắt, hô hấp trong nháy mắt ngưng trệ.
Mấy chục năm qua, bà Thanawat đã vì gia đình này mà trả giá tất cả, dù là tiền bạc, thời gian hay sức lực.
Tình cảm vợ chồng nhiều năm như vậy, chẳng lẽ trong mắt ông Prachak, cứ như vậy không đáng nhắc tới sao?
Poom không thể tin được, chính xác hơn là không muốn tin.
Anh lắc đầu, nhưng lời nói ra, lại không có một chút sức lực nào.
"Tại sao ba lại làm thế?"
Ferny biết trong lòng anh đang suy nghĩ gì, bởi vì cô cũng từng lâm vào đau khổ như thế.
Cô chỉ có thể kể chi tiết mọi chuyện về tờ giấy cam đoan.
Chỉ vì lợi ích, ông Prachak đã dám làm tổn thương con ruột của mình, thì cũng có thể làm vậy với vợ của mình.
"Tờ giấy cam đoan kia viết rất rõ ràng, chỉ cần ba có quan hệ không chính đáng với người phụ nữ nào khác thì ông ấy phải ly hôn với mẹ và bồi thường toàn bộ tài sản cá nhân cho bà ấy."
"Trước khi lấy được sổ sách, em sẽ không để mẹ biết chuyện của mẹ Becky, nếu không mẹ nhất định sẽ gặp nguy hiểm".
"Ba tuyệt đối sẽ không đồng ý ly hôn, vì để cho tờ giấy cam đoan mất đi hiệu lực, chuyện gì ông ta cũng dám làm, anh hiểu không?"
Lời đã nói rõ ràng như vậy, Poom làm sao có thể không hiểu.
Nghĩ đến bà Thanawat qua nhiều năm như vậy cố gắng duy trì tình cảm gia đình hạnh phúc, trong lòng của anh liền kiềm chế không được cảm thấy khổ sở.
Ngay cả anh cũng không thể chấp nhận được việc bị người thân lừa dối, mẹ anh làm sao có thể chịu đựng được?
Nguồn gốc của tất cả những đau khổ, đều là ông ta.
Trong mắt Poom hiện lên một tia phẫn nộ, sắc mặt vô thức tối sầm.
Cho đến khi thư ký tới gọi anh đi họp, tâm trạng anh mới thoáng bình tĩnh một chút.
Cuộc họp hôm nay, giám đốc tài vụ Kuaey cũng sẽ phát biểu.
Anh không thể vắng mặt.
Chuyện sổ sách cứ như vậy giao cho Poom.
Từng ngày trôi qua.
Tối hôm đó, lại là buổi tiệc liên hoan của gia tộc Nonjira.
Ngoại trừ ông Prachak, Poom và Ferny, còn có thêm một vị khách - Jinna.
Lần trước chân Ferny bị thương, Jinna có thể cùng cô rời khỏi Bangkok, một là bởi vì ông Prachak từng hứa cho cô nghỉ vài ngày, hai là bởi vì trong mắt gia tộc Nonjira, cô là bạn gái của Ferny.
Ông Prachak vốn muốn tác hợp cho Jinna và Poom, nhưng mỗi một lần muốn đẩy hai người lại với nhau, lại bị hai bên khéo léo từ chối.
Mãi cho đến khi Ferny tỉnh dậy trong bệnh viện sau vụ tai nạn ô tô và lời đầu tiên sau khi mở mắt là muốn đi tìm Jinna, hắn mới biết rõ mối quan hệ của hai người.
Tuy nói kết quả không nằm trong dự kiến, nhưng dù sao luật pháp đã chấp thuận hôn nhân đồng giới, chỉ cần có thể trói chặt Jinna ở bên cạnh, thì chính là kết quả tốt nhất.
Về phần Jinna yêu đàn ông hay phụ nữ, đối với hắn cũng không phải là vấn đề gì quan trọng.
Bởi vì buổi tối có hẹn với gia đình Nonjira ăn cơm, nên khi Jinna tan làm, đương nhiên là lên xe của ông Prachak.
Lúc này ngồi ở ghế phụ, vẻ mặt cô có vẻ bình tĩnh nhưng nhịp tim lại đập nhanh khác thường.
Từ khi biết được bộ mặt thật của ông Prachak, mỗi lần ở chung với hắn, cô luôn có chút thấp thỏm.
Nhất là cặp con ngươi màu xám kia, cô ngay cả nhìn cũng không dám nhìn.
Lúc này bỗng nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc, hai tay của cô, bất giác run rẩy.
"Thí nghiệm gần đây có tiến triển gì không?"
"Tại sao lần này tiến độ của em lại chậm hơn trước nhiều như vậy?"
Thứ ông Prachak nói, vẫn là thí nghiệm vô hiệu hoá tác dụng phụ của progesterone.
Kết quả mới nhất, Jinna đã sớm lấy được.
Nhưng cô không muốn làm việc cho ông Prachak nữa nên cứ trì hoãn đến tận bây giờ vẫn không giao kết quả.
"Thầy, em vẫn còn đang làm."
"Có thể là số liệu hàng mẫu vẫn chưa đủ nên chưa làm được".
Jinna thận trọng hơn và muốn nhân cơ hội lấy thêm tư liệu nghiên cứu bất hợp pháp từ ông Prachak.
Nghĩ đến những lời Becky đã từng nói, cô liền thừa cơ hội hỏi thêm một câu.
"Thầy, em nhớ lúc trước thầy đã nói với em, progesterone xâm nhập vào cơ thể người, sẽ chuyển hóa thành màng mang thai để bảo vệ thai nhi."
"Vì màng thai được hình thành bởi progesterone nên nếu chúng ta biết được thành phần của màng thai, em nghĩ sẽ rất hữu ích cho chúng ta khi nghiên cứu về progesterone."
Suy đoán này, là chính xác.
Bởi vì ông Prachak đã tự mình nghiên cứu khía cạnh này.
Nghe Jinna nói, vẻ mặt của hắn đầu tiên là kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền gật đầu.
"Em nói không sai, nghiên cứu màng thai, quả thật có thể giúp cho nghiên cứu của progesterone".
"Hai ngày nữa thầy sẽ tìm người bên Bualuang cung cấp một ít số liệu, dùng để mô phỏng thành phần màng thai."
"Đến lúc đó em phải tận dụng tốt số liệu này để giúp thầy giải quyết vấn đề, không được phụ lòng mong đợi của thầy đối với em, biết không?"
Ông Prachak rất giỏi trong việc lợi dụng tâm lý kính ngưỡng của hậu bối đối với mình.
Đối với Ferny như vậy, đối với Jinna cũng như vậy.
Jinna mím môi, cổ họng hơi giật giật, rất nhanh đáp lại.
"Em sẽ làm thật tốt, thầy yên tâm."
Không có gì bất thường xảy ra, cô vẫn là một học trò giỏi.
Ông Prachak lái xe, tay trái vịn vào tay lái, tay phải đẩy kính, trên mặt hiện lên ý cười.
"Ừ, em làm việc, thầy luôn rất yên tâm."
"Em cùng Ferny, gần đây thế nào rồi?"
"Lần này con bé trở về, trạng thái đã tốt hơn không ít, bác sĩ tâm lý cũng nói bệnh tình của con bé không còn nghiêm trọng như trước nữa."
Đột nhiên nhắc tới Ferny, Jinna không khỏi ngẩn người.
Dù sao hai người cũng không thật sự đang yêu nhau, lúc trả lời vấn đề này, cô ít nhiều có chút chột dạ.
Cũng còn may, Ferny đã sớm dạy cô nên trả lời như thế nào.
"Em và Khun Ferny vẫn rất tốt ạ"
"Mấy ngày trước em có cùng cô ấy đi ngắm biển, tâm trạng của cô ấy đã khá hơn rất nhiều, không còn căng thẳng như trước nữa."
"Chân của cô ấy, mỗi ngày em đều giúp cô ấy thay thuốc, phỏng chừng qua một đoạn thời gian nữa, là có thể hoàn toàn khôi phục."
Ông Prachak nghe tiếng, lông mày khẽ nhíu lại.
"Đã là người yêu, sao vẫn còn xưng hô khách sáo vậy?"
Jinna nghe tiếng ngẩn ra, mặt hơi đỏ lên.
"Em quen rồi ạ"
Tính cách của cô là người sống nội tâm và điềm tĩnh, so với Ferny, cô quả thực hướng nội.
Cô gọi Ferny như vậy, cũng không phải chuyện gì kỳ lạ.
Ông Prachak không tiếp tục xoắn xuýt điểm này nữa, đem xe quẹo ở khúc cua, mấy phút sau đã dừng ở trước biệt thự của gia đình Nonjira.
Đêm nay, là ngày Jinna lấy thân phận bạn gái Ferny đến nhà ăn cơm.
Ferny đã quên được Freen, bà Thanawat đương nhiên rất vui vẻ, hơn nữa Jinna lại ưu tú như vậy, trong lòng bà đối với chuyện hai người yêu nhau, có thể nói là hài lòng vô cùng.
Vì để tránh cho ông Prachak nghi ngờ, lúc này đây, Jinna liền chủ động ngồi xuống bên cạnh Ferny.
Chăm sóc 'bạn gái' bị thương, là trách nhiệm của cô.
Không đợi Ferny mở miệng, Jinna đã chủ động múc cho cô một chén canh.
"Canh sườn, uống vào có lợi cho việc khôi phục vết thương ở chân."
Tuy nói hai người chỉ là đang giả vờ, nhưng bình thường cả hai cũng chưa từng có bất kỳ hành động thân mật nào.
Lúc này, Jinna lại chủ động múc canh cho cô, khiến Ferny có chút kinh ngạc.
Ferny nhìn chén canh trước mặt, sửng sốt vài giây mới nhớ ra trả lời.
"Cảm ơn."
Bà Thanawat đem hình ảnh này nhìn ở trong mắt, không khỏi cười trêu ghẹo con gái một câu.
"Con bé Jinna thật biết chăm sóc người khác."
"Con nhìn con xem, so với người ta còn lớn hơn một tuổi, vậy mà vẫn để người ta lo lắng cho con".
Lời này, Jinna nghe cũng ngượng ngùng.
Ferny ngược lại cười cười, không đợi Jinna phản ứng, đã chủ động nắm lấy bàn tay kia.
"Con bị thương, em ấy là bạn gái của con, chăm sóc con là chuyện nên làm mà"
"Mẹ, ngày nào ba cũng khen em ấy trước mặt mọi người, bây giờ tới mẹ cũng khen em ấy, mẹ không sợ em ấy sẽ kiêu ngạo sao"
Mười ngón tay đan vào nhau, lòng bàn tay chạm vào thật ấm áp và mịn màng.
Mặt Jinna trong nháy mắt đỏ bừng.
Cô chưa từng yêu đương, cũng chưa từng để ý ai, ngay cả nắm tay, đây cũng là lần đầu tiên.
Chưa kể, bàn tay cô đang nắm lúc này chính là tay của Ferny.
Bàn tay xinh đẹp được sinh ra để chơi đàn dương cầm và lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu.
Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến cô căng thẳng đến mức không dám cử động.
Tim cô vẫn còn đập mạnh, chưa kịp bình tĩnh lại thì bàn tay kia đã lặng lẽ buông ra.
Khi hoàn hồn lại, giọng nói trên bàn cơm vang lên, cũng chuyển thành đề tài khác.
"Mẹ, canh mẹ nấu càng ngày càng ngon."
Bữa cơm này, nhìn bề ngoài, rất hài hoà.
Sau khi cơm nước xong, Ferny cùng Jinna đi ra sân tản bộ, Poom cũng muốn đi, lại bị bà Thanawat ngăn lại.
"Hai đứa đi tản bộ, con đi theo làm cái gì?"
"Lúc trước ba bảo con đi theo đuổi Jinna, thì con không chịu. Bây giờ người ta đang yêu đương với em gái con, đừng nói với mẹ là con bắt đầu hối hận rồi nha".
Poom không thể giải thích rõ ràng.
Anh đối với Jinna cũng không có ý gì, muốn đi theo cũng chỉ là muốn cùng các cô thảo luận chuyện của ông Prachak.
"Mẹ, con không có ý gì với cô ấy đâu"
"Con nghĩ chân của em gái vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, sợ em ấy xảy ra chuyện thôi"
"Quên đi, con ngồi với ba một lát vậy. Phải rồi, ba đâu ạ?"
Ăn cơm tối xong, ông Prachak lại biến mất không thấy bóng dáng.
Bà Thanawat ngẩng đầu nhìn lên lầu, trong giọng nói có chút oán giận.
"Còn không phải là đến phòng làm việc sao"
Từ lúc Ferny nói ông Prachak có khả năng ở bên ngoài ngoại tình, đã sớm trở thành một cái gai trong lòng bà.
Lúc này trong phòng khách chỉ có bà và Poom, nhất thời không nhịn được, bà vẫn đem chuyện sợi dây chuyền nói ra.
"Con cảm thấy, ba con là người như vậy sao?"
Poom nghe thấy vấn đề này, vẻ mặt lập tức thay đổi.
Nếu là trước kia, anh nhất định sẽ nói không phải, nhưng hiện tại, trong lòng anh cũng không dám nói ra đáp án thật sự.
Anh chỉ có thể không trả lời.
"Loại chuyện này, cũng không thể chỉ nhìn một phía"
Bà Thanawat cảm thấy những lời này có đạo lý, sắc mặt lại càng ưu phiền.
"Thật ra, sau khi em gái con nói với mẹ về ba con, mẹ đã cảm thấy có gì đó không đúng."
"Bình thường ngoại trừ trong nhà và bệnh viện, ba con có đi nơi nào khác không?"
Dù sao cũng là chuyện vợ chồng, lại đi hỏi con cái
Bà có chút khó xử, trong lòng khẽ thở dài.
Nhìn ra được, bà đã khổ não rất lâu vì chuyện chồng có ngoại tình hay không.
Poom nhìn đau lòng, lại không đành lòng nói ra sự thật.
Điều anh có thể làm là đưa bà Thanawat đi càng sớm càng tốt, để bà ấy rời xa loại người nguy hiểm như ông Prachak.
"Mẹ, bình thường ba đi đâu, con cũng không rõ lắm."
"Hay là như vầy đi, con sẽ tìm thám tử đi điều tra một chút, mọi chuyện sẽ rõ ràng."
"Trong khoảng thời gian này, mẹ có thể ra ngoài chơi một chút."
"Nói mới nhớ, mẹ cũng nhiều năm không gặp anh hai rồi phải không? Mẹ cứ đến chỗ anh ở, coi như là đi giải sầu, thế nào?"
Toey quả thật đã mấy năm không về nhà.
Bà Thanawat nghĩ nghĩ, cho rằng ý kiến này cũng không tệ, sau khi suy nghĩ, cuối cùng gật đầu.
"Cũng được."
"Mẹ thật sự đã lâu không gặp anh hai con."
Poom thấy bà đồng ý, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Được, chuyện này cứ giao cho con"
"Mẹ, ra nước ngoài rồi, mẹ cứ chơi thật vui, đừng để ý đến chuyện trong nhà nữa, được không?"
"Mặc kệ đến lúc đó có điều tra được cái gì, thì con và em gái đều sẽ ở bên cạnh mẹ."
Giọng điệu của Poom quá nghiêm túc.
Nghiêm túc đến mức khiến bà cảm thấy bất an.
"Sao đột nhiên con lại nói những lời này với mẹ?"
Poom lắc đầu, nhẹ nhàng cười cười.
"Con chỉ hy vọng mẹ ra ngoài chơi vui vẻ một chút thôi."
Poom ở phòng khách nói chuyện với bà Thanawat. Ở trong sân, Ferny mang theo Jinna đi đến nhà kho.
Quả nhiên, hai người thực sự tìm thấy một thùng carton lớn trong góc.
Lấy thân phận tôn nữ cao quý của Ferny, bình thường chắc chắn sẽ không tới những nơi như thế này, nếu Poom không tình cờ nhìn thấy ông Prachak đem xe lăn về nhà thì mãi mãi cũng sẽ không ai biết trong nhà kho có cất giấu cái gì.
Jinna mở một góc thùng ra, chỉ liếc mắt một cái đã mở to hai mắt.
Là xe lăn.
"Suy đoán của Khun Freen, hẳn là sự thật."
Ferny nghe thấy những lời này, môi hơi mấp máy, ngay cả hô hấp cũng trở nên có chút nặng nề.
Những gì cô chứng kiến trước mắt, cô đã sớm chuẩn bị tâm lý thật tốt.
Nhưng trong lòng cô vẫn khó có thể tin được.
Cô nhất thời mất tập trung, chân mất đi sức lực suýt ngã sấp xuống.
Jinna nhanh tay lẹ mắt, nhanh chóng đỡ lấy cô
Sau khi đóng nắp thùng lại, cả hai lặng lẽ rời đi.
Trong sân vắng vẻ, không nhìn thấy một bóng người.
Bốn phía yên tĩnh không tiếng động, chỉ thỉnh thoảng có tiếng côn trùng kêu vang lên.
Ferny không biết nên làm cái gì bây giờ, chỉ có thể gọi điện thoại cho Freen.
"Mẹ của Becky, rất có thể đang ở trong nhà, làm sao bây giờ?"
Vừa dứt lời, cô liền ngẩng đầu nhìn lên lầu ba.
Đèn trong phòng làm việc vẫn sáng nhưng rèm lại đóng kín, không ai biết bên trong có bao nhiêu người và chuyện gì đang xảy ra.
Cho dù là Jinna, lúc này cũng cảm thấy căn biệt thự này có chút đáng sợ.
Freen đoán được Ferny đã tìm được chứng cứ ông Prachak giấu người, lông mày khẽ nhíu lại.
"Anh tôi nói, trong nhà kho có xe lăn."
"Jinna và tôi đã đi kiểm tra. Quả thực là có xe lăn ở đó. Tôi nghi ngờ chiếc xe lăn này là của mẹ Becky"
"Làm sao bây giờ? Tôi phải làm gì bây giờ?"
Giọng nói của Ferny vô cùng hoảng hốt.
Đừng nói là cô, ngay cả Freen, khi nghe thấy những lời này, trong lòng cũng lộp bộp một chút.
Nhưng cô vẫn bình tĩnh, không đến vài giây, liền trả lời.
"Trước tiên khoan hãy hành động"
"Chờ anh cô lấy được sổ sách, mới có thể bắt tay cứu mẹ Becky ra."
"Phải rồi, tốt nhất cô nên để mẹ cô rời khỏi nhà một khoảng thời gian, mặc kệ là đưa bà ấy đi đâu, cũng không được để ông ta biết."
"Tôi lo lắng đến lúc đó, ông ta sẽ dùng tính mạng của mẹ cô để uy hiếp các cô."
"Bên phía chính phủ, tôi đã liên lạc với một số bạn bè, cũng giao chứng cứ cô đưa cho tôi rồi."
"Chờ anh của cô lấy được sổ sách, hết thảy đều sẽ kết thúc."
Bất kể là tình huống nào, Freen vĩnh viễn vẫn là người lý trí nhất.
Nghe thấy lời của cô, trái tim của Ferny, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
"Tôi biết rồi"
***
Người lo lắng nhất, ngoại trừ Ferny, còn có Becky đang ở Barkham xa xôi.
Đến 7 giờ tối, cô vẫn như trước, lập tức gọi điện thoại video cho Freen.
Từ ngày xa cách, mỗi một ngày trôi qua.
Sự nhớ nhung của hai người đối với nhau, cũng càng ngày càng nặng.
"Sarocha, chị có khỏe không?"
"Hắn không phát hiện ra mọi người đang điều tra hắn chứ?"
Trên màn hình máy tính, chỉ có mỗi khuôn mặt của Becky.
Nhìn ra được, Becky rất sợ con gái nghe thấy được những lời không nên nghe, cho nên cố ý ra ban công gọi điện thoại.
Freen khóe môi hơi cong lên, sau đó giơ tay tháo kính trên sống mũi xuống.
"Chị không sao, mọi thứ vẫn ổn."
"Em với con ở nhà thế nào rồi?"
"Đang mang thai, thân thể có chỗ nào không khoẻ không?"
Giọng điệu vẫn vô cùng ôn nhu, chỉ nghe thôi cũng đủ khiến Becky bối rối.
Được người mình yêu quan tâm, là một chuyện rất hạnh phúc.
Cô còn chưa ý thức được, trên gò má đã hiện lên nụ cười.
"Em và con vẫn rất tốt"
"Em bé trong bụng cũng rất ngoan, nửa tháng nữa sẽ đến bệnh viện khám thai."
Lần kiểm tra này, có thể xác định thai nhi có khỏe mạnh hay không.
Nói đến đây, trong mắt Becky hiện lên một tia lo lắng.
Tuy rằng cô không nói ra, nhưng Freen vừa nhìn cũng có thể biết được cô đang lo lắng cho sức khỏe của đứa bé.
"Đừng sợ, nửa tháng sau, hết thảy đều sẽ giải quyết"
"Chị sẽ cùng em đi khám thai."
"Đến lúc đó mặc kệ kết quả như thế nào, chúng ta cùng nhau đối mặt, được không?"
Bị người yêu hỏi như vậy, ai có thể nói ra chữ "không" chứ?
Becky cười ngây ngô, ngoan ngoãn gật đầu.
"Được."
Nhìn ra được, tâm trạng của cô rất tốt.
Freen thấy thế, mới an tâm một chút.
"BecBec, em còn nhớ lúc trước em đã trốn ra từ nơi nào không?"
Vấn đề này, cũng không khó để trả lời.
Nơi bị giam cầm hơn 10 năm, làm sao có thể không nhớ rõ được.
Gần như không suy nghĩ nhiều, Becky liền đáp lại.
"Em nhớ"
Freen đang muốn hỏi, nhưng bên tai lại vang lên một giọng nói nhẹ nhàng khác, nói ra tất cả đáp án mà cô muốn biết.
"Ở gần đường Khian Lai, nơi đó có một cơ sở y tế, là một trong những sản nghiệp của hắn, em nhớ, bên trong ngoại trừ hắn và dì Waddy, còn có vài người nữa"
Freen nghe tiếng, ánh mắt liền trầm xuống.
"Đại khái là bao nhiêu? Còn nhớ không?"
Tuy rằng đã qua 8 năm, nhưng những hồi ức thống khổ kia, vẫn còn tiềm tàng trong đầu.
Becky nghĩ nghĩ, rất nhanh đưa ra đáp án.
"5 người."
Năm người?
Freen gật đầu, không tiếp tục hỏi nữa.
Hỏi quá nhiều, chỉ sợ sẽ mang đến cho Becky thống khổ càng sâu.
"Được, chị biết rồi."
Chuyện tố cáo ông Prachak, Becky cũng hy vọng mình cũng có thể giúp đỡ được một chút.
Thấy Freen không tiếp tục đề tài này, cô chủ động hỏi một câu.
"Sarocha, lời của em, có giúp ích được gì cho chị không?"
Sao có thể không giúp được chứ?
Freen gật gật đầu, giữa lông mày hiện lên ý cười.
"Ừm, giúp được, hơn nữa còn là một mấu chốt lớn"
"Chỉ cần tìm được năm người kia là có thể thu thập được càng nhiều chứng cứ, cũng có thể nhanh chóng đưa ông ta vào ngục giam"
Nghe những lời này, Becky hiển nhiên rất vui vẻ.
Là một người độc lập, cô cũng không hy vọng người yêu, người thân, bạn bè của mình vì chuyện của mình mà lâm vào nguy hiểm, mà bản thân lại không giúp ích được gì.
Cô cũng muốn làm một cái gì đó, mà không phải chỉ dựa vào người khác bảo vệ.
Cô nhìn Freen, nụ cười trên khóe miệng càng lúc càng rõ ràng.
"Vậy là tốt rồi."
Hai người nói chuyện, Yuki một mình ngồi ở trên giường chơi.
Bé con ăn cơm xong, cũng đã tắm rửa, lúc này trên người mặc một bộ áo ngủ mỏng màu hồng nhạt, tóc hai bên má bị kẹp lại, nhìn vừa ngoan vừa đáng yêu.
Nói xong việc riêng, Becky cầm điện thoại trở về phòng.
"Yuki, con muốn nói chuyện với mami không?"
Yuki vốn đang xem truyện cổ tích, vừa nghe thấy Becky nói, lập tức xoay người ngồi dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mềm mại, chóp mũi lại màu hồng nhạt, nhìn qua liền khiến người ta yêu thích.
"Dạ muốn"
Mẹ con hai người, đối với Freen đều rất ỷ lại.
Becky nhớ Freen, Yuki lại càng nhớ Freen hơn.
Becky vừa mới ngồi xuống giường, bé con đã chui vào lòng Becky.
"Mami ơi!"
Giọng nói vừa mềm vừa ngọt, giống như mật đường hòa tan, nghe ngọt nhè nhẹ.
Freen nhìn hai gương mặt giống nhau như đúc trên màn hình máy tính, trái tim lập tức liền mềm nhũn.
"Ừm, mami đây".
"Mấy ngày nay mami không ở đây, con có nghe lời mẹ không?"
Bé con ngẩng đầu lên nhìn Becky một cái, chợt cười gật đầu.
"Dạ có, mẹ nói gì, con cũng đều nghe hết"
Freen cười cười, còn chưa kịp nói chuyện, giọng nói của Yuki, lại tiếp tục truyền tới.
"Mami, cô giáo cũng khen con."
"Con ở nhà trẻ kể chuyện về công chúa Bạch Tuyết cho các bạn nghe, cô giáo khen con kể rất hay!"
Giọng điệu tràn đầy tự hào, nghe ra cũng rất kiêu ngạo.
Becky nghe tiếng mỉm cười, nụ cười trong mắt Freen cũng dần dần đậm hơn.
"Yuki thật giỏi."
"Mami cũng muốn nghe, con có thể kể cho mami nghe thử một lần không?"
Lời khen ngợi của phụ huynh, là một trong những phương pháp bồi dưỡng sự tự tin ở con cái.
Ở trong lòng Yuki, Freen là một người cực kỳ tài giỏi.
Giờ phút này nghe thỉnh cầu của Freen, bé con ít nhiều cũng có chút ngượng ngùng.
Huống chi, câu chuyện này, cũng chính là Freen kể cho bé nghe.
Yuki cắn cắn môi, hai gò má ửng hồng mỏng manh, giống như đang thẹn thùng, nhìn cực kỳ đáng yêu
Nếu như không phải ngăn cách hai nơi, Freen khẳng định sẽ ôm Yuki vào trong lòng, hôn khuôn mặt mềm mại của bé con một cái, lại xoa xoa cái đầu nhỏ nhắn đó.
Becky lẳng lặng nghe hai người đối thoại, dễ dàng nhìn ra con gái đang thẹn thùng, vì thế cúi đầu, cẩn thận cổ vũ vài câu.
"Nếu mami muốn nghe, con cứ kể cho mami nghe đi"
"Đừng sợ, không phải cô giáo cũng khen con kể rất hay sao?"
"Nếu quên ở đâu, mami sẽ nhắc nhở con."
Suy cho cùng, Yuki vẫn sợ mình sẽ mắc lỗi trước mặt Freen, sợ Freen thất vọng.
Lời nói của Becky đã xóa bỏ phần lớn lo lắng của bé con.
Trầm mặc một lúc, Yuki mới ngước mắt nhìn về phía khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo trên màn hình điện thoại di động, cẩn thận xác định một lần.
"Mami, mami thật sự muốn nghe sao?"
Freen gật gật đầu, giọng nói kiên định mà ôn nhu.
"Ừm, mami muốn nghe con kể chuyện"
Nhận được đáp án này, trên gò má Yuki cuối cùng cũng hiện lên ý cười.
Bé con dựa vào trong ngực Becky, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, một phút sau, rốt cục buông lỏng môi, học theo dáng vẻ của Freen lúc trước, kể câu chuyện về công chúa Bạch Tuyết.
"Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua..."
Yuki nghiêm túc nói, Freen cùng Becky chăm chú lắng nghe.
Dù sao vẫn là một đứa trẻ, kể có hay hơn nữa, cũng chỉ có thể kể đại khái.
Freen kể xong một câu chuyện cũng phải mất nửa giờ, còn Yuki vài phút đã kể xong.
Đối xử với con gái, Freen và Becky giống nhau, cũng không phải nói qua loa vài câu cho xong chuyện.
Yuki kể xong, cô còn chỉ ra chỗ không đúng, nhưng giọng điệu vẫn ôn hòa cổ vũ.
Đổi lại, cô cũng kể cho Yuki một câu chuyện cổ tích mới - nàng tiên cá.
Một cuộc điện thoại video, suốt ba giờ mới kết thúc.
Chờ Freen kể xong câu chuyện, đã sắp đến 10 giờ.
Mà bé con, cũng đã dựa vào trong lòng Becky ngủ thiếp đi.
Buổi tối không đi làm, thời gian hai mẹ con ngủ cũng sớm hơn rất nhiều.
Freen không nỡ tắt video, nhưng cũng biết không thể quấy rầy hai mẹ con nghỉ ngơi.
Sau khi nói lời tạm biệt với Becky, cuối cùng cô cũng để đối phương kết thúc cuộc trò chuyện.
Cho đến khi bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, cô vẫn bất động nhìn chằm chằm màn hình máy tính.
10h30 đêm, mọi người trong công ty đều tan ca.
Duy nhất chỉ có phòng của Freen là còn sáng đèn.
Freen mở hòm thư, bên trong có một phần tư liệu đã sớm được mở ra.
Trong thư mục, có tin tức của bốn người, ba nam một nữ, tuổi cũng không lớn lắm, đều ở độ tuổi từ 25 đến 35.
Không có ngoại lệ, những người này đều là nhân viên của cơ sở nơi Becky bị giam cầm.
Vài năm trước, cơ sở bị đóng cửa, bốn người lần lượt đi đến các thành phố khác nhau để mưu sinh, nhưng không lâu sau, có ba người trong số họ đột ngột qua đời.
Một người, là bị tai nạn giao thông mà mất; Một người, thì ra ngoài lặn không may chết đuối; Còn một người, là do nhảy lầu tự sát.
Đối với người phụ nữ duy nhất, cô ta đã được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần cách đây 5 năm và hiện đang bị nhốt trong bệnh viện tâm thần.
Ba người tử vong, thời gian và địa điểm đều không giống nhau, hơn nữa có hai vụ đều là tai nạn, còn lại một vụ là tự sát, bởi vậy cũng không khiến cho cảnh sát hoài nghi.
Nhưng hiện tại xem ra, cái chết của ba người này cùng với tình trạng rối loạn thất thường của người cuối cùng, đều rất khả nghi.
Giống như sau khi nghiên cứu bị dừng lại, vì phòng ngừa có người để lộ tin tức ra ngoài mà giết người diệt khẩu.
Freen nhìn tư liệu của bốn người, trong mắt hiện ra một tia hoang mang.
Theo như lời Becky nói, trong cơ sở tổng cộng có năm người.
Vậy còn một người nữa, đang ở đâu?
___________________
Good nighttttt ~~~~
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro