🎮✩°。 9 mối liên hệ giữa đời sống và trò chơi điện tử 。°✩🎮 (2)
4. Trước cơn nghiện mới
Trước khi cùng mẹ chuyển nhà đến thành phố L, Đường Kí Minh đã biết mùa đông ở thành phố L rất lạnh, nhưng khi đến rồi mới hay cũng đến thế thôi.
Y vừa xuống xe đã quen với nhiệt độ thấp cuối tháng 11, điều không quen chính là sự phản kháng đột ngột của Hứa Vị Trần.
Hứa Vị Trần không còn bám người như kỳ nghỉ hè nữa, cả người hắn trở nên đầy gai nhọn, nổi đóa nói với Đường Kí Minh rằng mình đã nghe những gì Đường Kí Minh nói với mẹ, rồi mắng y thảo mai, giả vờ giả vịt. Đường Kí Minh cũng không biết mình bị làm sao mà lại bị ánh mắt lạnh lùng của Hứa Vị Trần kích động, hiếm khi nổi giận rồi tranh cãi vài câu với hắn.
Kể đến trói buộc đạo đức và ngụy biện hiển nhiên Hứa Vị Trần không thể bì với Đường Kí Minh. Hắn bị Đường Kí Minh chọc tức đỏ cả mắt, tháo đồ đạc bày ra đầy nhà như để trút giận. Đường Kí Minh cố tình cười nhạo Hứa Vị Trần chưa trưởng thành, vậy là hắn lập tức rơi vào bẫy của y, cố gắng giả vờ trưởng thành, hợp tác với Đường Kí Minh diễn trước mặt mẹ, duy trì sự hoà bình ngoài mặt.
Ngày mưa tuyết, Đường Kí Minh cũng nhanh chóng thành công làm Hứa Vị Trần ngồi xe mình đi học. Ngặt nỗi Hứa Vị Trần vẫn chưa nguôi giận, khi ở riêng hắn vẫn bơ Đường Kí Minh và không bám lấy y nữa.
"Hứa Vị Trần rất phiền" là lời do Đường Kí Minh tự nói, y sẽ không hối hận, mặc dù y thừa nhận rằng so với Hứa Vị Trần ghét mình thì Hứa Vị Trần dựa dẫm vào mình quá mức vẫn tốt hơn một chút.
Sau khi nhập học, Đường Kí Minh vẫn thích nghi nhanh chóng như cũ, thay đổi thành phố và trường học không ảnh hưởng đến chuyện y nhận được giấy báo trúng tuyển nằm trong mục tiêu của mình. Thế giới thực gần như vẫn giống như trước, nhàm chán đơn điệu, chẳng có gì mới mẻ. Có lẽ chỉ ngoại trừ Hứa Vị Trần.
Đường Kí Minh không hay gặp Hứa Vị Trần ở trường. Hắn thích tụ tập với một nhóm mọt sách, không nhiệt tình với ai nhưng vẫn tính là khách sáo. Mấy lần Đường Kí Minh nghe tên của Hứa Vị Trần được nhắc đến, nói người nọ người kia thích Hứa Vị Trần, nhưng sợ bị Hứa Vị Trần sỉ nhục nên mãi mà không dám rủ hắn đi chơi.
Đường Kí Minh nghe mà buồn cười, y cảm thấy thái độ của Hứa Vị Trần đối với người khác tệ đến đâu cũng không so được với mình. Bởi vì Hứa Vị Trần tính tình trẻ con, cùng lắm là thờ ơ với người khác thôi, chứ với Đường Kí Minh thì đã đến ngưỡng căm phẫn. Dù vậy Đường Kí Minh không muốn thảo luận về Hứa Vị Trần, cũng không bao giờ tiếp lời.
Vào giữa tháng 12, mối quan hệ giữa Đường Kí Minh và Hứa Vị Trần cuối cùng cũng có chút dấu hiệu dịu đi.
Thoạt đầu là sáng sớm hôm đó, mẹ bảo Đường Kí Minh: "Hôm nay là ngày giỗ của ba Vị Trần, đừng về nhà trước mà không đợi Hứa Vị Trần đó nghe."
Sau giờ học, Đường Kí Minh lái xe theo sau Hứa Vị Trần, định tìm lý do bảo hắn lên xe, đúng lúc thấy Hứa Vị Trần vác đàn té ngã một cái. Trông có vẻ hắn ngã rất nặng, Đường Kí Minh liền dừng xe đi qua xem.
Hứa Vị Trần ngồi dưới đất, vội vàng kiểm tra đàn cello, nghe thấy Đường Kí Minh gọi mình mới ngẩng đầu lên. Đối với người Châu Á, màu mắt Hứa Vị Trần rất nhạt, giống như một loại hổ phách hiếm có, khuôn mặt vô cảm, khóe môi chùng xuống, hắn ôm hộp đàn, thoạt trông chật vật một cách vô cớ.
Đường Kí Minh im lặng lau sạch bụi bẩn trên đầu gối và người Hứa Vị Trần, sau đấy đỡ hắn lên xe. Đóng cửa xong mà Hứa Vị Trần vẫn không nhúc nhích, Đường Kí Minh bất lực nghiêng qua định thắt dây an toàn cho hắn, nhưng tay lại đột nhiên bị hắn nắm lấy.
Tay Hứa Vị Trần rất lạnh, đè chặt mu bàn tay của Đường Kí Minh, như sợ y sẽ rút tay về. Hắn vùi mặt vào lòng bàn tay của Đường Kí Minh, hai má vừa lạnh vừa mịn, lại rất mềm mại, lông mi lướt qua ngón tay, luồng khí nóng phả vào lòng bàn tay y, giống như một con thú nhỏ cả người đầy gai nhưng rất cần được ôm. Thật sự không tìm được ai khác để ôm, đành phải bịt mũi ôm Đường Kí Minh, sau khi dùng xong lại nhanh chóng vứt bỏ.
Đường Kí Minh rất khó để quên được khoảnh khắc này, sau này y đã nghĩ đến rất nhiều lần, suy đoán cảm giác của Hứa Vị Trần đối với mình lúc đó như đánh một canh bạc.
Chỉ là lúc đó Đường Kí Minh chỉ muốn Hứa Vị Trần sau này đừng cãi nhau với mình nữa. Xấu tính cũng được, sai sử y cũng kệ, y không muốn tiếp tục cuộc chiến vô nghĩa này với Hứa Vị Trần nữa đâu.
Khi mới định cư ở thành phố L, máy tính của Đường Kí Minh đã bị hỏng trong quá trình chuyển nhà, y tìm người sửa hai lần mà không được, cuối cùng vẫn phải thay card đồ họa.
Ban đêm lúc chơi game, đôi khi y sẽ nghe thấy Hứa Vị Trần luyện đàn cello. Một ngày nọ, y đang chơi《Shadow of the Colossus》, khi đánh bại bức tượng khổng lồ thứ năm, có một dạo Đường Kí Minh cho rằng tiếng đàn của Hứa Vị Trần là một phần nhạc nền, khi đánh bại bức tượng khổng lồ thứ sáu, Hứa Vị Trần chạy ầm ầm lên cầu thang, sừng sộ gọi y ăn cơm.
《Shadow of the Colossus》 là con game yêu thích nhất của Đường Kí Minh để mở màn vào mùa đông.
5. Lựa chọn và kết quả
Trước buổi prom tốt nghiệp cấp ba, Đường Kí Minh nhận được lời mời từ rất nhiều người, đối tượng có cả nam lẫn nữ. Trong đó có một cậu trai tên là Norton nhờ cả CLB giao hưởng của trường hỗ trợ tấu nhạc.
Hứa Vị Trần cũng ở trong số những người diễn tấu, ôm đàn cello hai mắt mở to mỉm cười như không, như thể đang xem kịch hay.
Đường Kí Minh muốn kết thúc trò hề này nhưng cũng không có ai mà y muốn mời, vừa hay Lindsay, một cô gái có quan hệ khá tốt cũng đến hỏi y muốn đi prom cùng hay không, thế là y bèn đồng ý.
Ban đầu Đường Kí Minh cảm thấy khó hiểu khi Hứa Vị Trần cứ lần lữ mãi không tìm bạn nhảy, rồi còn vì thế mà nổi nóng hết lần này đến lần khác. Bởi vì chỉ cần Hứa Vị Trần chịu mở lời, Đường Kí Minh nghi rằng sẽ không có cô gái nào từ chối hắn. Mãi cho đến khi Hứa Vị Trần đột nhiên come out với y trên hành lang bên ngoài buổi prom, Đường Kí Minh mới chợt hiểu ra.
Hứa Vị Trần come out mà cũng ích kỉ, chẳng buồn cân nhắc liệu Đường Kí Minh có muốn biết bí mật của mình hay không.
Sau khi giải tỏa xong, Hứa Vị Trần trở nên rất tủi thân, đứng lẻ loi bên cửa sổ, bảo mình ghen tị với Norton, không chịu quay lại prom, thái độ không tốt với Đường Kí Minh, nhưng trông có vẻ như hắn mới là người bị bắt nạt.
Đường Kí Minh cảm thấy Hứa Vị Trần thẳng thừng nói "muốn khiêu vũ với con trai" vừa buồn cười lại vừa đáng thương, y không suy nghĩ quá nhiều đã mở miệng hỏi Hứa Vị Trần khiêu vũ không, còn nhanh cả lúc đồng ý sẽ làm bạn nhảy của Lindsay.
Hứa Vị Trần như bị Đường Kí Minh làm cho giật mình, không nói câu nào, Đường Kí Minh dứt khoát kéo cánh tay dẫn hắn ra phía sau phòng chứa đồ.
Hứa Vị Trần bị quáng gà nặng, ánh mắt không có tiêu cự, hắn khiêu vũ một cách cứng ngắc và phục tùng, tay hắn còn lạnh hơn cả Đường Kí Minh, có khi áp sát người Đường Kí Minh, có khi lại cách nhau một khoảng. Hắn hiếm khi ngoan ngoãn và ngơ ngác như vậy, như sợ nếu mình không đủ ngoan thì Đường Kí Minh sẽ hối hận.
Khiêu vũ chẳng bao lâu, Hứa Vị Trần mím môi, như đang căng thẳng mà cũng như đang ngại ngùng. Hắn nắm chặt tay Đường Kí Minh hơn, Đường Kí Minh phát hiện Hứa Vị Trần đang đỏ mặt.
Khi đó, tim Đường Kí Minh hơi nảy lên, lý trí và sự đề phòng đột nhiên trỗi dậy, y bình tĩnh nhận ra nếu đây là điềm báo cho thấy Hứa Vị Trần có cảm tình với mình thì y nên dập tắt ngay lập tức, bởi vì y và Hứa Vị Trần không có khả năng, thói quen của y là không bao giờ cho người ta ảo tưởng.
—— Có lẽ mời Hứa Vị Trần khiêu vũ là sai lầm.
May mắn thay, Lindsay đã sửa váy xong rồi bước ra gọi tên y, Đường Kí Minh liền thuận theo đó mà buông tay ra, sau đó còn vỗ vai Hứa Vị Trần, phủi sạch quan hệ rồi vạch rõ giới hạn.
Vừa rời khỏi hành lang tối tăm, bước vào prom ồn ào náo nhiệt, Đường Kí Minh vẫn cảm thấy may mắn, cho rằng mình đã làm đúng, tuy nhiên không lâu sau, y bắt đầu nghĩ về vẻ mặt của Hứa Vị Trần.
Y tự hỏi có phải Hứa Vị Trần rất thất vọng không, phải chăng ít nhất y nên hoàn thành điệu nhảy. Hứa Vị Trần có tức giận, sau đó kéo bừa người ở gần đó nhảy tiếp không?
Khuôn mặt của Hứa Vị Trần sinh động hơn bất kỳ hiệu ứng game nào, lỡ như có người khiêu vũ với em ấy sau phòng chứa đồ, lợi dụng lúc em ấy đang bơ vơ mà chiếm lấy rồi lừa dối em ấy cả về thể xác lẫn tình cảm thì sao đây.
Đường Kí Minh cảm thấy mình quá bốc đồng, Hứa Vị Trần đã nói bí mật cho mình biết, mình không nên bỏ đi nhanh như vậy. Nhưng lúc đó vẫn không thẹn với lòng, tin chắc rằng cùng lắm là bản thân hơi hơi muốn bảo vệ Hứa Vị Trần vậy thôi, dẫu sao thì Hứa Vị Trần xinh đẹp quá đáng, đã vậy còn dễ lừa dễ dỗ lại dễ tin.
Hôm ấy, Đường Kí Minh không khỏi nhìn về phía cửa dẫn ra thông hành lang, trông thấy Vu Mộng Nguyệt và Hứa Vị Trần cùng rời khỏi prom bằng xe ô tô ngồi mới yên tâm.
Sau buổi prom, Đường Kí Minh tìm được công việc thực tập tại một công ty phần mềm trong thành phố. Y thuê phòng cạnh công ty, làm việc các ngày trong tuần, về nhà vào cuối tuần, cho đến khi học kỳ bắt đầu.
Một lần nọ khi về nhà trong kì thực tập, tình cờ lên lầu lấy đàn violon cho Hứa Vị Trần, Đường Kí Minh trông thấy gáy sách quen mắt trên kệ sách của Hứa Vị Trần. Y lấy ra xem thử thì nhận ra đó là cuốn artbook tranh gốc trong game mà y muốn mua ở thành phố L năm ngoái. Khi ấy, Hứa Vị Trần cũng có mặt ở nhà sách, hỏi y "Anh định mua à?" Đường Kí Minh đặt cuốn sách lại, Hứa Vị Trần lầu bầu phía sau y: "Không mua mà xem lâu thế à."
Các trang bên trong của cuốn artbook không biết bị ai xé tứ tung, nhưng có lẽ không mạnh tay nên chưa bị xé nát.
Đường Kí Minh nhớ ra, vào cái đêm y mới chuyển đến từ thành phố C, Hứa Vị Trần cãi nhau với y, y hỏi Hứa Vị Trần, "Hôm đó cậu đến tìm tôi à? Có chuyện gì vậy?", vốn muốn đổi chủ đề chọc giận Hứa Vị Trần, câu hỏi bị trì hoãn một năm rưỡi đã được giải đáp ngay lúc này.
Thoạt đầu Đường Kí Minh cũng không nghĩ nhiều, y vuốt phẳng một trang trong đó rồi đóng cuốn artbook lại, lấy đàn của Hứa Vị Trần xuống lầu, Hứa Vị Trần nằm trên sô pha, lười biếng đến độ không thèm nhúc nhích, hỏi y: "Anh lấy đàn sao mà lâu thế?"
Y đột nhiên lên kế hoạch lộ trình đến nhà sách của Hứa Vị Trần trong đầu.
Đi bộ đến ga mất mười lăm phút, ngồi xe khoảng mười phút rồi xuống xe đi bộ tầm bảy đến tám phút. Y đoán tại sao Hứa Vị Trần mua artbook cho mình, muốn nhận được phản hồi hay lời cảm ơn thế nào. Y thừa nhận một năm trước mình đã để vụt mất một Hứa Vị Trần không có ý thức ranh giới nhưng quan tâm và không ghét y, một Hứa Vị Trần cực kỳ không biết điều nhưng lại dựa dẫm vào y. Đường Kí Minh chưa từng hối hận, y chấp nhận tất cả sự thật, không lãng phí thời gian và cảm xúc vào chuyện đã qua, chỉ nghĩ đến "nếu như" trong vấn đề này.
Đại học năm nhất, Đường Kí Minh vui vẻ nhận lời ủy thác của mẹ và Lý Văn Tâm, sắm vai một người anh chuẩn mực, đúng giờ gọi điện hỏi thăm Hứa Vị Trần, đôi khi hắn nghe máy kịp thời, đôi khi lại trả lời rất chậm.
Đường Kí Minh muốn gọi điện cho Hứa Vị Trần vào sáng Chủ nhật, bởi vì sau khi bị đánh thức hắn nhất định sẽ nghe máy, nổi quạu trách móc Đường Kí Minh, sau đó chưa nói được mấy câu đã thiếp đi. Mỗi lần như thế Đường Kí Minh không khỏi nghĩ ngợi, nếu khi đó Hứa Vị Trần tặng mình artbook còn mình thì nhận lấy rồi cảm ơn Hứa Vị Trần thì thái độ của Hứa Vị Trần đối với mình bây giờ có thể tốt hơn không.
Trong những năm đứt quãng lên giường với Hứa Vị Trần, Đường Kí Minh nhớ lại hết thảy những gì mình đã có với Hứa Vị Trần, nhớ lại mình hết lần này đến lần khác đưa ra lựa chọn sai lầm, dường như lần nào cũng có khả năng đảo ngược kết quả, nhưng vì khi đối mặt với Hứa Vị Trần lại không giống với những việc khác, y rất dễ trở nên thiếu lý trí nên hiếm khi làm điều đúng đắn.
Đường Kí Minh cho rằng một vài lựa chọn đúng đắn của mình là:
1. Thuyết phục Hứa Vị Trần vào cùng trường đại học với mình;
2. Thuyết phục Hứa Vị Trần nộp đơn xin ở cùng phòng ký túc xá với mình;
3. Đồng ý kịp thời yêu cầu của Hứa Vị Trần.
6. Thời kỳ lạc lối và dựa dẫm dữ dội
Vào đầu mùa đông năm nhất, Lý Văn Tâm đã nhờ Đường Kí Minh thuyết phục Hứa Vị Trần nộp đơn vào trường Đại học L.
Lý Văn Tâm không biết về xu hướng tình dục của Hứa Vị Trần, tưởng rằng hắn không muốn ở cạnh bà. Nhưng Đường Kí Minh nghi rằng Hứa Vị Trần muốn đi xa nhà để tiện hơn trong việc phát triển đời sống tình cảm.
Đường Kí Minh không coi mình là người bảo vệ Hứa Vị Trần —— mối quan hệ giữa họ rõ ràng chưa tiến triển đến mức đó —— chẳng qua là do Hứa Vị Trần thiếu cảnh giác, mối quan hệ khắng khít giữa hai mẹ, cộng thêm việc đúng lúc được Hứa Vị Trần tiết lộ bí mật.
Cũng may Hứa Vị Trần thực sự rất dễ lừa, Đường Kí Minh chỉ dọa xíu, hắn đã nộp đơn và suôn sẻ trúng tuyển.
Sau khi nhập học tại Đại học L, một khoảng thời gian, Hứa Vị Trần trở thành khách quen của các buổi party.
Bạn cùng phòng của Đường Kí Minh, Phạm Gia Tuần thường chạm mặt Hứa Vị Trần. Anh ta kể với Đường Kí Minh, Hứa Vị Trần lần nào cũng bị bạn cùng phòng xem như tay yểm trợ và vé vào cửa, tham gia rất nhiều party, nhưng không uống nhiều.
Ban đầu, Đường Kí Minh cho rằng đây là cuộc sống đại học mà Hứa Vị Trần đã chọn, chỉ thỉnh thoảng đến ký túc xá của Hứa Vị Trần thăm, hỏi xem có cần giúp đỡ gì không, chứ không có ý định can thiệp. Nhưng một đêm, khi đang viết bài luận trong thư viện, Đường Kí Minh nhận được một bức ảnh từ Phạm Gia Tuần.
Trong party, Hứa Vị Trần đang đứng dưới một chiếc đèn tường với Marshall, một tay chơi mà Đường Kí Minh cũng biết.
Marshall đang khoác tay lên vai Hứa Vị Trần, cúi đầu nói chuyện với hắn, chỉ cần sát hơn chút nữa là có thể hôn hắn. Hứa Vị Trần dửng dưng, ngón tay thon dài cầm lon bia, nhưng cũng không kháng cự.
Đường Kí Minh chưa từng thấy Hứa Vị Trần thân thiết với ai như vậy, nhìn chằm chằm mặt của Hứa Vị Trần trên màn hình điện thoại, trong chốc lát dường như không nghĩ được gì, không có phản ứng.
Phạm Gia Tuần lại nhắn: 【 Marshall tìm được con mồi mới rồi. 】
Đường Kí Minh suy nghĩ, rồi hỏi Phạm Gia Tuần: 【 Hứa Vị Trần say chưa? 】
Phạm Gia Tuần không trả lời ngay, Đường Kí Minh gọi cho Hứa Vị Trần hai lần, nhưng hắn không bắt máy. Y không biết Hứa Vị Trần đang bận gì, chỉ cảm thấy dù muốn yêu thì ít nhất Marshall không phải là đối tượng tốt.
【 Marshall rót vodka cho cậu ấy uống rồi. 】 Tin nhắn của Phạm Gia Tuần cuối cùng cũng đến, lại hỏi: 【 Cần tao đưa cậu ấy về không? Họ vẫn đang nói chuyện đấy, tao thấy Hứa Vị Trần có vẻ không thích lắm. 】
Đường Kí Minh hỏi Phạm Gia Tuần địa chỉ của party.
Từ thư viện đến địa điểm tổ chức party chỉ mất vài phút lái xe. Tốc độ giới hạn trên đường rất thấp nên Đường Kí Minh không thể chạy nhanh, bàn tay của Marshall trên vai Hứa Vị Trân luôn lóe lên trước mắt.
Kể từ buổi prom, họ gần như không có tiếp xúc thân thể, vì Đường Kí Minh luôn giữ khoảng cách đúng mực với Hứa Vị Trần. Lần đầu y nhận ra, một ngày nào đó Hứa Vị Trần có thể dựa dẫm vào người khác nhiều hơn mình. Bí mật đi mua món quà mà đối phương muốn, không nổi giận khi nhận điện thoại vào buổi sáng, thậm chí là thức dậy cùng nhau. Y hy vọng đó không phải là Marshall.
Đường Kí Minh đỗ xe bên đường, đi về phía ngôi nhà, chạm mặt Hứa Vị Trần và Marshall. Hai người giằng co đi đến trước mặt Đường Kí Minh, Hứa Vị Trần nhận ra y, lông mày đang cau đột nhiên giãn ra, trông có vẻ nhẹ nhõm, dáng vẻ đáng thương đang cần cứu tinh.
Đường Kí Minh giải cứu Hứa Vị Trần khỏi Marshall, Hứa Vị Trần không cảm ơn. Đường Kí Minh đi trước, hắn không thấy rõ đường, bước đi chệnh choạng. Đường Kí Minh nhìn không nổi nữa nên dìu hắn.
Tay áo Hứa Vị Trần bị xắn lên, Đường Kí Minh nắm xương cổ tay của hắn, cổ tay hắn lạnh lẽo và mảnh khảnh, như thể chỉ cần hơi mạnh tay là có thể bẻ gãy. Hắn gần như ôm lấy Đường Kí Minh, tóc cọ vào cằm y, mùi rượu trên người lan tỏa trong không khí, lời nói đã trở nên ậm ờ.
Dưới ánh đèn tối tăm, Đường Kí Minh cúi đầu nhìn hàng mi của Hứa Vị Trần, còn thấy cả gò má mịn màng và đôi môi đỏ mọng. Y cảm thấy Hứa Vị Trần bướng bỉnh, nhưng không còn cho rằng đón đưa và chăm sóc hắn là chuyện phiền phức nữa, bướng bỉnh cũng không phải là tính cách xấu.
Không lâu sau, Đường Kí Minh đã không còn phủ nhận, gần như xem Hứa Vị Trần là một trách nhiệm, dưới sự gợi ý của Đường Kí Minh, họ đã xin vào cùng phòng ký túc xá.
Đường Kí Minh có lý do: Hứa Vị Trần thường không biết mình đang làm gì, dễ bị tổn thương, không thể rời khỏi sự chăm sóc của Đường Kí Minh, và còn vì gia đình, họ là bạn và người nhà thân thiết không thể tránh mặt nhau lâu.
Trong một năm rưỡi chăm sóc Hứa Vị Trần không liên tục, Đường Kí Minh và một vài bạn học cùng chí hướng đa tạo ra nguyên mẫu trò chơi đầu tiên của Sphinx.
Bởi vì Hứa Vị Trần thường xuyên mặc đồ ngủ ra khu vực nghỉ ngơi chật hẹp để uống nước nên một trong những người cộng tác, Ngưỡng Trữ đã chú ý đến hắn, nhiều lần hỏi Đường Kí Minh: "Cho tôi thông tin liên lạc của Hứa Vị Trần được không?"
Ban đầu Đường Kí Minh không nghĩ Ngưỡng Trữ là kẻ dâm ô, cơ mà sau nhiều lần cân nhắc y vẫn không đồng ý, cho đến khi Hứa Vị Trần come out, Đường Kí Minh mới nhắc đến việc này với Hứa Vị Trần tại khách sạn nghỉ dưỡng trượt tuyết.
Nghe thì có vẻ Hứa Vị Trần rất muốn tìm bạn trai, nhưng khi Đường Kí Minh hỏi hắn có muốn làm quen với Ngưỡng Trữ không, hắn lại nổi điên với y.
Trong mấy ngày đó, Hứa Vị Trần bị Lý Văn Tâm đuổi ra khỏi nhà, gầy đi rất nhiều.
Hắn không muốn ăn cơm, uống nước cũng phải dựa vào vai Đường Kí Minh. Hứa Vị Trần vốn thích dùng sữa tắm có hương bạc hà, nhưng không lâu sau đã bị thấm đẫm mùi của đồ vệ sinh cá nhân từ nhà Đường Kí Minh, sau đó lại biến thành mùi của khách sạn nghỉ dưỡng trượt tuyết. Hắn áp mặt vào ngực Đường Kí Minh, dáng vẻ yếu ớt, ủ rũ hỏi y: "Sau này không cho tôi về nhà luôn thì phải làm sao, tôi sắp phải lang thang trong tuyết rồi."
Đường Kí Minh định nói là không đến nỗi đó, mình sẽ chăm sóc hắn, nhưng thực tế Hứa Vị Trần chỉ lẩm bẩm một mình: "Biết vậy đã không nói với bà ấy, tết nhất mà lại."
Trước khi hậm hực với Đường Kí Minh vì chuyện của Ngưỡng Trữ, Hứa Vị Trần vốn đang rất vui vẻ.
Vì Đường Kí Minh thắng tiền trong sòng bạc khách sạn, mua cho hắn một chiếc kẹp cà vạt kim cương, còn nhận ra một đạo lý, khi ở bên cạnh một số người, dù là ai đều có thể tự nguyện nhảy vào cái bẫy của chủ nghĩa tiêu dùng.
Y cũng chơi vài trò chơi nhỏ với Hứa Vị Trần ở phòng giải trí, Hứa Vị Trần chơi không giỏi, nhưng tự dưng lại cảm thấy thân thiết với y, giống như đã hình thành một sự phụ thuộc sâu sắc với y, mà Đường Kí Minh cũng không bài xích việc này.
Bởi vì Đường Kí Minh nói sai, nên Hứa Vị Trần sôi máu xuống lầu thuê phòng mới, bản thân Đường Kí Minh cũng ngủ không ngon. Cũng may Hứa Vị Trần nguôi giận rất nhanh, hôm sau đã khôi phục thái độ trước đó.
Trước khi Đường Kí Minh bắt đầu thực sự tìm kiếm đầu tư, y đã ngừng hợp tác với Ngưỡng Trữ.
Nguyên nhân là Ngưỡng Trữ đã tạo một mô hình nhân vật trong game, Đường Kí Minh chỉ nhìn qua một cái là biết gã lấy Hứa Vị Trần làm nguyên mẫu. Nhân vật là một người ông chủ quán bar, tán tỉnh tất cả khách hàng.
Theo một đối tác khác là Lewis, trong mấy năm quen biết, đây là lần duy nhất anh thấy Đường Kí Minh nổi giận. Đường Kí Minh có quan điểm khác hẳn, tự nhận mình vẫn khá lý trí, giải quyết vấn đề tiếp theo một cách hợp lý.
Ngày mà Hứa Vị Trần đề xuất đầu tư, thực sự là một ngày không thuận lợi với Đường Kí Minh.
Một nhà đầu tư đã hẹn gặp không đến như đã hẹn, buổi thuyết trình dự kiến vào ngày hôm sau đã bị hủy. Sợ rằng các đồng nghiệp sẽ cảm thấy mờ mịt về triển vọng công ty nên y chưa nói với ai, cũng không nghe điện thoại, ở trong phòng viết code.
Nếu không phải vì Hứa Vị Trần nhận được tin nhắn quấy rối Ngưỡng Trữ, xô cửa giận dữ với y, có lẽ Đường Kí Minh sẽ ở trong phòng cả đêm.
Đó cũng là lần đầu tiên Đường Kí Minh đưa Hứa Vị Trần đến công viên hữu nghị ven hồ.
Hứa Vị Trần mặc áo hoodie sáng màu, như một đứa trẻ ngồi trên ghế dài, cùng Đường Kí Minh nhìn ra mặt hồ đen sâu thẳm, ngây thơ nói với y rằng, ba hắn để lại cho hắn một khoản tiền, có thể dùng để đầu tư vào trò chơi của họ.
Thoạt đầu Đường Kí Minh có chút hiểu lầm, bởi vì số tiền Hứa Vị Trần định cho y là di sản của ba, nếu chỉ xem Đường Kí Minh là bạn bình thường thì hẳn sẽ không làm như vậy. Nhưng sự hiểu lầm đã không kéo dài lâu, y nhanh chóng xác định rằng Hứa Vị Trần chỉ nghĩ đơn giản —— mối quan hệ của họ rất tốt, vừa hay Hứa Vị Trần có số tiền này, vậy nên Đường Kí Minh có thể lấy.
Y tất nhiên đã từ chối đầu tư của Hứa Vị Trần, nhưng trên đường trở về từ công viên, Đường Kí Minh nhận ra tâm trạng của mình đã trở nên thoải mái hơn trước một chút. Những mây mù do thất bại mang lại không còn nặng nề nữa, và sự tự tin bỗng tăng lên một xíu.
Khi tìm kiếm đầu tư, Đường Kí Minh đã gặp tổng cộng 14 nhà đầu tư mạo hiểm, thuyết trình 23 buổi, nhận được 8 đề xuất dự kiến. Trong số đó, có hai đề xuất có số tiền cao hơn chi phiếu của ba, nhưng nhưng điều kiện khá khắt khe, nên Đường Kí Minh không đồng ý.
Có lẽ sự tin tưởng của Hứa Vị Trần đã mang lại may mắn cho Đường Kí Minh, không lâu sau đó, y đã nhận được khoản đầu tư phù hợp đầu tiên.
Từ đó, công viên hữu nghị ven hồ đã trở thành nơi mà Đường Kí Minh thường xuyên đến nhất, bên cạnh công ty và trường học. Buổi tối sau khi tan làm, Đường Kí Minh sẽ đến công viên đi dạo, thời gian thường rất muộn, bãi cỏ và ghế dài không còn người đi bộ.
Trước khi trò chơi phát hành, Đường Kí Minh ngồi nghỉ ngơi trên chiếc ghế dài mà y và Hứa Vị Trần từng ngồi, cất tờ séc từ ba, suy nghĩ về tương lai mà mình không làm cho Hứa Vị Trần thất vọng.
7. Nghiện và không thể cai
Đường Kí Minh gặp Alice khi cô vừa tốt nghiệp học viện kinh doanh. Cô là con gái của nhà đầu tư James, xinh đẹp, cao ráo và hiểu biết.
James mời Đường Kí Minh đi dự một số bữa tiệc cùng Alice, công ty của y cũng tổ chức các buổi gặp mặt và cũng mời cô tham dự.
Alice không có chủ đề để nói với các nhân viên khác trong công ty, nên Đường Kí Minh để ý và thường ở bên cạnh cô. Tính cách và cử chỉ của Alice khiến Đường Kí Minh nghĩ đến mẹ mình, Lâm Nhã Quân, nên trò chuyện với cô dễ dàng hơn với những người khác, hai người nhanh chóng trở nên thân thiết.
Một cấp dưới tính tình khá cởi mở trong công ty đã hỏi Đường Kí Minh liệu có đang theo đuổi cô Alice không. Đường Kí Minh chưa bao giờ có tình cảm với phụ nữ, chưa từng hình dung về một cuộc sống gia đình trong tương lai, cũng tạm thời không biết đây có phải khởi đầu của quan hệ hay không, nên không vội phủ nhận.
Hai người đã quen nhau hơn hai tháng, qua lại rất lịch sự. Có lần, James đã muốn giới thiệu công ty của Đường Kí Minh với bạn bè nên đã gọi y dự tiệc tối cùng gia đình họ.
Trong bữa tiệc, Đường Kí Minh trò chuyện với Alice, nhớ lại những nhà đầu tư mà y đã gặp khi tìm kiếm đầu tư, khi nói đến một nhà đầu tư đã lớn tiếng trong ký túc xá của mình, y không khỏi nhắc đến Hứa Vị Trần.
Ban sáng, y vừa gặp Hứa Vị Trần. Y về ký túc xá lấy đồ, lúc chuẩn bị đi thì Hứa Vị Trần tan học về.
Bên ngoài đang mưa, Hứa Vị Trần không mang ô, đội mũi áo hoodie, tóc trên trán vẫn ướt. Khu vực công cộng không bật đèn, Hứa Vị Trần suýt va phải Đường Kí Minh, Đường Kí Minh ngửi thấy hơi ẩm trên người hắn.
"Sao không bật đèn vậy?" Hứa Vị Trần nắm cánh tay y, không vui rồi lắc lư nhè nhẹ, sau đó kéo Đường Kí Minh đến sửa máy tính giúp mình, làm Đường Kí Minh suýt trễ buổi tiệc.
Đường Kí Minh thừa nhận mình thích ở nơi khá tối với Hứa Vị Trần, nhưng không nghĩ rằng rằng thái độ của mình đã thay đổi khi nói về hắn. Alice nói những điều không đúng với thực tế một cách quả quyết, y thẳng thừng phủ nhận và chuyển chủ đề. Alice bảo muốn xem ảnh của Hứa Vị Trần, Đường Kí Minh lại nói sang chuyện thời tiết.
Chỉ có điều, vào đêm giao thừa, Hứa Vị Trần và Alice vẫn gặp nhau.
Khoảng thời gian đó, Đường Kí Minh đang chịu áp lực công việc rất lớn, đến khi bữa tiệc bắt đầu, y mới thoáng thư giãn đôi chút. Nhưng Hứa Vị Trần vừa xuất hiện đã chê đèn quá tối rồi rời đi ngay lập tức, dường như đã lấy đi chút nhẹ nhõm cuối cùng của Đường Kí Minh.
Alice đùa rằng Hứa Vị Trần xinh đẹp đã mang trái tim của Đường Kí Minh đi. Y không phủ nhận sự ủ rũ của mình liên quan đến Hứa Vị Trần, chỉ là không đồng ý sự thật lại trần trụi như lời cô nói.
Vào ngày đầu tiên của năm mới, y quay về ký túc xá để đón Hứa Vị Trần, hắn ngủ rất say, giống như tối qua đã tiệc tùng đến sáng ở một bữa tiệc khác, nhưng trên người không có mùi rượu, không biết đã ở cùng ai.
Đường Kí Minh hỏi nhưng hắn không chịu nói chi tiết.
Trên đường từ trường về nhà, Hứa Vị Trần rất kỳ lạ, tâm trạng cực kỳ tệ, lại hỏi Đường Kí Minh về Alice, cơ mà Đường Kí Minh đã nói dối một cách không cần thiết với Hứa Vị Trần.
Thực tế thì Đường Kí Minh đã nói dối vô số lần, chủ yếu là thời gian tập trung ở trường dòng St. Louis, để mua trò chơi, để sử dụng máy tính. Y nói dối không chút ngượng ngùng, từ quản lý ký túc xá, giáo viên đến ba mình. Chỉ cần đạt được mục đích, lời nói dối là sự thật của y vào thời điểm ấy.
Chỉ có hôm nay, Đường Kí Minh thoải mái lừa Hứa Vị Trần y và Alice có thể sẽ ở bên nhau trong tương lai, nhưng lời nói dối ấy lại không trở thành sự thật của y. Sau khi nói dối xong, y cảm nhận rõ ràng rằng mình và Alice thật ra không có khả năng, vậy nên liếc nhìn góc nghiêng của Hứa Vị Trần.
Hứa Vị Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe xong không có phản ứng gì, như thể không quan tâm, vài giờ sau lại bực bội nói với Đường Kí Minh rằng hắn muốn tìm người lên giường, muốn y làm bạn giường của hắn.
Ngay cả khi đưa ra yêu cầu như vậy, thái độ của Hứa Vị Trần cũng ngang ngược, khiến người ta cảm thấy hắn vừa tùy tiện nhưng cũng gấp gáp. Nếu không phải Đường Kí Minh thì có thể là người khác, không được thì thôi, đừng nghĩ lâu làm gì.
Trong những ngày cân nhắc, Đường Kí Minh cảm thấy mất phương hướng, vài lần muốn đổi tấm séc của ba, nhưng rồi lại nghĩ đến khuôn mặt thờ ơ của Hứa Vị Trần: "Tôi thực sự không nhịn được thì tìm đại một người cũng chẳng sao." Thành thử cuối cùng vẫn đồng ý.
Y tra cứu tài liệu, mua những vật dụng cần thiết, đặt một phòng suite sang trọng tại khách sạn trong thành phố, tăng ca để xử lý trước tất cả công việc cuối tuần, vào chiều tối thứ Sáu, y đến đón Hứa Vị Trần.
Vì gió lớn, Hứa Vị Trần mặc một chiếc áo khoác dày, vừa ngồi vào xe liền cởi ra. Chiếc áo len cashmere màu lạc đà khiến gò má hắn thêm trắng trẻo và xinh đẹp. Trông hắn rất căng thẳng, không nói một lời, tay đặt lên đầu gối, thỉnh thoảng lại đan vào nhau.
Chẳng lâu sau, Đường Kí Minh đã biết khi động tình Hứa Vị Trần hầu như rất ngoan. Cảm giác khi hôn người mình thích là như thế, hiện thực và cuộc sống có ý nghĩa khác biệt với trò chơi điện tử. Hứa Vị Trần hôn y, ôm y, khi run rẩy, lý trí của Đường Kí Minh chìm đắm trong sự thôi thúc và tình yêu, trong nỗi đau đặc quánh và hạnh phúc sâu thẳm, bởi giữa sự mù quáng, dối trá, hối tiếc, kết thúc không tốt đẹp, những lời cầu xin xấu xí của của ba, trên đường cao tốc dài đằng đẵng từ thành phố C đến thành phố L, giữa tất cả tiền lệ thất bại và lời cảnh báo không lặp lại sai lầm, y vẫn chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của Hứa Vị Trần.
Trong suốt đêm tuyệt vời bên Hứa Vị Trần đến sáng, điện thoại của Đường Kí Minh có tổng cộng 49 cuộc gọi nhỡ và 117 tin nhắn.
Hứa Vị Trần ngủ thiếp đi vào lúc 11 giờ rưỡi, Đường Kí Minh thấy gò má hắn ửng đỏ, đáng yêu vô cùng, không thể cưỡng lại bèn hôn hắn, phát hiện thân nhiệt của hắn cao hơn mình, liền gọi khách sạn mang nhiệt kế đến, đo ra Hứa Vị Trần quả thực bị sốt nhẹ.
Đường Kí Minh đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng lại không mang theo thuốc, đành phải lái xe ra thành phố tìm hiệu thuốc 24/7. Tổng cộng y đến đi hai hiệu thuốc, hiệu đầu tiên ngừng kinh doanh cách đây một tuần, nhưng bản đồ chưa được cập nhật, nên đã đến hiệu thứ hai xa hơn.
Khi trở về phòng, Hứa Vị Trần đã tỉnh. Đường Kí Minh ở ngoài suốt một tiếng đồng hồ, quần áo và người đều lạnh cóng, vốn không muốn lại gần Hứa Vị Trần, nhưng có lẽ do sốt đến mức hồ đồ, hắn không ngần ngại lại gần, sau đó nắm chặt lấy cổ áo y.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro