CHAP 130
Theo sự sắp xếp của Freen mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn khi họ đến nơi, Becky háo hức thay đồ rồi tiến thẳng về phía biển mà nhảy xuống, vẫy vùng như cá trở về nước. Cô lúc đầu chỉ định ngồi trên bờ nhìn nàng lặn ngắm san hô nhưng nàng nhất quyết không chịu, phải đòi cô đi theo cùng. Freen đặt một chiếc kính lặn biển có gắn camera để quay lại hình ảnh hai người rồi theo chân Becky đắm mình xuống vùng biển xanh ngắt. Nàng vui đến nổi cười tít mắt, bơi đi khắp cả một vùng rộng lớn mà chẳng có chút mệt mỏi nào, đi đến đâu cũng nắm lấy tay cô đi theo còn lặn sâu gần sát rạn san hô nhưng bị cô cản lại sợ nàng sẽ bị thương.
Lặn ròng rã hơn 1 tiếng mới lên bờ, Becky vẫn còn nhiều năng lượng lắm, ôm chầm lấy cô hôn khắp mặt mới chịu đi vào phòng tắm thay đồ. Freen gửi trả lại kính lặn rồi lấy thẻ nhớ mang về cho Becky xem, mà nghĩ lại quay san hô thì ít mà quay nàng thì nhiều, bởi cô cứ mãi đuổi theo chú cá nghịch ngợm của mình.
Trở về khách sạn ăn trưa rồi về phòng, tác dụng của chiếc laptop là đây, cô gắn thẻ nhớ vào đầu đọc rồi mở video quay được cho Becky xem. Nàng ngồi trong lòng cô chăm chú không chớp mắt, chỉ mới vừa trở về lại muốn lặn thêm lần nữa vì quá đẹp, nhìn thấy hình ảnh mình vui vẻ hạnh phúc giữa lòng đại dương mà nụ cười trên môi vô thức rạng rỡ. Freen ngồi phía sau lặng lẽ nhìn người thương một cách si mê, từ làn da đến mái tóc đều thoang thoáng mùi thơm quyến rũ động lòng.
Nhìn thấy đoạn video chỉ còn hơn 10 phút nữa, cô ấn dừng rồi bỏ chiếc laptop qua một bên, tiến đến đôi môi nàng trao nụ hôn nồng nàn quấn quýt. Hai người ngả xuống giường, Freen xoay người nằm ở trên nối lại nụ hôn còn dang dở, bàn tay tinh nghịch đi khắp cơ thể Becky, vén vạt áo lên tận đôi bông đào rồi xoa nắn. Dấu vết xuất hiện dần từ vành tai đến tận quai xanh, rơi xuống đỉnh ngực dựng đứng sẵn. Nàng cũng nhiệt liệt hưởng ứng những âu yếm của cô, cảm giác này thật giống như lặn sâu xuống biển, được cả đại dương nâng đỡ mà buông thả hết mọi gánh nặng, thuận theo dòng nước trôi đến nơi chân trời rực rỡ. Freen là đại dương của nàng, vùng biển dịu êm luôn sẵn sàng dang tay ôm nàng vào lòng, rửa trôi hết thảy bao muộn phiền.
Cơn đỉnh điểm trôi qua, nàng kéo cô ở bên dưới lên rồi hôn say đắm, đó không chỉ là lần trao thân cầu khoái cảm xác thịt mà là sự va chạm giữa hai tâm hồn si mê nhau, cũng vì thế nên ta gọi đó là cuộc yêu.
Becky: "Em yêu chị, Freen."
Freen: "Chị cũng yêu em, Becky."
_____
Trở về Bangkok khi trời đã tối, Freen và Becky về nhà sau một bữa ăn tại nhà hàng Nhật, nàng bỗng dưng thèm sushi cá hồi nên đòi đi ăn cho bằng được, cũng nhất định là nhà hàng họ đã từng ăn trước đây cách căn hộ cô gần 30 phút chạy xe. Đã nói là cưng chiều thì chẳng có ngoại lệ nào cả, những đòi hỏi khó khăn thế nào cũng được chấp nhận.
Vừa mở cửa đi vào Becky đã đi đến hồ cá cho chúng ăn, họ đi gần 1 ngày trời nên chắc là chúng cũng đói rồi. Không biết từ lúc nào nàng đã xem việc về nhà và cho cá ăn là thói quen hằng ngày, có lúc còn đừng ngắm chúng một lúc mới rời đi.
Freen: "Có vẻ em thân thiết với chúng rồi phải không?"
Becky: "Ừm, nhìn kỹ còn rất đáng yêu nữa, em có cảm giác khi em lại gần thì chúng sẽ nhìn thấy và bơi lại."
Freen: "Em biết vì sao không?"
Becky: "Tại sao?"
Cô ôm nàng từ đằng sau: "Vì chủ nhân của chúng khi nhìn thấy em cũng muốn chạy lại gần, gần như thế này."
Becky: "Nhưng cái hồ của chúng chỉ bấy nhiêu thôi, còn cái hồ của chủ nhân lại xa đến tận Mỹ, xa đến nửa vòng Trái Đất."
Cô xoay người nàng lại, đưa hai tay ôm khuôn mặt nàng: "Em thấy tủi thân vì chị không ở cạnh sao?"
Becky lắc đầu rồi vùi vào người cô: "Không, em biết dù chị ở đâu cũng đều nghĩ tới em cả."
Để vượt qua những ngày yêu xa khi chẳng thể ở cạnh nhau, niềm tin và cảm thông là điều cần thiết phải có. Nàng tin tưởng vào người yêu mình cũng như thông cảm cho cô, không thể vì bản thân mà gây cản trở công việc như cách Freen đã làm, luôn hỏi thăm về công việc của nàng hoặc ngồi nhìn nàng làm việc qua màn hình điện thoại. Thời gian sẽ trôi qua nhanh thôi và rồi họ sẽ được nhìn thấy nhau mỗi ngày.
Freen: "Bec muốn xem phim không? Xem ở nhà."
Nàng gật đầu đồng ý, đi cả ngày cũng khá mệt rồi, giờ chỉ muốn ở nhà với cô thôi. Trong lúc đợi Becky tắm rửa thay đồ Freen đã xuống cửa hàng tiện lợi dưới tòa nhà mua một ít snack và trái cây. Thời gian rất chuẩn, nàng vừa bước ra khỏi nhà tắm với bộ độ ngủ hai dây trắng tinh thì cô vừa mở cửa bước vào. Tâm muốn ăn chay mà mắt lại thấy em mặc váy, đêm nay sẽ lại rất dài và vất vả.
Cô vào phòng tắm nhanh rồi thay đồ ra ngoài, Becky đã cắt sẵn trái cây ở trên bàn rồi, đang lựa phim cho cả hai cùng xem. Nàng thích loại phim hành động hoặc kinh dị nhưng có lẽ Freen sợ kinh dị, cô thích những phim nhẹ nhàng tình cảm hơn.
Freen bước ra sofa với mái tóc còn ướt, cô chưa sấy tóc đã vội ra ngoài với chiếc khăn tắm còn quàng trên cổ. Nàng kéo cô xuống lau khô một lúc.
Freen: "Bec chọn phim gì thế?"
Becky: "The Notebook, chắc chị xem rồi."
Freen: "Bec đã xem chưa?"
Becky: "Xem rồi."
Freen: "Vậy sao lại chọn phim đó?"
Becky: "Em nghĩ Freen thích."
_____
Hệt như lúc xem video lặn biển, vị trí chỉ dành duy nhất cho người con gái tên Becky là ngồi vào lòng Freen, được vòng tay cô ôm lấy, hai đôi mắt dõi theo bộ phim tình cảm lãng mạn nổi tiếng cách đây gần 20 năm. Cô thích hình ảnh chàng Noah nghèo vật chất nhưng điều anh dành cho Allie giống một người giàu có và anh chẳng có gì ngoài tình yêu và sự dịu dàng. Đôi lúc cô thấy mình thật sự giống anh, một tình yêu kéo dài đến tận 7 năm vẫn không mai một, anh ra chiến trường và trở về tự tay xây lại tòa lâu đài anh đã hứa với Allie. Freen đã đi thật xa, thật lâu và cũng trở về tự tay hàn gắn lại tất cả, bù đắp hết tất cả những ngốc ngếch ngày xưa.
Noah đã viết mỗi ngày một lá thư tay cho Allie trong suốt 1 năm, nàng ngẩng đầu lên nhìn cô: "Em gấp hạc giấy cho chị nhé, vẫn chư đủ 3000 con mà."
Freen chợt nhớ về bình thủy tinh hạc giấy ở nhà, đã lâu rồi chẳng còn con hạc nào thêm vào nữa. - "Ừm, Bec gấp đi, đến khi chị về chắc đủ rồi đó."
Becky: "Ừ nhỉ, đợi chị về rồi thì em sẽ có điều ước."
Freen: "Bec muốn ước gì? Ước bây giờ cũng được mà."
Becky lắc đầu: "Không, không nói chị biết."
Cô cũng không muốn hỏi thêm, chắc là một yêu cầu nào đó mà cô phải có mặt mọi lúc mọi nơi, hiện tại nằm ngoài khả năng nên nàng mới không nói. Nhưng chẳng sao cả, cô sẽ quay về bên nàng, lúc đó có 3000 điều ước cũng sẽ thực hiện được.
Trở về với The Notebook và bịch snack khoai tây trên tay, Becky chỉ cần mở miệng thôi, không phải dính tay vì nàng có người yêu là Freen, không cần phải nói cũng tự có ly nước đến tận miệng. Cuộc sống có thể không hề dễ dàng nếu tên của họ không phải Becky và có người yêu là Freen. Nước mắt nàng rưng rưng khi hình ảnh chàng Noah nhìn thấy nàng Allie đang hôn một chàng trai khác say đắm, hóa ra cảm giác Freen là thế này, từng nhìn thấy tất cả nhưng chỉ có thể ngoảnh mặt quay đi.
Becky quay người lại hôn lên môi cô: "Có em ở đây rồi!"
Freen cười nhẹ nhàng, cô không nói gì cả nhưng đáy mắt trào dâng sự hạnh phúc bất tận. Người con gái bạn yêu năm 17 tuổi hiện đang nằm trong vòng tay bạn, đang hôn lên môi bạn nụ hôn ngọt nào, và họ cũng yêu bạn, chẳng còn gì để hối tiếc nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro