CHAP 148
12 tiếng trên máy bay dài tựa như 5 năm lúc trước, Freen thẫn thờ nhìn ra ngoài, cảm giác cô đơn bủa vây như hàng ngàn bàn tay thi nhau siết chặt. Cô không biết trái tim mình có đang làm nhiệm vụ của nó không, cũng không thể nghe được hơi thở của mình. Cơ thể trở thành một hệ thống cũ kỹ cách đây hàng chục năm, ì ạch vận hành trong mệt mỏi và nếu điều lệnh nào không cần thiết nó sẵn sàng bỏ qua. Đôi mắt là chiếc màn hình cũ, mờ đục chỉ hiển thị dòng tin báo lỗi, hết lỗi này đến lỗi khác mà chẳng thấy nút tắt ở đâu, cũng không có nút khởi động trở lại.
"Bangkok dạo này có tuyết, chẳng biết em có mặc đủ ấm không, áo có đủ dày, găng tay có vừa vặn, đôi boot có êm chân?"
"Nếu có, vậy còn trái tim em thì sao, nó ổn chứ, không bị tuyết phủ lấp chứ, vẫn còn âm ỉ hơi nóng chứ?"
"Có một bộ máy sắp hỏng rồi, em có thể cứu nó không?"
"Em chẳng trả lời gì cả."
"Tệ thật!"
Máy bay hạ cánh, một chiếc ô tô CKH đậu trước cổng sân bay đợi sẵn, Freen lên chiếc xe đi một đường đến nơi có thể cho cô câu trả lời, công ty Areil.
"Tôi có nên báo với chủ tịch không?"
"Không, giữ bí mật giúp tôi." - "Chuyện tôi nhờ anh sao rồi?"
"Cô Becky đã rời khỏi căn hộ rồi trở về nhà của cô ấy, trong nhà không có ai ngoài một cô giúp việc thỉnh thoảng đến nhà lau dọn."
"Em ấy ... vẫn khỏe chứ?"
"Vâng, sức khỏe cô ấy bình thường, chỉ là hơi thức khuya thôi ạ."
Freen thở dài nhìn ra ngoài, những dãy nhà chạy lùi về phía sau như bị một lực nào đó kéo đi. Thành phố này trở nên lạnh lẽo và đơn độc kỳ lạ, chẳng mấy ai bước ra ngoài, những con đường bị tuyết phủ lớp trắng hai bên lề. Dòng xe nối đuôi nhau chạy vào thành phố, ai cũng cố tìm cho mình một chỗ trú thân. Những tòa nhà sừng sững gồng mình trong cái lạnh chưa từng có ở đây. Ai sẽ sưởi ấm cho chúng khi chúng đang ra sức bao bọc lấy cả thành phố này, thật mạnh mẽ và cô đơn.
Dừng xe trước cổng Areil, một nơi tưởng chừng quen thuộc bỗng xa lạ quá, cô từ từ mở cửa bước xuống, cậu thanh niên Alden nhanh chân chạy đến mở bung cây dù che cho Freen. Thật vừa kịp lúc, giờ đã đến giờ tan làm. Cô nheo mắt tìm kiếm hình bóng thân quen trong bao niềm nhớ nhung không gì tả nổi. Đôi mắt này chẳng còn tinh anh như trước, không thể vừa nhìn đã nhận ra ngay nữa, nhưng nếu để tìm người ấy, dù là đôi mắt mù vẫn tìm được, vì đó là nơi trái tim sẽ kéo cô chạy đến, nó luôn muốn sát lại gần.
Becky bước ra sảnh nhìn bên ngoài, buổi chiều giờ này thường có tuyết, cái tên Finn kia chẳng biết đang ở xó xỉnh nào rồi giờ vẫn còn chưa đến. Nàng nhấc máy gọi cho hắn thì nhận được câu phàn nàn rằng đang kẹt xe, 5 phút nữa sẽ tới. Becky đành đứng đợi ở sảnh, hôm nay nàng không mang theo ô, khi sáng đi vội cũng chỉ khoác đại một chiếc áo khoác khá mỏng nên giờ lại thấy se lạnh.
Đôi mắt nàng nhìn theo những bông tuyết rơi chầm chầm xuống, đưa tay ra đón lấy. Một thân người hầu như đêm nào cũng mơ thấy xuất hiện trong tầm mắt, người ấy mặc một chiếc áo mangto đen dài gần đến chân, bên trong là chiếc áo len trắng cổ cao, gương mặt trầm lặng như mặt hồ còn đôi mắt đang đặt lên một người, mãi chẳng thấy chớp.
"Cô Becky đang đứng trên sảnh ạ"
"Tôi biết."
Becky gần như bật khóc, nàng không thể tiếp tục nhìn Freen thêm chút nào nữa, dẫu nỗi nhớ có nhiều như vô vàn những bông tuyết đang rơi thì nàng cũng không muốn gặp cô. Sự đau khổ mà nàng đang cố gắng vượt qua, bức tường ngăn cách nàng đang xây nên sẽ dễ dàng bị đánh sập chỉ bởi một gương mặt. Becky không muốn mình trở nên yếu đuối và bất lực trong việc rời xa cô. Chẳng thà Freen không ở đây, chẳng thà cô không xuất hiện mặc kệ cho nàng làm ra những thứ xấu xa thế này, tự mình ân đoạn nghĩa tuyệt mà cắt đứt mối tình của hai người thì nàng còn thấy dễ chịu hơn. Gương mặt đó, ánh mắt đó, làm sao nàng dám đối diện mà buông những lời đau khổ với người mà nàng biết họ đã dành trọn vẹn tất cả những điều tốt đẹp nhất cho mình, người đã chẳng còn xứng đáng với những điều đó nữa.
Chiếc xe vàng chóe chạy tới đậu ngay phía sau xe của Freen, tít còi inh ỏi.
Finn: "Này, đậu xe cái gì kì vậy, có mau đi đi không?"
Alden: "Để tôi đi xử lý."
Freen: "Không cần."
Cô đưa tầm mắt nhìn qua cái kẻ dát trên mình đống đồ hiệu nhưng trông rẻ tiền vừa bước xuống xe kia. Lúc trên máy bay Alden đã gửi hình cho cô, người mà Becky gọi là 'người yêu mới', kẻ đại diện cho những tên phá gia chi tử.
Hắn tiến đến chỗ Freen đứng, nghiêng đầu nháy mắt: "Cô em đang đợi ai sao? Trời trở lạnh rồi, nếu không ngại có thể cho tôi số điện thoại được không, tôi sẽ mang lò sưởi đến."
Freen: "Không cần đâu, cảm ơn anh, anh Finakorn Rattanaporn."
Finn: "Cô em biết tôi sao? Cũng phải thôi, các cô gái đều biết tôi cả."
Becky thấy tên Finn kiếm cớ gây sự với Freen liền chạy ra chỗ hắn ngăn lại, lúc này có thể xem như ba mặt một lời được rồi.
Becky: "Đi thôi, đừng làm loạn nữa."
Finn: "Khoan đã, tôi nhìn cô em trông quen lắm, không biết tôi đã gặp cô gái xinh đẹp này lần nào chưa nhỉ?"
Becky định kéo cái tên nói nhiều này đi thì bắt gặp ánh mắt Freen đang nhìn mình chằm chằm. Nàng bối rối không biết phải cư xử như thế nào, tay thì vẫn nắm lấy cánh tay Finn.
Freen: "Bec, em ..."
Becky: "Chúng ta chia tay rồi, đây là người yêu mới của em"
Freen ngừng một lát rồi nói hết câu: "...có lạnh không?"
Nàng ngỡ ngàng nhìn cô, đáy mắt Freen tràn ngập sự thống khổ, buồn bã và đau lòng, không có giọt nước mắt nào nhưng lại đau gấp trăm lần. Đó là một đôi mắt buồn đến nỗi khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải xót thương theo dù chẳng biết đằng sau đó là câu chuyện gì. Điều mà có lẽ Becky đã biết từ lâu, rằng sự ấm áp của Freen chính là thứ dày vò nàng mãi mãi về sau, ngay cả khi lời nói như ngàn mũi dao đâm vào tim thì sự ấm áp đó chẳng bao giờ thay đổi hệt như nó là hiện thân của Freen, chỉ có Freen mới có điều đó và chỉ có điều đó mới là Freen. Nàng không dám nhìn thẳng vào mắt cô nữa, nó buộc nàng phải đối diện với sự tàn nhẫn của chính mình để rồi khiến người mình yêu thương nhất mang một trái tim rỉ máu.
Finn: "À, thì ra là người yêu cũ của em sao Becky, hèn gì trông khá quen mắt."
Freen không quan tâm hắn nói gì, cô cởi chiếc áo của mình định choàng cho nàng thì bị Becky nép vào người tên Finn từ chối.
Becky: "Không cần đâu." - "Đi thôi anh, em đói rồi."
Finn: "Ok đi thôi."
Cô bước nhanh tới nắm tay nàng giữ lại: "Bec à, em không thể đi như thế được, nói gì đó với chị đi."
Becky: "Em không có gì để nói với chị cả."
Freen: "Không đúng, chắc chắn là có chuyện gì đó. Là chuyện gì vậy em?"
Becky: "Em đã nói là không có ..."
Tên Finn cắt ngang: "Có." - Hắn lấy trong túi áo ra một xấp ảnh ném xuống đất, là mấy hình ảnh cô và Linda trong phòng hôm trước. - "Chuyện là cô ngoại tình sau lưng bạn gái tôi, coi như huề nhau vậy, có qua có lại không ai nợ ai. Tôi với Becky cũng quen nhau cách đây một tháng rồi, bây giờ gặp mặt thế này thì rõ ràng một lần luôn. Bây giờ cô có tình mới của cô, Becky thì có tôi, hai người không liên quan gì nhau nữa."
Những tấm hình nằm chỏng chơ dưới mặt đất lạnh lẽo, Alden định cúi xuống nhặt lên cho Freen nhưng cô ngăn lại, cô muốn tự mình ngồi xuống lấy. Cầm những tấm hình này mà bàn tay Freen run run, cô đưa mắt nhìn Becky như ý hỏi nàng tin những thứ này sao nhưng nàng không nói gì mà chỉ quay mặt đi. Nàng biết đó chỉ là hiểu lầm nhưng lúc này nàng buộc phải giả vờ tin vào nó. Becky biết Freen sẽ bị tổn thương bởi niềm tin, chỉ có như vậy cô mới nhanh chóng buông tay nàng được.
Alden: "Tôi sẽ kiểm tra lại ạ."
Freen: "Không."
Cô nhìn nàng với đôi mắt tràn đầy hy vọng rằng Becky sẽ tin cô thay vì những tấm ảnh vô tri vô giác này, nhưng tiếc thay đáp lại Freen chỉ là sự lảng tráng. - "Em, tin sao?"
Finn: "Cô biết đó không phải là ảnh ghép mà."
Freen không quan tâm, cô vẫn hỏi lại Becky: "Em, tin thật sao?"
Finn: "Tôi đã nói ..."
Becky: "Ừm, em tin. Chẳng phải chị Linda thích chị sao, việc này xảy ra cũng đâu phải là không thể."
Những tấm ảnh lần nữa rơi xuống đất, bàn tay Freen đã không còn giữ chặt chúng nữa rồi. Cô như người mất hồn sau những lời nói như rắc muối lên vết thương của Becky, đau rát đến quằn quại. Bàn tay cô nắm chặt thành nắm đấm còn đôi môi thì run lên. - "Em, đừng tin."
Finn: "Cô vô lý thật đó, ôm người khác lên giường mà giờ nói đừng tin, cô nghĩ Becky là kẻ ngốc à? Ngay cả cái việc trở về giải thích cho em ấy cũng nhờ đến bạn thân, chắc lúc đó vẫn còn vui vẻ bên tình nhân nên mới không về được phải không?"
Nàng kéo cái tên điên này đi: "Đi thôi, anh đừng có luyên thuyên nữa."
Freen bước theo Becky định giữ nàng lại thì bị ném vào người một con dao sắc bén, đâm xuyên qua mọi cơ quan, từ từ vỡ nát. Sợi dây chuyền bị tháo xuống quăng đi thật xa trước mặt cô.
"Đừng tìm em nữa, em không muốn nhìn thấy chị."
Đứng nhìn người con gái hứa sẽ cùng mình sống đến già đi theo một tên xa lạ nào khác, mối tình ngỡ là trăm năm giờ chỉ còn hàng trăm mảnh vụn cắm vào tim, vào phổi. Gương mặt người mỗi lần nhìn thấy cô trở về sẽ đều rạng rỡ rồi lao đến ôm lấy nay đã nguội lạnh hơn cả mùa đông, dễ dàng phủi bỏ hết tất cả những ký ức hạnh phúc chỉ vì vài tấm ảnh chẳng rõ đầu đuôi.
Đây là lòng người sao? Đây là tình yêu của người sao? Lời hứa của người, chỉ đến thế thôi sao?
Freen thẫn thờ đứng chôn chân trong tuyết, chiếc xe từ từ rời đi mang tất cả ánh sáng của cô theo chỉ để lại mảng bóng tối vô tận bao quanh. Nước mắt chảy dọc xuống hai má còn đôi mắt đỏ ngầu, toàn thân không chút sức lực mà ngã khụy xuống đất. Cô không thể thở nổi nữa, có một cái gì chắn ngang ở cổ và một tảng đá lớn đè lên ngực đang dần biến cô thành một cái xác khô, không trái tim, không bộ não, không linh hồn, bất lực đến tàn phế.
Đừng tìm em nữa, em không muốn nhìn thấy chị.
Đừng tìm em nữa, em không muốn nhìn thấy chị.
Đừng tìm em nữa, em không muốn nhìn thấy chị.
.
.
.
_____
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro