Chuẩn bị - Phần đầu
(1)
Liên Hoa Ổ cuối xuân, trong không khí vẫn còn chút mát mẻ, những dãy hành lang gỗ uốn lượn bên hồ hoa sen xanh biếc, mang theo vẻ yêu kiều, lại có chút mộc mạc chân chất. Trong Liên Hoa Ổ, có một góc viện tử tách biệt với phần còn lại của tòa tiên phủ này. Đây là góc viện của Ngu phu nhân, bên trong chỉ có nàng và những người thân tín theo từ Ngu gia tới. Hôm nay, trong viện phát ra những tiếng vun vút của roi quất.
Dưới ánh nắng, Tử Điện hiện ra hào quang sáng chói hoa lệ. Sợi roi bạc như có linh thức, bay múa uốn lượn, thoạt nhìn tưởng như mềm mại nhưng lại uy lực không ngờ. Thân hình Ngu Tử Diên uyển chuyển, động tác vung roi mạnh mẽ dứt khoát, khiến người xem không khỏi ngẩn ngơ.
Đây mới chỉ là vài đường roi cơ bản. Nàng liếc nhìn con trai mình. Đôi mắt hạnh của A Trừng mở to, trong văn vắt như chính tên gọi thằng bé, thu hết hình ảnh của nàng vào đáy mắt. Cái miệng nhỏ hơi hé mở kinh ngạc, như chú mèo con lần đầu tiên thấy được thế giới rộng lớn, lại pha thêm chút ngưỡng mộ.
Nàng có phần cao hứng, truyền linh lực vào Tử Điện. Lúc này Tử Điện mới phát ra ánh sáng tím rực rỡ. Từ một sợi roi đột nhiên nở bung thành vô số sợi tơ màu tím như tơ nhện, đan xen vào nhau dệt lên một tấm lưới khổng lồ lấp lánh giăng khắp nơi, tựa như một tấm mạng nhện, mỏng manh mà chắc chắn. Mà nàng, chính là chủ nhân của tấm mạng nhện đó.
Đây chính là 'Nhện Tím' Tử Tri Chu của Mi Sơn Ngu thị!
Nàng thu Tử Điện lại, bước về phía A Trừng, vừa đi vừa giảng:
"Roi pháp có yêu cầu cực cao đối với độ linh hoạt của cổ tay cũng như bước chân. Nếu không nắm vững hoạt động của tứ chi, người sử dụng roi sẽ tự làm hại chính mình. Con muốn học roi pháp, trước hết phải tập luyện cổ tay và nâng cao bộ pháp."
Đôi mắt A Trừng sáng lên, vẻ mặt hào hứng. Thằng bé 'Dạ' một tiếng rồi bắt đầu luyện tập những động tác cơ bản mà nàng chỉ dạy. Còn Ngu Tử Diên thì ngồi xuống chiếc bàn đá gần đó nghỉ ngơi, nhấp một ngụm trà do Ngân Châu pha cho nàng.
A Trừng tập luyện rất chăm chú, trong tay là sợi roi mà Hà Vân Lãng tặng cho thằng bé. Nàng đã kiểm tra kỹ lưỡng sợi roi, tuy rằng không phải pháp khí thượng đẳng như Tử Điện, nhưng cũng có thể dẫn truyền linh lực, được chế tạo tinh xảo, là một món vũ khí tốt.
Ngày hôm qua, A Trừng đến gặp nàng, nhờ nàng chỉ dạy cách dùng roi. Nàng rất ngạc nhiên dù không thể hiện ngoài mặt. Trước giờ A Trừng chỉ hứng thú với kiếm pháp Giang gia, cung tiễn và các môn học khác. Nàng biết một phần là vì A Trừng muốn ganh đua với Ngụy Vô Tiện, học những thứ mà Ngụy Vô Tiện học chỉ để đạt được sự chú ý của Giang Phong Miên. Nàng khá bất mãn, nhưng không biết nói gì, hơn nữa roi pháp thường dành cho nữ tử sử dụng, nàng cũng không muốn ép buộc A Trừng.
Bây giờ, A Trừng lại giống như muốn tách ra, tự tìm phong cách riêng cho mình. Con trai nàng muốn kết hợp roi pháp của nàng và kiếm pháp của Giang gia. Việc này không hề đơn giản, nhưng nếu thằng bé đã quyết chí, nàng sẽ hỗ trợ hết lòng. Nàng những tưởng việc sử dụng song song roi kiếm là thể hiện khát khao của con trai nàng muốn phụ mẫu hòa thuận, nhưng khi hỏi ra thì mới biết là Hà khách khanh gợi ý, còn có vẻ vô cùng chắc chắn A Trừng sẽ làm được.
Lại là Hà Vân Lãng.
Kể từ chuyến trở về từ trường giáo hóa của Ôn gia, con trai nàng dường như đang từng chút một thay đổi. Chín chắn hơn, trưởng thành hơn, không còn chăm chăm chạy theo sau Ngụy Vô Tiện, không còn mong ngóng hướng về Giang Phong Miên, cũng không còn sợ hãi nàng như xưa, thậm chí còn chủ động đến gần nàng. Thằng bé dường như thấy được điều rộng lớn hơn, đặt ra mục tiêu cao xa hơn và quyết tâm theo đuổi mục tiêu cũng mãnh liệt hơn.
Tâm cảnh của A Trừng đã mở rộng.
Và nàng chắc chắn người giúp thằng bé là Hà Vân Lãng.
Nàng nhớ lại cuộc họp toàn Giang gia ngay sau khi con trai nàng trở về từ núi Mộ Khê do Giang Phong Miên triệu tập. Nội dung là lời cảnh báo của Hà Vân Lãng về nguy cơ Ôn gia tấn công Liên Hoa Ổ trong thời gian gần nhất. Hắn đưa ra phân tích những hành động của Ôn gia trước giờ, cộng thêm sự kiện trường giáo hóa trên núi Mộ Khê, cuối cùng kết hợp với nguồn thông tin đáng tin cậy từ Kỳ Sơn, hắn chắc chắn trong hai mươi ngày nữa, Liên Hoa Ổ sẽ bị tấn công.
Đương nhiên cũng có người nửa tin nửa ngờ. Nàng không hề nghi ngờ về điều này, dấu hiệu về Ôn gia đã có từ trước, chỉ là vấn đề khi nào và tới mức nào thôi. Trước đó Ôn gia đã thôn tính Nhữ Nam Vương thị, Hà Đông Phù thị và hàng chục tiên môn khác. Việc Ôn gia nhắm vào các gia tộc lớn hơn chỉ là vấn đề thời gian thôi. Dù biết vậy nàng vẫn không muốn chính Giang gia là nơi đầu tiên đứng mũi chịu sào, cho nên vẫn luôn căn dặn A Trừng hành sự cẩn thận, quản chặt Ngụy Vô Tiện không để Ôn gia có cớ tìm đến gây sự.
Nhưng nếu bọn chúng đã muốn tìm đến cửa, nàng sẵn sàng tiếp đón.
Các trưởng lão trong tộc còn đang bàn cãi lời của Hà Vân Lãng có đáng tin hay không, có nên cho người do thám Kỳ Sơn nhằm xác nhận lại, rồi Ôn gia thế đại thì nên đối phó như thế nào. Giang Phong Miên lại gần như chắc chắn vào lời nói của Hà Vân Lãng. Nàng khẽ cau mày.
Hà Vân Lãng người này được Giang Phong Miên thu nhận khi nàng đang đi săn đêm, còn A Trừng đã rời nhà cùng Ngụy Vô Tiện đến Cô Tô. Mới đầu nàng cũng không chú ý gì nhiều đến người này. Sự tồn tại của hắn quá nhạt nhòa, Giang gia lại là một trong ngũ đại gia tộc tu tiên, thường xuyên thu nhận khách khanh là chuyện thường. Cho đến khi nàng để ý thấy người này được trao cho khá nhiều đặc quyền dù chỉ ở Giang gia không lâu. Nàng cũng đã tỏ ý kiến với Giang Phong Miên, có điều với cách ăn nói của nàng, nàng và hắn lại cãi nhau. Nàng chỉ trích hắn quá dễ tin người, hắn nói nàng không hiểu tinh thần nghĩa hiệp của Giang gia. Cuối cùng cả hai tan rã trong không vui.
Nhưng lần này xem ra Giang Phong Miên không sai. Hà Vân Lãng đích thực trợ giúp Giang gia rất nhiều.
Lúc này nàng mới lên tiếng: "Các vị trưởng lão, ta chỉ muốn hỏi: Nếu Liên Hoa Ổ chuẩn bị đề phòng Ôn gia tấn công mà chúng không tới, vậy thì chúng ta được gì mất gì? Nếu Liên Hoa Ổ không phòng bị gì cả mà Ôn gia thật sự đến, vậy thì sẽ ra sao? Không ai học được chữ ngờ."
Nàng nói rồi, những người đồng tình cũng nhiều hơn. Từ sau khi phát biểu xong, Hà Vân Lãng vẫn ngồi im lặng lắng nghe, bỗng nói: "Hai vị công tử đã trực tiếp tham gia trường giáo hóa có ý kiến gì không?"
Mọi người ngạc nhiên nhìn hắn, giờ Ngu Tử Diên mới phát hiện có tia khí tức rất nhỏ ngay trên mái nhà. Giang Phong Miên thở hắt ra nhẹ nhàng: "A Anh, A Trừng, hai đứa vào đi."
Có tiếng động va đập bên trên, cuối cùng hai thiếu niên bị bắt gặp nghe trộm bước vào, một người thì ngập ngừng có vẻ hơi xấu hổ nhưng cũng thẳng thắn mà tiến, một người thì cười nhăn nhở không có vẻ gì là bị bắt tại trận.
Hai thằng ranh con!
Tụi nó ở trên đó từ bao giờ? Từ lúc nào mà hai đứa có thể che giấu khí tức thành thục đến vậy?
Giang Phong Miên nhìn cả hai, hỏi: "Các con là người có mặt tại Kỳ Sơn, các con nghĩ sao?"
A Trừng và Ngụy Vô Tiện cẩn thận kể lại những chuyện ở trường giáo hóa một lần nữa. Lần này, hai đứa tỉ mỉ kể lại cách mà Ôn gia đối xử với các con em thế gia, ngụ ý đằng sau hành động của chúng. Cuối cùng, Ngụy Vô Tiện chốt lại một câu:
"Nếu tiên môn bách gia còn tiếp tục dung túng cho Ôn thị thì sẽ sớm dưỡng thành họa lớn!"
Không khí trầm xuống hẳn. Cứ cho là Ôn gia sẽ không ngay lập tức tấn công Liên Hoa Ổ, nhưng dã tâm của Ôn Nhược Hàn đã rất rõ ràng rồi. Chuẩn bị ngay từ bây giờ không hề thừa. Đại trưởng lão Giang Hào Kiện, vốn là bá phụ của Giang Phong Miên, đức cao trọng vọng trong Giang gia, đứng lên tổng kết lại những việc cần làm sắp tới. Giang Phong Miên thì mỉm cười nhìn Ngụy Vô Tiện, ánh mắt không giấu nổi vẻ tự hào.
A Trừng bước ra hành lễ rồi nói: "Phụ thân, các vị trưởng lão, con cho rằng ngoài những việc vừa nêu, chúng ta nên chủ động phòng thủ hơn nữa."
"Người Vân Mộng Giang thị giỏi bơi lội, chuyên về thủy chiến. Nếu chỉ chăm chăm thủ bên trong Liên Hoa Ổ, chúng ta đã tự đánh mất lợi thế của chính vùng đất này. Con nghĩ chúng ta nên chủ động phòng thủ, bố trí trận địa, biến toàn bộ hồ Liên Hoa và vùng Vân Mộng đại trạch này thành chiến địa của Giang thị."
Giang Phong Miên nhíu mày: "A Trừng, con cũng nên biết toàn bộ hồ Liên Hoa này không phải chỉ riêng của Giang gia. Nếu con biến nơi này thành chiến trường sẽ ảnh hưởng đến bình dân bá tánh. Ý tưởng này quá ngông cuồng rồi."
A Trừng vẫn bình tĩnh nhìn thẳng Giang Phong Miên. "Phụ thân, Vân Mộng Giang thị là tiên môn bảo hộ cả vùng này. Môi hở răng lạnh, cho dù chúng ta chỉ giới hạn cuộc chiến trong phạm vi Liên Hoa Ổ, bá tánh nơi này và các vùng phụ cận cũng sẽ đều bị ảnh hưởng. Chi bằng chúng ta thông báo trước cho người dân xung quanh tạm rời đi tránh liên lụy, đồng thời bày trận mai phục ngay trên hồ Liên Hoa này."
Một giọng nói khác vang lên, là của Giang Minh Viễn, đường đệ của Giang Phong Miên, cũng là một trưởng lão Giang gia: "Thiếu chủ nói có lý. Tuy nhiên, việc Ôn gia tiến đánh là điều chưa chắc chắn, mà bây giờ đang là đầu mùa sen, nếu cho sơ tán người dân lúc này sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến vụ mùa năm nay."
Ngu Tử Diên hừ nhẹ, nếu Ôn gia tiến đánh thì không chắc cả vùng còn yên ổn để mà sinh sống nữa ấy chứ. Dù sao Liên Hoa Ổ khác với các tiên phủ đóng chặt cửa lớn không cho phép người thường đặt chân tới trong phạm vi mấy dặm xung quanh, nơi này gắn bó chặt chẽ với kế sinh nhai của người dân quanh đây. Nếu Liên Hoa Ổ có chuyện gì đều sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến các vùng lân cận. Cho dù có nói chuyện tiên môn không liên quan đến người thường...
A Trừng đang muốn tiếp tục phản bác thì Hà Vân Lãng đứng dậy. "Tuy mọi người đã nhất trí tăng cường phòng bị cho Liên Hoa Ổ, có vẻ nhiều người vẫn còn nghi ngại chuyện Ôn gia có tấn công hay không. Điểm đặc biệt của Liên Hoa Ổ là muốn tấn công nơi này bắt buộc phải chặt đứt đường thủy của Vân Mộng. Vậy chỉ cần thám thính công cuộc chuẩn bị tàu thuyền của Ôn gia để xác nhận. Sau đó thì triển khai ý tưởng của Giang thiếu gia cũng không muộn."
A Trừng hướng ánh mắt về phía Hà Vân Lãng, hắn chỉ nhẹ gật đầu, khóe miệng hơi nhếch lên nhìn lại con trai nàng. Ngu Tử Diên nhìn thấy gương mặt con trai nàng sáng bừng, cả quá trình rất nhanh, không ai để ý cả ngoài nàng. Trước đây, người mà A Trừng hướng ánh mắt đến là Giang Phong Miên.
Nàng quay sang nhìn Giang Phong Miên, phu quân nàng vẫn không hề để ý.
Có người vừa đánh mất tâm của chính con trai mình mà không nhận ra.
Nàng cười nhạt, nhìn A Trừng như vậy, nàng không khỏi tự hỏi: Nàng có nên giải thoát cho chính mình không?
***
(2)
Giang Trừng bước nhanh băng qua bên ngoài Thử Kiếm Đường dưới cái nắng trưa oi bức. Trên giáo trường lúc này là một nhóm môn sinh đang nghiêm chỉnh luyện kiếm.
Mùa hè năm ngoái, cậu và đám sư huynh đệ còn đang nằm bên trong vừa than nóng vừa gặm dưa hấu, sau đó còn kéo nhau ra hồ sen tắm rồi đi hái trộm đài sen.
Năm nay, vừa chớm hạ, tiết trời mới chuyển nóng nhưng không ai có tâm trạng mà chơi đùa tắm ao nữa rồi.
Bọn họ vừa nhận được mật báo, Ôn gia đang chuẩn bị tàu thuyền lớn, huy động một lượng lớn pháp khí và tu sĩ tập trung lại. Kết hợp với lời cảnh báo của Hà Vân Lãng, lần này không ai không tin Bất Dạ Thiên đang muốn nhắm đến Liên Hoa Ổ.
Không khí nơi này hiện nay vô cùng khẩn trương. Mà Giang Trừng có nhiệm vụ là đi sơ tán các hộ dân xung quanh hồ Liên Hoa. Nói thì đơn giản, đến khi thực hiện lại đẻ ra thêm vô số việc. Những vấn đề nhỏ không tên nhưng không giải quyết hay làm sơ sài đều không được.
Giang Trừng mang thân phận thiếu chủ Liên Hoa Ổ, lại thường xuyên cùng các sư huynh đệ chạy chơi tiếp xúc với mọi người, nên cũng quen thuộc với người dân xung quanh. Có những nhà dễ dàng nói chuyện, nhưng không phải nhà nào cũng vậy. Có người già yếu bệnh tật không di chuyển xa được, có người chỉ trông chờ vào mảnh hồ sen nuôi mấy miệng ăn không dám bỏ đi, có người đơn giản là cứng đầu không tin cho dù cậu lấy uy tín Vân Mộng Giang thị bảo đảm. Chưa kể đến việc sắp xếp nơi ăn chốn nghỉ tạm.
Mọi chuyện khiến Giang Trừng không ít lần vò đầu bứt tai nhưng cậu vẫn cố gắng hoàn thành. Dù sao đây cũng là ý tưởng của cậu. Cậu càng thực hiện sớm chừng nào, Hà Vân Lãng càng có thời gian bày binh bố trận trên hồ.
Nói đến cũng lạ, khi phụ thân và các trưởng lão vừa đồng ý với cậu, Hà Vân Lãng đã ngay lập tức đưa ra sơ đồ trận pháp và kế sách cụ thể để dàn trận, cứ như thể hắn đã tính trước đến việc này.
Không phải là hắn... có cùng ý tưởng với cậu chứ?!!
Không những thế, Hà Vân Lãng cũng không ít lần đưa ra ý kiến giúp cậu. Dường như hắn luôn biết cậu đang bế tắc ở đâu mà giúp đỡ. Từng bước một, cậu học hỏi từ hắn không chỉ kiếm pháp mà còn cách xử lý tình huống và giải quyết vấn đề.
Nhiều khi cậu thắc mắc, có phải người này là gia chủ của một nhà nào không, hay ít nhất được dạy dỗ để trở thành người thừa kế.
Giang Trừng vừa trở về sáng nay sau khi đi gặp lão già có nuôi thủy quỷ mà bọn họ thường đến hái trộm đài sen. Cậu phải tốn một phen nước bọt, bị mắng bị dọa mấy bận mới thuyết phục được lão. May mà cậu không mang theo Ngụy Vô Tiện đi, nếu không chắc chắn được ăn thêm mấy gậy sào trúc rồi.
Cậu bước vào sảnh chính, cảm thấy mát mẻ hơn rất nhiều. Phía trước có một nữ nhân hai tay đang mang theo một chồng sổ sách, phần bụng hơi to hơn so với bình thường nhưng bước đi vẫn nhẹ nhàng khoan thai. Là tam thẩm, được gả vào Giang gia ba năm rồi, giờ mới có con đầu lòng.
Cậu bước nhanh lên trước, tay vội đỡ lấy chồng sách vừa nói: "Tam thẩm sao giờ này còn ở đây, không phải nên rời Liên Hoa Ổ ngay sao? Tam thúc đâu rồi?"
Thấy cậu mặt nhăn mày nhó, tam thẩm che miệng cười. "Tiểu thiếu gia không cần lo lắng. Ta mang thai chứ không tàn không phế. Ta chỉ kiểm kê nốt mớ sổ sách này thì sẽ về nhà ngoại ngay thôi. Tam thúc của cậu cũng hối ta suốt. Ta đuổi hắn đi xem dược phòng rồi."
Cậu nhìn mớ sổ sách trong tay, hỏi: "Những thứ này là...?"
"Thống kê pháp bảo của Vân Mộng Giang thị. Chúng ta phải di dời bảo quản chúng phòng ngừa vạn nhất. Nên cần ghi chép lại đầy đủ không được sơ xuất." Tam thẩm thở ra một hơi. "Có rất nhiều việc phải làm. Hiện giờ ta không thể cầm kiếm, làm được thêm chút gì thì làm, có thể đỡ cho mọi người rồi." Nàng quay sang nhìn Giang Trừng. "Ta chỉ hy vọng khi đứa trẻ này sinh ra, lại được sống trong một Giang gia vui vẻ náo nhiệt như cũ."
Giang Trừng ngó cái bụng hơi nhô lên của tam thẩm. "Tam thẩm mấy tháng rồi? Thẩm phải về nhà mẹ đẻ, đi một quãng đường dài sẽ không sao chứ?"
"Ta hoài thai được năm tháng. Diệp Vũ tiên sinh nói thai nhi đã ổn định, có thể di chuyển xa được."
"Vậy hai người dự định đặt tên chưa?"
"Chúng ta bàn với nhau, nếu là nam thì lấy chữ Khang trong an khang, nếu là nữ thì lấy chữ Phù trong phù cừ*."
Nói chuyện một hồi, cả hai đã đi tới Thư Các, tam thẩm nhận lấy chồng sổ sách từ tay cậu. "Đa tạ thiếu gia giúp ta một đoạn." Nàng mỉm cười nhìn cậu. "Sắp tới thiếu gia cũng vất vả lắm đây. Trận chiến này sẽ lớn lắm, người cần bảo trọng để còn gặp đường đệ đường muội tương lai nữa chứ."
Cậu nhìn hình bóng tam thẩm, cả người toát lên một vẻ dịu dàng mà kiên cường của một người sắp làm mẹ, quyết tâm bảo vệ Vân Mộng Giang thị của cậu càng dâng cao hơn. Một sinh linh mới sắp chào đời trong Giang gia, và cậu muốn dành cho đứa trẻ đó một nơi tốt nhất để lớn lên và sinh sống. Vì cậu là chủ nhân tương lai của Giang gia, là người sẽ trông nom cho toàn bộ hơn ngàn người trên dưới Liên Hoa Ổ này.
Cậu quay người đi. Chiều nay cậu còn có buổi tập roi pháp, sau đó cậu còn phải nghiên cứu thêm cuốn binh pháp của Tôn Vũ nữa.
*Phù cừ là tên riêng của hoa sen.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro