C433: Con đường cần vượt qua (1)

Rudger nhìn xuống hội trường khiêu vũ từ lan can tầng hai. Cuộc thi đã kết thúc nhưng vũ hội vẫn còn diễn ra.

Các học sinh đang nắm tay nhau nhảy từng điệu valse nhẹ nhàng. Cảnh tượng một cô gái cúi đầu ngượng ngùng hay một chàng trai đỏ mặt hiện rõ khắp nơi.

Trong số đó, nổi bật là vài cặp đôi có sự kết hợp khá độc đáo. Aidan đang do dự trong từng bước chân còn Tracy Friad thì khá vui vẻ dẫn dắt bạn nhảy của mình.

Iona và Leo cũng ở gần đó. Mặc dù có sự chênh lệch khá lớn về chiều cao nhưng Iona vẫn tự nhiên đi theo bước chân của Leo.

Đó là một cảnh tượng yên bình.

Vũ hội đêm nay vẫn chưa kết thúc.

* * *

Gregory ôm lấy cái đầu đau nhức của mình và từ từ ngồi dậy. Tấm chăn đắp trên người ông ta rơi xuống.

"... ... ."

Ông ta đang ở trong một chiếc xe ngựa bị bỏ hoang. Không có ai xung quanh. Gregory không biết tại sao bản thân lại nằm ở đây. Đầu óc ông ta mờ mịt và đờ đẫn như thể vừa trải qua một giấc mơ dài.

Gregory xuống xe, lẩm bẩm một mình như thể vừa nhớ ra điều gì đó. Ông ta xách hành lý và chậm rãi đi về phía ga xe lửa.

Linh Cấp đang yên lặng quan sát hiện trường từ trên sân thượng của một tòa nhà phía xa, thấy vậy liền lên tiếng hỏi cấp dưới của mình.

"Mất bao lâu?"

"Chính xác ba ngày."

"........"

"Ngài nghĩ sao?"

Đáp lại câu hỏi của cấp dưới đã cải trang thành người đánh xe, Linh Cấp chỉ mỉm cười.

"Rất trùng hợp. Thời gian không ít không nhiều."

Đôi mắt của Linh Cấp nheo lại.

"Thời điểm tỉnh lại quá hoàn hảo. Chúng ta chỉ có thể phán đoán ra được phong ấn đã yếu đi. Đó không phải là dấu hiệu tốt."

"... ... Tông đồ đó nguy hiểm đến thế sao?"

"Tất cả các tông đồ đều nguy hiểm. Sức mạnh bẩm sinh của họ là thứ không bao giờ nên coi thường. Đặc biệt nếu đối tượng đang nhắc đến là tên kia."

"Vậy sao?"

"Nhưng nếu là tên đó thì khác. Tất cả các tông đồ đều thù địch với ông ta. Ta đã gửi một mồi nhử thăm dò ông ta, nhưng có vẻ như cái kết không đáng mong đợi cho lắm."

"Có cần tôi tự mình đi không?"

"Không."

Linh Cấp nói một cách kiên quyết.

"Tên đó rất nguy hiểm. Kể cả ngươi có tập trung tất cả người bên dưới lại, một khi đối mặt với ông ta, ngươi chắc chắn sẽ chết."

"Vậy chúng ta sẽ làm gì Gregory?"

"Tạm thời để ông ta yên."

Linh Cấp lẩm bẩm khi nhìn bóng lưng Gregory bước đi.

"Chúng ta sẽ bí mật theo dõi để đề phòng bất trắc."

* * *

Buổi vũ hội đã trôi qua được vài ngày. Có rất nhiều thứ đã thay đổi.

Sự thay đổi lớn nhất phải kể đến Cửa tiệm Verdi. Màn trình diễn chiếc váy ma thuật áp đảo của Rene tại vũ hội đã được lan truyền rộng rãi. Và thế là rất nhiều người đã đổ xô đến chỗ Violetta đặt may riêng cho mình những bộ đồ có hiệu ứng giống như trang phục trong đêm vũ hội của Rene.

Nhờ vậy mà Violetta mỗi ngày đều rất bận rộn nhưng biểu cảm của cô ấy lại tươi sáng hơn bao giờ hết. Gần đây, cô ấy nhận được yêu cầu hợp tác với các thương hiệu, danh tiếng của Violetta đang ngày càng tăng cao.

Một thay đổi đáng chú ý khác là Rene.

Với tư cách là người chiến thắng trong cuộc thi bình chọn, danh tiếng của Rene nhanh chóng nổi lên giữa các học sinh. Chính vì điều này mà Rene ngày nào cũng cảm thấy mệt mỏi vì những học sinh giả vờ quen biết và muốn tạo quan hệ thân thiết với mình.

Nếu hỏi Rene có vui không thì câu trả lời chắc chắn là không. Tuy việc có thể kết giao thêm nhiều bạn mới rất tốt nhưng Rene có thể cảm nhận được những người muốn kết bạn với bản thân lòng đều mang mục đích xấu.

Vì vậy, tất cả những gì cô bé làm chỉ là cố gắng từ chối những lời mời của mọi người xung quanh một cách lịch sự nhất có thể.

Mặc dù trước đây Rene cũng đã từng phải chịu đựng cảnh tượng bị mọi người chú ý sau khi tham gia thí nghiệm của Rudger. Nhưng tình hình lúc đó so với hiện tại kém xa.

May mắn thay, nhờ có Erendir và Freuden, số lượng người công khai tiếp cận Rene giảm đi khá nhiều.

"Em ổn không?"

Erendir hỏi với vẻ mặt lo lắng.

Rene lắc đầu.

"Em vẫn ổn. Tình hình mấy hôm nay đã tốt hơn nhiều rồi."

Erendir gật đầu.

Sau cuộc thi khiêu vũ, sự nổi tiếng của Rene đối với nam sinh đã tăng vọt. Đặc biệt, việc thân phận là học sinh thường dân chứ không phải quý tộc khiến Rene có vẻ dễ gần hơn cũng góp phần tạo nên sự nổi tiếng của cô bé.

Tuy nhiên, những người có thể tiếp cận Rene chủ yếu là nữ sinh, hầu như không có nam sinh nào. Rene không để ý nhưng Erendir biết mọi chuyện được như hiện tại đều do Freuden Ulburg và Henry Presto ngầm can thiệp.

Freuden làm tất cả những điều này một cách lặng lẽ, khuất tầm mắt của Rene nên cô bé thậm chí còn không biết rằng sau lưng mình lại phát sinh nhiều chuyện như thế.

Erendir lắc đầu, nhớ lại bóng lưng của Freuden. Cô ấy cũng không đành lòng châm chọc đối phương trong khoảng thời gian này. Erendir có thể cảm nhận được Freuden dạo này đang gặp khó khăn nào đó. Cậu ta dường như rất bận rộn, ba người bọn họ cũng chỉ gặp mặt thoáng qua được vài lần, mỗi lần Freuden đều rời đi khá nhanh.

"Ô đúng rồi."

Đột nhiên, Rene ngẩng đầu lên như thể nhớ ra điều gì đó.

"Em quên mất một chuyện. Em đi trước nhé."

"Em đi đâu vậy?"

"Dạ, là văn phòng của giáo sư Rudger."

"Cái gì?"

Khi tên Rudger được nhắc đến, trong mắt Erendir lập tức lộ vẻ bối rối.

Rene không hiểu được sao Erendir lại có biểu cảm như vậy, cô bé nhanh chóng giải thích.

"Em đến nhận phần thưởng sau kỳ thi thôi. Chị không nhớ [Cấu trúc] mà giáo sư nói ở đầu học kỳ sao?"

"À à. Đúng vậy. Ta quên mất."

Erendir gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

"Đi cẩn thận nhé."

Rene vẫy tay chào tạm biệt Erendir, bóng dáng của cô bé nhanh chóng biến mất.

Rene rất phấn khích và đi đến văn phòng của Rudger. Những học sinh đi ngang qua nhận ra Rene nhưng cô bé đã cố hết sức phớt lờ họ.

Khi Rene đến nơi đã có khá nhiều người có mặt trước bên trong.

Cảnh tượng Rudger ngồi ở bàn làm việc trong văn phòng là khung cảnh đáng chú ý nhất.

"Tất cả mọi người đã có mặt đông đủ chưa?"

Giọng nói của Rudger lúc này cực kỳ thờ ơ, không có chút nào ấm áp như trong đêm vũ hội hôm đó. Hồi ức của Rene có chút mơ hồ, những ký ức của ngày hôm đó chợt như cát bụi tung bay, khung cảnh hôm đó rõ ràng vẫn sống động như vậy nhưng lại có cảm giác xa xôi khó tả.

"Có vẻ như đã đủ người. Được rồi. Như tất cả các trò đã biết, hôm nay ta sẽ trao lại [Cấu trúc] cuối cùng của [Mã Nguồn]."

Rudger liếc nhìn các học sinh. Từ trái sang phải: Flora Lumos, Julia Plumheart, Tracy Friad, Leo. Cuối cùng là Rene.

"Tất cả hãy đi lên theo thứ tự thành tích sắp xếp."

Nghe những lời này, các học sinh liền từ từ tiến lại gần Rudger, lòng đầy căng thẳng và mong chờ.

"Có ai có bất cứ câu hỏi nào khác không?"

"Em có thể chia sẻ thứ này với người khác không?"

Julia Plumheart bất ngờ lên tiếng. Mọi người đều quay lại nhìn như thể họ không ngờ một câu hỏi như vậy sẽ được hỏi ở đây.

Tuy nhiên, Julia Plumheart vẫn nhìn chằm chằm vào Rudger với một nụ cười khó hiểu như thường lệ. Giống như thể cô bé đang dự đoán xem sẽ nhận được phản ứng gì từ đối phương nếu truyền bá ma pháp của Rudger cho người khác.

"Không quan trọng."

Câu trả lời của Rudger khiến ai nấy càng ngạc nhiên hơn.

"Thật sao ạ?"

Ngay cả Julia cũng phải hỏi lại một cách thận trọng, như thể cô ấy không hề mong đợi điều đó.

"Thực ra bản thân ta cũng muốn các trò đi truyền bá lại ma pháp này."

"Tại sao vậy, thưa giáo sư?"

Lần này đến lượt Flora Lumos lên tiếng.

"Đối với một pháp sư, chẳng phải ma pháp do bản thân sáng tạo ra là một bí mật cần bảo vệ sao?"

"Nếu ta thực sự không muốn ai biết thì chẳng có lý do gì ta phải đưa nó cho các trò cả."

"Nhưng... ... ."

"Trò có thể nói cho người khác biết, thậm chí trò có thể tháo rời từng phần [Mã Nguồn] và xây dựng lại nó theo cách riêng của mình. Dù trò có làm gì, đó là quyền tự do của trò. Một khi ta đã đưa công thức cho mọi người, ta sẽ không quan tâm các trò làm gì với nó. Điều duy nhất ta hy vọng là mọi người không bán nó vì tiền."

Bất chấp những lời nói đó của Rudger, các học sinh vẫn tỏ ra không bị thuyết phục. Flora không nói gì thêm nhưng vẻ mặt của cô bé vẫn có phần phản kháng.

Rudger tiếp tục lên tiếng.

"Ma pháp này thực tế cũng là ta lấy cảm hứng từ người khác mà tạo thành. Nó chắc chắn không hoàn hảo. Nếu các trò hoặc một ai khác có thể hoàn thiện hoặc phát triển nó, ta sẽ rất vui. Vấn đề này chúng ta cũng đã nói đến trong buổi học đầu tiên rồi, có ai còn nhớ không?"

"Ma pháp không nên bị tư duy cản trở?"

Rene là người mở miệng.

Rudger gật đầu hài lòng với câu trả lời.

"Đúng vậy. Một ma pháp sẽ ngày càng trở nên mạnh hơn khi nó được nhiều người cùng chung tay cải thiện những khuyết điểm. Nên nhớ, ma pháp không có giới hạn."

Tiến bộ là khi mọi người cùng chia sẻ những ý kiến ​​​​khác nhau, mâu thuẫn, tìm được sự đồng thuận và khám phá ra giải pháp tốt nhất.

Thế giới đã phát triển theo cách đó.

Phép thuật cũng vậy.

"Lấy một ví dụ. Có tin đồn về một chủng tộc thú ăn thịt người sống ở một vùng xa xôi của vùng đất phía Nam. Người tuyên bố tin tức đó là một nhà thám hiểm đang khám phá những vùng đất xa xôi. Các trò nghĩ liệu sẽ có người tin tưởng lời nhà thám hiểm đó nói không?"

"Có thể sẽ có người tin."

"Ngay cả khi chỉ có tuyên bố mà không có bằng chứng?"

"... ... Vậy thì không thể tin được."

"Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu tuyên bố tương tự được đưa ra bởi một nhà khảo cổ học hoặc nhà sử học nổi tiếng chứ không phải là một nhà thám hiểm, một người có danh tiếng xuất sắc trong giới học thuật?"

Sau khi suy nghĩ một lúc, các học sinh đều đưa ra câu trả lời giống nhau.

"Em nghĩ đa số mọi người sẽ tin."

"Tại sao?"

"Bởi vì người tuyên bố tin tức có danh tiếng trong giới học thuật. Nếu một người như vậy đưa ra tuyên bố đó, nó sẽ có độ tin cậy rất cao ngay cả khi không có bất kỳ bằng chứng nào."

Rudger gật đầu.

"Vậy nếu như người tuyên bố đó cố tình tung tin xuyên tạc thì sao? Các trò sẽ làm gì?"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro