Chương 65
Fourth cầm hộ chiếu trong tay, mân mê một hồi lâu. Trong lòng vẫn cảm thấy có gì đó khó tả, rõ ràng chuyện này cậu đã chuẩn bị trước nhưng hiện tại mọi thứ giống như một giấc mơ không thể tả thực.
Hôm nay chính là ngày bay của cậu, cuối cùng nó cũng đến. Cho đến hiện tại Gemini vẫn chưa biết và cả mọi người trong nhà vẫn chưa ai biết. Có thể mọi người sẽ biết chỉ là cậu hy vọng Gemini không biết sẽ tốt hơn. Lúc nãy Alex gọi điện thoại đến nói là sẽ cho xe đến đón cậu, còn cả không cần chuẩn bị quá nhiều hành lý nhưng Fourth đã sớm chuẩn bị xong. Cũng không có gì nhiều mấy món đồ cậu cần đem sẽ đem đi còn những món để lại do Gemini tặng cậu nghĩ không cần phải mang. Suy cho cùng vẫn là nên nói với Grace một tiếng, con bé sớm xem cậu là người nhà và còn thân thiết đến mức như vậy kia mà.
Vừa đúng lúc nghĩ đến thì Grace gọi tới.
"Anh Fourth, tối nay em về trễ một chút. Anh nhớ nói với bố mẹ giúp em một tiếng nhé."
Fourth nghe xong trầm mặc hồi lâu không lên tiếng sau đó mới nói.
"Grace, bây giờ em có thời gian không? Anh muốn gặp em, năm phút thôi cũng được."
Grace ở bên kia nhíu mày, xem đồng hồ xong cô cân nhắc thấy không trễ lắm mới nói.
"Em có, khoảng hai mươi phút sau em mới làm việc. Có chuyện gì sao!?"
Fourth mím môi chần chừ.
"Hẹn gặp em ở chỗ cà phê gần công ty em nhé? Đợi một chút, anh đến ngay."
"Vâng."
Sau khi cúp máy, Fourth bắt một chiếc taxi từ nhà của Gemini đến nơi đó. Một lúc lâu sau đã thấy bóng dáng của Grace bước vào.
"Quý khách muốn dùng gì ạ?"
"Cho tôi một ly capuchino."
"Vâng. Xin đợi một lát."
Sau khi người phục vụ rời đi, cô mới nhìn sắc mặt của Fourth có chút lo lắng, vội hỏi.
"Anh sao vậy? Không tốt chỗ nào ạ?"
Fourth đưa mắt từ từ nhìn cô, ban đầu có ý muốn nói nhưng không biết bắt đầu như thế nào. Cô hỏi mãi mới chịu lên tiếng.
"Grace, anh sắp phải đi."
Cô ngạc nhiên gặng hỏi.
"Đi? Anh đi đâu?"
"Ra nước ngoài, anh muốn ở riêng một thời gian."
Fourth quyết định không nói ra lí do mình rời đi.
"Vậy còn anh Gemini thì sao?"
Lúc đó người phục vụ bước ra nên Fourth vẫn giữ yên lặng. Đến khi còn lại hai người, Grace mắt nhìn anh không rời như muốn chờ một câu trả lời. Cô không biết có chuyện gì nhưng rõ ràng thời gian qua anh trai cô và Fourth vẫn rất tốt hay sao. Sao đột nhiên anh ấy lại nói muốn ra nước ngoài. Bao nhiêu câu hỏi dồn đến khiến cho Grace không giữ được bình tĩnh.
"Anh Fourth, anh mau nói cho em biết. Có chuyện gì khó em sẽ giúp anh."
"Anh không giữ được bình tĩnh. Chỉ muốn ra nước ngoài một thời gian. Anh chỉ muốn như vậy thôi."
Fourth nói năng lộn xộn, hơi thở gấp gáp.
"Vậy còn anh trai em thì sao? Anh ấy có biết chuyện này không?"
Fourth ngước nhìn cô, trong mắt vẫn chứa nhiều lời khó tả. Cậu không còn cách nào liền thở dài.
"Gemini sẽ sống tốt, anh tin là như vậy."
"Không có anh...anh ấy sống tốt như thế nào chứ. Tại sao rõ ràng hai người yêu nhau nhưng cuối cùng cứ làm khổ nhau như vậy."
Grace cô đã nhìn thấy lâu rồi, điều đó rõ như thế ai chẳng nhận ra. Nhưng sau này cô biết được giữa tình yêu và quá nhiều thứ khiến con người ta không thể nào chọn lựa. Anh trai cô và Fourth hai người họ có những thứ khó nói, nhưng mà cô nghĩ chỉ có anh trai cô là có nhưng không chịu nói mà thôi.
Không khí thoáng vẻ yên tĩnh lạ thường. Có chăng là vì hai người đang theo đuổi hai suy nghĩ khác nhau. Fourth cho rằng chuyện sau này cứ để sau này nói, nhưng giờ phút hiện tại cậu nhận ra có khi đến lúc như thế thì đã quá trễ. Cậu có nghĩ tới Gemini không? Tất nhiên là có, nhưng cậu không nghĩ quá nhiều. Trước đây Fourth cho rằng không phải cả hai người không ở bên nhau vẫn sống tốt đó sao? Những điều như thế vốn luôn nằm trong dự đoán của cậu. Nhưng cuối cùng cũng chỉ là dự đoán mà thôi.
"Em có nghĩ đến lúc anh khổ sở vì Gemini dáng vẻ trông như thế nào không? Em nghĩ vì điều gì mà anh lại yêu anh ấy? Anh biết em sẽ nghĩ cho Taehyung, nhưng lúc này là anh ấy. Nhưng trước đây là anh...có phải lúc trước nếu như anh bỏ đi không nói lời nào em cũng sẽ trách anh chứ?"
"Em không có ý đó."
"Vậy thì tốt, em biết mà. Cuộc sống này không chỉ có tình yêu thôi mà còn có nhiều thứ khác nữa. Nếu hỏi anh phải bắt buộc chọn lựa thì anh không chọn được. Lần này anh không phải muốn bỏ Gemini mà là tạm thời giải thoát cho nhau."
"Giải thoát cho nhau?"
Grace dường như không hiểu lời Fourth nói.
"Em cảm thấy hiện tại anh và Gemini rất tốt. Nhưng đó là cảm nhận của một mình em, còn anh thì không cảm thấy như vậy."
Cô ngẩn ngơ một lúc sau đó mới hiểu ra lời Fourth nói. Nhưng vẫn mở miệng.
"Anh...nhất định phải đi sao?"
Fourth gật đầu chậm rãi. Thật ra đối với việc đi hay ở lại đó không hẳn là điều khó khăn mà là vì ở nơi này có quá nhiều thứ khiến cậu phải bận lòng.
"Việc này anh chỉ nói với em thôi, còn với Gemini em tạm thời đừng nên nói cho anh ấy biết."
"Anh ấy sẽ đau khổ. Anh không biết sao?"
"Anh biết, chính vì anh biết Gemini sẽ đau khổ nên anh mới xin em đừng nói ra."
"Fourth Nattawat, anh thật tàn nhẫn."
Grace khó khăn nói ra một lời, nhìn cậu.
"Đến lúc thích hợp, anh sẽ nói cho em biết. Cái em gọi là tàn nhẫn anh chưa đến giới hạn đó."
Fourth đứng dậy khỏi ghế chuẩn bị rời đi thì nghe cô hỏi ngược.
"Khi nào anh đi?"
"Tối nay."
"Đi gấp như vậy sao?"
Grace vội vàng trong lời nói, có chút không mong muốn.
"Tối nay anh phải đi rồi, em về muộn thì anh sẽ giúp em nói với bố mẹ một tiếng."
Fourth nói xong câu đó liền bước ra ngoài. Cậu đi nhanh đến mức va chạm vài người vào cửa.
.....
Fourth biết thời gian không còn nhiều. Nhưng lúc này cậu vẫn có thể ở lại bên cạnh Gemini thêm một chút.
"Em đang nghĩ gì vậy?"
Gemini đang xem tin tức chợt thấy cậu đứng một chỗ khá lâu ngẩn ngơ liền quay đầu lại hỏi.
Fourth hoàn hồn, trong tay là ly sữa vừa pha xong tiến lại gần chỗ hắn. Lúc đang ly sữa xuống bàn, bàn tay nắm chặt vẫn còn hơi do dự.
"Không có gì. Anh mau uống sữa đi, em vừa pha xong đấy."
Hắn nhìn ly sữa, trong lòng cảm thấy rất vui vẻ. Mấy hôm nay Fourth cứ ở bên cạnh hắn, chăm sóc hắn như vậy chắc chắn đã sớm tha thứ cho hắn.
Gemini đột nhiên nắm tay cậu đặt lại gần, khiến Fourth có chút hoảng hốt suýt nữa lại theo bản năng rụt tay về, nhìn hắn hoang mang hỏi.
"Làm sao vậy?"
"FotFot, em đã tha thứ cho anh chưa?"
Cậu rũ mi mắt, có chút thấp giọng hỏi.
"Tha thứ chuyện gì?"
"Những chuyện trước đây..."
Gemini nhắc lại cảm thấy trong lòng chột dạ, vừa cảm thấy có lỗi với cậu rất nhiều.
Fourth nghĩ gì đó liền đặt bàn tay lên tay hắn. Mắt lấp lánh nước mà nói.
"Đừng nhắc những chuyện đó nữa, đã qua lâu vậy. Em sớm đã quên rồi."
Hắn nhìn cậu, nhìn lâu đến mức cậu không được tự nhiên. Đang muốn mở miệng thì hắn đã kéo cậu đến hôn. Fourth vừa bất ngờ mở mắt nhìn gương mặt cách bản thân rất gần. Gemini lại đem tay của hắn khóa tay cậu lại một chỗ. Cậu không có cách nào đành nhắm mắt phối hợp.
Hai người day dưa một lúc mới tách ra, Fourth mặt đỏ bừng vì ngại. Gemini lại nở nụ cười hình hộp quen thuộc như trước kia hôn lên trán của cậu thật lâu, sau đó còn ôm cậu vào lòng. Đối với những hành động này đối với Fourth lúc trước thập phần lạ lẫm.
"Sau này anh nhất định sẽ đối xử tốt với em."
Sau này? Hai từ này hiện lên trong suy nghĩ của cậu rất nhiều lần nhưng không có tính là Gemini sẽ mở miệng nói ra. Cậu ở trong lòng hắn khó khăn lắm mới ra tiếng.
"Được. Đợi sau này sẽ nói."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro