6. Đúng kế hoạch


Đồng hồ trên tường không ngừng chạy.

Đúng 4h20 chuông báo tan học vang lên, buổi học cuối cùng đã kết thúc.

Nghĩ là em và anh trai em sẽ về cùng nhau nên Doãn Cẩm Hà cũng không chờ, nói tạm biệt rồi ra khỏi lớp.

Phòng học rộng rãi lúc này chỉ còn một mình em. Em thoáng sửng sốt. Song Tử vẫn chưa tới.

Nhật Tư không rõ do hắn không biết sơ trung tan sớm hay là quên béng chuyện này rồi. Em miễn cưỡng ổn định tinh thần lại, muốn tiếp tục vẽ tranh, nhưng lúc này đã hoàn toàn chẳng có tâm tư mà vẽ nữa, đầu óc chỉ thấy hỗn loạn.

Mười lăm phút trôi qua.

Từ bên ngoài, tiếng cửa các phòng học bị đóng lại truyền tới tai Nhật Tư. Có lẽ do tâm lý, em cảm thấy thời khắc này quá yên tĩnh, còn yên tĩnh hơn cả ban nãy.

Lúc này, chỉ một động tĩnh vô cùng nhỏ cũng bị phóng đại.

Câu nói hôm trước tựa như một trò đùa.

Nhật Tư không đợi được nữa, đứng phắt dậy.

Cái ghế bị trượt về sau, lạch cạch, khiến lỗ tai hơi nhói lên. Em đứng tại chỗ, vành mắt đã phiếm hồng, em ép mình nghiêm mặt lại, cố nén sự tủi thân xuống.

"Được rồi."

Nhật Tư vơ mấy quyển sách trên mặt bàn, đeo cặp lên vai, đi ra ngoài.

Lần đầu tiên tan sớm, hơn 4 giờ đã được tan, bây giờ đã là 5 giờ, hành lang trống trải, chỉ thấy rải rác mấy bóng người.

Nhật Tư cúi đầu, chạy xuống lầu.

Em đi rất nhanh, cũng không thèm nhìn đường, đi như con ruồi không đầu. Bỗng nhiên đụng phải một bức tường thịt, Nhật Tư lùi lại mấy bước, thấp giọng nói tiếng xin lỗi.

Đầu cũng không ngẩng lên, em tiếp tục đi về phía trước.

Ngay lúc đó, người bị em đụng vào lên tiếng: "Bạn học này, em có biết lớp 8-4 ở đâu không?"

Giọng nam hơi cao, âm cuối kéo dài rất tự nhiên, lúc nói chuyện luôn vô tình lộ vẻ lười biếng. Giọng nói như kề sát bên tai, mang theo khí tức của riêng anh, như gãi ngứa trong lòng người ta.

Có chút quen thuộc.

Nhật Tư quay đầu lại.

Song Tử đứng ngay cạnh hành lang, áo trắng quần tây, phần tóc cắt ngang trước trán hơi dài, che đi hàng lông mày, ngũ quan đẹp xuất sắc. Anh rũ mắt nhìn em một lúc, khoe môi hơi buông: "Nhật Tư?"

Nhật Tư nhìn chắm chằm anh mấy giây, rất nhanh cúi đầu xuống không nói không rằng,

Cũng không biết là do cố ý sắp xếp hay chỉ là tình cờ gặp mặt.

Thấy hai mắt em hơi hồng, Song Tử ngồi xuống trước mặt em, "Vừa mới khóc à?"

"..."

Anh thấy hơi buồn cười, "Sợ đến như vậy?"

Nhật Tư mím chặt môi không hé nửa lời.

Song Tử : "Đừng khóc, để anh nghe mắng thay em."

Nhật Tư nhìn anh.

Song Tử xoa đầu em, hỏi: "Giờ tới phòng học hay văn phòng?"

Nhật Tư cũng không trả lời câu hỏi của anh, chỉ trích: "Nào có ai tới muộn như anh."

Nghe vậy, đuôi lòng mày anh khẽ nâng, hòa hảo nói: "Vậy phải mấy giờ?"

Nhật Tư cứng nhắc nói: "4h20 tôi đã tan rồi."

"Sớm vậy à? Anh không biết. Anh xin lỗi em được không?" Ngữ khí của Song Tử rất không đứng đắn, giống như đang đùa với thú cưng, "Cho anh nhận sai nhé."

Bởi vì anh đã tới, cảm xúc tiêu cực của Nhật Tư đã tan gần nửa, nói: "Khỏi cần."

Đã tan học một lúc lâu rồi.

Sợ thầy giáo phải chờ lâu, Nhật Tư cũng không tính nháo tiếp: "Đi thôi."

"Đi đâu?"

"Văn phòng?"

Lầu một, rẽ trái là phòng làm việc của thầy.

Hai người đi đến cách cổng 5m thì dừng lại.

Nhật Tư suy tư, bàn bạc vài câu. "Cái này em cũng có chút kinh nghiệm. lát nữa thầy nói gì với anh, anh cứ phụ họa theo thầy là được"

Song Tử qua loa đáp ứng.

Điều tiếp theo cần phải làm, đối với Nhật Tư mà nói, là điều mạo hiểm nhất em từng làm. Đó là bắt tay với người khác để lừa thầy.

Biểu tình Nhật Tư nghiêm trọng: "Còn nữa, anh cũng ít lời thôi. Nếu không mà bại lộ, hai chúng ta đều xong đời."

Song Tử liếm môi cười: "Làm sao anh nghe xong vẫn thấy rất dọa người nhỉ."

Nhật Tư trong lòng khẩn trương, nhưng vẫn tỏ vẻ phô trương thanh thế nói với anh: "Dũng cảm lên nào."

"Được." Song Tử cười ra tiếng: "Học theo em, lớn mặt lên."

Lúc này, trong văn phòng chỉ còn hai thầy giáo đang ngồi.

Một người là Trần Đằng, một người nữa là chủ nhiệm lớp 8-2 – đó là giáo viên dạy môn Anh Văn, họ Trương. Bàn làm việc của hai người đặt song song, Trần Đằng đang ngồi chấm bài, vừa chấm điểm vừa trò chuyện với thầy Trương.

Nhật Tư đi vào, lễ phép chào: "Em chào thầy ạ."

Trần Đằng ngẩng đầu: "Đến rồi à?"

Nhật Tư cúi đầu nói: "Dạ, là anh trai em đến ạ."

Song Tử đứng bên cạnh em, nhập vai rất tự nhiên không có nửa phần chột dạ, nói chuyện bình tĩnh, tỉnh táo như thể anh thật sự là phụ huynh của Nhật Tư: "Chào thầy, em là Bá Kiên, là anh trai của Nhật Tư."

Lúc đầu Nhật Tư sợ anh sẽ luống cuống không nói ra lời, nhưng ngoài ý muốn nghe được hai chữ "Bá Kiên" vô cùng chấn tĩnh, bình thản, ngữ khí không một gợn sóng lại mang theo 10 phần khí lực, nghe đến là thành thật.

Em nhịn không được nhìn anh một cái.

Trần Đằng đứng lên, vội nói: "Tôi là chủ nhiệm lớp của Nhật Tư, họ Trần. Làm phiền cậu đến đây một chuyến, mời ngồi."

Trương lão sư ngồi một bên trêu ghẹo: "Tháng này đã là lần thứ mấy rồi đó."

Trần Đằng hạ giọng, tức giận nói: "Anh không phải cũng thế sao?"

Nghe nói vậy, Nhật Tư lúc này mới chú ý đến, còn có người thứ 5 có mặt tại văn phòng giáo viên. Thế Hưng đứng ở một góc khuất, vô thanh vô tức không biết đã đứng đó từ bao giờ.

Hai người mặt đối mặt. Bước chân Thế Hưng nhúc nhích, muốn đi về phía Nhật Tư. Rất nhanh, anh bước đến, đứng cách Nhật Tư 2m, vừa hay đúng vị trí trước mặt Trương lão sư.

Khoảng cách hai đứa nhỏ rất gần. Tuổi tác cũng tương đương, bộ dáng đều thanh tú, xinh đẹp, rất dễ khiến người ta có một vài liên tưởng trong đầu.

Song Tử ngồi trên ghế cạnh Trần Đằng, ánh mắt đánh giá hai đứa trẻ, trong mắt mang theo điểm ý vị thâm trường, sau đó anh liền hướng về phía Nhật Tư vẫy vẫy tay: "Tới đây."

Nhật Tư ngoan ngoãn quay đầu lại hỏi: "Dạ?"

Trần Đằng ở một bên tìm tư liệu, không có chú ý đến tình huống bên này.

Song Tử một tay nâng mặt, hướng phía Nhật Tư ngoắc ngoắc đầu ngón tay.

Nhật Tư dừng mấy giây, thỏa hiệp tiến tới.

"Nhóc con." Anh cúi đầu, dùng âm thanh rất nhỏ thì thầm vào tai cô: "Em yêu sớm à ?"

Nghe anh gọi như thế, Nhật Tư đã có chút bất mãn. Nhưng vừa nghe xong câu hỏi, đầu óc em triệt để trống rỗng, em như không nghe thấy hỏi lại: "Cái gì?"

Đến khi kịp phản ứng, khuôn mặt Nhật Tư đỏ lựng, đỏ đến mức như trái cà chua chín, cũng không biết là tức giận hay xấu hổ. Em sợ bị thầy giáo nghe thấy, đè ép thanh âm cả giận nói: "Anh mới yêu sớm, cả nhà anh yêu sớm!"

"Ừm? Anh đây ngược lại, cũng muốn được yêu sớm."

"..."

Song Tử một lần nữa dựa vào thành ghế, lười biếng nói:

"Nhưng mà tuổi tác không cho phép."

Nhật Tư cũng không chắc anh bao nhiêu tuổi, nhưng nghe cách nói chuyện của anh, lại liên hệ tới tuổi tác của Bá Kiên, em căng mặt bất mãn nói: "Anh rất già rồi."

"..."

Anh rất già rồi.

Rất già.

Già.

Dù cho Song Tử không mấy để ý đến tuổi tác, nhưng nghe câu này vẫn có cảm giác bị một dao đâm vào ngực.

Mới hai mươi tuổi đầu đã bị ghép cho chữ "Già", Song Tử cũng không biết phải mô tả tâm trạng hiện tại của mình thế nào nữa. Anh chậm rãi thở hắt ra, gằn từng chữ "Anh già?"

Nhật Tư lại gật đầu: "Anh già."

"..."

Yên tĩnh vài giây.

"Nhóc con, em cảm thấy anh già?" Song Tử nhìn em chằm chằm, chắc hẳn đang cảm thấy điều này quá hoang đường, không nói nên lời, "Vậy sao em không gọi anh là chú?"

"Ừm." Nhật Tư ra chiều suy tư, cảm thấy câu này cũng có lý đấy, lập tức đổi giọng, "Chú."

"..."

Hai mắt em nhỏ to tròn, trong vắt phẳng lặng, không nhiễm một chút khói lửa nhân gian. Giọng nói lúc này còn đặc biệt nghiêm túc, tựa như từng câu từng chữ đều là lời chân thành xuất phát từ tận đáy lòng.

Lời nói đơn thuần đến thế, lại tổn thương người ta đến vậy.

Trần Đằng bước vào đánh gãy cuộc hội thoại của hai người. Thầy rót cho Song Tử cốc nước, hơi lúng túng nói: "Thật xin lỗi, cậu ngồi trước đi. Tôi uống hơi nhiều nước nên phải ra ngoài chút."

Song Tử điều chỉnh lại cảm xúc, quay đầu đáp: "Không sao ạ."

Có lẽ do rảnh đến sắp ngất, sau khi Trần Đằng đi, Song Tử  quay sang tiếp tục so đo với Nhật Tư chuyện ban nãy. "Nếu em gọi anh như thế, thì anh em cũng phải gọi theo không phải sao?"

Nhật Tư thành thật đáp: "Không biết."

Song Tử : "Vậy gọi anh hay chú đây?"

Nhật Tư suy nghĩ một chút, miễn cưỡng nói: "Vẫn gọi là anh đi."

Lúc này mặt mày Song Tử mới giãn ra, ung dung nói: "Cũng biết che chở anh trai đấy."

"Che chở gì chứ." Nhật Tư không hiểu ý anh lắm, "Em che chở anh ấy làm gì, lớn đầu rồi mà suốt ngày chỉ biết bắt nạt em. Em chỉ không muốn anh ấy gọi anh là chú thôi."

"Vì sao?"

"Vì anh ấy nhìn còn già hơn anh."

"..."

Không ngờ lại nhận được câu trả lời như thế, Song Tử sững sờ một chút rồi bật cười thành tiếng. Cố nhịn cười, anh nói tiếp: "Bá Kiên trông già hơn anh hả?"

Nhật Tư: "Đúng mà."

Chỉ một chữ "Già" này cũng mang lại cảm giác thắng lợi.

Tâm tình Song Tử tốt trở lại. Anh ho nhẹ, ra vẻ khiêm tốn nói: "Nhóc con, sao em lại cảm thấy anh trai em già hơn anh?" Nói xong lại bồi thêm một câu: "Anh thấy cũng không chênh nhau mấy."

Ánh mắt Nhật Tư nhìn anh dò xét, rồi lại cụp xuống, lạnh nhạt nói: "Vẫn có chút chênh lệch."

"..."

Một giây sau, tiếng gõ cửa vang lên, một cô gái mở cửa văn phòng, nhìn vào bên trong, có vẻ hơi ngại ngùng: "Xin chào, cho hỏi chủ nhiệm lớp Thế Hưng có ở trong này không ạ?"

Thầy Trương vội vàng đứng dậy: "Tôi đây! Em là chị gái của Thế Hưng phải không?"

Cô gái khẽ cười, đi đến: "Vâng thưa thầy."

Thế Hưng đã đứng đó cả nửa ngày bây giờ mới lên tiếng phàn nàn: "Chị, sao giờ chị mới tới."

Nhật Tư cũng theo đó nhìn sang.

Chị gái này có mấy phần giống Thế Hưng , mặc váy trắng, rất có dáng dấp học sinh. Chị gái trang điểm nhẹ nhàng, sắc môi nhàn nhạt, khuôn mặt thanh tú mà thu hút. Chị gái nhỏ giọng giải thích với Thế Hưng : "Tan học chị mới tới được, nhưng mà hơi xa."

Nói xong, chị gái liền chú ý tới Song Tử đang ngồi trên ghế, ánh mắt dừng lại hai giây, rất nhanh đã chuyển đi, giọng nói dường như hơi khẩn trương: "Xin lỗi thầy Trương, để thầy phải chờ lâu ạ."

Thầy Trương khoát tay: "Không sao, cũng phiền em phải tới đây một chuyến."

Do đoạn nói chuyện với Nhật Tư ban nãy, Song Tử cứ cười suốt. Lúc này khóe miệng anh vẫn đang giương lên, ánh mắt không chuyển mà chỉ nhìn chăm chăm Nhật Tư : "Bao giờ thầy em mới về?"

Nhật Tư thu tầm mắt lại: "Chắc cũng nhanh thôi."

"Nhóc con à, anh đây chán quá." Song Tử giở giọng buồn chán ngán ngẩm trêu Nhật Tư, "Em nói anh nghe mấy câu vui tai giải trí đi."

Nhật Tư nghi ngờ nhìn anh: "Nói gì cơ?"

"Ví dụ như nói," Song Tử không chút nghĩ ngợi, "Khen anh đây là người đẹp trai nhất thế giới đi."

"Em không phải máy nhắc lại." Nhật Tư không vui.

"Vây cứ tùy tiện khen một câu đi." Song Tử nói, "Cũng đâu có coi em là máy nhắc lại."

Nhật Tư cự tuyệt: "Không muốn."

Song Tử cũng không tức giận, dài giọng trêu chọc: "Quỷ hẹp hòi."

Lúc này, Trần Đằng đã từ nhà vệ sinh trở về. Thầy ngồi vào bàn mình, cười cười nói: "Thật xin lỗi, đột nhiên bụng dạ hơi khó chịu."

Song Tử : "Không sao ạ, dù sao em cũng không bận gì cả."

Sau đó, anh đưa ly nước vẫn chưa uống trên mặt bàn cho Nhật Tư, hỏi: "Có khát không?"

"Quỷ hẹp hòi" nào đấy không thèm trả lời.

Song Tử gõ tay lên thành ly hai lần: "Uống nước đi." Rồi nhìn về phía Trần Đằng, nghiêm túc lắng nghe.

Lúc này Nhật Tư mới cầm cốc nước lên, yên lặng uống một ngụm. Lại nhìn mặt bàn trống trải, nhớ tới việc anh cũng chưa được uống ngụm nước nào, em đứng tại chỗ tự đấu tranh một hồi, cuối cùng vẫn ra chỗ bình nước rót cho anh một cốc.

- --

End chap 6

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro