63->end

Chương 63

Editor: Đinh Hương Beta: Tửu Thanh

Chu Lẫm vừa xuất hiện, La Trí Hằng lập tức hiểu ra ngay. Xem ra, kế hoạch săn người đẹp của Liêu Bình tối nay phải hủy bỏ rồi.

Nhưng anh ta vẫn giới thiệu với Liêu Bình: "Vị này là đồng chí cảnh sát nhà Lâm Nguyệt, Chu Lẫm."

Họ Chu?

Liêu Bình hơi bất ngờ, ông ta bắt đầu đánh giá Chu Lẫm.

Trong mắt của Chu Lẫm chỉ có Lâm Nguyệt, nếu đã quyết định diễn kịch thì diễn cho hết luôn: "Hết bận rồi à? Đồng nghiệp của anh đang mời khách, qua đó chào hỏi một tiếng nhé?"

Chu Lẫm tùy tiện liếc mắt ra đằng sau một cái, không ai biết được rốt cuộc bàn nào mới là cái anh đang nhắc tới.

Lâm Nguyệt "vâng" một tiếng, tạm biệt ba người La Trí Hằng, sau đó đi tới bên cạnh Chu Lẫm.

Chu Lẫm ôm bờ vai cứng ngắc của cô, nhanh chóng xoay người rời đi.

Bầu không khí quá lúng túng, La Trí Hằng bất đắc dĩ nhìn Liêu Bình nhưng anh ta lại không cảm thấy ông đang tức giận, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn theo hướng đi của đôi vợ chồng trẻ một cách đăm chiêu. Phát hiện ra cái nhìn đầy ẩn ý của La Trí Hằng, ông ta mới khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, rời đi mà không thèm nói lời tạm biệt.


"Liêu tổng sẽ không tức giận với anh chứ?" Tưởng Tư Di lo lắng hỏi. La Trí Hằng lắc đầu: "Liêu tổng không phải loại người như thế."

Tưởng Tư Di lại quan tâm tới hợp đồng phim truyền hình của Lâm Nguyệt hơn: "Vậy thứ hai vẫn ký hợp đồng à?" Bảy chữ số đủ để thanh toán một căn nhà nhỏ giá trung bình ở thành phố Giang rồi.

La Trí Hằng cười nói: "Bên công ty thì chắc chắn sẽ ký rồi, chỉ là Lâm Nguyệt có muốn hay không thôi." Liêu Bình không dễ giận như vậy đâu, cho dù chuyện không thành đi chăng nữa thì Liêu Bình vẫn sẽ tự nguyện tốn chút tiền để lấy lòng người đẹp, mà gương mặt đó của Lâm Nguyệt cũng rất xứng đáng đấy chứ.

Lâm Nguyệt liên tiếp gặp may, đầu tiên là gả cho một cảnh sát đẹp trai ở thành phố, sau đó lại bán được bản quyền tiểu thuyết, giờ đột nhiên Tưởng Tư Di lại còn "tốt bụng" đột xuất nữa chứ.

Tâm trạng lúc này của Lâm Nguyệt không thể dùng hai chữ "tức giận" để diễn tả được nữa rồi. Cô vốn cho rằng công ty lớn thích nội dung quyển tiểu thuyết của mình, không ngờ Liêu Bình lại có mưu đồ khác. Đường đường là tổng giám đốc mà lại tự mình đứng ra mua bản quyền sách, có lẽ ông ta đã thấy hình của cô thông qua La Trí Hằng từ trước chăng? Cho nên hai người đó mới cấu kết với nhau để bày ra bữa tiệc này.

Nhìn thái độ của Tưởng Tư Di, chắc cũng biết rồi.

So với sự thất vọng về chuyện cuốn tiểu thuyết, Lâm Nguyệt cảm thấy thất vọng với sự dối trá của Tưởng Tư Di và La Trí Hằng hơn nhiều. Cô biết Tưởng Tư Di hay so đo với mình, tuy lúc ở ký túc xá đại học cũng có những người như vậy nhưng bọn cô chỉ tị nạnh mấy chuyện nhỏ nhặt của con gái thôi, ít nhất thì họ vẫn coi nhau là bạn bè, còn Tưởng Tư Di lại hoàn toàn không coi cô là đồng nghiệp.

"Được rồi, dù sao em cũng không chịu thiệt gì. Biết Tưởng Tư Di là loại người thế nào rồi thì sau này em cố gắng đừng tiếp xúc với cô ta là được."


Thấy vẻ mặt uất ức của vợ mình, Chu Lẫm nở nụ cười, đưa thực đơn cho cô, "Chưa no đúng không? Ăn với anh chút đi nào."

Giọng điệu của anh rất thân mật, Lâm Nguyệt được anh ấn xuống ghế ngồi, cô ngó nghiêng xung quanh, lúc này mới phát hiện ra Đường Hiên đã chạy đi đâu mất rồi.

Lại thấy ánh mắt thúc giục của Chu Lẫm, Lâm Nguyệt thở dài một hơi. Phải gọi món trước đã, lúc nãy gã Liêu Bình cứ nhìn chằm chằm làm cô chẳng ăn được gì cả.

Gọi món xong, Chu Lẫm cũng không có ý định bàn luận về bữa ăn khi nãy, Lâm Nguyệt tự nhiên nhớ ra, tối qua cô còn lo Chu Lẫm sẽ làm La Trí Hằng và Tưởng Tư Di khó xử, trong lòng cô nghẹn lại, chủ động bắt chuyện: "Em sẽ không bán bản quyền tiểu thuyết, sau này chúng ta cũng không có liên quan gì với công ty của bọn họ nữa." Dù sau này công ty điện ảnh và truyền hình Thiên Ngu có vừa lòng sách của cô thật và Liêu Bình đã quên cô rồi thì cô cũng không thèm.

Bề ngoài của cô gái nhỏ rất yếu đuối nhưng thật ra lại là người vô cùng cứng rắn, Chu Lẫm gật đầu: "Ừ, chúng ta có nhà, có xe, có xưởng làm sứ, chúng ta cũng đâu thiếu tiền. Em mau thi lấy bằng lái xe đi, anh chọn cho em một chiếc xe, đừng để cho người khác nghĩ vợ của anh không có tiền, có cái hợp đồng bảy chữ số mà cũng dám lôi ra để dụ dỗ vợ anh." Nói xong, anh quét mắt nhìn Lâm Nguyệt từ trên xuống dưới một lần, vuốt cằm nói: "Lát nữa chúng ta đi mua sắm, anh chưa từng thấy em mặc hàng hiệu bao giờ."

Dáng vẻ của anh bây giờ hệt như gã nhà giàu mới nổi đang muốn khoe khoang vậy, rốt cuộc Lâm Nguyệt cũng bị anh chọc cười, cố gắng quên chuyện đêm nay thật nhanh, một lòng một dạ ăn cơm với anh.

Ăn cơm tối xong, Chu Lẫm vẫn quyết tâm lôi kéo Lâm Nguyệt đến trung tâm mua sắm.

Lúc hai người đi dạo ở trung tâm mua sắm, trong biệt thự nào đó ở thành phố Giang, Liêu Bình ngồi tựa trên ghế sofa, chậm rãi mở cuốn sách của Lâm Nguyệt ra.


Tại sao ngay từ trước khi gặp Lâm Nguyệt, ông ta lại có hứng thú với cô vậy nhỉ?

Liêu Bình cũng không biết nữa, ông ta cảm thấy hứng thú với hình tượng nữ chính trong cuốn sách, giống hệt người con gái đầu tiên mà ông ta đem lòng mến mộ, và cũng giống Cao Lôi - người phụ nữ mà bố ông ta đã dẫn về ngày trước. Kiểu phụ nữ này, vẻ ngoài thì ngây thơ nhưng ánh mắt lại có sức hấp dẫn vô cùng, khi gặp người lạ, tất cả những biểu cảm như ngại ngùng hay e thẹn và vẻ trong sáng, ngây thơ đều hiện rõ lên gương mặt xinh đẹp ấy.

Nhưng tiểu thuyết thì dù sao cũng chỉ là tiểu thuyết, có thể có phần hư cấu, Liêu Bình đoán Lâm Nguyệt là người đẹp vì La Trí Hằng đã chủ động đề cử. Ông ta hiểu La Trí Hằng, anh ta chưa đến tuổi kết hôn sinh con nên hiện tại vẫn chỉ muốn chơi đùa với phụ nữ mà thôi, La Trí Hằng cũng chẳng có nhiều tình cảm với Tưởng Tư Di, sao lại có lòng tốt đề cử đồng nghiệp của cô ta cơ chứ?

Trừ khi La Trí Hằng muốn tán tỉnh người phụ nữ đó.

Hai yếu tố này gộp lại chính là nguyên nhân dẫn đến bữa tiệc đêm nay.

Mà Lâm Nguyệt ngoài đời còn trẻ trung và ngây thơ hơn tưởng tượng của ông ta rất nhiều, làn da trắng như tuyết, ánh mắt long lanh ngập nước và đặc biệt là chiếc nhẫn trên tay cô.

Liêu Bình rất thích phụ nữ ngây thơ, nhưng phụ nữ ngây thơ quá cũng chán, phụ nữ đã có chồng là điều kiện hoàn hảo để bù đắp cho điểm ấy.

Cho tới khi Chu Lẫm xuất hiện...

Xem lướt qua cuốn sách trong tay lần nữa, Liêu Bình phát hiện, Lâm Nguyệt đã làm mờ rất nhiều thông tin quan trọng, làm cho ông ta không thể dựa vào hình ảnh người cảnh sát trong sách để biết được thân phận thực sự của Chu Lẫm. Nhưng gương mặt đẹp trai lạnh lùng của anh ta thật sự rất giống một người...


Không trùng hợp vậy chứ?

Liêu Bình khép sách lại, quay ra ngoài cửa sổ, nở nụ cười. Trong đầu ông ta chợt thoáng hiện lên bóng lưng của Lâm Nguyệt đang ngoan ngoãn theo Chu Lẫm rời đi, thân dưới của Liêu Bình bỗng dưng căng lên.

Cầm lấy di động, Liêu Bình bấm dãy số quen thuộc: "Ngủ chưa? Sang đây đi, anh đợi em."

Hơn nửa tiếng sau, một chiếc xe sang trọng màu trắng yên lặng lái vào căn biệt thự bí mật của Liêu Bình.

Bước vào trong phòng khách rộng lớn, Cao Lôi mới bỏ kính râm che khuất nửa gương mặt xuống. Năm nay bà ta đã 35 tuổi, hiện đang sống trong khu nhà cao cấp mà ông chồng đã chết để lại, sống một cuộc đời không buồn không lo, hơn nữa lại được chăm sóc tốt nên nhìn cứ như sinh viên đại học mới ra trường vậy. Bà ta tự động đi tới phòng ngủ của Liêu Bình ở tầng ba, Cao Lôi đẩy cửa ra.

Bên trong tối đen như mực.

Cao Lôi hơi do dự, nhưng vào lúc này, người đàn ông ở trong bóng tối gọi bà ta: "Vào đi."

Nhận ra đây lại là một trò mới của Liêu Bình, Cao Lôi vừa căng thẳng vừa chờ mong bước vào, đóng cửa phòng ngủ lại.

Rất lâu sau đó, Cao Lôi mệt mỏi nằm bò trên lồng ngực rộng rãi của người đàn ông, bà ta cảm thấy Liêu Bình của đêm nay cực kì nhiệt tình.

Liêu Bình cũng có khoảng thời gian không thể lên nổi, dù sao thì ông ta gần 40 tuổi rồi, yếu hơn cũng là điều khó tránh khỏi.

Đêm nay ông ta ngủ rất ngon, sang ngày hôm sau, La Trí Hằng thông báo Lâm Nguyệt từ chối ký hợp đồng của ông ta.


Liêu Bình chưa từ bỏ ý định, bèn sai La Trí Hằng đưa địa chỉ trường học và tiểu khu của Lâm Nguyệt cho ông ta.


Chương 64

Editor: Đinh Hương Beta: Tửu Thanh

Chuyện Liêu Bình hẹn gặp mặt Lâm Nguyệt được Tưởng Tư Di nói trong văn phòng khoa, nên mấy người đồng nghiệp trong tổ toán đều biết là cuối tuần vừa rồi Lâm Nguyệt đã đi gặp người của công ty điện ảnh và truyền hình Thiên Ngu. Đến thứ hai, khi Lâm Nguyệt vừa bước vào văn phòng thì bị chị Vương và Hà Tiểu Nhã hào hứng hỏi thăm.

Lâm Nguyệt liếc nhìn Tưởng Tư Di.

Tưởng Tư Di ngồi sau máy tính, cúi đầu viết gì đó.

Lâm Nguyệt thản nhiên mỉm cười, trả lời chị Vương: "Có vài vấn đề em không thống nhất được với bên đó nên không kí."

Chị Vương thất vọng thay cho Lâm Nguyệt, gặng hỏi chi tiết thì bị Lâm Nguyệt lấy lí do là Thiên Ngu yêu cầu giữ bí mật để nhanh chóng kết thúc đề tài này.

Sau cả một ngày làm việc, Tưởng Tư Di không nói với Lâm Nguyệt một câu nào, cô cũng làm như không có người đồng nghiệp này trong văn phòng. Chị Vương, Hà Tiểu Nhã và Trình Cẩn Ngôn đều thấy có vấn đề nhưng cũng biết ý mà không hỏi han thêm gì nữa.

Buổi chiều tan học, Tưởng Tư Di cố ý thu dọn đồ đạc và ra ngoài muộn một chút. Chị Vương, Hà Tiểu Nhã thân thiết với Lâm Nguyệt hơn, vẫn nói cười thân thiết với cô nhưng lại tỏ ra lạnh nhạt với Tưởng Tư Di hơn rất nhiều. Cô ta cũng hiểu điều đó nên sau khi tan học, Tưởng Tư Di mới cố ý đi về sau, tránh sự lúng túng khi chạm mặt nhau.

Ngoài cổng trường, La Trí Hằng vừa tới, thấy chỉ có ba người Lâm Nguyệt


đi ra, anh ta mỉm cười chào hỏi, vẻ mặt rất tự nhiên, giống như tối thứ bảy không xảy ra chuyện gì hết vậy.

Lâm Nguyệt đi giữa chị Vương và Hà Tiểu Nhã, thấy La Trí Hằng không gọi thẳng tên mình thì cô cũng coi như không quen biết.

Chị Vương đứng gần La Trí Hằng, thuận miệng nói: "Tư Di có việc nên ra muộn một chút."

La Trí Hằng mỉm cười: "Cảm ơn chị."

Đứng ngoài cổng trường, La Trí Hằng chăm chú dõi theo bóng lưng thon thả và xinh xắn của Lâm Nguyệt bằng cái nhìn đầy ẩn ý, sau đó khi cô sắp rẽ, anh ta đột nhiên chú ý tới một chiếc xe hơi sang trọng đang chậm rãi tiến vào lối đi bộ, anh ta không thấy rõ người trong xe, nhưng nhìn biển số thì đây chính là chiếc xe mà bình thường Liêu Bình hay đi.

La Trí Hằng nhíu mày.

Lâm Nguyệt đúng là đẹp thật, nhưng trong giới giải trí đâu thiếu người đẹp? Nếu Liêu Bình cần, ông ta chỉ gọi một tiếng sẽ có hàng tá những cô gái xinh đẹp hơn Lâm Nguyệt sẵn sàng chạy tới, tìm đủ mọi cách để có thể ký được một bản hợp đồng với Liêu Bình, vậy mà ông ta lại để ý đến Lâm Nguyệt nhiều như vậy ư? Thậm chí là tự lái xe đến trường chỉ để đón người đẹp?

Thứ không thể có được mới là thứ tốt nhất, người phụ nữ càng từ chối một cách quyết liệt, Liêu Bình càng thích sao?

Hôm nay Chu Lẫm có cuộc họp, có thể sẽ kéo dài đến nửa tiếng đồng hồ, anh đã gửi tin nhắn cho Lâm Nguyệt từ sớm, bảo cô đợi ở văn phòng một chút, tan họp anh sẽ tới đón cô, Lâm Nguyệt không muốn phiền anh, dặn anh cứ yên tâm mà họp, cô tự về được.

Quẹt thẻ vào nhà ga, một đoàn tàu nữa vừa rời sân ga, Lâm Nguyệt xếp hàng, cúi đầu xem di động giết thời gian, chủ yếu là xem cách làm đồ ăn ngon.


"Cô giáo Lâm thích nấu ăn à?"

Tiếng nói khàn khàn vừa quen vừa lạ đột nhiên vang lên khiến Lâm Nguyệt lùi lại hai bước theo bản năng, nắm chặt di động và quay ngoắt đầu lại.

Liêu Bình mặc comple màu đen đứng sau lưng Lâm Nguyệt, một người đàn ông tầm 40 tuổi với ngũ quan không quá đẹp, nhưng lại có một đôi mắt sâu lắng và trầm ổn. Đa số những người chen chúc trên tàu điện ngầm đều là tầng lớp bình dân, trên mặt mỗi người đều hiện rõ sự uể oải sau một ngày làm việc, còn Liêu Bình lại luôn nở một nụ cười chỉ có ở người đàn ông tự tin và thành công, đó là sự bình tĩnh, ung dung được tôi luyện qua năm tháng.

Ông ta đứng đó chả khác gì hạc giữa bầy gà, gần đó có không ít người tò mò nhìn Liêu Bình.

Liêu Bình làm như không biết, trong mắt chỉ có Lâm Nguyệt.

Ánh mắt nghiên cứu đầy hứng thú của người đàn ông làm cho Lâm Nguyệt cảm thấy sợ hãi kì lạ. Bữa tiệc tối đó có thể là do Liêu Bình đã nhìn thấy hình của cô thông qua La Trí Hằng nên ông ta muốn mượn cớ công việc để được ngủ với cô, đó là sự háo sắc của một người đàn ông trưởng thành, nhưng gia thế của Liêu Bình hiển hách như vậy mà lại đuổi theo cô tới tàu điện ngầm...

Nếu Lâm Nguyệt có ý với Liêu Bình, cô chắc chắn sẽ bị hành động "màu mè" này làm cho cảm động, nhưng...

Lâm Nguyệt rất sợ.

Sự đề phòng trong mắt Lâm Nguyệt khiến Liêu Bình bật cười, ông ta tiến lại gần Lâm Nguyệt, thấp giọng nói: "Cô không cần sợ đâu, tôi đặc biệt đến đây để nói lời xin lỗi thôi. Bình thường đúng là tôi hơi phóng khoáng trong vấn đề nam nữ, ngày đó bị cô giáo Lâm hấp dẫn, tôi đã định dùng thủ đoạn để chiếm lấy cô như những người phụ nữ khác, nhưng không ngờ cô giáo Lâm lại không mắc bẫy."


Giọng điệu của ông ta rất thành khẩn, không hề che giấu sự phong lưu của mình, thậm chí còn nói theo lối hài hước, tự giễu.

Lâm Nguyệt nhìn số tàu trên bảng điện tử, hai phút nữa tàu sẽ vào ga.

Liêu Bình cũng liếc theo. Lần này ông ta chỉ muốn tạo thêm ấn tượng tốt với Lâm Nguyệt thôi, cũng không định chen chúc trên tàu điện ngầm với Lâm Nguyệt. Thời gian có hạn, ông ta nói thẳng: "Trước khi tôi thấy hình của cô, phòng thu mua đã nhất trí chọn cuốn tiểu thuyết của cô rồi, điều này chứng tỏ rằng, truyện của cô có cốt truyện hay. Về việc tư, tôi thích hai bên tình nguyện, cô từ chối tôi, tôi tôn trọng cô, chắc chắn sẽ không quấy rầy cô đâu, đồng thời, tôi cũng không hi vọng vì hành vi cá nhân của tôi mà làm công ty bỏ qua một bộ truyện tốt như vậy."

"Cô giáo Lâm, ngày mai phòng thu mua sẽ liên hệ với cô, cô yên tâm, lần này tôi sẽ không tham gia vào đâu, cô cứ suy nghĩ cho kĩ đi, tôi đi trước nhé."

Theo tiếng còi tàu điện ngầm vào ga, Liêu Bình mỉm cười với Lâm Nguyệt, xoay người rời đi.

Lâm Nguyệt thấy bóng lưng của ông ta biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt, dây thần kinh đang căng như dây đàn mới được thả lỏng ra.

Cốt truyện của cô hay đến vậy sao?

Lâm Nguyệt không tự ti, cô không phủ nhận, cốt truyện của cô rất hấp dẫn, nhưng cũng chẳng hay đến nỗi làm Liêu Bình để bụng đến mức độ như vậy. Không phải vì sách, vậy thì vì người rồi...

Nhìn hình bóng của cô trên cửa kính, Lâm Nguyệt càng nghi ngờ hơn, cô biết mình xinh đẹp, nhưng cô đã kết hôn rồi, mà Liêu Bình lại được nhiều người đẹp theo đuổi như vậy, rốt cuộc ông ta để ý cô ở điểm nào?

Trở về nhà, Lâm Nguyệt vừa suy nghĩ chuyện này vừa chuẩn bị cơm tối, lúc xào rau, Chu Lẫm về nhà, ôm cô từ phía sau, anh hệt như con chó săn to lớn, vội vàng hôn lấy cổ cô: "Thơm quá."


Cũng không biết anh đang nói đến mùi hương của cô hay là món ăn trong nồi nữa.

Lâm Nguyệt cảm thấy vô cùng thỏa mãn, chỉ cần có Chu Lẫm ở bên, cô làm gì cũng thấy rất yên tâm.

"Đừng quậy nữa, em có chuyện muốn nói với anh." Lâm Nguyệt thêm nước vào nồi, lấy nắp đậy lên, xoay người lại nói chuyện với Chu Lẫm.

Lúc này Chu Lẫm mới nhìn thấy hàng lông mày nhíu lại của cô, kéo cô đi tới bàn ăn, anh ngồi xuống, lại ôm cô ngồi lên đùi mình, hỏi: "Bên đó lại liên hệ với em à?"

Lâm Nguyệt kinh ngạc: "Sao anh biết?"

Chu Lẫm mỉm cười, hôn khóe miệng của cô: "Còn chuyện gì khác khiến em phiền lòng vậy đâu."

Anh tự tin, trẻ tuổi và ngông cuồng hơn cả Liêu Bình, nhưng có lẽ, trong mắt ánh trăng nhỏ, cảnh sát Chu là người chín chắn, trưởng thành và đáng tin cậy nhất, chỉ cần một ánh mắt của anh, trong lòng Lâm Nguyệt liền thấy ngọt ngào, cô dựa vào lồng ngực anh, ôm lấy bàn tay to lớn của anh, nói về chuyện ở tàu điện ngầm.

Vừa mới mở đầu câu chuyện, lồng ngực rắn chắc ở phía sau rõ ràng đã căng lên, Lâm Nguyệt ngửa đầu, sắc mặt của Chu Lẫm vô cùng khó coi.

Lâm Nguyệt vội hỏi: "Ông ta khuyên cũng vô dụng, em nghĩ kĩ rồi, Thiên Ngu cũng vậy, công ty khác cũng vậy, cuốn sách này chỉ xuất bản thôi, những cái khác, em không quan tâm."

Chu Lẫm tức giận vì gã lưu manh đó quấy rầy vợ của anh, chứ anh đâu có sợ cô bị dao động, nghe cô nói vậy, anh thấy tò mò: "Lúc trước không phải em đã rất mong chờ sao? Sợ công ty khác cũng không đàng hoàng à?"


Lâm Nguyệt lắc đầu, nhìn gương mặt đẹp trai của anh, gò má cô hơi ửng hồng, khóe miệng cong lên.

Lòng Chu Lẫm ngứa ngáy, cúi đầu hôn vành tai cô: "Cười cái gì mà cười, có chuyện gì thì nói đi."

Lâm Nguyệt ôm lấy cổ anh, bảo anh quay đầu qua chỗ khác, sau đó nói vào lỗ tai anh: "Chuyện của chúng ta, em không muốn để người khác diễn đâu."

Vừa biết có cơ hội làm phim, cô rất kích động, lúc đó cô chỉ nghĩ rằng tiểu thuyết của mình được dựng thành phim thì vinh quang biết bao nhiêu, đó là sự khẳng định vững chắc nhất cho năng lực sáng tác của bản thân. Có thể nói, khoảng thời gian đó cô rất bay bổng, nhưng sau chuyện xảy ra hôm thứ bảy, rốt cuộc Lâm Nguyệt cũng rơi về mặt đất, suy nghĩ kĩ lại thì cô cũng không muốn làm đến thế.

Kể cả chỉ là phim đi chăng nữa, cô cũng không muốn cảnh sát Chu yêu một ánh trăng ngốc khác.

Dù chỉ diễn cũng không được.

Chu Lẫm - cảnh sát Chu, chỉ là của một mình cô thôi.

Chu Lẫm xoay người, nhìn thấy sự xấu hổ xen lẫn ngọt ngào trong mắt cô, trời đã tối nhưng ánh mắt cô lại sáng long lanh, dường như ánh trăng đã lỡ lạc vào đôi mắt ấy mất rồi.

Anh là cảnh sát Chu, đoán ra nỗi phiền muộn của cô và cũng có thể hiểu được lời ngọt ngào mà cô không thể nói ra.

Yết hầu khô nóng, anh cũng muốn nói gì đó.

Nắm lấy tay cô, anh vuốt nhẹ khuôn mặt cô: "Em nấu sắp xong chưa?"

Tín hiệu từ chỗ ấy ở quần anh truyền tới, Lâm Nguyệt quay đầu muốn chạy


thì bị Chu Lẫm kéo về trong lồng ngực, một tay ôm cô, một tay anh vội tháo thắt lưng.

Lâm Nguyệt đập cánh tay anh: "Gần 5 phút nữa là được rồi!"

Chu Lẫm nhìn rèm cửa sổ còn mở, đặt cô ở gần bếp để bất kì lúc nào cô cũng có thể tắt bếp được.

Lâm Nguyệt cắn chặt môi.

Chu Lẫm sán lại gần, rên rỉ bên tai cô.

Món hầm trong nồi sôi trào sùng sục, sau 5 phút, Lâm Nguyệt tắt bếp, qua nồi thủy tinh trong suốt, cô nhìn thấy món ăn bên trong vốn còn sôi sùng sục đang từ từ lắng lại. Khí nóng đọng lại thành giọt nước trên nắp nồi, những giọt nước lăn xuống dưới đáy nồi, hết giọt này đến giọt khác, cho tới giọt cuối cùng...

Rốt cuộc Chu Lẫm cũng không động đậy nữa, anh ôm cô thật chặt, tay chân Lâm Nguyệt run rẩy, anh ôm cô đặt lên ghế sofa rồi cười cợt nhả đi dọn đồ ăn.

Lâm Nguyệt biết câu nói kia của cô rất ngọt ngào nhưng không đến mức có thể dấy lên hưng phấn cho Chu Lẫm chứ? Buổi tối, cô vừa mới chuẩn bị bài được một nửa lại bị anh khiêng lên giường lần nữa.

Hơn 11 giờ, Lâm Nguyệt mới tắm rửa xong, đi ngủ.

Chu Lẫm tắt đèn, nằm ngửa bên cạnh cô, không biết qua bao lâu, anh lặng lẽ xuống giường, ôm laptop đi tới phòng khách.

Biết người biết ta, có người muốn đào góc tường của anh, anh phải biết rốt cuộc đối phương có thứ gì mới được.

Liêu Bình là nhân vật nổi tiếng, Chu Lẫm muốn biết về ông ta cũng không


quá khó.

Tốt nghiệp đại học A, một trong những trường đại học nổi tiếng hàng đầu quốc gia.

Mẹ ruột mất sớm, có một bà mẹ kế nhỏ hơn 3 tuổi, bố đã mất luôn rồi, có rất nhiều tin đồn xung quanh hai người này.

Scandal rất máu chó, cảnh sát Chu vốn không nhiều chuyện mà cũng không nhịn được tìm thêm nhiều tin tức hơn.

Anh ấn tìm "Mẹ kế của Liêu Bình", hàng loạt những hình ảnh ngây thơ của Cao Lôi hiện ra.

Tầm mắt Chu Lẫm khựng lại, người phụ nữ này không xinh đẹp như Lâm Nguyệt, không giống Lâm Nguyệt nhưng loại khí chất dễ xấu hổ, dịu dàng và ngây thơ kia thì lại rất giống.

Liêu Bình thích mẫu người phụ nữ này ư? Có mẹ kế rồi, còn muốn hái ánh trăng nhỏ của anh nữa à?

Chu Lẫm xem lại thông tin về Liêu Bình, ngay một giây sau khi bức hình của Cao Lôi biến mất, trong đầu Chu Lẫm đột nhiên hiện ra một bức hình khác.

Đêm hôm khuya khoắt, một suy nghĩ hoang đường xuất hiện trong đầu cảnh sát Chu.

Chu Lẫm biết, khả năng này rất nhỏ, dù sao cũng đã qua mười mấy năm, nhưng, đối mặt với giả thiết này, anh vẫn muốn chứng minh... đúng hoặc sai.

Anh bắt đầu tìm kiếm. Nơi sinh, giống.


Độ tuổi, phù hợp. Đại học A...

Chu Lẫm đóng laptop lại, không còn ánh sáng hắt ra từ màn hình máy tính, phòng khách chìm trong bóng tối.

Sau một lúc lâu, Chu Lẫm cầm lấy chiếc bật lửa trên khay trà, ánh sáng trên điếu thuốc lập lòe lúc sáng lúc tối.


Chương 65

Editor: Đinh Hương Beta: Tửu Thanh Tại cục cảnh sát.

Hôm nay Đường Hiên có việc nên phải đến cục cảnh sát sớm, tới văn phòng anh ta mới phát hiện ra mình không phải là người đến đầu tiên.

"Lão đại?" Anh ta gõ cánh cửa phòng làm việc phía trong. "Ừ."

Đường Hiên đẩy cửa bước vào, vừa muốn cười đùa một chút liền thấy lão đại đang ngồi trên chiếc ghế sau bàn làm việc với sắc mặt vô cùng nghiêm túc, trên bàn, một đống hồ sơ và tài liệu xếp ngổn ngang, lộn xộn. Lại có vụ án sao, Đường Hiên đi tới, liếc qua mặt bàn, mấy bức ảnh hiện trường quen thuộc đập vào mắt, Đường Hiên nhìn lão đại đang vùi đầu vào tra án, tâm trạng khá phức tạp.

16 năm trước, thành phố Giang xảy ra một vụ án giết người, người bị hại là một nữ sinh tốt nghiệp đại học A, trẻ tuổi, xinh đẹp, mới kết hôn được nửa năm thì bị người ta cưỡng hiếp rồi giết chết, không tìm thấy nhẫn cưới, hung thủ không để lại bất kì chứng cứ nào khác. Hai năm sau, cục cảnh sát nhận được một vụ án mất tích, người mất tích cũng mới kết hôn được ba tháng, trẻ tuổi và xinh đẹp.

Lúc đó anh trai của Chu Lẫm - Chu Việt phụ trách vụ án này, nhưng anh ấy đã bị bắn chết lúc đang điều tra, khi những đồng nghiệp khác chạy đến hiện trường, nữ sinh trẻ tuổi kia đã bị cưỡng hiếp rồi giết chết, nhẫn cưới cũng biến mất theo. Pháp y lấy được DNA của hung thủ trong kẽ móng tay của Chu Việt, so sánh trong ngân hàng dữ liệu của cục cảnh sát thì không tìm thấy kết quả nào, trong biển người mênh mông, làm sao có thể xác định được kẻ tình nghi.


Lực lượng cảnh sát xác nhận rằng, đây là một vụ án giết người liên hoàn, nhưng hung thủ đã mai danh ẩn tích, không gây án nữa, vụ giết người này trở thành án treo. Sau khi Chu Lẫm vào cục, cứ rảnh rỗi là anh sẽ đọc lại những tài liệu liên quan, Đường Hiên cảm thấy, có lẽ lần này cũng giống như những lần trước, chắc sẽ không có manh mối gì mới cả.

"Em ra ngoài mua đồ ăn đây. Em mua cho anh một phần luôn nhé?" Đường Hiên chuẩn bị ra ngoài.

"Liêu Bình và Liễu Viên Viên là bạn học cùng khóa, tuy không cùng ngành nhưng cũng đã từng học chung với nhau một số môn."

Liễu Viên Viên là nạn nhân đầu tiên, Đường Hiên đột nhiên quay đầu lại.

Chu Lẫm đưa tấm hình Cao Lôi - mẹ kế của Liêu Bình và mấy hình của hai nạn nhân trước cho Đường Hiên xem, thấp giọng nói: "Nếu giả thiết là thật, Cao Lôi chính là nguyên nhân khiến Liêu Bình không tiếp tục gây án được nữa, và tai nạn lần đó của bố ông ta cũng có thể chứa đựng một số manh mối hữu ích nào đó."

Đường Hiên nhìn chằm chằm ba tấm hình, ánh mắt ngày càng sáng lên. Tại công ty điện ảnh và truyền hình Thiên Ngu.

Chiếc xe hơi sang trọng màu đen chậm rãi dừng lại, cửa xe mở ra, Liêu Bình với thân hình cao ráo, mặc comple đen bước xuống xe. Ông ta sải bước lên bậc thang thì đột nhiên phát hiện ra một người đàn ông đang đứng dựa vào cây cột đá hoa cương lớn, điếu thuốc lá kẹp giữa hai ngón tay, nhìn thấy ông ta, ánh mắt của người đó đanh lại, anh dập tắt điếu thuốc, đi tới chỗ ông ta.

Khi hai mắt chạm nhau, Liêu Bình dừng chân lại đánh giá Chu Lẫm.

Chu Lẫm chỉ vào chiếc SUV màu đen cách đó không xa, hỏi ông ta: "Tôi có chuyện muốn nói với Liêu tổng một chút, chúng ta lên xe được chứ?"


Liêu Bình nhớ tới Lâm Nguyệt, xem ra Lâm Nguyệt đã nói với Chu Lẫm rồi.

"5 phút." Liêu Bình mỉm cười một cách rất phối hợp.

Chu Lẫm giúp ông ta mở cửa xe, hai người ngồi ở hàng ghế sau, Liêu Bình nhìn về phía trước, qua gương chiếu hậu, ông ta thấy đôi mắt đen u ám của Chu Lẫm.

Liêu Bình bình tĩnh chờ đợi.

Chu Lẫm theo dõi ông ta, lạnh nhạt nói: "Có hai việc tôi muốn nói với ông.

Thứ nhất, sau này đừng quấy rầy người phụ nữ của tôi nữa."

Liêu Bình mỉm cười, vẻ mặt đầy thành khẩn: "Nếu tìm Lâm Nguyệt để bàn chuyện công việc cũng bị coi là quấy rầy, vậy tôi không còn lời nào để nói nữa."

Chu Lẫm cười một cách lạnh lùng và tàn nhẫn: "Vậy thì... hai vụ án cưỡng hiếp giết người năm đó, ông có gì muốn nói không?"

Liêu Bình giật mình, nhưng một giây sau lại khôi phục như bình thường, ông ta bình tĩnh hỏi ngược lại: "Vụ án giết người gì cơ?"

Chu Lẫm nhìn ông ta một cái, dựa vào ghế sau, bảo Đường Hiên lái xe: "Chúng tôi nghi ngờ 16 năm trước Liêu tổng có liên quan tới hai vụ án giết người, bây giờ mời Liêu tổng theo chúng tôi tới cục cảnh sát một chuyến."

Liêu Bình không hề trả lời, mấy giây sau, ông ta lấy di động ra liên lạc với luật sư.

Liêu Bình phải ở trong cục cảnh sát ít nhất 24 giờ, một số cảnh sát bắt đầu đối chiếu xác nhận DNA, Chu Lẫm thì dẫn người đến nhà ông ta điều tra.

Không thu hoạch được gì ở mấy bất động sản của Liêu Bình trong thành


phố Giang.

Buổi chiều, Chu Lẫm trở lại cục cảnh sát, lão Lưu và Tiểu Ôn đang tiến hành hỏi cung Liêu Bình, ông ta vẫn mặc bộ comple đó, từ tốn trả lời như thể ông ta đang ngồi trong văn phòng của mình, còn những người cảnh sát ở đối diện chỉ là hai đối tác của ông ta mà thôi.

"Lấy hai chiếc nhẫn đính hôn đó để kỉ niệm à?" Lão Lưu hỏi đầy mỉa mai. "Tôi không hiểu các người đang nói gì cả." Liêu Bình đáp, trên môi khẽ nở

một nụ cười bất đắc dĩ.

Chu Lẫm nhắc nhở lão Lưu qua tai nghe: "Hỏi xem ông ta đã giấu nhẫn ở đâu rồi."

Lão Lưu hỏi.

Liêu Bình tiếp tục cười nhạt, không nói gì nữa, Chu Lẫm nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Liêu Bình, sau ba câu hỏi của lão Lưu, anh bắt đầu nắm được cái gì đó, Liêu Bình hờ hững liếc mắt qua Tiểu Ôn, tầm mắt ông ta khá thấp. Chu Lẫm nhìn Tiểu Ôn, bỗng anh chú ý tới sợi dây chuyền bằng bạc mà Tiểu Ôn đang đeo. Trong đầu có cái gì đó lướt qua, Chu Lẫm đen mặt đi ra khỏi phòng thẩm vấn.

Sau hơn nửa tiếng đồng hồ, Chu Lẫm mang người tới biệt thự của Cao Lôi.

Tin tức Liêu Bình bị bắt được truyền ra ngoài, tuy Cao Lôi tin Liêu Bình không làm chuyện gì phi pháp nhưng vẫn cứ lo lắng không yên, đi đi lại lại trong căn phòng to lớn một mình. Biết cảnh sát đã đến, Cao Lôi hoảng loạn chạy từ tầng ba xuống, bà ta mặc một chiếc váy màu trắng, mái tóc dài rối tung nhưng khuôn mặt vẫn rất tươi tắn, ngây thơ, dường như thời gian không thể in lại dấu vết trên khuôn mặt bà.

Đường Hiên thấp giọng chửi thề, người phụ nữ này lẫn chị dâu và hai người bị hại đó chẳng khác gì nhau.


Phớt lờ sự hoang mang của Cao Lôi, Đường Hiên lấy lệnh lục soát ra, bắt đầu điều tra căn nhà.

Chu Lẫm không đi theo, quét tầm mắt nhìn một vòng quanh phòng khách của căn biệt thự, anh lạnh lùng giải thích tình hình vụ án với Cao Lôi, đồng thời cũng lấy tấm hình khi còn sống của hai người bị hại ra.

Cao Lôi cầm lấy tấm hình, sau khi nhìn xong, sắc mặt bà ta trắng bệch, bàn tay cầm tấm ảnh cũng đang run rẩy theo.

Tuy bà ta là người phụ nữ của nhà họ Liêu, sở hữu gia tài lên đến nghìn tỷ nhưng Cao Lôi cũng chỉ mới tốt nghiệp trung học. Năm đó, bà ta bị người ta lừa đi làm gái bia ôm, vì có gương mặt xinh đẹp nên đã bị đưa tới chỗ bố Liêu Bình ngay từ lần đầu tiên tiếp khách. Cao Lôi đi theo bố của Liêu Bình được 3 năm thì hai người đi đăng kí kết hôn dưới lời đề nghị của ông ta.

Kết hôn đến năm thứ hai, Cao Lôi bị Liêu Bình cưỡng hiếp, hoặc nói một cách chính xác hơn là "ngoại tình". Liêu Bình trẻ tuổi cường tráng, thường khen ngợi và tặng những món quà xinh đẹp cho bà ta, lần đó bố ông ta đi công tác, Liêu Bình hẹn bà ta ra ngoài, nói là định tặng sợi dây chuyền cho người phụ nữ mình yêu, nhưng lại không biết phụ nữ thích gì nên muốn nhờ Cao Lôi chọn giúp.

Liêu Bình đối xử với bà ta không tệ, lúc đó Cao Lôi vẫn nghĩ tình cảm của hai người là tình mẹ con hay tình bạn, nhưng không ngờ Liêu Bình lại dẫn bà ta đến căn biệt thự, đưa bà ta lên một căn phòng, sau đó đeo sợi dây chuyền kia lên cổ bà ta. Cao Lôi còn chưa kịp phản ứng, Liêu Bình đã bắt đầu hôn bà ta, Cao Lôi rất sợ hãi, bà ta sợ bị bố ông ta phát hiện và cũng sợ ở bên một Liêu Bình như thế, nhưng đến cuối cùng thì bà ta vẫn là người phụ nữ của Liêu Bình.

Bọn họ bắt đầu lén lút qua lại, Cao Lôi vừa lo lắng bị phát hiện, vừa không thể kìm nén sự rung động với Liêu Bình, cho tới một buổi tối, bà ta đang dựa vào lồng ngực của Liêu Bình, bố của ông ta đẩy cửa bước vào.

Bố của Liêu Bình vô cùng tức giận, hai cha con cãi nhau từ phòng ngủ ra hành lang, rồi xảy ra tranh chấp, Liêu Bình lỡ tay đẩy bố ông ta xuống tầng,


ông lão tử vong ngay tại chỗ. Cao Lôi vĩnh viễn không thể quên được ánh mắt của Liêu Bình khi đẩy chết bố ông ta, sự tàn nhẫn xen lẫn thoải mái sau khi phát tiết xong. Rồi Liêu Bình giải thích với bà ta rằng, đó chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi, sau khi nhìn thấy những giọt nước mắt hối hận của Liêu Bình, Cao Lôi liền tin ngay, sau đó hai người bàn bạc, nhất trí là nói ông lão tự ngã xuống tầng.

Bây giờ, cảnh sát lại nói với bà ta, Liêu Bình có thể là hung thủ của hai vụ án cưỡng hiếp giết người.

Nếu là thật, vậy chuyện Liêu Bình đẩy chết bố mình chỉ là chuyện ngoài ý muốn thật sao?

Đột nhiên Cao Lôi thấy buồn nôn, che miệng chạy vào phòng vệ sinh.

Chu Lẫm đi theo giúp bà ta vỗ lưng, tính cách của Cao Lôi rất dễ để lộ manh mối hữu ích.

Nhưng ngay lúc Chu Lẫm đang định dẫn dắt Cao Lôi, sợi dây chuyền rơi ra từ trong cổ áo bà ta. Đó là một cặp nhẫn được kết lại với nhau trên một sợi dây chuyền mảnh, theo nhịp nôn mửa của Cao Lôi, sợi dây đung đưa liên tục trước ngực bà ta. Chu Lẫm vừa đỡ bà ta, vừa lấy máy chụp lại đoạn dây chuyền, hai chiếc nhẫn có kiểu dáng hoàn toàn khác biệt, một cái bên trong khắc "L&Y", một cái khắc "2004".

"Dây chuyền này là Liêu Bình tặng cho bà à?" Chờ Cao Lôi nôn xong, Chu Lẫm nhìn bà ta hỏi.

Cao Lôi gật đầu, khuôn mặt tái nhợt vô cùng lúng túng, hoảng sợ và đầy vẻ hoang mang.

"Mấy chữ cái này có ý nghĩa gì không?" Chu Lẫm cầm dây chuyền lên, hỏi.

Cao Lôi nhìn một cái liền nhớ ngay, cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Năm 2004 là thời điểm tôi và bố anh ấy kết hôn. Liêu Bình nói, năm đó, lần đầu tiên nhìn


thấy tôi, anh ấy liền thích tôi ngay. Còn chữ này, là hai chữ cái tiếng Anh..." Bà ta không biết đọc bèn dùng tay khua khua nhanh vào không khí, một chữ là "Love", một chữ là "You."

Chu Lẫm cười khẩy, lấy hai tấm hình cuối cùng ra đưa cho Cao Lôi. Cao Lôi cắn môi nhận lấy.

Tấm đầu tiên là chiếc nhẫn cưới của Liễu Viên Viên đã bị hung thủ lấy đi, "L&Y" là chữ cái viết tắt họ tên của chồng cô ấy, cái của chồng cô ấy là chữ viết tắt họ tên của cô ấy, hai người trao đổi cho nhau, mang ý nghĩa hai người thuộc về nhau. Tấm hình thứ hai là chiếc nhẫn của người bị hại tiếp theo, 2004 là năm cô ấy và chồng kết hôn.

Hai tay của Cao Lôi run rẩy.

Bà ta nhớ tới vô số đêm ở cùng với Liêu Bình.

Ông ta thích đi vào từ phía sau, một tay chống lên giường, một tay thưởng thức sợi dây chuyền mà bà ta đeo. Đôi khi bà ta quên đeo hoặc là đeo những cái khác, Liêu Bình chắc chắn sẽ bảo bà ta đeo sợi này ngay. Bà ta luôn cho rằng đó là vì ông ta yêu bà nên mới coi trọng sợi dây chuyền ông ta đã tặng vào lần đầu tiên hai người hẹn hò riêng tư, nhưng hóa ra sợi dây chuyền này lại là...

Cao Lôi che ngực, quỳ trước bồn cầu lần nữa. Bà ta cảm thấy buồn nôn, vô cùng buồn nôn.

Người đầu tiên bị Liêu Bình giết là người bạn học ông ta thầm mến ở đại học - Liễu Viên Viên, ngoại trừ bản thân ông ta, không ai biết thứ tình cảm này, bao gồm cả Liễu Viên Viên. Năm ba đại học, Liễu Viên Viên có bạn trai, hai người rất ân ái, ngọt ngào, sau khi tốt nghiệp thì nhanh chóng đi đăng kí kết hôn luôn. Vì cùng ở thành phố Giang nên Liêu Bình tiếp tục lặng lẽ quan sát cô ấy, một lần tình cờ, trong lúc đang theo dõi thì ông ta nhặt được chứng minh thư mà Liễu Viên Viên đánh rơi lúc lấy đồ.


Ông ta gọi người phụ nữ ấy quay lại.

Liễu Viên Viên cảm ơn, ông ta thuận tiện bắt chuyện, ánh mắt lần lượt đảo qua bộ ngực tròn trịa và đôi chân mảnh mai lộ ra bên ngoài của Liễu Viên Viên. Xung quanh không có ai, cũng không có máy quay an ninh, Liêu Bình đột nhiên kích động, đánh ngất Liễu Viên Viên rồi mang lên xe.

Lần đó, ông ta có thời gian nên có thể xóa sạch dấu vết sau khi giết người khiến cảnh sát không tìm được bất kì manh mối nào. Hưởng thụ quá trình giết người một lần rồi, Liêu Bình thực túy tri vị (1), vụ án thứ hai, vì sự xuất hiện đột ngột của Chu Việt nên Liêu Bình hơi bối rối, ông ta bèn nổ súng bắn Chu Việt từ trong góc tối. Khi Chu Việt ngã xuống đất bất động, ông ta cho rằng anh ấy đã chết, vì thế ông ta vội lao ra để tiếp tục xử lý xác chết, không ngờ Chu Việt lại bất ngờ nhào tới.

(1) Thực túy tri vị: Ăn được đồ ngon rồi, lại muốn thưởng thức tiếp lần thứ hai.

Vết thương của Chu Việt rất nghiêm trọng nên cuối cùng anh ấy vẫn chết, tấm thẻ cảnh sát rơi ra, cả đời này của Liêu Bình cũng không thể quên được tên của anh ấy. Ông ta vội vàng thủ tiêu dấu vết, khi cảnh sát đuổi tới nơi thì Liêu Bình đã chạy mất.

Liêu Bình đã lo lắng trong khoảng thời gian rất dài, nhưng đám cảnh sát rốt cuộc cũng không tới cửa tìm ông ta, Liêu Bình liền biết, đêm đó ông ta đã xóa sạch các dấu vết nên rất yên tâm đi săn cô gái nhỏ mà ông lão mới dẫn về. Hai người phụ nữ kia đều đã có người trong lòng, không giết không được, Cao Lôi lại dễ dàng bị ông ta bắt làm tù binh, tất nhiên Liêu Bình không cần giết, chỉ khi bị kích động do mối quan hệ bại lộ, ông ta mới nhỡ tay đẩy ông lão một cái.

Nếu Liêu Bình biết, lúc trước trong kẽ móng tay của Chu Việt có DNA của ông ta thì khi Chu Lẫm và Lâm Nguyệt xuất hiện, ông ta chắc chắn sẽ không lộ diện. Kể cả Lâm Nguyệt có xinh đẹp và ngây thơ đến thế nào đi chăng nữa, ông ta cũng sẽ không động lòng một chút nào cả. Nếu Liêu Bình biết, hai chiếc nhẫn kia sẽ trở thành bằng chứng chứng minh ông ta giết người thì ông


ta chắc chắn sẽ ném chúng đi thật xa, để chúng vĩnh viễn không thấy được tương lai...

Đáng tiếc, cuộc đời không có nếu như...

Bốn mạng người, một trong số đó lại là cảnh sát, Liêu Bình bị phán tử hình.

Ngày ấy, khi quyết định của tòa án được đưa ra, một mình Chu Lẫm trở về huyện Thanh Thạch, yên lặng ngồi trước mộ Chu Việt không nhúc nhích, giống hệt như một tượng đá.

Ánh hoàng hôn phủ đầy sườn núi, ẩn trong sự cô đơn, u buồn lại có nét yên bình và ấm áp.

Quyện điểu quy sào (2), Chu Lẫm thở dài một hơi, đang định đứng dậy thì di động rung lên.

(2) Quyện điểu quy sáo: nghĩa đen: đàn chim mệt mỏi rồi cũng phải quay về tổ; nghĩa bóng: những kẻ rời nhà cuối cùng cũng phải quay về.

Chu Lẫm mở WeChat ra, ánh trăng nhỏ trong nhà gửi một tấm hình cho anh, đó là một chiếc que thử thai có hai vạch đỏ...

Chu Lẫm vui sướng quay lại mỉm cười với bia mộ đang thấp thoáng trong rừng cây xanh.

Anh à, anh làm bác rồi đấy.


Chương 66

Editor: Đinh Hương Beta: Tửu Thanh

Chu Lẫm lái xe suốt đêm trở về thành phố Giang để hôm sau có thể đến bệnh viện cùng Lâm Nguyệt.

Kết quả kiểm tra chứng minh rằng que thử thai có một độ chính xác tuyệt vời, Lâm Nguyệt đã mang thai, điều đó khiến Chu Lẫm vô cùng vui mừng, cười đến nỗi miệng không khép lại được, cứ mấy phút lại nhìn bụng Lâm Nguyệt một cái, rồi mấy phút sau lại nhìn gương mặt cô một cái, trông ngốc nghếch vô cùng. Lâm Nguyệt cũng rất kích động, nhưng lần này biểu cảm của cô có vẻ đáng tin hơn Chu Lẫm, cô chỉ bình tĩnh ngồi trên ghế và tập trung lắng nghe lời bác sĩ căn dặn những vấn đề cần chú ý trong thời gian mang thai.

Bác sĩ là một người phụ nữ đã ngoài 40 tuổi, đang dặn Lâm Nguyệt một số thứ thì nghe thấy tiếng cười sang sảng của Chu Lẫm, bác sĩ liền liếc nhìn một cái, rồi hỏi anh: "Bình thường cậu có hút thuốc không?"

Chu Lẫm sửng sốt, trên mặt có biểu hiện của sự chột dạ, một người đàn ông trưởng thành vừa mới lên chức bố mà lại có biểu cảm hệt như mấy cậu học sinh trung học bị giáo viên điểm danh hỏi bài tập vậy.

Lâm Nguyệt mỉm cười nhìn anh.

Bác sĩ bèn khuyên Chu Lẫm cai thuốc lá, nếu không thể cai nổi thì ít ra cũng không được hút trước mặt phụ nữ mang thai và em bé.

Nhưng đã là người hút thuốc thì đều biết hút thuốc có hại cho sức khỏe, trước đây Chu Lẫm không thèm để ý, nhưng giờ anh đã làm bố rồi, bé con trong bụng vợ mình còn yếu ớt hơn người trưởng thành rất nhiều, Chu Lẫm lén lút nắm tay Lâm Nguyệt, quyết tâm nói: "Cháu sẽ cai, cháu nhất định phải cai được thuốc lá."


Công việc của bác sĩ khá bận rộn nên bảo hai người ra ngoài.

Bệnh viện rất đông người, không còn cách nào khác, hai người đành đợi đến lúc lên xe, Chu Lẫm vội vàng ôm chầm lấy Lâm Nguyệt, hôn thật mạnh lên cổ cô, bày tỏ sự hưng phấn không thôi.

Đầu của Lâm Nguyệt kề sát đầu anh, hai người đều yên lặng, cứ thân mật dính lấy nhau như vậy. Bàn tay lớn của anh chậm rãi đặt lên phần bụng bằng phẳng của cô, lòng bàn tay ấm áp, rất thoải mái.

Ngoài xe có người qua lại nhìn vào trong xe mấy lần. Lâm Nguyệt: ...

Cô vội đẩy Chu Lẫm ra, Chu Lẫm nhìn theo ánh mắt của cô rồi lại nghiêng đầu nhìn cô, cùng nở nụ cười.

Trở về tiểu khu, Chu Lẫm muốn cõng Lâm Nguyệt lên tầng, bây giờ Lâm Nguyệt vẫn không có chút cảm giác khác thường nào của việc mang thai, đương nhiên là cô từ chối. Lên tầng xong, Chu Lẫm ngồi trên ghế sofa khởi động laptop, Lâm Nguyệt bưng cốc nước đi tới, cô nhìn màn hình, tất cả đều là những điều cần phải biết trong thời kỳ mang thai. Sờ sờ mái tóc ngắn cũn của người mới được làm bố, Lâm Nguyệt đi tới phòng ngủ chính gọi điện thoại cho bà nội.

Trong điện thoại, bà nội cười rất vui, hỏi bọn cô khi nào sẽ làm lễ cưới. Lâm Nguyệt vẫn chưa nghĩ tới vấn đề này.

Chu Lẫm đang ở phòng khách đột nhiên nhớ tới bản thân mình đã quên mất một chuyện, mò lấy di động đăng lên vòng bạn bè: "Mùng 1 tháng 6 đến rồi, tặng quà gì cho bé con nhà chúng tôi đây??"

Lời này quá mức cao thâm, mấy người trong đội hình sự phải suy nghĩ thật kĩ, một lúc sau mới trả lời được.


[Cục trưởng]: Làm bố rồi hả? Sau này sẽ cho cậu nghỉ phép nhiều một chút.

[Đường đẹp trai]: Cục trưởng bất công quá, phải nói rằng chó độc thân và đàn ông đã kết hôn đều được đãi ngộ như nhau chứ?

[Thiết Thương Lý]: Ngày mai tôi đi hẹn hò đây, đừng ai cản tôi hết!

[Lưu mắt kính]: Con mẹ nó, chưa từng thấy ai đòi tặng quà 1 tháng 6 cho bé con sớm như thế cả!

[Triệu Cữu]: Chị em nói quần áo của cửa hàng này tốt lắm @Chị dâu. P/s: nhớ giúp em xem xét mấy giáo viên nữ nhé!

...

Chu Lẫm đang mở nhạc thì ông lão trong nhà gọi điện thoại tới, Chu Lẫm ho khan một cái rồi mới nghe máy.

"Tới bệnh viện kiểm tra chưa?" "Vừa về xong."

Sau sự trầm mặc ngắn ngủi, ông lão hỏi: "Định khi nào làm lễ cưới?"

Chu Lẫm đột nhiên nhớ tới chuyện này, quay đầu liếc nhìn phòng ngủ chính, rốt cuộc giọng điệu cũng dịu đi một chút: "Hai bọn con không hiểu mấy vấn đề này lắm, bố chọn ngày đi, tốt nhất là chọn ngày trong tháng 7 hoặc tháng 8 gì đấy, lúc ấy vợ con được nghỉ hè, có nhiều thời gian."

Ông lão ừ một tiếng, tiếp theo lại là sự trầm mặc dài hơn, ngay lúc Chu Lẫm nghi ngờ không biết có phải máy của ông lão bị treo hay không, bên kia lại nói tiếp: "Để Lâm Nguyệt tự chăm sóc mình cũng không sao, nhưng bây giờ có thêm một đứa trẻ, con... con còn chưa định quay về à?"


Chu Lẫm cầm di động, không nói gì.

"Con tự cân nhắc đi." Ông lão cúp điện thoại.

Chu Lẫm thả di động xuống, ánh mắt dừng lại trên ban công, cuối tháng năm, ánh mặt trời vẫn chói lọi, anh chợt nhớ đến ba người thực tập sinh mới vào cục, họ ra ngoài chạy một vòng xong đầu đã đầy mồ hôi, ngày nào cũng liếc nhìn đồng hồ, chờ đến lúc tan làm, ai cũng muốn về sớm, không chịu luyện tập.

Anh cũng muốn ở cạnh cô nhiều hơn lắm chứ, nhưng những cảnh sát khác cũng có người mà họ muốn ở cạnh, và nếu ai cũng nghĩ đến chuyện chuyển ngành vì người mình yêu thì liệu trong cục cảnh sát còn lại mấy người?

Lúc nấu cơm trưa, Chu Lẫm bảo Lâm Nguyệt chỉ cần ngồi trên ghế hướng dẫn, anh sẽ tự mình ra trận. Đường đường là cảnh sát Chu, mấy cái lọ sứ men xanh tinh tế mà anh còn có thể làm được, nấu dăm ba món ăn này thì đã là gì? Trước đây anh không nấu là vì anh không muốn nấu mà thôi, ở dưới có quán mì, ăn tạm một bữa là được rồi.

"Nếm thử tay nghề của chồng em nào." Bưng lên ba món mặn và một bát canh, Chu Lẫm vừa tháo tạp dề vừa nhìn Lâm Nguyệt cười.

Lâm Nguyệt lần lượt nếm thử từng món, cá hơi mặn, ớt xào quá lửa, cà tím trộn được điểm tối đa, canh cũng rất ngon nữa.

"Ngon lắm." Cô ngửa đầu, ngọt ngào nói.

"Sau này chỉ cần anh ở nhà, giặt đồ nấu cơm anh sẽ làm hết." Chu Lẫm khom lưng ôm rồi hôn lên mặt cô.

Lâm Nguyệt buồn cười, nghiêng đầu nhìn anh: "Mang thai cũng nấu cơm được mà, em đâu có vô dụng đến thế." Có phải anh căng thẳng quá rồi không?

Chu Lẫm từ từ ngồi xổm xuống trước mặt cô, nâng bàn tay nhỏ của cô lên:


"Anh thường phải tăng ca, khi bận rộn thì có khi mấy ngày không thể gặp em, đây là điều anh nợ em nên khi anh ở nhà, anh sẽ bù lại gấp đôi."

Lâm Nguyệt hiểu, cảnh sát Chu đang tự trách vì nghề nghiệp của mình. "Lặp lại lần nữa nào." Lâm Nguyệt cầm di động lên, mở phần ghi âm ra,

nói như đùa: "Em phải ghi âm lại mới được, sau này nếu anh dám lười biếng,

em sẽ gửi vào vòng bạn bè để bôi nhọ anh."

Ánh trăng ngốc nghếch cũng có lúc thông minh nhỉ, Chu Lẫm suýt nữa đã bật cười ngặt nghẽo, suy nghĩ một chút, tắt phần ghi âm, đổi thành quay phim, sau đó anh quỳ hai gối xuống trước mặt vợ mình, giơ tay phải lên: "Tôi - Chu Lẫm xin thề với trời, bắt đầu từ ngày hôm nay, chỉ cần tôi ở nhà, tất cả việc nhà đều do tôi làm hết, vợ tôi ngồi tôi sẽ đứng, vợ ăn cơm tôi sẽ nhìn, nếu không làm được, tôi sẽ..."

Lâm Nguyệt trừng mắt, không cho phép anh nói bậy.

Chu Lẫm hôn lên mu bàn tay cô, hôn xong ngẩng đầu lên cười: "Nếu không làm được, buổi tối tôi sẽ ngủ dưới đất, không thể ôm vợ..."

Lâm Nguyệt dứt khoát bấm ngừng quay, khóe mắt và đuôi lông mày đều thấp thoáng niềm vui.

Đầu tháng 6, Lâm Nguyệt bắt đầu có phản ứng nôn nghén.

"Nguyệt đang mang thai phải không?" Chị Vương đã từng có kinh nghiệm nên là người nhìn ra đầu tiên.

Lâm Nguyệt mỉm cười gật đầu.

Chị Vương mừng thay cho cô, đang chia sẻ kinh nghiệm giáo dục con cái với Lâm Nguyệt thì Trình Cẩn Ngôn, Hà Tiểu Nhã và Tưởng Tư Di trở về, vừa nghe đề tài này, liền đoán được ngay là đã xảy ra chuyện gì rồi.


"Chúc mừng cậu nhé." Hà Tiểu Nhã lớn tiếng chúc mừng.

Trình Cẩn Ngôn cũng chúc mừng, nhìn gương mặt dịu dàng tràn ngập hạnh phúc của Lâm Nguyệt, trong lòng anh ta có cảm giác chua xót. May là sự chua xót này rất nhạt nhòa, có thể bởi vì anh ta rung động chưa quá lâu thì đã bị Chu Lẫm phát hiện và cắt đứt luôn sự nhớ nhung lẫn lòng quyết tâm của anh ta. Lâm Nguyệt là một cô gái tốt, Chu Lẫm là một cảnh sát tốt, Trình Cẩn Ngôn cam tâm tình nguyện rút lui.

Có chị Vương dẫn đầu, trong nhóm nhỏ của năm người tổ toán bắt đầu phát lì xì chúc mừng cho Lâm Nguyệt.

Tưởng Tư Di đi ra ngoài nghe điện thoại, không cướp cũng không phát.

Hai tháng này, cô ta và Lâm Nguyệt chưa từng nói chuyện với nhau, cũng càng ngày càng ít khi nói chuyện với chị Vương và Hà Tiểu Nhã, gần như là luôn cô độc một mình.

Tan học, phía ngoài cổng trường, chỗ mà Chu Lẫm và La Trí Hằng thường hay đứng giờ chỉ có một mình bóng dáng cao lớn đẹp trai của Chu Lẫm, nhìn thấy Lâm Nguyệt, anh liền nở nụ cười. Mấy đồng nghiệp vui vẻ tiến đến chúc mừng, lúc mọi người đang mải nói chuyện, Tưởng Tư Di yên lặng rời đi.

Sau khi Lâm Nguyệt ngồi lên xe của Chu Lẫm rời đi, chị Vương và Hà Tiểu Nhã bắt đầu tám chuyện: "Hai tuần nay không thấy Tiểu La thì phải?"

Hà Tiểu Nhã gật đầu, không còn thấy người đàn ông trước đây thường hay đứng ở cổng trường nữa, vậy là đã quá rõ ràng rồi.

Đến mấy cô còn nhìn ra được thì Tưởng Tư Di - thân là người bị bạn trai lạnh nhạt, trong lòng còn khó chịu hơn.

Đứng ở ven đường, Tưởng Tư Di gọi một cuộc điện thoại cho La Trí Hằng.

Tại văn phòng Thiên Ngu, La Trí Hằng nhìn thấy dãy số nhảy lên trên màn hình di động, không biết sao lại cảm thấy vô cùng bực bội.


Anh ta đã sớm cảm thấy hết hứng thú với Tưởng Tư Di, sở dĩ kéo dài lâu vậy hoàn toàn là vì Lâm Nguyệt thôi. Nhưng Chu Lẫm đã cho anh ta thấy được kết cục của việc ngấp nghé Lâm Nguyệt rồi, đúng là tên cảnh sát trâu bò mà, ai mà ngờ được anh ta lại có thể tóm được vụ án mười mấy năm trước của Liêu Bình, một vụ án gần như chẳng có chút manh mối nào cả, nếu Liêu Bình không chọc Lâm Nguyệt, không kích thích Chu Lẫm thì căn bản sẽ không bị vạch trần như thế.

Đến mức độ này rồi, đừng nói Lâm Nguyệt, tất cả vợ, bạn gái hay là con gái của cảnh sát, cho dù xinh đẹp và có khí chất đi chăng nữa, anh ta cũng không dám ngấp nghé nữa đâu.

Buông tha Lâm Nguyệt rồi, chuyện yêu đương với Tưởng Tư Di cũng có thể cắt đứt luôn.

Đợi mấy phút sau, rốt cuộc Tưởng Tư Di cũng từ bỏ việc gọi điện thoại, cô ta gửi một tin nhắn tới: "La Trí Hằng, rốt cuộc anh có ý gì?"

La Trí Hằng mỉm cười trả lời cô ta: "Không có ý gì hết, tôi cảm thấy chúng ta không hợp nhau, chia tay đi."

Gửi tin nhắn xong, La Trí Hằng chuyển cho Tưởng Tư Di một khoản tiền 5 con số, Tưởng Tư Di cũng chỉ xứng với mức phí chia tay vậy thôi.

Ghi chú trong chuyển khoản: Hợp thì quen không hợp thì chia tay.

Giữa dòng xe trên đường lớn, tiếng tin nhắn vang lên, Tưởng Tư Di cúi đầu, thấy phí chia tay của La Trí Hằng, nước mắt lăn dài trên gò má cô ta.

Đau lòng ư?

Hình như không phải, cô ta chỉ cảm thấy rất tức giận và vô cùng mất mặt mà thôi.

Tức giận vì La Trí Hằng không chịu trách nhiệm với cô ta, mất mặt vì cô ta


nghĩ đến chuyện không thể ngóc đầu lên được ở văn phòng. Lúc trước cô ta kiêu căng đắc ý, luôn luôn so kè với Lâm Nguyệt, khoe khoang những món đồ trang sức và túi hàng hiệu mà La Trí Hằng tặng cho cô ta, kết quả thì sao? Cùng bắt đầu yêu đương trong một khoảng thời gian, vậy mà Lâm Nguyệt đã gả cho Chu Lẫm, có nhà có xe, con cũng có luôn rồi, còn cô ta lúc nào cũng căng thẳng với đồng nghiệp, giờ thì mất luôn cả bạn trai.

Trốn tới một chỗ không ai chú ý đến, Tưởng Tư Di che miệng bật khóc thành tiếng.

Trước khi nghỉ hè, Lâm Nguyệt nghe được một tin bát quái từ chỗ chị Vương, Tưởng Tư Di từ chức rồi.

Lâm Nguyệt không phản ứng gì, làm việc ở đâu là lựa chọn của Tưởng Tư

Di.

"Bao giờ hai người định tổ chức hôn lễ vậy? Để chị ghi lại." Chị Vương mở lịch trong di động ra, chuẩn bị ghi chú.

Lâm Nguyệt mỉm cười: "Mùng 8 tháng 8, mọi người đừng quên nhé." Ông lão cố ý bảo người chọn một ngày thật tốt.

Chị Vương, Hà Tiểu Nhã, Trình Cẩn Ngôn đều thể hiện rằng nhất định sẽ đến.

Công việc của học kì này chính thức kết thúc, Lâm Nguyệt rất thoải mái.

Bà nội đã chuyển lên đây, bà lão tuy ngoài 70 tuổi nhưng thân thể vẫn còn rất khỏe mạnh, giặt đồ nấu cơm đều có thể làm hết, Chu Lẫm vốn muốn mời người giúp việc, bà nội kiên quyết không cho anh lãng phí tiền bạc. Công việc của Chu Lẫm lúc bận lúc rảnh, sự bầu bạn của bà nội trở thành nguồn động lực rất lớn cho Lâm Nguyệt, dù sao thì bà lão cũng có kinh nghiệm về chuyện mang thai mà.

Chủ nhật cuối tháng 7, Lăng Tiêu dẫn Phó Nam qua, bà nội nựng bạn học nhỏ, còn Lăng Tiêu đi thử áo cưới với Lâm Nguyệt.


Lâm Nguyệt vốn gầy, mang thai 3 tháng mà gương mặt của cô vẫn không có sự thay đổi nào, dáng người chỉ hơi đẫy đà hơn một chút thôi, có điều vẫn là một người đẹp thon thả, nếu không phải Lăng Tiêu giới thiệu, nhân viên tiệm áo cưới cũng không biết là Lâm Nguyệt đang mang thai.

Búi mái tóc dài lên, Lâm Nguyệt nhấc làn váy đi ra, da trắng như tuyết, mặt thanh mày tú.

Lăng Tiêu không nhịn được thở dài: "Thật dễ dàng cho Chu Lẫm quá đi, đúng là đóa hoa nhài cắm trên bãi phân trâu mà."

Lâm Nguyệt nhìn vào gương, nghĩ tới Chu Lẫm còn đang ở cục cảnh sát.

Phân trâu à? Cô nở nụ cười.

Buổi tối Lăng Tiêu và Phó Nam ăn tối cùng cô.

Lâm Nguyệt là đối tượng quan trọng cần được bảo vệ, không thể mệt mỏi được nên cô chỉ có nhiệm vụ là xem phim hoạt hình với Phó Nam ở trong phòng khách. Phó Nam đương nhiên là thích mẹ nhất, nhưng trước mặt Lăng Tiêu, cậu bé luôn làm nũng nghịch ngợm, còn ở bên cạnh cô giáo Lâm, Phó Nam liền trở thành cậu bé siêu ngoan ngoãn, Lăng Tiêu nhìn mà vừa tức vừa chua xót, cô ấy bóc tôm, than thở với Chu Lẫm: "Nhìn xem, nếu ai không biết còn cho rằng Lâm Nguyệt mới là mẹ ruột của Phó Nam nữa đấy."

Chu Lẫm nhìn phòng khách.

Khá lắm, bạn học nhỏ rất ngoan, cẩn thận tận tình bưng cốc nước đi tới ghế sofa giúp cô giáo, quả là một học sinh nhị thập tứ hiếu. (1)

(1) Nhị thập tứ hiếu: là một tác phẩm do Quách Cư Nghiệp (có sách ghi là Quách Cư Kinh) thời nhà Nguyên biên soạn và xuất bản sau khi cha của ông qua đời. Tác phẩm là tập hợp 24 tấm gương hiếu thảo, đa phần là nam giới hiếu kính với cha mẹ, được liệt kê từ thời Thuấn Đế cho đến thời nhà Nguyên.

"Không thể nào, con trai tôi không xấu như vậy đâu." Rời mắt đi, khóe môi


Chu Lẫm vểnh lên.

Lăng Tiêu trực tiếp ném một cái vỏ tôm vừa mới bóc xong qua: "Cậu biết đó là con trai à? Ôi, tốt nhất là con gái, lớn lên sẽ làm con dâu của tôi luôn."

Chu Lẫm cười khẩy: "Nghĩ hay quá nhỉ."

Lại nhìn vào phòng khách, nghĩ tới những hệ thống bài bản mà bạn học nhỏ dùng để lấy lòng Lâm Nguyệt kia, Chu Lẫm âm thầm quyết định, nếu là con gái thật, nhất định anh sẽ không cho chơi với Phó Nam.

Trong lúc đang nói chuyện vui vẻ, Chu Lẫm đột nhiên thấp giọng: "Bên kia sẽ thu lưới nhanh thôi."

Động tác của Lăng Tiêu khựng lại.

"Hai bao lì xì nhé, đừng quên đấy." Chu Lẫm mỉm cười nhắc nhở cô ấy, "Mà cô còn chưa chịu tái hôn cơ à?"

Lăng Tiêu lại ném một cái vỏ tôm vào người anh.


Chương 67

Editor: Đinh Hương Beta: Tửu Thanh

Tiệc cưới tổ chức ở một ngôi nhà cổ tại huyện Thanh Thạch, chú rể cảnh sát trở về trước, Lâm Nguyệt và bà nội vẫn ở thành phố Giang đợi chú rể đến đón.

Lúc 5 giờ sáng, Lâm Nguyệt bị gọi dậy để trang điểm.

Phòng ngủ chính vốn rất rộng rãi giờ đây lại trở nên vô cùng chật hẹp, trên lẫn dưới giường đều bày đầy mấy đồ dùng của cô dâu, chuyên viên và trợ lý trang điểm bận rộn vây quanh Lâm Nguyệt, bà nội, thím hai thì đứng bên cạnh xem. Mặc dù thím hai có vài tính xấu nhưng vẫn thật lòng vui mừng thay Lâm Nguyệt, bà cũng đã giúp đỡ rất nhiều trong đám cưới của cô.

Hơn 7 giờ, đoàn phù dâu của Lâm Nguyệt chạy tới gồm chị Vương, Hà Tiểu Nhã, Lăng Tiêu và Tiểu Lộc - cô bạn thân nhất từ thời đại học của Lâm Nguyệt. Sự gia nhập của mấy cô gái trẻ làm căn phòng trở nên ngày càng náo nhiệt hơn.

Lâm Nguyệt vốn cho rằng hôn lễ chỉ là một nghi thức thôi, nhưng đến tận bây giờ cô mới hiểu được ý nghĩa của hôn lễ, đó là được gả cho người mình yêu và được mặc lên người bộ váy cưới đẹp nhất dưới sự chứng kiến và chúc phúc của gia đình cùng bạn bè thân thiết.

Hai tiếng nhanh chóng trôi qua, khoảng 9 giờ, chú rể đã ở dưới tầng để đón cô dâu.

Lâm Nguyệt mặc áo cưới ngồi trên giường, hồi hộp đến mức nắm chặt tay lại, trong lòng cảm thấy vui vẻ xen lẫn ngọt ngào, không biết nhìn Chu Lẫm trở thành chú rể sẽ ra sao.


Tiếng bước chân hỗn loạn dần to hơn, mấy phù dâu thì ồn ào bên trong, mấy phù rể lại gào thét phía ngoài. Đám cảnh sát cũng có phong cách đón dâu riêng, Lâm Nguyệt nghe thấy tiếng của Đường Hiên: "Cảnh cáo mấy người nhé, bọn tôi có mang còng tay tới đấy, nếu mấy người còn không chịu mở cửa cho lão đại dẫn chị dâu đi, bọn tôi sẽ còng hết tay phù dâu luôn."

Lăng Tiêu chặn ở cửa, mỉm cười: "Mấy cậu lợi hại như thế thật thì rút súng ra xem nào!"

Phó Nam ôm lấy mẹ, lớn tiếng cười ha hả.

Sau đó không biết là người đàn ông nào gào lên: "Lão đại của bọn tôi có súng, nhưng không cho mấy người nhìn đâu!"

Gương mặt Lâm Nguyệt đỏ lên, rốt cuộc Chu Lẫm đã dạy một đám cấp dưới hư hỏng hay anh bị mấy tên kia dạy hư rồi về nhà áp dụng luôn lên cô đấy hả?

Sau một thời gian làm loạn, cuối cùng cũng có bốn bao lì xì được nhét vào khe cửa.

Lăng Tiêu mở ra nhìn, lúc này mới chịu mở cửa.

Một đám già đầu suýt nữa chui vào cùng một lúc, Lâm Nguyệt ngẩng đầu, đúng lúc chạm phải ánh mắt hừng hực của Chu Lẫm. Cảnh sát Chu mặc comple, vuốt keo chải chuốt, đẹp trai chết đi được, trên người anh toát ra một loại khí chất vô cùng nam tính, rất phù hợp với hình tượng chú rể của anh bây giờ.

"Wow, chị dâu đẹp quá đi!"

"Tôi thấy chị dâu giống như hoa vậy, mấy người nói xem lão đại giống gì nào?"

"Phân trâu!"


Phù dâu phù rể hợp lại trêu đùa Chu Lẫm, mọi người đứng chắn trước giường, muốn Chu Lẫm phải biểu diễn tiết mục gì đó, hát tình ca hay nhảy nhót đều tùy anh chọn.

"Kể ra thì tôi còn chưa được nghe lão đại hát lần nào đâu đấy."

Bà trùm Lăng Tiêu cười trên sự đau khổ của người khác. Trong đám này thì Lăng Tiêu là người quen biết với Chu Lẫm lâu nhất, cô ấy suy nghĩ một chút rồi cười xấu xa, nói: "Tôi cũng chưa nghe bao giờ. Nào nào, hôm nay cưới vợ, Chu Lẫm nhất định phải hát!"

Một đám người ồn ào, xuyên qua khe hở giữa Lăng Tiêu và Đường Hiên, Lâm Nguyệt lén lút nhìn Chu Lẫm.

Chu Lẫm cũng đang nhìn Lâm Nguyệt, cô vợ đẹp như hoa của mình đang bị người ta che lại, chỉ lộ ra có chút xíu. Chu Lẫm đột nhiên hăng hái hẳn lên, anh khó chịu đẩy Lăng Tiêu và Đường Hiên ra: "Hát thì hát, tránh ra, tôi vừa nhìn vợ vừa hát."

Trong tiếng cười vang, Lâm Nguyệt cầm bó hoa lên che mặt lại, chỉ để cặp lỗ tai hồng hồng lộ ra ngoài.

Cuối cùng Chu Lẫm cũng thấy ánh trăng nhỏ ngồi trên giường, anh giật nhẹ cà vạt, điều chỉnh một lát, sau đó hát một bài hát tình ca điển hình dưới con mắt của bạn bè xung quanh: "Em hỏi anh yêu em bao nhiêu, anh yêu em bao nhiêu..." (1)

(1) Bài hát Chu Lẫm hát là bài "Ánh trăng nói hộ lòng tôi".

Thế là người đàn ông lạnh lùng nhất lại hát một bài tình ca dịu dàng và ngọt ngào nhất. Lần đầu tiên hát trong hoàn cảnh này khiến mặt của Chu Lẫm hơi đỏ, nhưng hát thì hát, anh như quên hết sự hiện diện của những người bên cạnh, vừa hát vừa đi tới cạnh ánh trăng nhỏ của anh, đến cuối bài, Chu Lẫm đột nhiên ôm lấy Lâm Nguyệt ngã xuống giường, chống tay cạnh người cô.

Có người huýt gió, có người tiếp tục hát đệm theo nhưng bọn họ đều bắt


đầu vỗ tay.

Chu Lẫm từ từ lấy bó hoa mà cô dùng để che mặt ra.

Gương mặt của Lâm Nguyệt đỏ đến nỗi không thể đỏ hơn được nữa, đôi mắt hạnh ươn ướt nhìn đỉnh đầu người đàn ông.

Sao anh lại bá đạo thế chứ, sao da mặt có thể dày thế chứ, sao lại làm cô yêu anh đến vậy chứ?

Bàn tay lớn vuốt ve gương mặt nóng hổi của cô, Chu Lẫm trầm thấp hát: "Em hỏi anh yêu em sâu bao nhiêu, anh yêu em thế nào, em suy nghĩ một chút đi, em nhìn một chút đi, ánh trăng đang nói hộ lòng anh đấy."

Âm cuối cùng biến mất giữa làn môi mềm mại của cô. Đầu giường vang lên tiếng vỗ tay.

Đội ngũ đón dâu rất dài, từ thành phố Giang vui sướng lái thẳng tới huyện Thanh Thạch.

Tiệc mừng được tổ chức tại vườn hoa trong ngôi nhà cổ của nhà họ Chu.

Vườn hoa này là nơi ngăn cách giữa ngôi nhà cổ của nhà họ Chu và xưởng làm sứ, vườn hoa rất lớn làm Đường Hiên vừa bước vào đã bắt đầu gào thét, thể hiện sự ghen tị điên cuồng với lão đại. Chị Vương và Hà Tiểu Nhã thì bị lóa mắt trước những hòn núi giả, đình đài, hồ nước trong vườn hoa. Đây đâu phải nhà ở, thắng cảnh du lịch thì có!

"Tôi mà gả được cho một người chồng như vậy thì đi dạy làm gì nữa!" Chị Vương cảm thán từ tận đáy lòng, vuốt tảng đá Thái Hồ được tạo hình giống như cây trúc, Lâm Nguyệt thực sự quá khiêm tốn rồi, lúc trước Tưởng Tư Di bám chặt lấy La Trí Hằng cũng có ý định nghỉ làm hưởng phúc, vậy mà Lâm Nguyệt gả cho phú nhị đại nhưng vẫn tiếp tục đi làm, cô ấy thực sự coi Chu Lẫm là một cảnh sát rất bình thường.


Trong vườn hoa, Chu Lẫm mặc comple đứng cùng đám phù rể chờ cô dâu tới.

Anh đang mất tập trung, ánh mắt vẫn hướng về phía cô dâu, đột nhiên vai trái bị vỗ mấy cái.

Chu Lẫm quay đầu lại thì nhìn thấy người đàn ông mặc lễ phục của phù rể, từ cổ trở xuống rất phong độ, nhưng sắc mặt lại tiều tụy vì bôn ba, thậm chí trong mắt còn có cả tơ máu. Người đàn ông cười rất vui vẻ, thật lòng chúc mừng cho anh, nhưng Chu Lẫm lại cảm thấy chua xót, trong nỗi xót xa lại có sự vui mừng, có mệt hay không đâu còn quan trọng nữa, chỉ cần anh ấy trở về là tốt rồi.

Chu Lẫm ôm Phó Đình Bắc một lúc, sau khi buông ra, anh mới chìa tay: "Tiền lì xì của cậu đâu?"

Phó Đình Bắc cười, lúm đồng tiền trên má hiện ra làm anh chợt nhớ tới thời niên thiếu ấy: "Cho tôi nợ đi."

Phó Đình Bắc đi tàu hỏa lẫn máy bay suốt đêm để trở về, tiền đâu ra mà lì

xì.

Anh ấy không biết Lăng Tiêu đã trở về từ Bắc Kinh, Chu Lẫm vỗ bả vai anh ấy, vừa định nói "Vợ cậu đã đưa rồi" thì cô dâu bước lên sân khấu.

Chu Lẫm lập tức quên mất người bạn thân, ngẩng đầu ngóng vợ mình.

Phó Đình Bắc cũng nhìn theo, tò mò không biết người phụ nữ mà Chu Lẫm yêu sẽ thế nào, nhưng vừa ngẩng đầu, anh ấy liền nhìn thấy cô gái của mình. Mái tóc ngắn và nụ cười xán lạn quen thuộc, cô mặc lễ phục phù dâu để lộ bờ vai trắng nõn, trong nháy mắt, Phó Đình Bắc nhớ tới vô số buổi tối, lúc anh đè lên cô, thân mật với cô, vô cùng điên cuồng.

Sao cô ấy lại ở đây?

Phó Đình Bắc sững sờ tại chỗ.


Lăng Tiêu định nhìn Chu Lẫm, nhưng cô ấy lại bất ngờ thấy cảnh sát Phó nhà mình comple thẳng tắp, tay chân đầy đủ.

Tốt quá!

Lăng Tiêu cụp mắt, tiếp tục làm phù dâu.

Phía sau cô dâu, Phó Nam mặc bộ lễ phục nhỏ đứng sóng vai với một cô bé 5 tuổi mặc váy hồng bồng bềnh, lần đầu tiên làm hoa đồng, Phó Nam rất hưng phấn. Lâu lắm rồi cậu chưa nhìn thấy bố, hơn nữa lớn như vậy rồi mà cậu chưa từng thấy bố mình mặc comple, cho nên cậu cũng không phát hiện ra người bố mình ngày nhớ đêm mong đang đứng trong đoàn phù rể, Phó Nam cười vui vẻ nhìn theo bóng lưng cô giáo.

Cô giáo mặc váy cưới đẹp quá đi.

Bạn học nhỏ ngây người suy nghĩ, trong mắt nổi lên những bong bóng màu hồng.

Ánh mắt của Chu Lẫm chỉ kìm nén hơn bạn học nhỏ một chút thôi, và ánh mắt ấy cũng không còn rời đi sau khi rơi trên người Lâm Nguyệt.

Chu Lẫm nâng cánh tay nhỏ bé của cô lên, nhẹ nhàng đeo nhẫn vào. Chu Lẫm, con có đồng ý lấy Lâm Nguyệt làm vợ không?

Con đồng ý.

Lâm Nguyệt, con có đồng ý lấy Chu Lẫm làm chồng không? Con đồng ý.

Tiệc tối kết thúc, Chu Lẫm ôm lấy cô vợ mặc lễ phục đỏ thẫm tiến vào phòng tân hôn.


Đồ dùng trang trí mang màu sắc cổ xưa, một chiếc giường có màn treo màu

đỏ.

Anh cẩn thận đặt Lâm Nguyệt lên giường, sau đó ngồi xổm xuống trước mặt cô, cởi giày thêu màu đỏ cho cô.

Hai tay của Lâm Nguyệt chống trên giường, im lặng nhìn anh.

"Mệt không?" Chu Lẫm ngồi xuống, một tay nâng cẳng chân của cô lên, một tay giúp cô xoa bóp những ngón chân nhỏ trắng nõn đầy chuyên nghiệp.

Lâm Nguyệt lắc đầu cười.

Ánh mắt anh sáng lên: "Thật sự không mệt à?"

Lâm Nguyệt vẫn lắc đầu, ánh nến dịu dàng chiếu lên làn da mềm mại trắng nõn của cô, trông dịu dàng và đầy quyến rũ.

Chu Lẫm không lên tiếng, tiếp tục giúp cô xoa bóp chân còn lại, không khí im ắng xao động, chợt ánh nến phát ra những tiếng lách tách.

Rốt cuộc cũng xoa xong, Chu Lẫm quỳ thẳng lên, đưa tay giúp cô cởi khuy váy ra, bộ lễ phục của cô dâu được thiết kế theo kiểu Trung Hoa, khuy váy rất tinh xảo, cổ áo vừa bung ra đã để lộ cần cổ trắng nõn. Ánh mắt của Chu Lẫm càng lúc càng mờ mịt, hai tháng, anh đã nhịn hơn hai tháng rồi, anh còn cố ý tìm hiểu thì được biết, trước khi qua ba tháng đầu tiên, anh có thể làm một cách từ từ, chậm rãi là được.

Tối nay là đêm động phòng hoa chúc của anh, sao anh có thể để cô cô đơn được?

Anh đè lên người cô.

Nằm trên tấm chăn màu đỏ thẫm, Lâm Nguyệt hơi căng thẳng, cặp mi cong vút hơi run run.


Chu Lẫm hôn rất nhẹ nhàng: "Đừng sợ."

Đây là ánh trăng nhỏ của anh, trong bụng ánh trăng nhỏ còn có trăng lưỡi liềm nhỏ nữa, anh sẽ giữ chừng mực mà.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro