6
Sáng hôm sau, Jackson như thường ngày bị đồng hồ báo thức đánh thức, cậu vén chăn xoa mái tóc rối bù, mặc quần đùi hình hoạt hình đi ra ngoài. Giống như bóng ma đi tới đi lui ở phòng khách và phòng vệ sinh mấy lần, Jackson rửa mặt xong mới được coi là tỉnh táo, sau đó vị giác cũng được đánh thức, Jackson vừa lau mặt vừa ngửi mùi thức ăn thơm lừng trong không khí, cuối cùng đụng phải Mark từ phòng bếp đi ra.
"Chào buổi sáng." Mark dậy sớm làm bữa sáng cho hai người, tâm tình nhìn cũng không tệ.
"Ấy... Hử? Sao anh ở đây? À!" Jackson đứng tại chỗ bối rối mấy giây mới nhớ tới chuyện xảy ra hôm qua, cậu dậy sớm ngốc đến mức quên mất có người sống trong nhà.
Mặc áo ba lỗ và quần đùi là cách ăn mặc bình thường khi ở nhà, nhưng Jackson bị Mark nhìn đến mức không được tự nhiên, giống như mình không mặc gì vậy. Cậu lúng túng lấy tay kéo vạt áo, nhanh chân chạy vào phòng ngủ thay đồ.
Mark cầm dĩa mắt dán lên mông Jackson, vừa rồi anh đánh giá chính diện, cơ thể Jackson không tính là trắng nhưng cũng không đen, da bóng mịn không nói, cơ ngực nhìn rất mềm, Mark dựa theo kinh nghiệm kết luận đầu nhũ của cậu rất nhạy cảm. Về phần mông, đó là mong muốn đơn giản của mỗi gay, thịt nhiều nhưng lại chắc, lúc chạy nhanh có vẻ co dãn tốt, trong lòng Mark mừng thầm mình nhặt được món hời lớn.
Jackson thay cảnh phục xong phát hiện Mark đã bắt đầu ăn, cậu cũng không chút khách khí ngồi xuống, phát hiện trong dĩa của mình có hai quả trứng ốp la, ở giữa kẹp cây xúc xích vừa to vừa dài.
"... Sếp Mark lúc ở nhà ba mẹ anh làm bữa sáng cũng sắp xếp thành kiểu này sao?" Jackson tàn nhẫn cắt nhỏ cây xúc xích cho vào miệng.
"Cảnh sát Jackson có phải cậu có hiểu lầm gì với tôi không? Tôi cũng không phải là loại người tùy tiện." Mark tao nhã nhấp một ngụm cafe, chậm rãi mở miệng nói một câu: "Tôi chỉ như vậy với mình cậu."
Jackson vừa nuốt một miếng xúc xích thiếu chút nữa bị nghẹn, tay phải cậu siết thành nắm đấm đưa lên miệng ho khẽ một tiếng.
"... Vậy thật sự cảm ơn anh, nhưng tôi không vui nổi."
Thời gian ăn bữa sáng kết thúc trong sự khiêu khích của Mark, Jackson bị anh làm cho hết lời đối đáp tiếp đó quên mất sự lúng túng trong ngày đầu ở chung, hai người rất tự nhiên lên xe, Jackson vừa thắt dây an toàn xong Mark đã đạp ga lái xe đi. Bình thường đều một mình ngồi xe buýt đi làm, hôm nay là lần đầu tiên Jackson hưởng thụ loại phục vụ đưa đón riêng biệt này, hơn nữa tài xế còn là cấp trên của mình, cậu khó tránh khỏi có chút đắc ý.
"Sau này không biết cô gái tóc vàng nào có may mắn này, ngồi lên ghế phụ của sếp Mark."
"Cậu biết may mắn thì tốt, ghế phụ của tôi cũng không tùy tiện mời người khác ngồi."
Nào có cô gái tóc vàng nào, cùng lắm là cậu đẹp trai tóc vàng nào đó thôi, trong lòng Mark thầm nghĩ.
Jackson liếc Mark một cái, người vừa mặc đồng phục vừa nghiêm túc lái xe không biết có thể thu phục bao nhiêu cô gái, cậu nghĩ mình không biết phải phấn đấu bao lâu mới có thể như anh, hơn nữa vấn đề trước mắt khó khăn nhất là ba mẹ không ủng hộ mình làm cảnh sát, nghĩ tới vấn đề này Jackson bất tri bất giác thở dài một hơi,
"Đừng nghĩ nhiều, bây giờ người ngồi vị trí này là cậu." Mark chuyển tay lái thấp giọng nói, cũng không biết là đang xuyên tạc tiếng thở dài của Jackson.
"Nhưng tôi là đàn ông, anh thất vọng lắm nhỉ." Jackson tựa vào nệm mềm nghĩ tâm sự của mình đến xuất thần, cậu không giải thích được, nương theo ý của Mark nói.
"Xem biểu hiện của cậu."
Mark đạp thắng dừng xe trước cửa cảnh cục, Jackson đang định hỏi cậu thể hiện thế nào, chỉ thấy Mark không chớp mắt nhìn chằm chằm phía trước, cậu theo tầm mắt nhìn sang thấy một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng thắt cà vạt đen, trên tay áo cài một huy hiệu màu cầu vồng, trong tay cầm một tập tài liệu đang ở cửa hỏi gì đó, Jackson lập tức biết câu nói kia của Mark có ý gì.
Không ổn, người bên tổ chức kia còn hành động nhanh như vậy, mới ngày đầu tiên đã tự mình chạy đến điều tra.
Mark từ trên xe bước xuống đi thẳng lên bậc thang, Jackson theo sau căng thẳng kéo tay áo bị nhăn.
"Uh... Chào chị, xin hỏi nơi này là cảnh cục thứ bảy đúng không?" Yugyeom cúi người đối diện với nữ cảnh sát ngồi trong phòng trực lễ phép cười một tiếng.
"Không phải trên bảng tên đường có viết sao?" Nữ cảnh sát cũng không để ý đến cậu trai sợ người lạ kia, khi cô thấy Mark từ phía sau đi đến mới lập tức lấy son ra táy máy trước gương.
"Sếp Mark, chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng."
Mark cũng không nhìn nữ cảnh sát kia, ngược lại mắt mang theo ý cười nhìn Yugyeom, lễ phép mang chút hoài nghi, lại khiến người ta cảm thấy lạnh nhạt. Yugyeom nghe thấy anh chính là sếp Mark, đưa mắt nhìn một người Châu Á đứng sau lưng anh, trong đầu nghĩ nhất định là cảnh sát Vương Gia Nhĩ, Jackson.
"Sếp Mark chào anh, tôi là..."
"Anh là tổ chức quỹ đồng tính điều đến đúng không? Tôi là Mark Đoàn Nghi Ân, đây là đối tượng kết hôn của tôi Jackson Vương Gia Nhĩ."
"Chào anh." Jackson từ phía sau đưa một tay ra tỏ ý làm quen.
"Chào các anh, tôi tên Kim Yugyeom."
Tay Yugyeom còn chưa nắm lấy tay Jackson đã bị Mark nửa đường chặn lại bắt tay trước, cậu có chút lúng túng gật đầu một cái sau đó rút tay mình ra, không biết có phải ảo giác hay không, cậu luôn cảm thấy vị sếp này có chút khí thế bức người, so ra cảnh sát Jackson vẫn ôn hòa hơn.
Mark dẫn hai người vào cảnh cục, dặn dò Bam rót cho cậu ly cafe, Yugyeom vừa trở thành nhân viên chính thức mang quốc tịch Hàn không lâu, cậu không ngờ ở cảnh cục Los Angeles có nhiều khuôn mặt Châu Á như vậy. Jackson vừa chuẩn bị về chỗ mình thì bị Mark túm cổ tay kéo đến bên cạnh, Mark đứng trước bàn làm việc điểm danh người trong cảnh cục, mười ba người đều đến đủ, rất tốt.
"Mr.Kim." Mark gọi một tiếng.
"A... Vâng?" Lúc này Yugyeom đang cầm ly cafe bắt chuyện với Bam, cafe của vị sĩ quan cảnh sát này pha rất ngon.
"Không có gì, tôi chỉ muốn xác nhận xem anh có nghe hay không thôi."
Mark thu vẻ mặt vui vẻ đứng thẳng người ho khan một tiếng tỏ ý tất cả im lặng, nhân viên trong cảnh cục lập tức xoay đầu nhìn anh, Jackson đứng bên cạnh Mark cảm thấy trên trán có một tầng mồ hôi mỏng, cậu nhỏ giọng nói bên tai Mark.
"Sếp, tôi có thể trở về vị trí của tôi không?"
"Không thể, tôi có chuyện muốn tuyên bố."
"Có liên quan đến tôi sao?"
"Có liên quan đến chúng ta."
Jackson kinh ngạc, dường như cậu đoán được Mark muốn tuyên bố chuyện gì.
"Không thể, anh nói vậy chẳng khác nào tất cả mọi người đều biết quan hệ của chúng ta!"
"Ngài Kim cũng đến cảnh cục điều tra rồi, không công khai thì sẽ bị nắm không buông."
"Nhưng sau này làm sao? Cũng không thể kết hôn mãi được?"
"Cậu sợ rồi?" Mark nhận lấy ly giấy nước nóng thư ký đưa đến uống một ngụm, lông mày bên trái khẽ nhếch lên, dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Jackson.
"... Tôi... mặc kệ!"
Jackson giận đến mức giậm chân, khi cậu ngẩng đầu phát hiện tất cả mọi người đều nhìn mình và Mark lại hận không tìm được cái lỗ để chui xuống. Tay phải Mark vỗ nhẹ lưng Jackson trấn an cậu, sau đó dùng giọng không lớn không nhỏ tuyên bố chuyện làm cả cảnh cục sôi trào.
"Hôm nay tôi muốn tuyên bố với mọi người một chuyện, hôm qua tôi và cảnh sát Jackson kết hôn rồi."
"What?!"
"OMG..."
Mười mấy người mồm năm miệng mười bắt đầu hò hét thảo luận, gần như át cả câu nói tiếp theo của Mark.
"Trước kia luôn giấu mọi người, thật ra chúng tôi yêu nhau lâu rồi."
Mark cũng không để ý mấy cảnh sát kia có nghe hay không, anh chỉ cần đảm bảo Yugyeom nghe là được.
"Trời ạ, tên Jackson kia vậy mà lại giấu tất cả mọi người, thật làm người ta khó tin." Cảnh sát Bam khoa trương gãi đầu than phiền với Yugyeom ở trước mặt.
"Quan hệ của bọn họ... trước kia các anh không biết sao?"
"Có quỷ mới biết, ngay cả tôi cũng bị lừa, còn tưởng rằng Jackson và sếp Mark có thù đấy." Bam liếc mắt.
"Quan hệ của bọn họ nhìn không tốt sao?" Yugyeom có chút nghi ngờ nhìn Jackson, chỉ thấy mặt đối phương lúc đỏ lúc trắng, cậu có chút hoài nghi xoa cằm mình.
"Lúc trước Jackson đi tuần tra thường lệ... Đúng rồi, anh tới đây làm gì?" Cảnh sát Bam xém nữa khai đống chuyện lộn xộn trước kia của Jackson cho người không liên quan nghe, may mà cậu kịp phản ứng.
"Tôi tới làm việc thường lệ, khảo sát xem quan hệ của hai người họ có thật hay không."
"Còn có loại chuyện này...?" Cảnh sát Bam là trai thẳng tỏ ý chưa từng nghe chuyện này.
"Trước kia tôi cũng chưa từng nghe, tôi nhờ chút quan hệ mới được xếp vào vị trí hiện tại." Yugyeom nghĩ đến chuyện kia lại tức giận, rõ ràng cậu muốn vào tòa thị chính làm việc kết quả bị chị gái mình đày vào hố này làm, một cô gái trẻ cũng không có thì thôi đi, nam căn bản đều là gay, Yugyeom chỉ cần nhớ đến ông chú râu quai nón ở phòng làm việc bên cạnh nhìn mình với ánh mắt quyến rũ đã cảm thấy nổi đầy da gà.
Nhân lúc hai người nói chuyện không để ý, Mark đi tới bên bọn họ.
"Xin lỗi anh Kim, vì em yêu tôi bình thường em ấy khá khiêm tốn, nên các đồng nghiệp không biết quan hệ của chúng tôi."
Jackson vừa nghe thấy Mark gọi cậu là 'em yêu', nhất thời thần kinh khu da đầu bắt đầu tê dại, cậu cố tránh ánh mắt khó hiểu của cảnh sát Bam ném qua.
"Được rồi được rồi, thời gian làm việc nói chuyện này không thích hợp lắm, hôm nay anh Kim về trước đi." Jackson không chịu được muốn đuổi kẻ đầu têu đi, nếu không phải cậu, chuyện sẽ không phiền phức đến vậy, bây giờ thì hay rồi, hàng xóm đồng nghiệp đều biết cậu cùng một người đàn ông kết hôn rồi.
"Cái này không thể được, bây giờ tôi phải về nộp, nếu không tôi chờ các anh tan làm lại đến, không có gì đáng ngại." Yugyeom mỉm cười lộ ra hàng răng đều với Jackson, bây giờ Jackson chỉ muốn đấm cho cậu mấy cái.
"Như vậy cũng được, mời chờ ở bên ngoài, tôi xin lỗi cảnh cục không cho người ngoài vào." Jackson chỉ cửa tỏ ý mời cậu đi, trong giọng nói tâm tình không tốt ngay cả cảnh sát Bam cũng nhận ra.
"Đừng như vậy, người ta cũng vì theo thủ tục làm việc." Giọng Mark không mềm không cứng, nghe cũng không giống như nói giúp Yugyeom.
Trong lòng Yugyeom tự hiểu là không tốt, hôm nay hình như cậu xuất hiện không đúng lúc, hai người này dường như không hoan nghênh mình lắm, cảnh sát thì ngon sao, hung dữ như vậy. Cậu còn nghĩ có phải hai người này có ẩn tình gì hay không, hơn nữa Yugyeom vừa nhận được công việc này, không kinh nghiệm gì nên càng phải nghiêm túc chịu trách nhiệm.
"Vậy chiều nay chúng ta gặp." Yugyeom hơi cúi người từ biệt.
"A đúng rồi, cafe này tôi có thể mang đi không? Uống rất ngon." Yugyeom đột nhiên xoay đầu hỏi cảnh sát Bam.
"Anh cứ tùy ý đi." Cảnh sát Bam xua tay, vừa biết vị họ Kim đây là người của tổ chức gay, cậu lập tức có cái nhìn khác với người ta, anh trai này bề ngoài trắng mịn, sợ là bình thường ở trên giường chịu tội không ít, bây giờ còn phải tới nhìn sắc mặt người ta mà làm việc, thật không dễ dàng.
-------------
*** Vì là người xa lạ nên Markson và Bam xưng hô với Yugyeom là tôi - anh nhé. Sau này... sẽ đổi khi có gì đó thay đổi ^^
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro