Kha Vũ nói chuyện với Diệp Anh một lát rồi trở về nơi cắm trại trước. Diệp Anh ngồi lại một chút rồi cũng quay về. Vừa về đến nơi thì Diệp Anh thấy Quỳnh Nga mặt có vẻ lo lắng, đi qua đi lại miết.
- Có chuyện gì vậy chị?
- Nãy sau khi em với Kha đi được mười lăm phút thì Trang nói nó cũng muốn đi xung quanh đây, đến giờ đã gần một tiếng rồi chưa thấy nó quay lại, chị lo nó bị lạc.
Diệp Anh không đáp, vội vã rời đi. Mai Ly từ trong lều đi ra thấy Diệp Anh hớt hải chạy đi liền nắm tay Diệp Anh kéo lại. - Chị định đi đâu?
- Chị đi một lát rồi về, em mệt thì cứ nghỉ trước đi. - Diệp Anh vỗ vỗ lên bàn tay Mai Lytrấn an.
Diệp Anh chạy đi xung quanh nơi cắm trại, giờ cũng đã là khuya rồi, mặc dù khu rừng này không có thú dữ nhưng chuyện bất trắc gì khác xảy ra thì không ai biết trước được. Tiếng côn trùng kêu réo rắt, những âm thanh lạ hoắc nghe đến run sợ. Diệp Anh nghĩ với tính cách của Thùy Trang nếu rơi vào tình cảnh như vầy chắc là sợ đến phát khóc mất nên cô càng khẩn trương hơn, thiếu điều muốn lật tung khu rừng này lên mà tìm kiếm. Những cái cây leo vướng ngang lối đi đều được Diệp Anh dùng tay mà hất qua hai bên đường.
Sau một khoảng thời gian tìm kiếm Diệp Anh cũng đã thấy Thùy Trang từ xa, cô định chạy lại bên Thùy Trang nhưng Kha Vũ đã nhanh chân hơn cô.
- Trang, em có sao không? - Kha Vũ chạy về phía Thùy Trang. Diệp Anh nhanh chóng núp vào một cái cây to gần đấy, lòng có chút bộn bề rồi quay trở về nơi cắm trại một mình.
- Sao? Tìm được Thùy Trang không - Diệp Anh vừa về thì Quỳnh Nga lo lắng chạy đến hỏi.
Diệp Anh không trả lời, Kha Vũ và Thùy Trang trở về ngay sau đó thay cho câu trả lời của Diệp Anh. Diệp Anh quay lưng bỏ đi mà không hỏi han Thùy Trang một lời nào, đơn giản chỉ là giờ cô muốn suy nghĩ kỹ hơn về tình cảnh hiện tại, cô đang đứng ở vị trí mà "tiến thoái lưỡng nan", rất khó để mà xoay xở.
- Em chỉ muốn đi xung quanh một chút, không ngờ lại đi lâu để mọi người lo lắng đến vậy, em xin lỗi. - Thùy Trang cười cười, mọi người thấy vậy cũng thở phào nhẹ nhõm được phần nào.
- Cũng khuya rồi mọi người đi nghỉ đi, chúng ta sẽ thay nhau thức canh cho những người còn lại ngủ nhé. Ca đầu tiên là của Diệp Anh, tiếp theo là tới Lan Ngọc, sau đó là anh. - Kha Vũ phân công.
Mọi người đồng ý rồi trở về lều của mình. Mai Ly tiến lại ngồi bên cạnh Mỹ Nhân đang ngồi bên đống lửa.
- Có phải sự có mặt của em khiến chị không vui?
- Không phải đâu, em đừng nghĩ lung tung.
- Người con gái đó khiến chị lo lắng đến vậy à?
Diệp Anh im lặng nhìn Mai Ly.
Mai Ly cười. - Đừng nhìn em như vậy chứ. Chị biết em là người hiểu chị nhất mà, ánh mắt của chị thể hiện điều gì, hành động đó chỉ dành cho những đối tượng nào, chị là đang có tình cảm với một người, mà người đó cũng đang cùng đi với chúng ta hôm nay. Em nói đúng không?
- Ừ. - Diệp Anh gật đầu.
- Chị có muốn cho người đó biết tình cảm của mình không?
- Có một số chuyện không phải chỉ cần muốn là được, cũng không phải cố gắng là ổn.
Cả hai rơi vào khoảng không im lặng, tiếng lửa tí tách, những đốm tàn màu đỏ bay lên không trung.
- Em biết chị không còn tình cảm với em từ khi nào? - Diệp Anh nhỏ giọng hỏi
- Từ cuộc gọi cuối cùng trước khi em về Việt Nam. Vẫn là giọng nói đó, vẫn là tông giọng đó nhưng mà em cảm nhận được sự thay đổi từ bên trong, em đã cảm thấy có linh cảm không hay từ lúc đó nên em mới cố tình về bất ngờ. Em đã tưởng tượng ra khuôn mặt bất ngờ, hạnh phúc của chị khi gặp em, rồi chúng ta sẽ làm những việc trước đây vẫn làm cùng nhau. Nghĩ vậy thôi nhưng em cũng đã chuẩn bị tinh thần cho các tình huống xấu nhất rồi, nhưng sao giờ vẫn cảm thấy hụt hẫng quá! - Diệp Anh ngồi bó gối, tựa cằm lên đầu gối.
- Chị xin lỗi.
- Có gì mà phải xin lỗi đâu chứ! - Diệp Anh cười. - Mà chị này, sau này chúng ta không bên nhau nữa, nhưng khi em buồn hay khó khăn thì em vẫn có thể gọi điện tâm sự với chị, hay nhận được sự giúp đỡ từ chị chứ ?
- Không phải em vừa nói coi em là em gái sao?! Nếu đã là em gái thì tại sao không chứ ? Em có thể đối xử với chị như trước, nhưng chỉ khác là đứng ở cương vị khác nên sẽ có một vài chuyện không thể làm cho nhau được thôi.
- Em biết rồi.
- Trễ rồi, em vào nghỉ đi.
Mai Ly gật đầu, đứng dậy. Diệp Anh cũng đứng dậy theo. - Em là một cô gái tốt, em phải tìm được một ai đó thật tốt và thật lòng với em, được chứ?
- Chắc chắn rồi!
Diệp Anh bật cười véo nhẹ má Mai Ly.
- Mà này, tay chị chảy máu, đáng lẽ em sẽ băng vào giúp chị, nhưng có lẽ bây giờ có người khác thay em làm việc đó rồi. - Mai Ly cười đầy ẩn ý, Diệp Anh nhíu mày, nhìn lại sau lưng theo hướng nhìn của Mai Ly. - Em vào trong đây. - Mai Ly nháy mắt với Diệp Anh rồi rời đi, ngang qua Thùy Trang, Mai Ly vỗ vai Thùy Trang một cái đầy thiện chí, làm nàng ngây mặt ra không đáp.
Diệp Anh ngồi lại vị trí cũ, Thùy Trang đợi Mai Ly vào trong lều rồi mới tiến lại phía cô.
- Tay em chảy máu rồi, tôi sẽ băng lại giúp em. - Thùy Trang ngập ngừng cầm lấy tay Diệp Anh.
- Sao biết tay tôi bị thương?
- Lúc nãy thấy em rời đi nên để ý. Đau lắm không?
Diệp Anh không trả lời, chỉ nhìn từng hành động hết sức nhẹ nhàng của Thùy Trang lo sợ cô sẽ bị đau, nhìn khuôn mặt đầy vẻ lo lắng của người ta.
- Sao em lại để bị thương như vầy chứ?
Nói mới nhớ, Diệp Anh cũng chẳng biết mình bị thương từ lúc nào. Chắc là khi cô đi tìm Thùy Trang, lấy tay hất mấy cái cây qua hai bên đường, vô tình nắm phải mấy cành cây có gai, lúc đó có cảm thấy hơi nhói ở lòng bàn tay một tí nhưng vì quá lo lắng cho nàng nên cũng không để ý.
- Này, khóc sao? - Diệp Anh lấy tay nâng cằm Thùy Trang lên. - Sao vậy?
- Không, chỉ là hơi lo lắng cho em thôi.
- Lo lắng cho tôi sao?
Thùy Trang gật đầu. - Lần nào em đi với tôi cũng bị thương, có phải lúc nãy em nghĩ tôi đi lạc nên đi tìm mới bị thương không?
Diệp Anh im lặng một chút, chỉ cần nghĩ tới cảnh Kha Vũ tìm thấy Thùy Trang là lòng cô lại đau.-Không phải đâu, đừng nghĩ lúc nào cũng là lỗi của chị. - Diệp Anh lau nước mắt giúp Thùy Trang. - Bây giờ trễ rồi, chị đi nghỉ đi.
- Tôi ở đây với em một chút.
- Không cần đâu, chị đi ngủ đi, tôi ở một mình được rồi.
Thùy Trang gật gật, trong lòng không được vui. - Tôi biết rồi. Cái này, cho em, đêm xuống sẽ lạnh lắm! - Thùy Trang đưa cho Diệp Anh tấm chăn mà nàng mang theo, rồi đứng lên đi về phía lều.
Diệp Anh nhìn theo bóng lưng Thùy Trang, đau lòng, có thứ động lực gì đó khiến cô đứng lên đi theo nàng, nắm tay kéo người ta lại rồi ôm vào lòng. Thùy Trang bị kéo bất ngờ nên sà vào lòng Diệp Anh, tay bám lấy áo Diệp Anh. - Em...sao vậy?
Diệp Anh không đáp, chỉ siết tay ôm Thùy Trang thật chặt, nàng đưa tay đáp lại cái ôm của cô. Cảm giác này, chỉ muốn tồn tại thật lâu, nếu được thời gian hãy ngừng lại để có thể tận hưởng cảm giác này mãi. Bây giờ Thùy Trang đang ngủ gục trên vai Diệp Anh, cả hai cùng quấn chung tấm chăn.
Thứ cảm giác này dường như ngày một tăng lên trong lòng Diệp Anh, khiến việc ra quyết định càng khó khăn hơn. Đúng là ở đời này, cái quái gì cũng có thể xảy đến !
Lửa sắp tàn, sương đêm cũng bắt đầu rơi xuống, Diệp Anh bế Thùy Trang vào lều, trước khi đi không quên đặt một nụ hôn lên trán nàng như một lời chúc ngủ ngon. Diệp Anh quay trở lại ngồi bên đống lửa, cho thêm củi vào, ngước lên trời thở dài, lòng nặng trĩu. Trong lều cũng có người chỉ giả vờ ngủ, vừa mở mắt ra nhìn theo bóng lưng người vừa hôn lên trán mình mà lòng xốn xang.
- Em là đang có ý gì với tôi vậy? Không phải em đã có Mai Ly rồi sao? Em là đang đùa giỡn với tôi phải không? Nếu em cứ tiếp tục như vậy tôi sẽ rung động mất, nhưng hình như tôi đã rung động rồi... - Một giọt nước mắt khẽ lăn xuống ướt đẫm gối.
End.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro