Chương 38: Cảm giác bất an

"Ha ha ha!"

Bỗng chốc, một tiếng cười lạnh lại điên cuồng vang lên. Tầm mắt Thuỷ Nguyệt bị di dời, chuyển qua nhìn người nói chuyện.

Người kia một thân quần áo trắng thuần, mái tóc trắng rũ xuống, dưới ánh trăng mang vẻ thánh khiết. Đôi mắt xanh như đại hải mở ra, đẹp đẽ nhưng lại bị vẩn đục bởi dục vọng.

"Thuỷ Nguyệt." Nàng ta câu môi nói ra cái tên này, ngay sau đó, một luồng khí màu đen trong người Killua bỗng phát ra, lấy khí thế không kịp bưng tai bắn về phía Feitan.

Nàng không kịp nghĩ nhiều vội vàng nhảy lên chắn trước người hắn, sau đó bị thứ đó bắn sượt qua tay, ăn mòn một tầng da.

Mùi máu tươi thoang thoảng trong không khí, thi thoảng vang lên vài tiếng lách tách của máu rơi xuống nền nhà.

Feitan mở to mắt, thô bạo hô to:

"Nguyệt!!"

"Không có việc gì." Nàng thuỳ mắt nhìn Feitan, thân thể bỗng nhiên phát ra một trận sáng nhỏ. Thân thể nhỏ bé dần dần phát sinh biến hoá. Từ độ cao 155cm thành 175 cm.

Cánh tay đang bị thương của nàng lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được lành lại.

"Sao lại..."

Kana kinh ngạc nhìn cánh tay của Thuỷ Nguyệt, vặn vẹo: "Ngươi lại tự lành vết thương?"

"Không sao." Nàng ta lại nở nụ cười:"Thứ này là chướng khí vô cùng độc hại, đã nhiễm rồi không phải nói lành là lành được. May mắn ta thông minh, biết trước ngươi sẽ chắn cho Feitan."

"Xuỳ." Nàng xuỳ một tiếng:"Không nghĩ tới ngươi đến sớm như thế."

Kana nghe lời này tự động chuyển thành không kịp phòng bị, đắc ý nhìn nàng:

"Sợ hãi? Muốn sống? Đừng mơ tưởng."

Thuỷ Nguyệt không muốn mở miệng nữa. Nàng cảm thấy đứa con gái kia vô cùng điên khùng. Tự cho là đúng và sự đắc ý vô căn cứ kia nữa.

"Cầu ta a." Kana lướt nhìn thoáng qua mọi người ở đây:"Cầu xin ta đi, ta sẽ tha thứ cho các ngươi."

"Phi!" Nobunaga nhổ nước bọt:"Cầu ngươi? Bị ảo à!"

Kana biến sắc, vặn vẹo nhìn hắn: "Ngu xuẩn!"

"Thần Minh đại nhân sắp đến đây rồi. Lúc đó các ngươi nhưng là sẽ chết đấy."

"Thần?" Kuroro cười lạnh:"Trên đời này làm gì có thần."

Nói đoạn, hắn liếc nhìn Thuỷ Nguyệt một cái.

Đúng vậy, thế giới này...không có thần. Lẽ nào...

"Hắn là ai?"

Nghe Kuroro hỏi, Kana đắc ý hừ một tiếng:

"Thần Minh đại nhân là người hoàn mỹ nhất trên đời này."

"Ta nhổ vào."

Uvogin vừa tỉnh dậy nghe lời này liền mở to mồm nói. Sau đó mới mộng bức nhìn nàng ta:

"Cái gì Tiếu Tiếu chuyên ảo tưởng đây mà?"

"..."

Con nhện cúi đầu nhìn chân.

"Kana..."

Gon, Killua và Kurapika kinh ngạc nhìn nàng ta.

"Hừ." Ánh mắt Kana đầy ghét bỏ:"Lúc trước các ngươi có tác dụng còn lấy lòng các ngươi một chút. Hiện tại ta đã có Thần Minh đại nhân chống lưng, các ngươi đã vô dụng."

"Ngươi---!"

Killua trừng mắt. Mà Gon và Kurapika không thể tin nhìn nàng ta.

"Kết giới." Kana búng tay, một đạo kết giới lập tức xuất hiện bảo hộ nàng ta.

Sau đó, quả cầu thuỷ tinh từ trong ngực bỗng dưng bay lên, dừng lại giữa không trung.

"Tầm Khí Cầu."

Thuỷ Nguyệt trầm giọng nói, sau đó sắc bén nhìn Kana:"Ngươi là ai?"

"Ta là Kana a."

Nghe câu trả lời đầy cợt nhả của nàng ta, Thuỷ Nguyệt khẽ nhíu mày. Yêu lực trong cơ thể điên cuồng xáo trộn khiến nàng miễn cưỡng nhịn xuống.

Chướng khí quỷ dị như vậy, đâu phải một con ma thú tầm thường có thể có? Quan trọng hơn là, loại yêu lực này cùng yêu lực của người kia...

Bên ngoài trời còn đổ mưa, sấm chớp nổ đùng đùng. Từng tia sét thô to như cột đình đánh xuống toà nhà, tạo ra từng vụ nổ kinh hoàng.

Nàng nhanh chóng tạo kết giới bảo vệ mọi người, trái tim bỗng nhiên thình thịch nhảy lên.

Cảm giác này...

Thứ cảm giác kinh hoàng này...

Lửa rất nhanh đã bén, trong chốc lát nhiệt độ đã tăng mạnh. Khắp nơi đều là lửa cháy mãnh liệt, ánh lửa bập bùng lên, che kín đôi mắt nàng.

Mà trong khoảnh khắc đó, một bóng người cường tráng dần dần xuất hiện trong ngọn lửa. Toàn thân giáp vàng loé lên, tiếng bước chân ngày càng gần, càng gần....

"Thần Minh đại nhân!"

"Kính Hoa ca ca!!!"

Hai người đồng loạt hô to.

Kana sung sướng nhìn Hoả Kính Hoa, thần sắc toát ra vẻ sùng bái và say mê. Còn Thuỷ Nguyệt, thần sắc nàng tái nhợt, cảm giác bất an kia bỗng chốc được chứng thực...

【Nguyệt Nhi, không phải phụ vương muốn con tránh xa Hoả Kính Hoa. Nhưng con còn nhỏ, còn chưa biết nhìn người.】

【Hoả Kính Hoa không đơn giản như con nghĩ đâu. Hắn rất tàn bạo và độc tài, những thứ con thấy chỉ là vẻ bề ngoài của hắn.】

Nàng trừng mắt nhìn Hoả Kính Hoa toàn thân khí chất tiêu điều và cuồng bạo đi đến. Đôi mắt đỏ rực của hắn thiếu đi ôn nhu, chỉ toàn bạo ngược và đầy sát khí.

【Nguyệt Nhi, ta kém hắn chỗ nào?】

【Nguyệt Nhi, nàng đã hứa a.】

【Nguyệt Nhi, ta yêu nàng. Gả cho ta có được không?】

【Ta sẽ tìm thấy nàng.】

【Nguyệt Nhi!!】

Ánh mắt cuối cùng của Hoả Kính Hoa bỗng chốc hiện ra trong đầu nàng. Hắn trong quá khứ và hắn hiện tại, mơ hồ trùng điệp nhau...

"Nguyệt Nhi." Hắn ôn nhu cười giữa một biển lửa rực rỡ: "Tìm thấy nàng rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro