Chap 27
Cơ thể Freen nóng bừng cả lên, từng lời nói của Becky cứ như một liều thuốc phiện vây mù vào đầu Cô. Freen đưa tay sờ lên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.
Chính nó!
Chính cái nhan sắc này làm cô ngày ngày chết mê chết mệt vì nó, dù cho Freen có chết đi sống lại thì vẫn không thể nào quên được. Có cố kiềm nén như thế nào thì Cô vẫn không kiềm lòng được mà hấp tấp hôn lấy đôi môi Becky. Freen ngay bây giờ đang thèm khát Becky đến điên dại.
Tay cô không ngừng cởi bỏ lớp áo của nàng, Freen ra sức xoa nắn nhũ hoa khiến nàng phát ra những âm thanh kích thích đến đại não Freen.
"Ưm...Freen..ưm"
Becky ôm lấy cô, tiếp nhận những khoái cảm mà Freen đem lại cho mình. Cả hai như hoà vào một, cô và nàng đều cảm nhận được tình cảm mà đối phương dành cho mình. Nhịn không nổi Freen lại cắn một cái khiến Becky phải la toáng lên.
"Ahh~ đừng..cắn"
Cô dường như không để ý những gì nàng nói, một mực rong ruổi trên cơ thể Becky không thôi. Cơ thể nàng dần cảm nhận được cơn đau do dấu tích của Freen. Nàng kéo cô lên đối mặt mình, tay luồn sau gáy Freen. Becky muốn hôn Cô, Freen liền đáp ứng khiến hai người chìm vào nụ hôn sâu. Sự ngọt ngào từ đôi môi người thương làm Becky và Freen say mê không buông.
Trao cho nhau những cái hôn ngọt ngào nhất.
Những khoái cảm đem lại cho nhau làm Freen và Becky sướng đến phát điên!
Becky và Freen rời môi nhau, hai đôi mắt nhìn nhau đắm đuối. Nhìn sâu vào đấy luôn luôn hiện hữu một tình cảm khó nói giữa cô và nàng.
"Freen, tôi yêu cô rất nhiều! Nên làm ơn....đừng xua đuổi tôi, tim tôi đau lắm. Cả thân xác này đều nguyện trao cho cô, Becky này mãi mãi thuộc về cô"
Giọng nói Becky như đang cầu xin Freen, Cô chợt cảm thấy đau xót cho người con gái trước mặt. Vì Freen mà Becky phải chịu khổ, vì tình yêu của cả hai mà nàng phải cố gắng gồng gánh tất cả!
Còn Freen, Cô chỉ biết trốn chạy mọi thứ. Cô để mặc nàng níu kéo tình cảm của hai người. Từ đầu đến cuối Freen chả có gì là đúng.
Nhưng yêu Becky lại chính là điều đúng đắn nhất trong cuộc đời của Cô.
"Tất cả là tại tôi! Tại tôi mà mợ phải chịu khổ, Mợ cố gắng níu giữ tình cảm của chúng ta mà tôi lại...tôi lại..Hức"
Lần này Freen sai thật rồi!
Trốn chạy không phải là cách tốt nhất để giải quyết mọi việc, tại sao Cô không cùng Becky đối mặt với thực tại?
Sao không quý trọng những thời gian bên nhau dù biết cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra?
"Không, Freen cô không làm điều gì sai cả. Và tình yêu của chúng ta cũng vậy! Chỉ là do những con người trong xã hội bây giờ mới cho nó là điều sai trái, cho nó là bệnh hoạn nhưng đối với tôi mà nói nó như một món quà mà ông trời tạo ra cho chúng ta, cô hiểu chứ?"
Freen biết bản thân sai rồi và cô muốn khóc thật lớn, Cô muốn một lần yếu đuối để giải toả tất cả gánh nặng chồng chất lên vai mình đến tận bây giờ.
Freen chỉ muốn yếu đuối trước mặt duy nhất Becky.
"Cô cứ khóc đi, có tôi ở đây rồi!"
Freen ôm lấy nàng mà khóc như một đứa trẻ, khóc như chưa từng được khóc. Cô khóc đến nổi thiếp đi trên người Becky không hay biết. Nàng chỉ biết ôm Freen vỗ về. Becky giữ nguyên tư thế, nàng muốn ôm cô với khoảng cách gần như thế này. Vì chỉ như thế Becky mới có thể cảm nhận được trái tim Freen đang đập lên từng hồi.
Hơi thở và sự sống của Freen như nguồn sống của Becky.
"Freen, cô mệt mỏi nhiều rồi"
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Mọi người có thể cho mình biết cảm nhận của các bạn sau khi đọc fic được không ạ?
Chúc mọi người buổi tối vui vẻ. Goodnight Nakaaa <3
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro