34. Vợ à

Becky cầm di động, ngừng một lát, nghiêng mắt nhìn về phía Nick, mở miệng hỏi: "Còn có thêm điều kiện nào nữa không?"

Anh ta đưa mắt nhìn tổ chương trình, đạo diễn, biên kịch có lẽ vì cảm thấy nhiệm vụ này có độ khó tương đối cao, cho nên vẫy tay. Nick vì thế cười nói: "Không có, cô Becky cố lên."

Nàng nghe thấy thế liền cong khóe miệng, không có gì do dự, bấm nút gọi kèm theo mở loa ngoài.

Chuông điện thoại vang lên vài tiếng, Freen liền nhận, giọng điệu lãnh đạm, không chút nào làm người ta cảm thấy ái muội, "Becky?."

Dưới khán giả có chút xao động, Nick điên cuồng đưa ngón trỏ đặt lên miệng ý bảo mọi người yên lặng.

Khóe miệng Becky nhẹ cong, rất nhỏ làm người ta rất khó phát hiện, rũ con ngươi, lông mi dài che đi cảm xúc trong mắt, ngữ điệu có chút nhẹ, tựa như lông hồng, "Chankimha tổng."

Nàng thấp giọng mà lên tiếng, dưới ánh đèn sân khấu, càng thêm yêu mị, câu người.

"Em muốn nói với chị ba chữ." Becky trực tiếp mở miệng, làm Nick ở bên cạnh lập tức mở to hai mắt nhìn. Chỉ có mình Irin làm ra vẻ mặt tôi đây đã khám phá được trước mấy người rồi, tôi xem no rồi giờ thì đến lượt các người.

Freen ngừng hai giây, cười khẽ một tiếng, "Ba chữ gì?"

Becky mặt không biến sắc nói ra ba chữ theo yêu cầu, trên mặt như bị viết mấy chữ là tôi bị ép buộc, "Chị thật đẹp."

Freen hơi trầm ngâm, lời nói mang theo vài phần trêu đùa, "Em, nghĩ chị đẹp thật sao?"

Becky ngẩn người, cái người này là đang muốn chết có phải hay không? "Chankimha tổng."

"Chọc em chơi thôi." Freen mỉm cười mở miệng, ngừng hai giây, tiếp theo mở miệng, ngữ điệu có thể nói ôn nhu, "Em cũng rất đẹp."

Becky không chút cốt khí mà đỏ bên tai, vờ vén sợi tóc ra sau che tai, tạm thời may mắn không bị ai phát hiện, nàng nhẹ cong khóe môi, thấp giọng nói: "Cảm ơn Chankimha tổng, em tắt máy đây."

"Chờ một chút." Freen đột nhiên mở miệng nói.

Becky trong nháy mắt đó tim đập lỡ mất một nhịp, có chút khẩn trương, sợ cô nói ra mấy lời đùa cợt không nên nói.

"Em phải nhớ rõ chuyện đã đáp ứng với chị, em mà quên thì chị sẽ không ngoan ngoãn chờ đâu." Freen không nhanh không chậm mà nói, nghe thấy có chút tùy ý, trong đó thâm ý có vẻ rất mịt mờ.

Becky hàm hồ mà lên tiếng, cúp điện thoại.

Nick trên mặt treo vẻ mặt bát quái ý cười, "Becky, vấn đề là, cô đáp ứng với Chankimha tổng chuyện gì vậy?"

"Việc riêng tư." Vẻ mặt nàng lạnh nhạt, "Tôi đã thực hiện xong thử thách rồi."

Nick chớp chớp mắt, hướng tới người xem lộ ra biểu tình tôi đây đã tận lực, rồi sau đó mở miệng nói: "Được vậy kế tiếp chúng ta sẽ đến với phần cuối cùng của chương trình hôm nay. Ai da, rốt cuộc có thể ngồi xuống rồi."

Nhân viên nhanh nhẹn dọn lên sân khấu mấy chiếc ghế dựa, ở giữa đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bàn đặt một ống đựng thẻ tương tự như của Becky lúc nãy, chẳng qua nội dung bên trong khẳng định đã đổi.

"Tuy rằng quy tắc ở phần này tôi đã nói qua rất nhiều lần, nhưng vẫn là theo thông lệ sẽ nói lại một lần nữa. Mỗi vị khách mời thay phiên nhau rút thăm, tổng cộng có chín lần rút, mỗi người đều phải rút thăm đều phải trả lời, mấu chốt ở chỗ, nhất định phải nói thật. Mọi người có thể thương lượng để hoán đổi câu hỏi với nhau. Tổ chương trình sẽ căn cứ vào số lượng câu hỏi mà ba vị không trả lời, quy đổi ra tiền sung vào quỹ từ thiện của nhà đài, sau đó quy đổi ra vật tư để quyên tặng, cụ thể về việc từ thiện các vị khách mời có thể tra được trên official website."

"Ba vị lão sư có cần thương lượng với nhau trước khi chính thức bắt đầu không?" Nick mở miệng hỏi.

Ba người nhìn mặt nhau, nói thật, lời nói thật không có gì áp lực, nhưng đề cập đến vấn đề từ thiện, khó tránh khỏi sẽ làm người ta cảm thấy có chút áp lực, rốt cuộc sẽ có những vấn đề xác thật không tốt lắm để trả lời.

Đưa mắt nhìn Jame cùng Irin một cái, Becky sâu kín mở miệng: "Lớn mật nhảy qua, toàn bộ quyên tặng, thiếu tiền tôi bù vào."

Jame cùng Irin liếc mắt nhìn nhau một cái, "Đa tạ Vương gia."

Nick chạy nhanh duỗi tay, "Ai ai ai, không được, ba người phải nghiêm túc trả lời, không thể tùy tiện bỏ qua. Becky, cô làm thế là đang gian lận đó, không được."

Nàng chớp mắt, "Được rồi."

"Mời nói ra ấn tượng đầu tiên của cô đối với một trong hai vị khách mời còn lại."

Becky dẫn đầu mở miệng: "Irin Malaiwong, nhân mô nhân dạng*."

* là đặc điểm cá biệt và ổn định bên ngoài của một người để phân biệt người này với người khác.

Irin trừng mắt nhìn nàng, "Tôi sao lại nghe thấy câu này không giống như lời hay chút nào thế?"

Nick lập tức cười nói: "Vậy còn hiện tại?"

"Chính là chồn ăn dưa, chỗ nào có dưa thì đi chỗ đó." Becky lại cười nói.

Nick nghe vậy liền cười, bắt đầu "đổ thêm dầu vào lửa", "Phi thường tốt, cô Becky đã làm cho câu hỏi này càng thêm nóng hơn một chút rồi, mở đầu rất hay, hai vị còn lại ngàn vạn đừng buông tha cho cô ấy."

Toàn bộ phân đoạn tiến hành thuận lợi, thành công nói nói giỡn cười, không đau không ngứa, thật ra mà nói có chút táo bạo thì cũng không tới, nhưng cũng rất có ý tứ. Trong đó, ba người đã bỏ qua hai vấn đề.

Tiết mục đến đây cũng đã kết thúc, Becky trở về phòng nghỉ, Anna đã liên hệ Mind Sawaros, mời cô đến.

Cùng lúc đó, nàng cũng tự mình gửi tin nhắn đến Freen, nói mình sẽ không về ăn cơm chiều, muốn mời Mind ăn một bữa.

"Em vì muốn mời người khác ăn bữa tối mà bỏ mặc chị ở nhà sao?"

"Muốn cảm ơn người ta đã hỗ trợ em mà thôi."

"Vậy em chuẩn bị gì để cảm ơn chị?"

"Nói đến việc này, em phải phê bình chị, Sarocha, chị không cảm thấy ngữ khí chị nói chuyện có chút......"

"Có chút gì?"

"Vi diệu."

"Chị đã tận lực, đối với em mà nói chuyện lãnh đạm thì rất khó nha."

Becky quyết đoán tắt điện thoại, không cho cô có cơ hội nói chuyện, há mồm ngậm miệng tất cả đều là mấy lời câu dẫn người ta.

"Becky, lỗ tai của em đỏ kìa." Anna sâu kín mà mở miệng.

Becky ngước mắt đối mặt với cô ấy làm như không có gì mà chớp chớp mắt, "Có sao?"

"Lại cùng Chankimha tổng nói chuyện phiếm sao?" Anna không phản ứng lại, tiếp tục mở miệng, ngữ điệu mang theo vài phần trêu chọc.

Becky đơn giản gật đầu, "Dạ."

"Thừa nhận rất nhanh, Armstrong đại tiểu thư của tôi ơi, em có thể có chút tiền đồ được chứ? Fans của em mà nhìn thấy bộ dạng của em bây giờ sẽ cảm thấy em thật giống một tiểu tức phụ đó." Vẻ mặt Anna rõ là "hận sắt không thành thép", đức hạnh của đứa nhỏ này, rõ ràng là bị người ta ăn đến gắt gao.

Sắc mặt Becky cũng không thay đổi, "Đó là do chị chưa nhìn thấy qua bộ dạng dính người của Sarocha mà thôi."

"Em im miệng, chị không muốn nghe." Nháy mắt Anna có loại cảm giác thế giới quan của mình bị lung lay sắp đổ, Chankimha tổng...... dính người...... cứu mạng, cầu mong cô chưa từng nghe qua mấy từ này.

"Là do chị nhắc tới đề tài này trước." Vẻ mặt Becky bình tĩnh.

"Armstrong đại tiểu thư, chị sai rồi." Anna trực tiếp nhận thua, "Chị không muốn biết hai người như thế nào, dù sao thì em cũng nên nhớ kỹ, đừng biểu hiện quá mức trước mặt người khác, để cho fan CP có thời gian mà xào xào couple trước, đến lúc đó thật sự công khai, cũng sẽ làm người ta không quá bất ngờ, phản ứng của dư luận cũng sẽ dịu bớt."

Becky nghe vậy cong cong mặt mày, "Cảm ơn chị Anna."

Anna bày ra vẻ mặt trào phúng chính mình, "Buổi chiều chị còn đang suy nghĩ em muốn theo đuổi Chankimha tổng, buổi tối liền cam chịu hai người đang ở bên nhau, thật không biết là do hai người tiến triển quá nhanh, hay là do trí tưởng tượng của chị quá mức bay xa nữa."

Becky chỉ cười không nói.

"Nhưng chuyện xào couple này, nếu Chankimha tổng không đáp ứng......" Anna nhíu mày, nhìn có chút rối rắm.

Becky sâu kín mở miệng: "Chị suy nghĩ nhiều quá rồi, chị ấy còn đang ước gì được xào cho cả thế giới đều biết luôn kia kìa."

Anna nghẹn họng, cảm thấy chính mình lại vô tình biết mấy chuyện không nên biết, ủa, không đúng, từ từ đã, "Cái gì?! Hai người thật sự đã ở bên nhau sao?"

"Em cảm thấy chị nên nhỏ tiếng một chút." Becky đúng lúc nhắc nhở.

Anna nhanh bụm miệng lại.

Nhưng mà, lúc này Mind đúng lúc đang đứng ngoài cửa do dự nửa ngày, không biết có nên ngay lúc này đi vào hay không, sau một lúc lâu, vẫn là "thấy chết không sờn" mà vặn chốt cửa, sau khi đi vào thì đem cửa đóng lại, giọng cực nhẹ nhàng mà mở miệng nói: "Cái kia...... ngượng ngùng quá, tôi không phải cố ý muốn nghe lén...... tôi vừa đến cửa liền nghe được một câu...... Đúng...... không sai, chính là câu chị Anna vừa nói."

Vẻ mặt Becky vô tội mà nhìn về phía người đại diện, Anna giơ tay đỡ trán, sau một lúc lâu ánh mắt kiên định mà nhìn về phía Mind, không được, hôm nay dù có rơi vào biển lửa cũng phải kéo cô ấy về đội của mình.

Mind bị ánh mắt của cô làm cho hoảng sợ, "Sao...... làm sao vậy? Tôi đã nhìn xung quanh rồi, lúc ấy không có ai khác cả, chỉ có tôi, tôi nhất định sẽ không nói ra ngoài."

"Mind, cô có suy xét một chút về việc gia nhập đoàn đội của chúng tôi hay không, chúng tôi thực sự muốn cô." Anna nở một nụ cười vô cùng chuyên nghiệp.

Mind trực tiếp ngây người.

"Cô yên tâm, về phương diện tiền lương chúng tôi sẽ không bạc đãi cô, cụ thể có thể bàn bạc sau." Anna nói tiếp.

Mind do dự hai giây, lại đưa mắt nhìn chằm chằm vào Becky, lời cự tuyệt cũng chưa nói ra, "Tôi sẽ suy xét một chút."

"Mong cô Mind nghiêm túc suy xét, khi nào cô có thể cho tôi câu trả lời?" Anna nhẹ giọng hỏi.

Mind nghĩ nghĩ, "Ngày mai đi, ngày mai tôi sẽ cho chị câu trả lời."

Khóe miệng Anna cong lên mang theo ý cười, "Được, vậy ngày mai."

"Đi thôi, đi ăn cơm trước." Becky đứng lên, nói.

Mind lại do dự, "Becky, nếu không, tôi vẫn là không nên đi."

Becky nhướng mày, "Tại sao? Ăn bữa cơm này liền sẽ bán mình cho em sao? Việc nào ra việc đó, chị không chấp nhận tham gia vào đoàn đội của em là một chuyện, nhưng hiện tại cự tuyệt em, em cảm thấy vô cùng tổn thương đó nha."

Mind tức khắc mặt đỏ tía tai, chân tay luống cuống, "Không, chị không phải có ý này."

Anna cạn lời mà liếc mắt nhìn Becky, ho khan hai tiếng, "Chú ý lời nói của em một chút đi, có tin chị sẽ đem chuyện này mách lẻo với Chankimha tổng của em rằng, em ở bên ngoài rất thích câu dẫn phụ nữ hay không?"

Becky thập phần kiêu ngạo, "Chị dám sao?"

Anna không tin cái bộ dáng kiêu ngạo này chút nào, lập tức bước đến lấy di động, liền bị Becky đè lại, "Hiện tại, không phải chúng ta nên chú tâm vào chị Mind sao?"

Anna tức khắc cười nhạo một tiếng, trẻ trâu, chị đây không sợ mình không trị được em. "Cô Mind, đừng để ý em ấy, ăn một bữa cơm mà thôi, tôi cũng không có nói cô ăn xong bữa cơm này liền phải đáp ứng lời mời hợp tác?"

Nội tâm Mind một trận kích động, thật đúng là Chankimha tổng, trên mặt lại thẹn thùng cười, "Vậy được, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện cũng được"

Anna vừa nghe, hấp dẫn, liền lập tức tiến lên tán thưởng, đối với Becky ở phía sau nói: "Armstrong đại tiểu thư, em phải theo kịp nha."

Vì thế, bữa cơm này biến thành chỗ để Anna cùng Mind nói chuyện trên trời dưới đất, nàng yên lặng ăn cơm, ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn hai người còn lại, tự cảm thấy mình có chút dư thừa, quan trọng là bữa cơm này không phải do nàng mời sao?

Bất quá, trải qua thời gian ăn cơm nói chuyện với nhau, hai người đưa Mind về nhà, tiếp đó Anna lại lái xe đưa Becky về, nhưng đi được nửa đường, liền nhận được điện thoại của Freen, bảo cô nên về nhà sớm một chút còn Becky thì để cô ấy.

Anna chỉ có thể nói mấy câu cảm ơn, vì cô không thể cự tuyệt.

Theo địa chỉ được gửi đến, khi hai người đến nơi thì Freen đã chờ ở đó. Anna không màng hình tượng trợn to hai mắt nhìn Becky ngồi vào ghế phụ, sau đó bị Freen đè xuống hôn nửa ngày, tâm tình thập phần phức tạp, cô có cảm giác bất lực khi củ cải trắng do mình chăm sóc bị...... bị chuột gặm mà không làm được gì.

Trong xe, Becky tựa lưng vào ghế, ngước mắt nhìn khuôn mặt tinh xảo của chị người yêu, đáy mắt nóng rực, đuôi mắt đầy diễm sắc, trong không gian mờ ảo, đặc biệt câu dẫn người, "Sarocha, chị đã ăn cơm chiều chưa?"

Freen đưa mắt nhìn chằm chằm Becky, ánh mắt sâu thẳm, "Ăn rồi."

Nàng cong nhẹ khóe miệng, duỗi tay mở hai cúc áo sơ mi của cô, nhích người khẽ hôn lên xương quai xanh thấp thoáng của cô, thấp giọng mở miệng: "Em muốn ăn thêm cơm."

Hô hấp Freen cứng lại, trong mắt tràn đầy kích động, không nói gì trực tiếp hôn lên môi nàng, trong không gian mờ ảo yên tĩnh vang lên vài âm thanh ái muội vô cùng rõ ràng.

Nụ hôn qua đi, quần áo trên người cả hai đều trở nên xộc xệch, ánh mắt Becky sáng quắc nhìn chằm chằm Freen, sau một lúc lâu, sâu kín mở miệng: "Sarocha, chúng ta cần phải trở về."

Freen ngồi trở lại ghế lái, nhẹ nhấp cong khóe miệng, đáy mắt đen tối làm người ta cảm nhận được..... đặc biệt nguy hiểm.

Rất nhanh xe lăn bánh rời đi bỏ lại Anna chết đứng ở đó. Hai người thuận lợi về đến nhà, Becky ưu nhã duỗi eo nhức mỏi, ngồi xổm xuống sờ sờ lên người Bonflu, lúc này, di động vang lên, là Anna gọi đến.

"Armstrong đại tiểu thư, theo như chị tính toán thì em về đến nhà rồi đúng không?" Anna trực tiếp mở miệng hỏi.

Becky lên tiếng, "Vâng, có chuyện gì sao?"

"Không có gì, đêm nay em đọc kịch bản cho chị, chị có chỉnh sửa, bỏ đi trước một số chỗ không hợp lý, phần còn lại thì em xem đi nhé, ngày mai cho chị hồi đáp." Anna nói tiếp.

Becky có chút nghi hoặc, "Gấp như vậy sao?"

"Đã ngâm lâu rồi, phía đoàn phim bên kia đang thúc giục, không thể chậm trễ công tác chung vì chúng ta được đúng không?" Anna giải thích.

Becky chớp chớp mắt, "Được, vậy chiều ngày mai em sẽ bàn với chị."

Ngay lập tức, Freen đột nhiên mở miệng nói: "Đều lùi lại đi."

Becky ngoái đầu nhìn lại, trong mắt lộ ra vài phần nghi hoặc.

"Công ty đối với em có sắp xếp khác." Freen ngồi ở quầy bar, vừa rót rượu vừa mở miệng nói, màu sắc rượu vang đỏ chảy vào ly làm say lòng người.

Becky nhíu mày, "Sắp xếp gì? Tại sao em lại không biết?"

Freen nâng ly rượu lên nhẹ nhấp một ngụm, ánh mắt dừng ở trên người Becky, khuôn mặt bị ánh đèn làm cho nhu hòa cũng lộ ra cổ lãnh đạm gợi cảm, "Tạm thời còn chưa thể nói cho em được."

"Sarocha." Becky đứng lên, ngữ khí có chút trầm, đè ép vài phần tức giận.

Freen không dao động, "Đều lùi lại hết đi, nghe lời, chị sẽ không hại em."

"Vì sao hiện tại lại không thể nói cho em?" Nàng cau mày.

Freen cười có chút bất đắc dĩ, "Không thể cho chị cơ hội chuẩn bị một bất ngờ cho em sao?"

Sắc mặt Becky vẫn như cũ, có chút trầm, "Cái này là chị thiên vị em sao?"

"Tất cả đều đúng theo nguyên tắc, chị bảo đảm, tuy rằng vẫn có chút ảnh hưởng bởi tình yêu của chị với em, nhưng tất nhiên phần nhiều vẫn là vì suy nghĩ đến lợi ích của công ty." Cô giải thích nói.

Nàng nhấp môi, nói với Anna ở đầu bên kia, "Đều lùi lại đi." Dứt lời, liền đưa tay ôm Bonflu vào người trở về phòng ngủ.

Freen nhìn chằm chằm bóng dáng nàng trầm mặc, làm sao bây giờ, hình như mình chọc bạn nhỏ tức giận rồi.

Sau một lúc lâu, cô ngửa đầu đem ly rượu vang đỏ uống một hơi cạn sạch, xoay người bước lên lầu.

Trong phòng ngủ, Becky xụ mặt, "Tắt đi."

"Từ từ, Chankimha tổng như thế nào...... Hai người không phải là đang ở chung với nhau đó chứ?" Anna mở miệng nói.

Becky hơi hơi nheo lại con ngươi, "Chị không phải không quan tâm đến chuyện tiến triển tình yêu của em sao?"

"Khụ, không có việc gì, vừa nãy hai người đang cãi nhau à?" Anna nghĩ đến mình có nên khuyên nhủ chút gì đó không.

Nàng lại là cười khẽ một tiếng, "Em sao mà dám cùng Chankimha tổng của chúng ta cãi nhau chứ."

"......" Anna trực tiếp từ bỏ, nghe được lời này cô cảm thấy phía sau lưng mình hơi lạnh lạnh, Chankimha tổng nên tự cầu phúc cho mình đi thì hơn.

"Được rồi, cứ như vậy đi, em muốn đi ngủ, tắt đây." Becky không chút để ý mà mở miệng, nói xong liền cúp điện thoại.

Không lâu sau, nàng nhận được tin nhắn của Freen.

"Becbec, chị có chuyện muốn nói với em."

Becky không thèm để ý tới cô, ôm quần áo đi vào phòng tắm. Nàng là bị chị ấy chọc tức, rất khó để giờ nàng không ra vẻ. Bản thân nàng không ngại bản thân bị người khác nói dựa vào tài nguyên trong nhà, chỉ vì sự thật không phải như vậy, nhưng mặc kệ vì nguyên nhân gì, nàng vẫn là thực khó chịu.

Chờ khi Becky từ trong phòng tắm bước ra, di động đã bị Freen spam.

Nhìn chằm chằm màn hình di động, nàng trầm mặc, quét mắt nhìn Bonflu đang ở trên giường làm ầm ĩ, nhìn không được vươn tay ra trêu chọc nó.

Ngay úc này, di động của nàng lại vang lên, Becky tiếp lên, "Sarocha."

"Ngày mai em cùng chị đến công ty." Freen trực tiếp mở miệng.

Becky nhíu mày, "Làm cái gì?"

"Ký hợp đồng." Freen dừng một chút, lại nói thêm một câu, "Nếu xem qua thấy được thì em hãy đồng ý."

Becky trầm mặc một lát, nói ra một chữ, "Được."

"Đây là chị dùng thân phận cấp trên nói chuyện với em. Bây giờ chị sẽ dùng thân phận người yêu......." Cô chậm rãi mở miệng, ngữ khí rất là u oán, "Becbec, em không để ý đến chị suốt nửa tiếng rồi."

"Vừa nãy em đi tắm." Becky cảm thấy giọng nói của mình có chút khô khốc.

Freen thấp giọng lên tiếng: "Không hỏi ý kiến của em trước mà lại tự ý quyết định, em tức giận cũng đúng nhưng không thể không để ý đến chị, chị sợ." Freen nói đến cuối, giọng khẽ run, dường như đè nặng chút cảm xúc khó có thể miêu tả.

"Vừa mới thật sự là em đi tắm." Becky hơi rũ con ngươi, nhấp môi, "Không tin chị xuống lầu nhìn thử xem."

Freen ngừng hai giây, "Chị không xuống đâu, chị sợ chị không tự chủ được bản thân."

"......" Nàng chỉ cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười, không quá vài giây, liền nghe Freen nói tiếp, "Em có xem tin nhắn lúc nãy chị gửi không?"

Becky đem giao diện trò chuyện thu nhỏ lại, đưa mắt nhìn, mấy nét vẽ đơn giản, môt meme tiểu nhân xin chịu tội, còn thêm mấy chữ, "Chị sai rồi".

Nàng nhìn chằm chằm bức vẽ nửa ngày, "Chị vẽ?"

"Khó coi quá sao?" Cô mở miệng hỏi.

Becky ghét bỏ mà mở miệng: "Vô cùng xấu." Sau đó trực tiếp nhấn nút lưu.

Freen nói tiếp: "Xấu hay không không liên quan, mấu chốt là có hữu dụng hay không, Becbec, còn giận chị sao?"

"Em không tức giận." Becky đưa tay chầm chậm vuốt lông Bonflu, ngữ điệu hơi có chút không để ý.

Freen sâu kín mở miệng: "Vậy em đuổi Bonflu ra khỏi phòng đi, chị ghen."

"Ghen với một con mèo, chị sao lại có thể ấu trĩ như vậy?" Nàng buồn cười mà nói.

Freen nói tiếp: "Em nhanh lên đi, chị tức muốn chết."

Khóe miệng Becky nhẹ nhàng cong lên, ôm Bonflu bước ra khỏi phòng đặt vào ổ mèo, sờ sờ đầu nó, "Được rồi."

"Còn một việc nữa." Freen lợi dụng cơ hội mà tiến thêm một bước, "Lời nói hôm nay của em, có phải không tính nữa không?"

Becky dừng một chút, ánh mắt hơi lóe, sau một lúc lâu mới nhẹ giọng mở miệng: "Giữ lời."

"Vậy đêm nay em có thể ôm chị ngủ không?" Freen thấp thấp mà mở miệng, ngừng một lát, lại nói tiếp, "Chị muốn ngủ cùng em."

Nàng trầm mặc.

"Vợ à." Giọng nói của Freen trầm thấp hơi khàn, có thêm mấy phần làm nũng, nghe vào làm tâm người kia phát ngứa.

Becky đưa tay che mặt, buông vũ khí đầu hàng, "Vâng."

"Chị chờ em." Freen nói tiếp, âm cuối nhẹ nhàng cao lên, vô cùng câu người.

Becky cúp điện thoại, lăn lộn trên giường bò nửa ngày, cho đến khi bên tai không còn đỏ ửng nữa mới đứng dậy đi lên lầu.

Đứng trước cửa phòng ngủ, nàng có chút do dự, không đợi gõ, cửa liền tự mở ra.

Freen đứng ở cửa, ánh mắt lọt vào trong đáy mắt nàng, không nói gì, trực tiếp duỗi tay đem người kéo vào, đóng cửa, vô cùng lưu loát.

"Chị chậm một chút đi." Becky sâu kín mở miệng, lời nói mang theo vài phần ý tứ lên án.

Tầm mắt nàng dời sang bên cạnh, mở miệng: "Đừng nháo nữa, đi ngủ."

Freen buông người ra, nằm nghiêng trên giường, ngưng mắt nhìn về phía Becky, vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh, dùng ánh mắt ý bảo em có thể nằm đây.

Becky căn bản không dám nhìn thẳng vào người cô, chỉ chui vào trong chăn, thò lại gần ôm eo Freen, nhắm mắt mở miệng: "Ngủ đi."

Freen nhìn Becky một lúc lâu, không nhịn được cười khẽ một tiếng, "Bạn nhỏ, sao ngại vậy?"

"Im lặng, nhanh ngủ đi." Becky vừa xấu hổ vừa buồn bực, nhéo vào eo Freen một cái. Quyết định sang ngủ chung với chị ấy là sai rồi đúng không?

Hô hấp Freen cứng lại, duỗi tay đem bé con ôm chặt vào trong ngực, trầm giọng nói: "Đừng lộn xộn, ngoan một chút."

Becky nhấp môi, sau một lúc lâu, mới thấp giọng nói: "Ngủ ngon."

"Vậy ngủ thôi, nhưng chị muốn lặp lại một lần, đồng ý với chị, về sau em không được không để ý tới chị." Freen dùng trán chống lên giữa mày Becky, như muốn nói lòng chị còn sợ hãi, "Chị thật sự rất sợ, thật sự."

Becky trầm mặc một lát, đưa tay ôm người kia chặt thêm, "Vâng."

"Ngủ ngon." Freen khẽ hôn lên khóe môi nàng, nhẹ giọng nói, ngữ điệu mười phần ôn nhu.

========================

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro