Chương 43
Vũ Lục Hàn cảm thấy cô đơn ở nơi này. Cô chưa bao giờ cho rằng bản thân hợp đến những chốn xa hoa của những người có của. Ngay bây giờ, cô muốn chạy về bên bố mẹ, lao vào vòng tay mẹ mà khóc. Cô chưa từng phải khóc đến sưng cả hai mắt, hai mắt cô đã nóng ran và đau rát nhưng nước mắt vẫn không ngừng chảy. Trái tim bé nhỏ của Vũ Lục Hàn thổn thức mỗi khi nghĩ đến khung cảnh lúc ấy, cô thấy phục bản thân khi có thể bước ra khỏi đó một cách vững vàng. Nhưng Vũ Lục Hàn đã hoàn toàn sụp đổ. Cô òa lên nức nở khi trở về phòng, cô đổ mình lên giường và thấm ướt một vùng chăn đệm. Cô cười vào sự thảm hại của bản thân, trong cuộc đời chưa bao giờ cô quyết định một điều gì đúng đắn. Mọi thứ cô quyết định làm đều khiến cuộc đời cô thêm bi thảm. Và thích Hàm Vũ Phong là quyết định sai lầm nhất trong cuộc đời cô.
Tiếng gõ cửa chậm rãi khiến cô sực tỉnh. Vũ Lục Hàn vội vàng lau nước mắt rồi chạy ra cửa. Cô áp tai vào cửa, không mở ra, rụt rè lên tiếng.
"Ai đấy ạ?"
"Anh đây!" Đây là giọng nói của Hoàng Lâm. "Tới giờ ăn trưa rồi, mọi người không thấy em xuống ăn nên anh lên gọi vì sợ em ngủ quên."
"Mọi người ăn đi, em... vẫn còn no!" Vũ Lục Hàn hắng giọng, cố gắng hết sức che giấu giọng nói nức nở khàn khàn của mình. Cô im lặng lắng nghe khi bên kia cánh cửa im lìm không hồi đáp, hi vọng Hoàng Lâm đã rời đi.
"Em ổn chứ?" Vũ Lục Hàn đã nhầm, Hoàng Lâm ngay lập tức nhận ra cô đang bất ổn. Cậu vẫn ở bên kia cánh cửa, mà cô cảm giác cậu cũng đang áp sát vào cửa như mình. "Em có thể mở cửa cho anh không?"
"Em không sao!" Vũ Lục Hàn hốt hoảng lên tiếng. "Em... thấy hơi mệt một chút thôi..."
"Giọng em lạ lắm." Hoàng Lâm vẫn kiên nhẫn, cô nghĩ cậu sẽ không đi đâu hết cho đến khi cô chịu mở cánh cửa này ra. "Có gì không ổn à?"
"Em... không sao..." Vũ Lục Hàn yếu ớt phản bác, thở dài. Cô áp lưng vào cửa, nhanh chóng lau hết nước mắt trên mặt, chỉnh lại tóc tai quần áo rồi xoay người lại đối diện với cánh cửa gỗ. Cô biết Hoàng Lâm sẽ không chịu đi, gào lên qua cánh cửa gỗ này cũng không có ích gì.
Vì thế cô đã mở cửa ra sau khi vận hết mọi nỗ lực. Cô ngước lên nhìn vào mắt cậu, ngay lập tức hối hận với lựa chọn của mình.
"Em khóc à?" Hoàng Lâm thấy cô, thốt lên bất ngờ. Cậu rất tự nhiên đưa tay nâng cằm cô lên, đầu cúi xuống để nhìn rõ vào mắt cô. Vũ Lục Hàn bối rối lắc đầu, lùi lại vài bước.
"Em vừa xem một bộ phim tình cảm..." Vũ Lục Hàn đảo mắt, cố gắng tự đánh l.ừa bản thân, vẽ ra một nụ cười méo mó. Hoàng Lâm tất nhiên không phải kẻ ngốc, nhìn cô im lặng.
"Em vẫn cần ăn trưa chứ. Xuống tham gia cùng đi, mọi người vẫn đang đợi em." Hoàng Lâm hạ giọng, Vũ Lục Hàn thầm thấy biết ơn vì cậu đã không truy cứu dù biết cô nói dối.
"Em ngại lắm..." Cô nhăn mặt thành thật, cố gắng tỏ ra mình như một cô nàng sướt mướt vì một bộ phim tình cảm. Nhưng rồi cô cũng không thể nhìn vào mắt Hoàng Lâm.
"Không sao, đi rửa mặt đi. Nếu có chút phấn mắt hoặc che khuyết điểm thì dặm một chút vào, anh sẽ đợi ở đây." Hoàng Lâm bất ngờ trở nên dịu dàng. Vũ Lục Hàn bỗng chốc hoang mang không hiểu liệu cậu đã tỉnh rượu sau cả buổi sáng nhảy nhót điên cuồng trong quán bar lúc nãy chưa.
"Có... có lẽ không cần đâu ạ. Em sẽ ăn khi thấy đói..."
"Cần em, một bữa tiệc không bỏ lại bất kì ai."
Chàng trai thư sinh nhìn cô cười hóm hỉnh. Cậu dường như đã qua cơn say, nheo nheo đôi mắt nhìn cô khiến cô cảm thấy mình được phần nào an ủi. Vũ Lục Hàn mím môi cười đáp lại, đành lòng bảo cậu đợi mình ở đây.
Nhìn vào bản thân mình trong gương, Vũ Lục Hàn chẳng trách mình đã bại lộ khi đôi mắt sưng húp đã tố cáo cô rất rõ ràng. Rửa qua mặt vài lần, chỉ tới khi thấy đã tươi tỉnh hơn một tẹo, Vũ Lục Hàn mới dám rời phòng cùng Hoàng Lâm.
"Cậu đi đâu vậy?" Trần Hải Minh đứng dậy khi thấy bóng dáng Hoàng Lâm từ xa, trên tay cầm chiếc điện thoại. Hoàng Lâm cười, liếc mắt qua Hàm Vũ Phong, rồi lại nhìn cậu tóc đỏ.
"Đi gọi em út ăn cơm, tất nhiên rồi!" Hoàng Lâm cười, xoay người lại kéo cô gái đang đi líu ríu sau lưng mình. Vũ Lục Hàn bối rối, chỉ cúi gằm mặt.
"Em mải tắm hơi quá à?" Trần Hải Minh trêu chọc khi nhìn thấy cô. Vũ Lục Hàn rùng mình khi thấy cậu nhắc đến chuyện phòng tắm hơi trước mặt Hàm Vũ Phong và Chu Bạch Thảo, cô không muốn hai người đó biết cô đã ở đấy. Vì vậy, Vũ Lục Hàn hạ giọng nói dối một lần nữa.
"Em mệt quá nên về phòng, chẳng đi đâu cả."
"Thật à?" Trần Hải Minh tò mò nheo mắt trêu chọc, không nhận ra sự khác lạ của cô. "Lúc vào phòng tập gym thấy em còn tươi tắn lắm mà?"
"Em uống rượu rồi mới sang gặp anh đấy." Vũ Lục Hàn đáp nhẹ tênh, nhưng Trần Hải Minh lại hiểu thành một câu nói đùa. Hoàng Lâm nhìn bạn, nhăn mặt cắt ngang.
"Em ấy uống rượu thật đấy, là tại tôi chuốc rượu cho cô bé và gạ gẫm cô bé nhảy cùng mình. Có lẽ tôi khiến cô ấy hơi mệt."
Vũ Lục Hàn im lặng. Hoàng Lâm đang giúp cô, lời cậu nói phần nào che giấu được cả đôi mắt sưng húp của Vũ Lục Hàn. Chu Bạch Thảo nhìn Hoàng Lâm lạ lẫm, còn Hàm Vũ Phong bỗng thấy như có lửa đốt trong lòng. Từ bao giờ hai người họ thân thiết như vậy? Vì sao Vũ Lục Hàn lại đi uống rượu cùng Hoàng Lâm? Hơn ai hết, Hàm Vũ Phong chưa hề quên khi say rượu Vũ Lục Hàn sẽ trở thành con người thế nào. Hắn cảm thấy không thể ngồi yên được nữa.
Người duy nhất không hiểu chuyện là Trần Hải Minh. Mỗi lời cậu nói vô tình như thêm dầu vào lửa.
"Thật tình, dụ dỗ bạn gái bạn thân mình đi uống rượu là không phải phép đâu, lại còn nhảy nữa." Tóc Đỏ vô tư nhấp một ly rượu. "Ai chẳng biết kiểu nhảy nhót gợi tình của cậu!"
"Thôi đi." Hoàng Lâm bỗng dưng gằn giọng, vô cùng lạnh lùng. Vũ Lục Hàn bất ngờ, liếc mắt nhìn cậu. Cô không nghĩ sẽ có ngày thấy chàng trai này nổi nóng.
"Ý tôi là không có gì quá đáng cả. Chúng ta ở đây để vui chơi mà." Hoàng Lâm ngay lập tức hạ giọng, nhếch miệng cười nhẹ nhàng. Cậu không hề nhìn sang hắn thêm một chút nào.
"Nào các anh!" Chu Bạch Thảo đon đả lên tiếng, quyết tâm phá vỡ không khí kì quái bất thường này. "Tất nhiên đến đây là để chơi rồi, hãy bỏ qua hết lễ nghĩa đi!"
Không khí quanh bàn ăn vẫn không giảm xuống một chút. Tuy vậy, sự vui vẻ khéo léo của Chu Bạch Thảo đã đưa câu chuyện đi theo chiều hướng sôi nổi, thân thiện hơn. Vũ Lục Hàn ăn rất ít, nuốt không nổi, cô dường như đã no căng chỉ sau ba lần đứng lên lấy đồ. Hoàng Lâm bỗng nhiên rất quan tâm đến cô, mỗi khi thấy cô đứng lên, cậu lại đi theo và chỉ cho cô những đồ ăn ngon. Cậu cắt thịt bò cho cô, lấy nước cho cô, mọi đồ ăn ngon cậu lấy đều nhường cho Vũ Lục Hàn. Cô quá chán nản và lười biếng để phản đối, ngoan ngoãn ăn mọi thứ cậu đưa mà chẳng hề mở miệng phàn nàn.
Hàm Vũ Phong vô cùng ngứa mắt. Hắn giữ hết mọi sự khó chịu trong người, chỉ lẳng lặng quan sát tất cả và đưa ra gương mặt giả dối đầy bình thản. Hắn thỉnh thoảng nói chuyện, giọng nói nghe qua vô cùng thoải mái, nhưng đôi mắt chưa bao giờ rời khỏi Vũ Lục Hàn. Và Hàm Vũ Phong cũng chưa bao giờ muốn lao vào đánh Hoàng Lâm đến vậy.
"Ăn xong bọn mình đi xuống bể nước nóng chứ?" Chu Bạch Thảo tươi cười hỏi.
Câu hỏi ấy khiến tim Vũ Lục Hàn đập rất mạnh, cảm xúc của cô trở nên vô cùng hỗn loạn. Trần Hải Minh lập tức đồng ý, còn Hoàng Lâm đột nhiên trầm lặng, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng và gật đầu. Hàm Vũ Phong không phản ứng, điều đó được ngầm hiểu là một sự đồng ý. Vũ Lục Hàn vô cùng muốn về phòng, cô định sẽ ở tiệt trong phòng cho tới khi tàu cập bến. Tuy nhiên cô không dám lên tiếng. Mặc dù đã đấu tranh gay gắt trong lòng và chuẩn bị hết tinh thần để nói ra, Vũ Lục Hàn cũng không nói được. Cô chẳng dám từ chối điều gì.
Ngay khi bữa trưa kết thúc, Vũ Lục Hàn viện cớ về phòng lấy đồ nhưng Chu Bạch Thảo đã tỉnh bơ nói dưới phòng tắm nước nóng không thiếu gì hết. Thế là quá rõ, nàng muốn cô phải đi cùng họ. Vũ Lục Hàn đành líu ríu đi theo, đầu cúi gằm, luôn cố gắng đi cách xa Hàm Vũ Phong, mỗi bước chân đều trở nên thật nặng nề.
Lần thứ hai bước vào căn phòng mờ mịt bởi làn sương thơm mùi hoa nhài, Vũ Lục Hàn lại rùng mình, tim đập mạnh, adrenaline đã rần rần chạy khắp cơ thể. Cô không dám đưa mắt về phía phòng thay đồ, cô càng không muốn bước vào. Bốn người họ có vẻ vô cùng thuần thục, tất nhiên – Vũ Lục Hàn mỉa mai nghĩ bụng – thậm chí còn thuần thục cả cách hôn lén lút trong phòng thay đồ. Tuy vậy, cô cũng không thể kìm nén một nỗi buồn vô hạn. Cô luôn đứng tránh xa Hàm Vũ Phong, không nhìn về phía hắn dù chỉ một chút. Dẫu cho hắn vẫn luôn nằm trong khả năng quan sát của cô. Cô vẫn thấy hắn trong khóe mắt.
Quấn khăn tắm quanh người, Vũ Lục Hàn hít một hơi rất sâu và bước ra. Cô bước đi rất nhanh qua phòng thay đồ ấy, tay giữ khăn tắm nắm chặt lại. Chu Bạch Thảo đang trầm mình dưới bể nước khuất trong góc, bên cạnh hắn. Phía đối diện, Trần Hải Minh với làn da hơi rám nắng vạm vỡ các bắp cơ, không quên mang theo một chai vang đỏ nhấm nháp. Hoàng Lâm đang tiến đến cầu thang, chỉ quấn độc khăn tắm quanh hông. Cô nuốt khan, bọn họ luôn... khỏa thân ngâm mình cùng một bể sao? Dù cô biết đây là bể chung nam và nữ, nhưng cô đã nghĩ cô và Chu Bạch Thảo sẽ ở riêng một bể khác. Nàng không ngại ngần ngâm mình tại đây, nghĩa là bây giờ Vũ Lục Hàn cũng sẽ... khỏa thân cùng một chỗ với họ. Người cô nóng bừng, chắc chắn không phải do hơi nước nóng nghi ngút. Hoàng Lâm thấy cô, vẫy tay gọi lại. Vũ Lục Hàn lập bập bước đến, tần ngần khi còn cách họ vài bước chân.
"Không phải ngại đâu." Tóc Đỏ lên tiếng kèm nụ cười động viên. "Trong này đủ tối và sẽ không ai nhìn lúc em bước xuống cả."
"Đi cẩn thận lại đây, trơn đấy." Hoàng Lâm vẫn đứng trên bờ, chờ đợi Vũ Lục Hàn chứ không xuống trước. Cậu vươn người về phía cô như thể đề phòng cô bị vấp ngã, nhưng không hề chạm vào cô.
Vũ Lục Hàn lúng túng đến gần, chân tay luống cuống không biết phải làm gì. Hoàng Lâm quay đi khi Vũ Lục Hàn đã đứng trước những bậc thang. Giống như cậu, ba người trong bể nước nóng mỗi người nhìn một hướng. Vũ Lục Hàn rụt rè bước từng bước xuống, nước ngập đến đâu cô lại kéo khăn cao lên trên một chút. Cho đến khi nước gần chạm đến ngực, Vũ Lục Hàn tháo nhanh khăn ra và trầm mình xuống nước. Da cô bỏng rát bất ngờ. Hoàng Lâm khi thấy cô gọi, không ngần ngại thả luôn khăn xuống đất và bước xuống. Vũ Lục Hàn một phen đỏ mặt xấu hổ vì không kịp trở tay, bối rối quay đi với hai má đỏ ửng.
Vũ Lục Hàn định tới ngồi cạnh Chu Bạch Thảo, nhưng rồi lại thấy hơi khó chịu khi bên cạnh nàng là Hàm Vũ Phong. Nàng đang ngồi sát cạnh hắn, tựa đầu vào vai hắn, nhắm mắt đầy thư thái. Hẳn Chu Bạch Thảo đang nghĩ về khoảnh khắc ngọt ngào khi nãy, cô nghĩ, không biết trong mắt nàng giờ cô thảm hại đến mức nào. Nàng vẫn giữ thái độ khinh khỉnh với cô, nhưng hiện giờ còn có phần đắc ý. Chắc chắn Hàm Vũ Phong vẫn kể cho nàng về cô, về những biểu hiện lộ rõ ràng trước hắn, về những lúc cô giận dỗi vô cớ trong khi đối với hắn, cô chẳng là gì.
Vũ Lục Hàn ngồi nép mình vào thành bể, xung quanh vô cùng tĩnh lặng. Sự ấm áp bao lấy quanh mình kèm hương hoa nhài dễ chịu khiến mí mắt cô trĩu nặng, nhưng cô không muốn nhắm mắt lại. Cô chưa bao giờ ngâm mình trong bể nước nóng, đừng nói rằng hiện giờ cô đang khỏa thân giữa ba chàng trai và một cô gái xa lạ. Vũ Lục Hàn nhìn chằm chằm xuống nước, cố để không nhìn hắn. Việc cô ngồi đối diện hắn cũng đã khiến cô vô cùng bối rối và khó thở, cô là cô gái đáng thương với trái tim tội nghiệp vừa bị tan vỡ. Cô không thể coi như mình chưa thấy gì mà lờ đi việc Hàm Vũ Phong đang ngồi cạnh bạn gái được.
"Vũ Lục Hàn?"
Vũ Lục Hàn giật mình nhìn sang. Hoàng Lâm gọi cô nhưng tư thế không thay đổi, đôi mắt vẫn đang nhắm nghiền.
"Anh... gọi em?"
"Cuối tuần này em có rảnh không?" Hoàng Lâm hỏi một câu khiến Vũ Lục Hàn thật sự bất ngờ. Cô tần ngần suy nghĩ, cuối tuần cô về với bố mẹ, không bị quản, chắc chắn rảnh.
"Em rảnh ạ. Có chuyện gì vậy anh?"
"Tôi muốn đưa em đến công ty thử việc." Cậu đáp, đôi mắt mở hé nhìn cô. Vũ Lục Hàn thấy nôn nao trong lòng, phải mất một lúc mới nhớ ra lời đề nghị làm việc tại chỗ Hoàng Lâm.
"Em... em có thể tự đi... Cho em địa chỉ." Vũ Lục Hàn cười xòa, rụt rè đáp, trong đầu đã hiện lên bản đồ tuyến xe buýt thành phố.
"Tôi sẽ đưa em đến, lúc xong việc em có thể tự về." Cậu liếc nhìn cô. "Em không nộp hồ sơ dự tuyển như mọi người, theo quy định em đến cũng không có tên. Tôi đã hứa với em rồi mà."
"Vâng..." Vũ Lục Hàn ngại ngùng đáp. Hoàng Lâm bất ngờ nhắc lại chuyện đi làm khiến cô phần nào thấy thoải mái hơn. Giống như một vệt nắng le lói trong ngày đông u ám vậy.
"Em hãy thả lỏng người ra và tận hưởng đi." Thư Sinh thì thầm, quay sang nhìn cô cười tủm tỉm.
Vũ Lục Hàn cười nhẹ đáp lại, trong lòng thấy lạ vì Hoàng Lâm bỗng nhiên nói chuyện nhiều hơn với cô. Trước đó cậu gần như chỉ hỏi một vài câu đâu đâu, đôi khi trêu chọc một chút, nhưng đa số sẽ không đoái hoài gì mấy tới Vũ Lục Hàn.
"Nào, thả lỏng ra đi?" Hoàng Lâm nhắc lại, liếc nhìn xuống phần cơ cổ đang căng cứng của Vũ Lục Hàn. Hai má cô ngay lập tức đỏ ửng.
"Thật ra... em... không biết bơi..."
Cô rụt rè hít một hơi thả lỏng, nhận ra mình đã hơi căng thẳng. Hoàng Lâm bỗng xoay người về phía cô, nghiêng đầu cười khiến Vũ Lục Hàn cảm thấy nước xung quanh mình đang sôi sùng sục. Cậu không đáp, đôi mắt cong lên một nét cười, chỉ nhìn Vũ Lục Hàn. Không khí bao quanh cả hai đột nhiên trở nên nhạy cảm. Vũ Lục Hàn nuốt khan, bỗng không thể đưa mắt đi đâu khác ngoài Hoàng Lâm.
"Chỗ này ngập không quá đầu gối em đâu, làm sao chết đuối được!" Trần Hải Minh quay sang cười lớn, vô tình phá vỡ không khí kì lạ và giúp Vũ Lục Hàn rời mắt đi nơi khác.
"Các anh..." Chu Bạch Thảo đột ngột cắt ngang. "Các anh cứ trêu em ấy như vậy, lần sau làm sao em ấy muốn đi cùng nữa."
"Anh đâu có trêu." Hoàng Lâm thản nhiên đáp. Hàm Vũ Phong cảm thấy khó chịu, đôi mắt mở to nhìn cậu. "Anh chỉ muốn thử xem mình may mắn tới đâu thôi."
"Cậu định tranh thủ cái gì vậy?" Trần Hải Minh uống cạn ly rượu, bỗng bắt gặp cái nhìn của Hàm Vũ Phong vẫn đang ghim thẳng vào Hoàng Lâm. Với một nụ cười ranh mãnh, Trần Hải Minh thong thả đặt ly rượu xuống, nhích người về gần phía Vũ Lục Hàn. "Tiểu Hàn, cậu này không có tí cơ hội nào với em đâu đúng không?"
"Cơ hội... gì cơ ạ?" Vũ Lục Hàn bị hỏi bất ngờ, hoang mang nhìn cả hai chàng trai đang ngồi cạnh mình. Hai má cô đỏ ửng. Cô chỉ nghĩ tới "cơ hội việc làm" vào lúc này.
"Cơ hội... tới với em ý?" Trần Hải Minh cười cợt nhả, liếc mắt về phía Hàm Vũ Phong ở đối diện. Giờ hắn đã chuyển cái nhìn sang cậu, trừng mắt. Tóc Đỏ chỉ cười khẩy. "Chẳng phải chị Thảo đây đã nói chỉ cần em không phải một đôi với ai thì ai tiếp cận chả được còn gì?"
Chu Bạch Thảo đột nhiên rùng mình, liếc nhìn Hàm Vũ Phong. Hắn vẫn ngồi im không phản ứng, không nói một lời, nhưng sâu trong lòng hắn bắt đầu thấy căm ghét hai cậu bạn thân đang ngồi cạnh Vũ Lục Hàn.
"Cậu say quá rồi." Hoàng Lâm nhìn qua Trần Hải Minh, bật cười thích thú. Tóc Đỏ lườm cậu, nhếch miệng cười, xoay người rót thêm rượu vào chiếc ly đã rỗng.
"James, thế nào?" Tóc Đỏ đong đưa ly rượu trước mũi, xoay người nhìn thẳng vào Hàm Vũ Phong. Hắn nhướn mày, thái độ vô cùng khó chịu. "Hai người có..." Cậu liếc sang Vũ Lục Hàn. "... gì không để bọn tôi cùng xem xét?"
Nghe xong câu hỏi cười cợt ấy, tim Vũ Lục Hàn run lên một nhịp. Chu Bạch Thảo ngước lên nhìn hắn đầy lo lắng, trong khi Hàm Vũ Phong nghiến răng đầy bực bội. Hai người bạn của hắn vẫn ngả ngớn bên cạnh Vũ Lục Hàn, nhìn hắn đầy trêu ngươi, giống như thể họ biết được điều gì đó mà hắn không hiểu.
"Không."
Hàm Vũ Phong lạnh lùng đáp, gần như hạ giọng gầm gừ.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro