Chap 46
Căn phòng bệnh hôm nay sáng sủa hơn hẳn, cả Sarocha gia cùng Armstrong gia đều có mặt. Tivi mở lên bộ phim Sarocha mẹ yêu thích nhất, nhân vật nữ chính đóng quá xuất sắc khiến Armstrong mẹ khóc đến thảm thương, Sarocha mẹ một bên chửi bới nam chính vì mê tiền mà bỏ vợ con. Một gốc khác thì hai người trung niên lớn tuổi tập trung vào ván cờ, họ đánh hơn 1h rồi vẫn không phân thắng thua.
" Lại nữa, ông đi như vậy là ăn gian"- Armstrong ba giận dỗi
" Thôi thôi, cho ông đi lại 2 nước là hòa nha"- Sarocha ba lại dụ dỗ.
Freen nghe xong bật cười, ba mình từ khi nào mà lại chịu nhường cờ cho đối thủ thế này.
" Chị, chị"- Becky nắm tay Freen, muốn nói gì đó
" À hả?"
" Điện thoại chị kìa, rung hết cả giường"
" Chị biết rồi" – Véo má Becky một cái, Freen nhanh chóng cầm điện thoại ra hành lang.
Freen dòm dãy số không được lưu chốc lát. " Có chuyện gì?"
" Phó tổng, điều tra ra rồi"
" Mau nói đi"- Freen bước chân ra xa phòng bệnh một tí.
" Người theo dõi cô mấy hôm nay là của Nop, cô y tá cố ý gửi thư mật cho bác Armstrong cũng là Nop mua chuộc, còn nữa hắn ta vừa mở một sòng bài chuôi, hiện tại còn được đàn em kêu là đại ca chứ không còn tên anh Nop nữa"
" Hmmm..vậy à"
" Dạ vâng, phó tổng, cô có muốn chúng tôi làm gì không"
Freen im lặng chốc lát, mắt nhìn vào không gian vắng tẻ của khu bệnh VIP kia, ánh mắt quyết đoán lóe lên.
" Các người xử đẹp mấy tên theo tôi mấy ngày nay một chút, đánh gãy chân phải của họ luôn đi, nhớ là chừa cho bọn chúng một đường để bò về tìm Nop, để nhắn nhủ rằng Freen tôi muốn đấu một vài ván bài với đại ca Nop. Thời gian địa điểm do họ quyết định"
" Được, tôi sẽ làm ngay. "
++++++++++
" Thật tốt quá như vậy là ngày mai sẽ biết kết quả rồi"
" Ừa ừa"
Armstrong mẹ vui đến tít mắt, Sarocha mẹ cũng không kém. Cách đó vài phút bác sĩ vào kiểm tra vết mổ, tình trạng của Becky, luôn miệng khen người nhà chăm sóc kỹ, cái thai không hề khiến Becky yếu đi, đôi mắt phục hồi rất tốt là đằng khác. Trước khi ra khỏi phòng bệnh, bác sĩ Jon còn hẹn 3h chiều ngày mai chính thức tháo lớp băng bịt mắt, kiểm tra xem Becky đã thành công hay không, ông ta còn nói Becky có thể sẽ hoàn toàn nhìn thấy ánh sáng từ ngày mai.
Mọi người ai nấy đều chúc mừng, chia sẽ niềm vui cùng Becky, chỉ duy nhất Freen là đứng một bên kìm không được nước mắt, cô xúc động khi nghe tin đó. Thậm chí còn tưởng mình nằm mơ nữa cơ.
Sarocha mẹ mắng Freen một câu không có tiền đồ sau đó lại ôm Becky mà cười. Freen nhìn cảnh mẹ chồng nàng dâu xong lại thấy rợn người.
" Mẹ, mẹ không công bằng"
" Cái gì mà công với chả bằng"
Armstrong mẹ thấy tội quá, lau nước mắt cho Freen. " Con đó, lớn rồi khóc cái gì"
" Vâng"
Becky còn cố gắng bòi thêm vài câu " Ngày mai chắc chắn con sẽ tìm thấy được đôi mắt mà mình đã bỏ quên mấy năm qua"
" Tất nhiên là con sẽ thấy rồi"- Sarocha mẹ ôm chầm lấy Becky, tiếp thêm sức lực cho cô.
Điện thoại Freen lại run lên ngày khoảnh khắc này, là một dòng tin nhắn " Nop hẹn chúng ta ngày mai 2h gặp nhau tại sòng bài của hắn, còn bảo ngày mai sẽ kết thúc mọi thứ"
" Con nhỏ này, mày dòm điện thoại làm gì mà chăm chút vậy"- Sarocha mẹ quát lên
" Không có, con coi tí thôi"
" Đừng nói là ta không biết, bây giờ hẹn hò yêu đường toàn nhắn tin. Lớn rồi còn không đàng hoàng lo cho con dâu của ta, ta sẽ thay Becky giáo huấn một giận."
Sau đó Sarocha mẹ lại sang Becky " Con à, đừng có hiền như vậy, người chuyên gia đi thả thính gái, lăng nhăng con phải loại trừ ngay. Nó có tiền mà không biết giữ thế nào cũng đem cho gái hưởng."
" Bác gái yên tâm, con sẽ quản chị ấy thật nghiêm"
Freen như bị đẩy xuống tám Sarochag địa ngục, cô như vậy mà còn bị mắng lăng nhăng hay sao? Từ ngày có Becky cô còn chưa thèm động tới cô gái khác, chỉ có uống rượu cùng đồng nghiệp, đối tác sẽ về trễ nhưng đều xin phép trước. Một năm 365 ngày, Freen đã ôm Becky ngủ hết 300 ngày rồi, phần còn lại là do công tác thôi, khổ thân thật chứ.
Đợi đến khi mọi người đi hết, Freen mới được không gian riêng tư một chút, cô ôm Becky vào lòng. Vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp kia. Trong lòng nặng trĩu tâm sự.
" Freen, ngày mai em muốn nhìn thấy chị đầu tiên"
" Becky, chị có chuyện cần nói"
" Là chuyện gì?"
" Mai chị có việc đột xuất, chị nhất định phải đi. Lúc đó có thể đến không kịp"
" Lại việc, chị từ khi nào lại như vậy chứ"
Freen hôn lên má Becky một cái, dỗ dành người yêu.
" Đồ ngốc, chị đâu có phải đi luôn không về"
" Vậy khi nào mới về?".
" Xong việc sẽ về ngay. Nhất định sẽ ôm em vào lòng thế này, không rời xa em nữa".
" Đồ dẻo miệng"
Becky lười biếng mặc kệ Freen, cô vẫn luôn yêu thích ở cùng một chổ được Freen ôm ấp. Tùy tiện nằm lên người Freen.Becky ngủ trong vô thức, đôi lúc sẽ mỉm cười.
Chỉ có Freen là sầu não. Ngày mai, là một ngày hết sức đặc biệt, người ta có câu thắng làm vua, thua làm giặc. Dù đã chọn sẵn lối đi, nhưng nếu không thành công chỉ sợ khó mà sống sót trở về.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Mọi người có thể cho mình biết cảm nhận của các bạn sau khi đọc fic được không ạ?
Chúc mọi người buổi tối vui vẻ. ByeBye Nakaaa <3
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro