Becky nhìn thấy, người bước ra khỏi thang máy là Pawat.
Quản lý Giả nhìn thấy Pawat vẫn luôn thúc giục Becky, nhất cử nhất động phải thực hiện theo cốt truyện, luôn xuất hiện trước mặt Pawat.
Đi bên cạnh Pawat còn có nhân viên phục vụ. Bọn họ đi thẳng tới chỗ Fuzuran, hắn thấp giọng bên tai, sau đó ông lập tức chạy ra ngoài.
Freen mới vừa bước tới cũng theo chân đi ra ngoài.
Nhìn Tashu bị ném khỏi khách sạn, ý nghĩ trong lòng Freen càng thêm xác định: Nàng chính là Becbec.
Freen làm lơ tiếng gọi của Fuzuran ở phía sau, cô phát ra tiếng cười khẽ, vén tóc xoay người lên lầu.
-
Pawat ở trong lòng Becky đã là người chết, cho nên nàng dựa theo chỉ thị của quản lý Giả tiếp cận hắn, nhưng tâm nàng không hề gợn sóng, thậm chí ánh mắt cũng lạnh băng như đang nhìn vật chết.
Căn bản quản lý Giả muốn nàng phải tràn ngập ái mộ, ẩn tình như nước.
"Armstrong tiểu thư..." Ngay lúc quản lý Giả muốn lên tiếng nhắc nhở Becky chú ý ánh mắt, thì có người xuất hiện bên cạnh Becky, nói chuyện với nàng, đánh gãy lời quản lý Giả.
"Becbec." Freen ghé mắt nhìn Becky gọi nàng.
Rốt cuộc thần sắc trong mắt cũng có cảm tình, chẳng qua vui vẻ chỉ xuất hiện trong nháy mắt liền bị nàng giấu đi.
Thanh âm bình đạm trả lời: "Chankimha tiểu thư."
Người trên đài cầm microphone cao lãnh giới thiệu, trong lúc vô tình liếc mắt thấy hai người, tầm mắt lập tức cố định.
Quản lý Giả thấy vậy kích động, nhắc nhở Becky nắm cơ hội này chớp chớp mắt với Pawat, hôn gió hấp dẫn chú ý của hắn, nhưng quản lý Giả còn chưa nói hết, Becky đã xoay người rời đi.
Đơn giản vì Freen nói: "Becbec, xin lỗi vì quấy rầy em. Chị có chút phiền toái cần em giúp đỡ, có thể đi cùng chị chốc lát không?"
Freen nói xong liền xoay người rời đi, không cho Becky có cơ hội từ chối.
Becky nghĩ sẽ không nghe, không biết Freen nói gì đứng yên tại chỗ, nhưng dư quang thoáng thấy bóng dáng cô rời đi.
Lúc này mới phát hiện đối phương đi không được tự nhiên, khập khiễng, hình như chân bị thương.
Becky không thể tiếp tục đứng yên.
Trong nháy mắt nàng quên hết băn khoăn cùng lời dặn dò của quản lý Giả, dẫm giày cao gót vòng qua mọi người, chạy chậm tới bên người Freen.
Freen chỉ cảm thấy ấm áp nắm cánh tay mình, dùng sức muốn đỡ cô.
Freen chưa kịp nắm lại, âm thanh mang theo lo lắng vang bên tai: "Chân bị thương sao? Nghiêm trọng không? Em đưa chị đi bệnh viện."
Một câu cuối không thể phản bác quan tâm dành cho đối phương.
Becky lo lắng thân thể Freen, còn Freen nghe Becky hỏi chuyện nhưng trong lòng lại nghĩ: Tiếp xúc da thịt, tốt!
Freen nắm lại tay Becky, nhẹ giọng nói: "Chỉ không cẩn thận một chút, không cần đi bệnh viện!"
Nàng không yên tâm: "Thật vậy?"
Freen ừ một tiếng, nâng tay chỉ phía sau Becky hỏi: "Có thể đỡ chị qua bên kia một chút không?"
Nàng nhìn về hướng cô chỉ, phát hiện chính là góc hai người ngồi khi nãy.
Becky không nghĩ nhiều, giờ phút này nàng chỉ muốn biết chân Freen bị thương thế nào.
Gật đầu: "Được."
Nói xong đỡ Freen đi qua.
Vừa đi nàng vừa hỏi: "Như thế nào lại bị thương? Không cẩn thận chút nào."
Becky không chú ý tới, rõ ràng sự quan tâm không nên có nếu hai người gặp nhau lần đầu tiên.
Freen cũng không để ý, tất cả quan tâm hiện giờ đều là nước hoa trên người nàng. Mùi bơ nhàn nhạt, ngọt mà không ngán, nhẹ nhàng làm người ngửi một lần lại muốn được ngửi tiếp tục.
Nghe Becky hỏi chuyện, Freen nhẹ nhàng cười, nói: "Vừa rồi ra khỏi thang máy không chú ý."
Freen thật sự bị trật chân, không phải giả bộ.
Nàng đỡ cô ngồi xuống sô pha, vừa mới chuẩn bị hỏi Freen tìm nàng làm cái gì, đã thấy Freen hơi hơi nâng chân bị thương lên.
Theo động tác, hai chân cô giấu dưới làn váy dần dần bại lộ trong không khí.
Nhìn cổ chân có chút sưng đỏ, ngẩng đầu hỏi Becky: "Có thể giúp chị nắn một chút không?"
Thời điểm Freen ngẩng đầu, Becky lập tức thu hồi ánh mắt nhìn chằm chằm cô.
Vừa rồi toàn bộ lực chú ý đều đặt trên đùi Freen, nên nàng không nghe cô nói gì, nghi hoặc: "Sao?"
Freen rủ mắt, ách thanh âm nói: "Chị muốn xoa xoa chân."
Becky hiểu Freen muốn làm cái gì, nga một tiếng liền che trước người đối mặt với cô.
Chân bị thương không quá nghiêm trọng, thời điểm ngồi xuống đã tốt hơn nhiều, nhưng Freen không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Becbec không quen biết cô, Freen chỉ đành dùng cách này tranh thủ đồng tình, sau đó chậm rãi thu phục.
Hiện tại Freen đơn thuần muốn quen thân với Becky trước, cũng không có ý tưởng khác.
Nhưng hành vi cử chỉ của cô lại làm Becky có cảm giác khác.
Freen đang dụ hoặc nàng!
Từ góc độ Becky nhìn lại, đầu Freen hơi cúi xuống, tầng tóc đen rủ xuống cổ trắng nõn, độ dài vừa vặn che khuất cảnh xuân trước ngực.
Lúc này tay Freen nhẹ ấn cổ chân. Màu đỏ tấy phá lệ chói mắt nàng.
Becky kiềm chế xao động trong lòng, nuốt nước miếng, thân thể lui về sau một bước không dám tiếp tục nhìn.
Pawat đã phát biểu xong, mọi người cũng bắt đầu tản đi.
Thân ảnh một người cao lớn tìm kiếm trong đám người, thấy Becky đứng trong góc, nhanh chóng bước tới.
Nàng muốn dời lực chú ý vừa lúc nhìn thấy nam nhân.
Là Richard Armstrong.
Richard không đến gần, dừng lại cách Becky khoảng chừng năm bước chân, trầm giọng gọi: "Tiểu Bec."
Becky: "Anh hai!"
Richard gật đầu: "Chốc nữa cùng anh về nhà."
"Được."
Richard không nói gì thêm, chỉ hạ mi nhìn phía sau Becky, phát hiện người ngồi đó là nữ nhân mới yên tâm rời đi.
Nhìn Richard rời đi, không được mấy bước đã bị nhiều người vây quanh, Becky ho khan một tiếng, xoay người lại.
Freen ngồi thẳng.
"Tốt chút nào không?" Becky hỏi.
"Ân." Freen gật đầu, đùa nghịch váy, lẩm bẩm: "Bất quá..."
Becky: "Bất quá cái gì?"
Freen vén tóc, trong giọng nói mang theo thỉnh cầu: "Chân chị bị thương không thể chạy xe, em... Có thể đưa chị về nhà không?"
Ngữ khí đáng thương hề hề.
Becky cúi đầu nhìn cổ chân cô, vẫn còn sưng đỏ.
Lý trí nói nàng phải từ chối, quản lý Giả liên tục thúc giục nàng đi tìm Pawat.
Nghĩ nghĩ tới nhiệm vụ phải làm, Becky hít sâu một hơi, cự tuyệt: "Xin lỗi, em không biết lái xe."
Một phút sau, có xe chạy đậu trước cửa khách sạn.
Becky ngồi ghế phía sau liếc mắt nhìn tài xế, sau đó nhìn Freen ngồi bên cạnh.
Quản lý Giả: "Nữ chủ đã kêu người lái xe thay, sao cô còn đưa nữ chủ về?"
Nghe quản lý Giả hỏi chuyện, Becky không nghĩ nhiều: "Nữ nhân bị thương sẽ không có cảm giác an toàn, dù sao cũng cần có người bên cạnh."
Quản lý Giả không nói nữa, làm quản lý nhiều năm, trực giác cho hắn biết, giao cho Becky nhiệm vụ này... Không có khả năng hoàn thành!
Đột nhiên hắn thấy tương lai tối tăm phía trước.
- -------------------------
Tác giả có lời muốn nói: Freen Sarocha Chankimha: Mỹ nhân kế, đỉnh!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro