Chương 61

Trước đây Fourth từng nghĩ trên đời không có việc nào là không thể không chấp nhận được. Cho dù là chuyện đó có tệ tới mức nào, mẹ cậu bỏ đi lúc cậu còn chưa là một đứa trẻ 3 tuổi, bố cậu mất đi lúc cậu mệt mỏi nhất, đau khổ nhất. Tất cả mọi chuyện đến với cậu như một cơn ác mộng nhưng những cơn ác mộng đó từ từ rồi sẽ trôi đi vào lãng quên.

Có điều khi ở trước mặt một người mà Fourth chưa từng nghĩ rằng người đó thật sự có vấn đề hoặc đang cần điều gì đó từ mình hay lớn hơn. Sự thật chính tai nghe được còn khó nghĩ đến, khiến cho cậu dù không muốn nhưng vẫn bị thay đổi cách nhìn nhận của bản thân về ông Nicky.

Khi đứng trong buổi tiệc mừng tuổi của ông Nicky, Fourth nhận ra vốn dĩ trên đời này có rất nhiều việc nếu muốn nghĩ theo một chiều hướng tốt đẹp thì phải xem thử chuyện đó có đáng hay không. Có lẽ tất cả mọi người hoặc là chỉ bà May đã biết được nhưng vẫn cho qua mọi thứ để gia đình được bình yên.

....

Hôm đó Felix sau khi đưa ra lời đề nghị đó, Fourth không vội biểu lộ cảm xúc. Cậu nhướng mày uống một ngụm nước.

"Anh Felix thật biết cách nói đùa."

Xoay ly nước trong tay, Fourth vẫn còn đang nghĩ quả nhiên không thể xem thường người đàn ông này. Một bữa cơm, nói ra một chút tin tức liền muốn đem cậu lên giường?

"Tôi không nói đùa, có thể chuyện kia em sẽ chẳng có lợi gì cả. Nhưng mà dù sao Gemini bây giờ cũng chỉ là một người bệnh còn chưa khỏe, em đi theo hắn có lợi gì nữa."

Fourth dường như bất bình nhưng nơi này không thích hợp lớn tiếng nên mới gằn giọng xuống.

"Gemini là người như thế nào tôi biết rõ, anh ấy khỏe mạnh hay không cũng không liên quan tới chuyện tôi với anh ấy quan hệ như thế nào. Không phiền anh quan tâm, nếu anh chỉ muốn mời tôi đến đây nghe những lời không đâu ra đâu này nữa thì tôi xin phép về trước. Công việc bận rộn không có thời gian ngồi đây nghe anh nói nhảm."

Felix biết Fourth không khuất phục nên trước khi nhìn cậu bước chân rời khỏi liền nhanh miệng hòa giải, dịu giọng lại.

"Được rồi, mau ngồi xuống đi. Tôi đúng là chỉ nói đùa thôi. Đồ ăn cũng đem ra rồi, tôi nói mời em ăn bữa này thì sẽ làm đúng lời mình nói. Mau ngồi xuống đi."

Fourth nghĩ cũng đúng thật. Đồ ăn với gã không liên quan tới nhau, mình bỏ về cũng không phải là cách.

Suốt bữa ăn, Felix có thật chưa từng nói một câu nào. Đợi đến khi ăn xong, phục vụ dọn bàn để lại món trái cây và nước gã mới bắt đầu nghiêm túc nói chuyện. Suốt bữa ăn gã đều chú ý đến cậu, đúng thật ăn như mèo. Nhìn như người bị bệnh xa lánh đồ ăn, đến khi hỏi thật sự cậu đã no chưa. Cậu chán ghét trả lời gã mới nói.

Mở đầu của câu chuyện với một người không liên quan gì đến gia đình đó, gã biết điều này có phần dễ chịu nhưng cũng có phần khó chịu. Tuy nhiên khó chịu ở đâu thì gã không biết. Cho nên gã đã mở đầu bằng câu..

"Nếu tôi nói tôi là con trai của ông Nicky Titicharoenrak?"

Fourth nhất thời chưa thể tiêu hóa được gì chỉ ngồi đó mắt nhìn gã chăm chăm để người đối diện tiếp lời.

"Em tin cũng được, không tin cũng không sao. Nhưng tôi chính là đứa con trai do ông ta chính tay vứt bỏ. Nói ra thật đáng để người khác khinh thường mà!"

Gã cười chua chát khi nói ra những câu này, nhớ đến những ngày tháng sống cực khổ của mẹ gã nuôi nấng gã khôn lớn. Chứng kiến mẹ ra đi dưới màn mưa lạnh lẽo khi chạy theo chiếc xe của người đàn ông đó. Gã đã hận ông ta thấu tận xương tủy. Càng hận hơn nữa khi biết ông ta đã có một gia đình vợ đẹp con ngoan bên cạnh. Gã thật sự không can tâm chút nào.

"Tại sao lại trở nên như vậy?"

Fourth hỏi một câu không đầu đuôi nhưng gã vẫn hiểu và lựa chọn nói tiếp.

"Mẹ tôi trước đây là con nhà hạng trung lưu, học thức tử tế sau đó khi ra ngoài làm việc quen biết với ông ta. Thời gian qua lại sau đó mẹ tôi có thai thì ông ta đột ngột biến mất. Lúc mẹ sinh tôi ra, một năm sau mẹ tôi hay tin ông ta có con với người khác và sắp kết hôn. Đứa con năm đó ra đời chính là Gemini Norawit."

Fourth vội vàng hỏi.

"Tại sao anh biết là Gemini?"

Gã nhếch môi nhìn cậu.

"Tại sao là Gemini Norawit? Ông ta rõ ràng đến như vậy, tên họ tôi còn biết. Huống gì đến đứa con trai quý giá của ông ta mà tôi lại không biết đến chứ!?"

Fourth hoàn toàn rơi vào im lặng. Gã cũng không hề muốn giấu diếm gì nữa cứ thế nói ra.

"Chuyện của Deena là do tôi nhờ người sắp xếp. Tất cả mọi sự tình cờ là do một tay tôi tạo ra, con người của Deena đó cứ tưởng chỉ thích tiền bạc là xong. Ai ngờ được ả lại thật sự đem lòng yêu Gemini Nora..."

Fourth đột ngột đứng lên tát mạnh vào một bên má của Felix khi gã ta còn chưa kịp nói xong.

Đến khi gã nhìn lên thì đôi mắt của cậu đã trong suốt bị nét căm giận vấy bẩn. Gã nhếch môi cười đểu cáng.

"Cái tát này của em có so là gì với những đau đớn tôi đã chịu đựng? Vô ích."

"Felix Ratanapong, chuyện của anh với Gemini Norawit không liên quan đến tôi. Thù hằn gì đó của hai người đi mà tự giải quyết tại sao còn lôi cả tôi vào trong đó? Anh đau tôi không đau sao?"

Gã nhìn Fourth cũng thấy đau lòng, nói hối hận với những gì mình làm thì gã không có. Nhưng gã biết chuyện này đã làm tổn thương đến Fourth. Cuối cùng vẫn không thể thật lòng mà nói ra.

"Ban đầu tôi vốn dĩ chỉ là nghĩ cho hắn một chút nếm trải đau khổ trong trò chơi của mình tạo ra. Không biết đến sự có mặt nằm ngoài dự tính là em. Nhưng nói làm cho em đau lòng hắn cũng đau lòng, xem như tôi thành công rồi. Em lại có thể nhìn ra con người thật của Gemini Norawit đó, đến cùng vẫn không thể cưỡng lại sự mê hoặc của người thứ ba mà làm tổn thương em. Suy cho cùng lựa chọn vẫn nằm trong tay Gemini Norawit mà thành. Tôi chỉ thuận theo mà thôi."

Fourth ngồi phịch xuống ghế. Cậu ngẩng ra một lúc lâu sau đó chậm chạp hỏi.

"Còn Deena bây giờ ra sao?"

Nhắc đến cô ta, đôi mắt của Felix lại lộ ra vẻ chán ghét mà nói.

"Cô ta chết rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro