Chương 11: Sự Thật

"Akiko, vậy là đủ rồi đi?"

Câu hỏi trầm thấp vang lên không trong khí im lặng không khỏi làm thân thể Akiko khẽ cứng đờ, cô khó hiểu nói," anh,đủ rồi nghĩa là sao?"

Cảm nhận thấy rõ thân thể Akiko cứng đờ, đồng tử quang mang kim sắc nhàn nhạt sự châm chọc, vẫn là giọng điệu trầm thấp vang lên," sau bao nhiêu chuyện xảy ra đã đủ khiến em thoải mái chưa?"

"Em không hiểu anh nói gì cả.", Akiko vẫn chưa hiểu được tình hình gì đang diễn ra, vì sao anh ấy lại hỏi cô những câu hỏi khó hiểu như vậy? Chẳng lẽ....

"Ha...", Tsuna khẽ thở hắt ra một hơi, hắn thoát ra khỏi cái ôm của Akiko một cách dễ dàng, vòng người lại ra phía sau đồng tử cả hai người giao nhau, sự chột dạ của Akiko khó lòng qua khỏi đôi mắt của Tsuna, hắn nhếch mép, quả nhiên hắn đã đoán không sai.

"Anh hỏi em lại lần nữa cái chết của mẹ anh là do em gây ra?",Tsuna âm thanh lạnh lẽo đánh thẳng vào trái tim Akiko, khí thế sắt bén không chút thu liễu của hắn làm Akiko rùng mình một cái," em không hiểu anh nói gì cả...mẹ anh rõ ràng là bị nhóm người khác giết chết, nếu em giết thì sao lúc tỉnh lại không nói cho anh.", dù nói như vậy nhưng Akiko thân thể vẫn nhịn không được mà lùi lại, bảo trì khoảng cách nhất định với Tsuna.

"Ha...vậy tại sao mẹ anh lại biết cha anh chết rồi mà người biết ngoại trừ anh và em?", vẫn là tia cười lạnh lẽo môi, căn bản hắn không tin vào lời nói của Akiko.

"Là bọn họ đã nói cho mẹ anh biết.", Akiko lắc đầu nói, quy hết mọi tội lên đầu những kẻ khác.

"Thật là bọn họ nói hay vẫn chỉ là mình em nói?", Nghe vậy Tsuna nói, hắn gần về phía Akiko, chậm dãi. Song đến khoảng cách nhất định hắn nói tiếp," em có nhớ không cái ngày mà Azami bị bắt cóc làm con tim, trước khi ngất đi anh thấy rõ một nụ cười giống như chế giễu, châm chọc vậy, mà ngạc nhiên là nụ cười đó không hướng đến anh mà lại hướng đến bọn họ, một nụ cười đắc thắng và người đó không ai khác ngoài em.", ngày hôm đó khi tỉnh lại hắn gần như quên hết tất cả, nụ cười đó hắn không nhớ nổi là của ai nhưng ngày hôm nay thì hắn đã biết rồi, kí ức bị chôn vùi sâu đã nổi lên trong não bộ của hắn.

Lúc Tsuna chấm dứt câu Akiko cúi gằm mặt xuống che khuất đi biểu cảm của bản thân, cuối cùng cô ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm lấy Tsuna mà cười nhạt," thì ra anh vẫn luôn biết hết.", cô vẫn không thể qua nổi mắt đối phương, trực giác của dòng máu Vongola chảy xuôi trong đối phương thật đáng sợ.

"Không, anh cái gì cũng không biết,chính tự bản thân em nói ra sự thật bấy lâu nay.",Tsuna lắc đầu nói, giọng điệu hắn vẫn rất bình thường hoàn toàn không có dấu hiệu gì cho sự tức giận. Nhưng câu nói hắn vừa dứt là kéo theo cái giá lạnh đến cực độ, đồng tử hắn đóng băng không một tia cảm xúc , giọng điệu thâm trầm phá lệ mang theo sự chết chóc mãnh liệt," nhưng cái ngu ngốc của ngươi chính là đã động đến mẹ của ta, một người mà ngươi không nên động!"

"Em làm vậy chỉ vì bọn họ đã ngăn cản em đến với anh, em thích anh đến vậy mà, rõ ràng anh cũng biết điều đó!!",Akiko không sợ hãi mà hét lên.

"Ta không ngờ cũng có lúc ngươi ngu ngốc đến mức đó này.", Tsuna không chút nương tình tàn nhẫn bóp chặt lấy cằm của Akiko, hắn gằn từng chữ," ngươi quên mất là ta chán ghét điều gì rồi sao?Ta chán nhất là sự phiền phức, đồng thời chán ghét nhất việc người khác áp đặt điều gì đó lên ta, mà ngươi lại cố tình áp đặt thứ tình cảm của mình lên ta."

Cằm bị bóp chặt đến nhăn mày, nhưng Akiko vẫn nhìn gắt gao vào mắt Tsuna nói." Em không có áp đặt tình cảm của mình lên anh, chẳng qua em chỉ loại bỏ những kẻ dám có ý định cướp anh ra khỏi em mà thôi, từ nhóm người kia đến cha mẹ anh, thậm chí là Kyoko-chan 'của anh' nữa."

"Hoá ra cái chết của cha ta cũng là do ngươi gây ra!", Giọng điệu càng lúc càng thâm trầm lạnh lẽo hơn, hàm khí lan toả, hắn cơ hồ phải cố gắng khống chế bản thân không được phép giết chết Akiko lúc này, hắn không ngờ hoá ra bản thân vẫn luôn nuôi lang trong nhà.

"Thêm nữa ngươi dám động đến một cọng tóc của Kyoko thì ta không ngại giết ngươi đâu.", hít thật sâu ép chế sự phẫn nộ cũng như sự chết chóc của bản thân Tsuna đe dọa nói.

"Giết? vì sao em lại không dám giết cô ta chứ trong khi cô ta đáng chết mà?", vì dám có ý định cướp anh khỏi em, Akiko vẫn cố chấp cười cợt nói, chỉ cần nhắc đến cô ta thôi là Akiko đã muốn giết chết rồi.

"Ngươi đừng biến mình thành kẻ điên nữa.", đồng tử ẩn ẩn tia chán ghét khó phát giác, Tsuna khinh thường buông tay khỏi cằm Akiko.

"Ha ha Điên? Đúng vậy em điên rồi! Chỉ vì anh mà em phát điên rồi!", Akiko thẫn thờ cười đến điên dại, cô điên rồi! Mà cô lúc nào mà không điên chứ! Điên đến nỗi đi thích một người Vĩnh viễn không yêu mình.

Tsuna không nói gì mà chỉ im lặng nhìn Akiko, hắn bóp bóp trán trong sự mệt mỏi. Mọi việc diễn ra quá nhanh chóng, bảo sao luôn có những việc nằm ngoài dự đoán của hắn thì ra mỗi nước cờ hắn đi đối phương đều biết từ trước mà cầm ra quân cờ thế thân xoay tròn hắn trong giả dối.

Đúng lúc này cánh của phòng bật ra, nhóm người Reborn không biết từ đâu hấp tấp chạy vào với dáng vẻ lo lắng, thì đập vào mắt bọn họ là Tsuna đang đứng đấy với thần sắc mệt mỏi, còn Akiko thì cười như một kẻ điên. Nhưng thứ bọn họ quan tâm là Tsuna, thấy hắn không có chuyện gì thì thở phào một hơi như trút một gánh nặng. Nghe tin Nana đã mất bọn hắn cứ tưởng Tsuna có chuyện gì mà bất chấp chạy về đây.

"Dame-Tsuna...", Reborn gọi tên Tsuna nhưng rồi những câu sau thì ứ nghẹn nơi cổ họng vì không biết bản thân nên nói gì.

Dù sao thì sau tất cả mọi chuyện bọn họ vẫn chưa được tha thứ, cũng như khoảng cách chẳng thể nào gần lại.

Nhận thấy sự xuất hiện của Reborn và nhóm người, Tsuna tâm trạng càng tệ hại hơn, giống như không đặt sự xuất hiện của nhóm người vào mắt hắn nói ra duy nhất một chữ," Cút!"

"Juudaime...", Gokudera bị câu nói của Tsuna làm cho đau nhói, tim như cứa một nhát, hắn chẳng thể nào cứu vớt lại được mối quan hệ trước kia nữa.

"Đừng nói gì lúc này.", giơ hai tay chắn trước mặt  Gokudera giống như sợ hắn sẽ chạy đến bên Tsuna, Yamamoto khẽ lắc đầu khuyên nhủ nói, nếu cố tình thì chỉ khiến cậu ấy tức giận hơn thôi.

"Hn...cô ta làm sao vậy?", nhíu mày nhìn Akiko có biểu hiện lạ thương Hibari ngờ vực.

"Kufufu~ điên rồi?", Mukuro đoán mò.

"Ta nói các ngươi cút mà vẫn chưa cút sao?", lần này Tsuna tức giận thật rồi, không để lời nói của hắn vào trong mắt đã thế còn kéo xác đến đây làm gì?

"Tsu-nii."

"Sawada, em...."

Ryohei và Lambo đồng lời lên tiếng thì cả hai điều bị nói khác chặn ngang," anh,có phải vì bọn họ mà anh không chấp nhận tình cảm của em?",Akiko nhận ra sự xuất hiện của nhóm người mà lảo đảo đứng giận, ánh mắt căm phẫn giơ tay chỉ về phía nhóm người.

"Ta đã nói rồi đừng lấy kẻ khác ra làm lá chắn cho hình động của mình.", Tsuna lạnh nhạt nói," với lại bọn chúng chẳng liên quan gì đến việc ta thích ngươi hay không."

"Nói dối rõ ràng là anh thích bọn họ nếu không thì cũng đã không giết chết bọn họ vào ngày hôm đó.", Akiko không tin tưởng mà gào lên, cô làm mọi cách để cho lũ người đó phản bội lại anh ấy, làm đủ mọi cách để bọn chúng có ác cảm mà cách xa anh ấy, thế mà cuối cùng mọi chuyện vẫn không thành công.

"......", Tsuna im lặng, đồng tử lạnh lẽo vẫn chẳng hiện lên một tia cảm xác khác thường nào, song lát sau hắn cũng không phản bác lại lời Akiko vừa nói," ngươi nói đúng, ta từng thích bọn họ nhưng chỉ là đã từng mà thôi.", còn bây giờ bất quá cũng chỉ là người xa lạ với người xa lạ không phải sao?

Thích?! Đối phương thích bọn họ?!Nhóm người trong lòng kinh hỉ, hay nói đúng hơn là sủng nhược kinh. Kinh hỉ đến nỗi bọn họ không để ý đến hai chữ đã từng mà chỉ nghe mỗi chữ thích.

"Quả nhiên...quả nhiên là vậy...", Akiko thì thào nói, nỗi đau đớn xâm chiếm thân thể cô. Dù cố gắng đến mấy đối phương vẫn không chấp nhận cô! Dù thế nào thì đối phương vẫn chẳng quay đầu lại nhìn cô! Cảm giác này đau quá! Đau đến nghẹn thở.

Chẳng lẽ buông tay thứ tình cảm này? Không được! Akiko vứt bỏ suy nghĩ này ra khỏi đầu ngay lập tức, môi mím chặt đến bật máu, cô không cam lòng! Không cam lòng khi sự cố gắng của cô cuối cùng lại chắp tay giao cho kẻ khác!

Đối phương chỉ là của riêng mình cô, riêng mình cô mà thôi! Akiko gào thét trong vô vọng, sự ích kỉ chiếm đoạt hết tâm trí cô. Cô cười lạnh, nếu cô không có được thì đừng ai mong có được anh ấy!

Suy nghĩ vừa dứt Akiko nhìn về phía nhóm người, lẩm bẩm," ta sẽ cho các ngươi hiểu cái tư vị khi tự tay giết người mình yêu như thế nào!"

"Dùng hết tất cả vũ khí mà các ngươi đang và giết chết người trước mặt mình đi.", tiếng lẩm bẩm của Akiko như một lời nguyền, tầm mắt nhóm người và Tsuna trở lên mờ ảo, thân thể như không thuộc về bọn họ nữa mặc cho linh hồn vẫn giữ trạng thái ý thức.

Linh hồn Reborn cố gắng đấu tranh với thể xác của bản thân, nhưng vô dụng hắn chỉ trơ mắt nhìn cách tay mình cầm cây súng nâng lên và nhắm thẳng về phía Tsuna.

Đoàng!


............

Đã có ai đọc truyện này chưa, ta đang có ý định dịch dù bản thân ngu tiếng anh :vvv

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro