CHAP 150

*Có bạn muốn thêm chap :v 

Freen nằm trên sofa từ tối hôm qua đến chiều hôm nay, cô không ăn không uống gì mà chỉ nhìn bầu trời bên ngoài, từ màn đêm đen đến nền trời đục ngầu còn mưa thì rả rích suốt ngày, đến khi chập tối lại rớt rơi những hạt tuyết trắng xóa. Trông Freen y hệt như cái ngày cô ở nhà thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi sau đó là quyết định rời đi. Nhưng có lẽ lần này thì không, cô không thể đi đâu cả, vì có trốn nơi cùng tận đại dương hay đỉnh núi cao thì niềm đau vẫn đuổi theo phía sau, dày vò bóp nát trái tim đã chằng chịt vết thương này. Vậy nên cô chỉ biết nằm đó.

Tiếng chuông cửa bên ngoài vang liên hồi nhưng cô chẳng buồn ra mở, đợi lâu quá nên Santo lấy thẻ từ hôm qua lúc đến anh nhìn thấy dưới sàn nhà, là do Becky lúc trước ném vào. Thấy Freen vẫn y như hôm qua nằm trên sofa anh liền vội vàng chạy tới, nhưng may sao cô vẫn đang mở mắt.

Santo: "Ôi trời, cậu lại làm tớ sợ nữa rồi." - "Đây, ăn một chút gì đi, nhìn cậu chắc chẳng ăn gì hôm qua giờ đúng không?"

Freen vẫn im phăng phắc chẳng chút phản ứng nào.

Santo: "Nào, cậu ăn một chút gì đi, cậu không thể trụ nổi mà không ăn gì được."

Anh lúc này trông giống ông Sanun khi đó, hết lời khuyên nhủ cô nhưng chỉ toàn nhận lại sự lặng thinh.

Santo: "Freen, tớ biết cậu rất đau khổ, nhưng cậu cứ thế này thì cũng chẳng bớt đau một chút nào cả. Chẳng phải cậu nhờ Alden đi tìm hiểu sao, cậu không ăn gì thì đến lúc cậu ấy trở về thì cậu đã kiệt sức không còn làm gì được nữa. Cậu muốn vậy sao?"

Freen vẫn nằm yên một chỗ, Santo cũng bất lực không nói nữa. Một lát sau cô ngồi dậy, cầm muỗng lên tự mình ăn tô cháo Santo mang đến, Freen chẳng nếm ra được mùi vị gì, cũng không biết ngon hay dở, cô chỉ ăn như một cái máy được lập trình như vậy, vì điều cần thiết bây giờ chỉ là đủ sức để trôi qua một ngày nữa.

Cô ăn xong lại quay trở về nằm như lúc trước, Santo dọn dẹp tất cả rồi cũng lủi thủi trở về, anh biết những lời mình nói sẽ chẳng xoay chuyển được Freen, vậy thì chẳng nên nói gì nữa. Anh đi đến nhà cô, ông Sanun đang đi công tác vài hôm nên trong nhà chỉ có mỗi bà Meh, Santo đành phải nói sự thật cho bà nghe về chuyện cô trở về nhưng không muốn bố mình biết rồi nhờ bà đến căn hộ chăm sóc. Dĩ nhiên là bà Meh đồng ý, bà đến căn hộ nơi cô ở, vừa bước vào đã cảm nhận sự lạnh lẽo chưa từng có. Bà ở nhà Chankimha bao nhiêu năm nay, kể cả lúc mẹ cô mất cũng không đến nổi thế này.

Bà Meh: "Freen con à!"

Freen bất ngờ quay sang nhìn: "Bà Meh, bà vẫn khỏe chứ?"

Bà Meh: "Bà ổn, nhưng con thì không, phải không?"

Freen luôn coi bà như một người thân của mình, người chăm sóc cô từ khi mẹ mất đi đến lúc có thể tự làm tất cả mọi việc: "Vâng, con không hề."

Bà ngồi xuống vuốt mái tóc cô như khi còn nhỏ: "Thật tốt khi con có thể nói rằng mình không ổn!"

Freen: "Vì con không đủ sức để che giấu."

Bà Meh: "Ngoan, ngủ một giấc liền có đồ ăn ngon, được không?"

Freen: "Vâng, cứ vậy nhé!"

Cô từ từ chìm vào giấc ngủ lần nữa trong những âm thanh vọng ra từ bếp giống như đứa trẻ trở về sau đám tang của mẹ ngày xưa, mệt lã người rồi đánh một giấc khi bà Meh nấu những món ăn cô thích rồi bị đánh thức bởi mùi thơm của nồi xương bò hầm với măng. Rồi ngày mai lại đến, những ngày sau đó nữa, phải tập quen cuộc sống mất đi người mình yêu thương nhất, cuộc đời cô lại được viết tiếp trong mất mát. Hai chữ gia đình chẳng bao giờ được viết trọn vẹn, quá khứ cho đến hiện tại, Freen luôn là người bị bỏ lại để rồi phải tự học cách buông bỏ giấc mơ.

Nhưng có lẽ, lần này, là lần cuối rồi, quả bom sẽ phát nổ và tôi sẽ là người rời đi. Cảm giác bỏ lại ai đó là thế nào, có tốt hơn không? Tôi không biết nữa, nhưng tôi không muốn tiếp tục là kẻ bị bỏ rơi, đau lắm rồi ...

______

Một ngày lại lặng lẽ trôi qua, cánh cửa là vách ngăn giữa hai thế giới, một bên ồn ào vội vã còn bên kia chầm chậm trôi như mây, thỉnh thoảng đổ xuống vài giọt mưa rồi vẫn ì ạch cố trôi đi trong sự nỗ lực của cơn gió thời gian. Bà Meh không biết điều gì đã xảy ra nhưng bà biết nó rất tồi tệ và đang âm thầm phá hủy đi cô cháu gái của mình trước sự bất lực của bà. Những việc cá nhân Freen cũng cần bà Meh giúp một tay vì cái xác rệu rã này đã trở nên vô dụng mất, thay đồ rồi lau mặt, hệt như chăm một đứa trẻ 8 tuổi.

Đêm hôm sau, tiếng gõ cửa bên ngoài, bà Meh đang lau dọn căn bếp cứ ngỡ là Santo ghé qua nhưng đến lúc mở cửa lại là một cậu trai da đen lạ lẫm. Alden gật đầu chào bà, cậu đoán bà không nghe hiểu tiếng Anh nên chỉ thể hiện qua hành động.

Freen: "Là bạn của cháu, cháu cần nói chuyện với cậu ấy một lát."

Bà Meh: "Được rồi, bà xuống cửa hàng bên dưới mua ít cam cho con."

Freen: "Vâng, con cảm ơn!"

Đợi bà Meh rời đi Alden mới bước đến trước mặt Freen, cậu đưa ra một túi tài liệu. - "Thông tin cô cần ở đây."

Freen nhận lấy rồi mở ra, bên trong có một tập tài liệu, vài tấm ảnh và một chiếc USB. - "Cảm ơn cậu. Bên trong bếp có một ít canh gà, cậu dùng một chút chứ?"

Alden: "Cảm ơn cô nhưng tôi đã ăn tối rồi."

Freen: "Vậy bây giờ cậu về nhà sao?"

Alden: "Cô có căn dặn gì thêm?"

Freen: "Có thể, tôi cần xem những thứ này."

Alden: "Vâng, tôi sẽ ở đây đợi."

Cô cầm túi tài liệu vào phòng làm việc một mình. Tập giấy là thông tin của tên Finn và thời gian, địa điểm mà Becky và hắn gặp nhau, 9club bar được highlight lên như một địa điểm quen thuộc của hai người họ, ngoài ra còn có công ty Areil, và một vài nhà hàng trong trung tâm thành phố. Becky quả thật đã cất công tạo nên một background hoàn hảo để che giấu. Nhưng những tấm hình trong tay Freen không đứng về phía nàng, nó là hình ảnh trong phòng nghỉ đêm hôm đó, và thứ cuối cùng là chiếc USB, bên trong chứa một video quay lại điều mà Freen muốn biết.

Flashback

"Cậu chủ, có điện thoại từ ông chủ."

"Má nó! Mỡ dâng tới miệng rồi còn gặp phải ông già ngán đường đó." - "Ổng nói gì?"

"Ông chủ gọi cậu về nhà gấp."

"Không đi."

"Ông chủ nói rằng cậu phải có mặt trong 30 phút nữa, nếu không hậu quả thế nào cậu tự chịu." - "Là chuyện cô gái hôm trước kiện cậu chủ tội quấy rối ạ."

"Con khốn đó!" - "Thật là phiền phức!"

Hắn lấy bộ quần áo khác từ tên đàn em mặc vào, bộ đồ lúc vừa cởi ra nồng nặc mùi rượu không thể mang về nhà chọc tức ông Rattanaporn được. Nhìn lại miếng mồi béo bỡ đang không mảnh vải che thân trên giường mà tiếc nuối, hắn dừng lại một lúc vuốt ve cơ thể Becky với ý nghĩ trong đầu nhất định phải có được nàng bằng mọi giá. Tên biến thái này còn đưa mũi khắp người nàng hít lấy mùi hương quyến rũ trộn với thứ cồn nồng đậm. Hắn ghi một tờ giấy để lại, kiểu gì cô gái này tỉnh dậy cũng sẽ gọi cho hắn thôi.

"Đi thôi!"

End flashback

Freen bật cười thành tiếng bên trong căn phòng kín, một nụ cười chế giễu lẫn chút cay đắng. Cô không tin nổi sự thật đang bày ra trước mắt mình, sự thật rằng Becky vì cái thứ gọi là thất thân mà ruồng bỏ cô vội vã như vậy. Freen cười cho cô gái bị người yêu chia tay vì nghĩ rằng bản thân trót lỡ lầm lỗi, chấp nhận mang danh phản bội rồi sống như kẻ vô tình trước mặt thiên hạ. Cô cười cho nỗi thất vọng đến cùng cực của bản thân, cười đến hai hàng nước mắt lăn dài.

Nhấc máy gọi một cuộc gọi, giọng nói cô từ tốn nhẹ nhàng như chẳng có chuyện gì xảy ra. Rất nhanh đã cúp máy, Freen trở ra ngoài bước vào phòng ngủ rồi thay ra một bộ đồ chỉnh tề.

Freen: "Chúng ta ra ngoài một chuyến."

Alden: "Cô định đến nhà cô Becky sao ạ?"

Freen: "Không."

Alden: "Vậy chúng ta đi đâu ạ?"

Freen: "Tôi có cuộc hẹn với một người khác."

_____

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro