Chương 43: Bạo lực (3)

Rem thoáng băn khoăn liệu Misa có bận tâm quá nhiều nếu Eri đột ngột qua đời hay không. Tốt nhất là bằng cách nghẹn kẹo cao su.

Misa thở hổn hển, tay đưa lên chiếc má đã nóng bừng. "Eri - chan!"

"Nhưng ý tưởng đó khá tuyệt mà," Eri bảo vệ, gật đầu quả quyết. "Hãy cứ tỏ ra ngây thơ đi. Nói với anh ấy rằng đó là một tai nạn nướng bánh, sau đó hỏi anh ấy," giọng cô gái cao lên một quãng tám, bắt chước Misa hết mức có thể, "'Anh có muốn giúp em làm sạch nó không?' .Nếu ngay cả điều đó cũng không hiệu quả, chắc chắn có điều gì đó không bình thường với ảnh."

"Eri-chan, dừng lại!" Misa lắc đầu, cười cho đến khi khuôn mặt vốn hồng hào của cô ấy đỏ bừng. Chính những khoảnh khắc như thế này khiến Misa rất nhớ người bạn thân của mình. Lối sống nói chung của Eri hơi thô thiển, nhưng cô ấy không bao giờ thất bại trong việc khiến Misa cười.

Eri nghiêng đầu sang một bên, vẻ hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt được tô vẽ của cô. "Giờ thì tốt hơn rồi."

Misa cười ra nước mắt. "Huh?"

"Tui chưa từng thấy nụ cười thực sự của bà kể từ khi bà đến đây," người tóc cam nhận xét. "Chỉ là những nụ cười giả tạo mà tui thấy trên tạp chí. Nó khiến tui bắt đầu nghĩ rằng Mamori đã đúng."

Tiếng cười của Misa nhanh chóng tắt đi, nhưng vẫn còn một nụ cười toe toét. "Misa vừa-"

"Bận rộn, yeah," Eri kết thúc cho cô ấy. Cô bẻ kẹo cao su một cách khó chịu và nhún vai. "Nếu bà cho là vậy."

Misa mím môi một lúc, trước khi xoắn một bím tóc. "Này, Eri-chan? Bà có muốn xem những gì Misa làm gần đây không?"

"Gì thế?" Eri hỏi, nhìn người bạn của cô ấy với tay xuống để mở khóa chiếc túi vải thô của cô ấy.

"Cái này," Misa lấy ra một cuộn băng VHS. "Misa đã làm một cuốn băng mà cô ấy nghĩ Eri-chan sẽ muốn xem."

Video có chất lượng khủng khiếp. Khung cảnh mờ ảo của một ngôi nhà tối tăm với những ánh đèn mờ ảo không kém trôi nổi xung quanh. Đoạn phim ma giả mà chính Misa đã quay bằng các kỹ thuật mà Eri đã dạy cô ấy khi họ còn là những thanh thiếu niên buồn chán trốn học.

Máy ảnh rõ ràng đã bị thay đổi bộ lọc để làm cho nó giống như có nhiễu. Những bóng ma không gì khác hơn là những chiếc đèn pin được nhắm khéo léo. Thật lố bịch, sến sẩm và hoàn toàn không thể tin được.

Tóm lại, Eri rất thích nó.

Misa đã gợi ý rằng họ nên làm các bản sao để gửi đến các đài truyền hình, và Eri đã thực sự ủng hộ với ý tưởng này. Sử dụng thiết bị của riêng mình, Eri nhanh chóng tạo ra mười cuộn băng, với phong bì đi kèm. Misa hứa rằng cô ấy sẽ tự gửi chúng khi về đến nhà, vì các mối quan hệ của cô ấy cho phép cô ấy tiếp cận tốt hơn với các địa chỉ của các đài truyền hình khác nhau.

Tuy nhiên, khi Misa trở về căn hộ của mình, điều đầu tiên cô ấy làm là đeo găng tay, lấy cuộn băng ra và đặt nó vào máy quay của mình. Rem hỏi cô ấy đang làm gì, nhưng câu trả lời duy nhất của Misa là một ngón tay đặt lên môi và một cái nhìn nghiêm khắc. Vì vậy, Rem im lặng quan sát Misa làm việc suốt đêm cho đến sáng sớm.

Và khi cô ấy đã hoàn thành, Rem tự hỏi làm thế nào mà trước đây cô ấy chưa bao giờ nhận thấy tính cách xấu xa đang tiềm ẩn trong người bạn của mình.

Misa nhận thấy việc giết người khá dễ thực hiện khi người ta không phải chứng kiến ​​việc đó xảy ra. Vài nét bút; mực đánh dấu giấy như một con dao sẽ da. Trong chưa đầy một phút, cô đã giết hai người. Đã gửi hai anh em tội phạm đến cái chết của họ, và cô ấy thậm chí còn không ở trong cùng một phòng. Nó đơn giản đến mức cô gần như tin rằng mình chưa làm gì cả. Cho đến khi tờ báo ngày hôm sau nói với cô ấy điều ngược lại.

Cô đã thuê một văn phòng trống trong tòa nhà đối diện với Sakura TV vài tuần trước khi gửi băng cho họ. Với chiếc tivi là vật dụng duy nhất, Misa đợi đồng hồ đếm ngược đến thời gian đã định.

Trong khi chờ đợi, Misa bắt đầu tự hỏi liệu cô ấy có thể thực sự hoàn thành kế hoạch của mình hay không. Giết vài tên tội phạm là một chuyện, nhưng để hiểu rõ quan điểm của mình tối nay, cô sẽ phải làm nhiều hơn thế. Giết những người không nhất thiết là xấu xa trong mắt công lý.

Cô lắc đầu để xua đi những nghi ngờ. Những người này là xấu xa trong mắt Kira. Họ vu khống và bôi nhọ ông. Gọi anh ta là một con quái vật, và bóp méo tầm nhìn của anh ta. Hình phạt của họ sẽ là xứng đáng. Và cái chết của họ sẽ không vô ích. Đó là một phần của kế hoạch lớn hơn.

Và khi đoạn băng cuối cùng cũng bắt đầu phát, Misa nhận thấy nỗi sợ hãi của cô dần dần được thay thế bằng một cảm giác tê liệt kỳ lạ lan khắp cơ thể cô. Viết tên của Hibima xuống hầu như không khiến cô giật mình, và giết người bình luận thứ hai thậm chí không khiến cô nhíu mày. Họ thậm chí còn không có trên màn hình, nhưng từ nhận xét giật mình của phóng viên Sakura TV, cả hai đều chết ngay khi cô ấy muốn.

Death Note khiến việc giết chóc trở nên rất gọn gàng. Vì vậy, rất sạch sẽ. Nó gần như được an ủi.

Khi lắng nghe giọng nói bị cắt xén của chính mình giải thích "Kira" muốn làm việc với cảnh sát như thế nào, Misa nhận thấy có chuyển động phía trước nhà ga. Đi đến cửa sổ nhuộm màu, cô phát hiện một người đàn ông bên ngoài cửa của tòa nhà, đập vào kính.

Thật là mỉa mai, cô nghĩ. Cô thực sự không muốn giết một cảnh sát. Cô ấy tin rằng họ là người tốt, chỉ là họ đang mắc sai lầm. Tuy nhiên, người đàn ông này sẽ cung cấp cho cô bằng chứng mà cô cần khi gặp Kira thật. Anh ta phải là vật hy sinh.

Nhưng khi Misa đặt chiếc bút xuống cuốn Death Note của mình, cô ấy đã do dự. Người đàn ông này ở ngay trước mặt cô. Cô sẽ nhìn anh chết. Cô không thể giả vờ rằng không phải cô đã làm việc đó. Cô phải thừa nhận với bản thân rằng cô thực sự đã đi xa đến mức này và không còn đường để quay lại.

Không quay đầu lại chút nào.

Misa cắn chặt môi đến bật máu. Bụng cô đột nhiên quặn lên đến mức chân cô hơi lắc lư, cảm giác buồn nôn gần như lấn át cô. Misa đứng vững, dựa vào khung cửa sổ. Nước mắt trào ra, và cô hít một hơi thật sâu, sụt sịt.

"Misa xin lỗi," cô thì thầm.

Và cây bút của cô ấy bắt đầu chuyển động.

Ukita Hirokazu.

**P/s**

Từ trước đến giờ mình hay dịch 1 chap truyện 3k-4k từ rồi chia ra làm 4 chương truyện, đăng ngày 1-2 chương/ngày tùy số lượng chap truyện để đảm bảo lượt vote và lượt view. Vì VD mình đăng chương 6,7,8,9 cùng lúc thì mọi người chỉ vote chương 9 thôi

Bây h mình dịch dư ra tầm 2 chap truyện rồi thì các bạn thích cách nào hơn?

- 1 là mình sẽ giữ nguyên cách đăng cũ 1-2 chương/ngày.

- 2 là mình đăng hết luôn nhưng mấy bồ phải vote hết các chap luôn nhé =))))

Mọi người comment ý kiến nhé

Cảm ơn các bạn ahn0610 , shmily707 , fallinya_ , lynk_lll vì đã bình chọn để ủng hộ bản dịch

Bình chọn nếu bạn thích câu chuyện và để tạo động lực cho mình nhé

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro