7.

Đến khi Becky ngồi xuống ghế sô pha mới phản ứng được tại sao Freen xuất hiện ở nhà mình. Một tháng qua, luôn ở bên cạnh ba mẹ, học tập nên nàng đem cốt truyện bỏ sau đầu.

Nguyên văn, sau khi Pawat ném Freen vào buồng tắm thì bỏ đi, cô phải tự mình dùng dao nhỏ cắt vào tay, dùng đau đớn khống chế du͙c vọng len lỏi trong cơ thể, rồi tự mình đến bệnh viện.

Chuyện này không kết thúc như vậy, bởi vì sự tình không phát triển theo hướng ba người Fuzuran mong muốn, nên bọn họ tức nghẹn một bụng. Mà Freen cũng biết bản thân bị Chankimha gia lợi dụng, cuối cùng cô quyết định đứt đoạn, dứt khoát kiên quyết dọn ra ngoài.

Trong lòng Tashu khó chịu, nên tìm những bệnh nhân bất mãn với Freen, mua chuộc kêu họ kiếm cô gây hấn. Ngày nào cũng có người bất mãn, gây sự vô lý, khiến cả bệnh viện không được yên tĩnh. Không có ai đứng ra thay Freen nói một lời, tuy viện trưởng tin tưởng khả năng của cô nhưng cũng không chịu nổi bệnh nhân phàn nàn ngày đêm, nên từ bỏ cô. Cùng ngày Freen rời khỏi bệnh viện, cô đưa ra chứng cứ Tashu mua chuộc bệnh nhân, chứng minh bản thân trong sạch. Sau khi viện trưởng biết rõ vấn đề, lập tức mời Freen phục chức nhưng cô thẳng thừng từ chối.

Trong quá trình náo loạn ở bệnh viện Freen quen biết Pawat, hơn nữa cô còn đồng ý làm bác sĩ riêng cho hắn.

Nguyên nhân hai người kết bạn rất đơn giản, dựa theo khuôn mẫu bình thường của tiểu thuyết: Trước khi mọi chuyện náo loạn ở bệnh viện sáng tỏ, Freen tưởng bản thân mình có vấn đề nên đi quán bar mua say, đúng lúc Pawat và bạn bè đối tác cũng đến giải trí.

Lúc ấy phong cách ăn mặc của Freen hoàn toàn không phù hợp hoàn cảnh nên cô trở thành tâm điểm, tự nhiên hấp dẫn ánh mắt Pawat theo dõi.

Becky không nhớ rõ chi tiết diễn tả nội tâm hắn, nhưng đại khái có thể tổng kết: Ở phòng khách sạn thì tạo dáng õng ẹo muốn câu dẫn mình, sao đến quán bar lại mang dáng vẻ bảo thủ như vậy? Nữ nhân này lợi hại nghĩ đủ mọi cách câu dẫn mình cho bằng được. Nhưng cũng phải chúc mừng, cô ta đã thành công.

Pawat ra lệnh trợ lý điều tra thân phận Freen. Rất nhanh chóng, trợ lý tra được mọi thứ, không chỉ vậy còn biết rõ nguyên nhân cô bất hòa với Chankimha gia, cùng việc ngày đó ở khách sạn bị em trai hạ mị dược.

Thời điểm đó một Pawat Leocin giết người không chớp mắt lại có cảm giác áy náy với Freen, chủ động giúp cô thu thập bằng chứng Tashu mua chuộc bệnh nhân. Khi Pawat trầm ổn đưa chứng cứ cho Freen, biết được chân tướng cô cũng bị nam nhân trước mặt làm cảm động.

Tiếp theo... Freen đồng ý làm bác sĩ riêng cho Pawat, dọn đến ở trong biệt thự của hắn!

Nghĩ vậy Becky thật sự nhịn không được âm thầm phỉ nhổ: Freen Sarocha là người rất thông minh, sao có thể không hiểu rõ mọi chuyện mà tự nghi ngờ khả năng của bản thân? Hơn nữa cô là người thanh lãnh cao quý sẽ không dễ dàng cảm động chỉ vì Pawat giúp mình thu thập bằng chứng. Vô lý hơn là tại sao cô không tức giận khi biết hắn cho người điều tra mình???

Becky nhìn gọng kính màu đen trên mũi cô, lâm vào trầm tư.

Freen phát hiện Becky khác thường, nhưng cô không hỏi, chỉ nhàn nhạt nói: "Armstrong tiểu thư, chúng ta bắt đầu thôi!"

Becky chớp chớp mắt, vừa rồi nàng không để ý, hiện giờ Freen xuất hiện ở chỗ này... Có phải chứng tỏ kế hoạch ngăn cản nữ chính và nam chính quen biết đã thành công? Thay đổi phát triển câu chuyện trong tiểu thuyết?

Becky mang theo mong chờ kết hợp với tiếu ý trong lời nói: "Chị Sarocha, chị gọi em là Tiểu Bec đi, gia đình đều gọi em như vậy."

Tuy nữ sinh trước mặt nhỏ hơn mình năm tuổi, đôi khi nói chuyện cũng không rõ ràng nhưng Freen lại cảm thấy bên ngoài Becky luôn dựng một bức màn, nhìn không rõ chân thật bên trong thế nào, cảm giác này đã có ngay từ lần đầu tiên gặp nàng.

Freen từng hoàn nghi tại sao Becky lại tốt với mình nhưng ý nghĩ này được giấu kín trong lòng sau khi nàng đem ly rượu hạ mị dược cho Tashu uống. Freen là người rất kỳ lạ, chỉ cần ai đó có hảo ý tốt, cô sẽ coi người đó là bạn bè. Nhưng nếu bị lừa gạt hay khiến cô tổn thương thì cô sẽ nhanh chóng gạt bỏ, không có chút lưu niệm.

Freen dần quen với việc Becky muốn thân thiết với mình, gật đầu nói: "Tiểu Bec, chúng ta bắt đầu."

Becky nghe Freen muốn bắt đầu công việc ngay thì không có chút cảm tình liền nói: "Đừng a, Sarocha, chúng ta tán gẫu một chút trước nha, bồi dưỡng cảm tình."

Bồi dưỡng cảm tình?

Ánh mắt Freen hơi động: "Tiểu Bec muốn nói gì?"

"Sarocha, em... Em có thể hỏi chị sao lại làm gia sư không? Còn phía bệnh viện..." Không phải nàng cố ý nhắc tới chuyện thương tâm của Freen, nàng chỉ muốn biết tại sao đáng lẽ cô phải làm bác sĩ riêng lại trở thành gia sư?

Khi Becky nói chuyện đồng thời bỏ sách vở xuống bàn, nâng mông nhích lại gần cô, nhìn vào tưởng hai người quen rất thân.

Lúc này Panly đi đến, đặt dép lê bên chân Freen: "Chankimha tiểu thư, dép lê đây!"

Khi Freen vào cửa, bà mới phát hiện không có dép lê dư bên ngoài đành để cô mang giày vào, còn mình thì chạy vào nhà kho lấy đôi mới cho cô.

Freen mỉm cười nói: "Cám ơn."

Đột nhiên Panly xuất hiện đánh gãy câu chuyện, nên hai người không tiếp tục đề tài vừa rồi. Cộng thêm trước khi Panly rời khỏi còn nói tối nay Richard sẽ về nhà hỏi thăm tình hình học tập hôm nay của Becky, nàng đành phải bỏ lòng nhiều chuyện xuống, tập trung theo Freen học bù.

Nữ chính không hổ là nữ chính!

Ngay cả chuyên ngành là y khoa nhưng vẫn không ảnh hưởng tới kiến thức tài chính. Khả năng truyền đạt rất dễ hiểu, Becky nhanh chóng nhớ kỹ. Nháy mắt, thời gian học bù hai tiếng nhanh chóng trôi qua.

Freen ngưng mắt nhìn đỉnh đầu Becky, nhìn nàng viết xong vấn đề liền nói: "Tiểu Bec, hôm nay tới đây được rồi, tôi đi trước."

Âm thanh của Freen quá mức ôn nhu, làm nàng hỏi theo bản năng: "Chị đi đâu?"

Cô ngẩn ra: "Về nhà!"

"Em nói tài xế đưa chị đi."

"Tôi lái xe tới."

".........."

Có thể cùng nữ chính ở bên nhau, đây là cơ hội cho bản thân diễn xuất, Becky không muốn bỏ lỡ, lập tức đặt bút xuống nói: "Em mời chị ăn cơm."

Freen nhìn về phía Becky. Không thể không thừa nhận, nàng nhiệt tình quá mức. Điều này làm lòng cô hoang mang, không biết nguyên nhân gì làm tiểu thư Armstrong gia tốt với mình như vậy? Trước đó, cô nghe nói tiểu thư Armstrong gia xa hoa, điêu ngoa vô lý, hoàn toàn khác với người trước mặt. Cho nên... Đây là giả trang?

Freen nhấp miệng suy nghĩ sâu xa.

Becky trượt khỏi sô pha ngồi trên mặt đất, tay vịn cạnh bàn trà bên cạnh, âm thanh nhu nhu nhược nhược nói: "Lần đầu tiên quen biết chị, em bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài xinh đẹp cùng khí chất của chị. Lúc ấy em rất muốn mời chị ăn bữa cơm nhưng lại sợ chị từ chối."

Khi Becky nói đến chỗ này, mí mắt khẽ nhếch, con ngươi chớp động thủ quang: "Lần trước muốn kết bạn với chị, chị liền từ chối em..."

"Lúc này đây, vì muốn cảm tạ chị giúp em học tập... Chắc chị không từ chối em phải không?"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro