- Bức Thư Chậm Trễ.?
Trong lúc chiếc thang máy dùng để ngắm cảnh dần dần đi xuống, những cảnh vật xa lạ không ngừng được phóng to lên.
Thang máy dừng lại tại tầng một, cửa vừa được mở ra, một người đàn ông vội vội vàng vàng chạy vào trong thang máy. Trần Kha nhanh chóng đứng che trước người Chu Di Hân, đánh giá người đàn ông quá liều lĩnh này. Người này thân hình cao lớn, điển hình cho dáng vẻ của người Trung Quốc. Trong cách nhìn của Trần Kha khá là lỗ mãng.
"Xin lỗi! Xin lỗi!" Người đàn ông vừa nói vừa gấp gáp ấn tầng 79.
"Không sao!" Chu Di Hân trả lời. Cô kéo ống tay áo của Trần Kha, đi về phía ngoài cửa thang máy. "Trần Kha, em không sao, đi thôi." Đột nhiên, người đàn ông kia thoáng sửng sốt, quay đầu nhìn Trần Kha, khuôn mặt lộ ra vẻ thoải mái.
"Trần Tiểu Thư." Người đàn ông cẩn thận lấy ra một bức thư từ bên trong áo, đưa cho cô bằng hai tay. "Đây là thư của tiểu thư." Thì ra là đi đưa thư cho cô. Quả nhiên một giây đồng hồ cũng không muộn. "Cám ơn!" Trần Kha nhận thư, trực tiếp mở bức thư được dán kín ra, vừa đi vừa nhìn những nét chữ trên mặt giấy.
Trang giấy viết thư đẹp đẽ tỏa ra mùi hương xưa cũ.
"Kha Kha tỷ tỷ.." Nhìn thấy bốn chữ này, trong lòng Trần Kha run lên. Bên tai lại vang đến tiếng gọi thân quen của Đan Ny. Bước chân cô chậm lại, sợ rằng chỉ vì sự lay động của tờ giấy mà cô nhìn sót mất chữ nào. "Khi Kha Kha nhận được bức thư này, em đã qua sinh nhật mười tám tuổi.
Em đã trưởng thành, không cần Kha Kha chăm sóc và chiều chuộng. Em rất vui, Kha Kha có thể không cần vì thực hiện lời hứa mà phải lấy em.
Em cũng có thể không cần lại dùng lời nói dối lừa Kha Kha nữa.
Em cuối cùng cũng có thể nói cho Kha Kha biết:
Kha Kha Tỷ tỷ, em yêu Kha Kha!"
Bước chân Trần Kha chững lại, cô quay đầu nhìn lại những câu chữ trên mặt giấy một lần nữa.
"Kha Kha có thể không cần vì thực hiện lời hứa mà phải lấy em!
Em cũng có thể không cần lại dùng lời nói dối lừa Kha Kha nữa"
Trần Kha hơi có phần không hiểu rõ ý hai câu này của Đan Ny , càng nghĩ lại càng không hiểu.
Nôn nóng muốn biết Đan Ny muốn Viết cái gì, Trần Kha rất muốn lướt nhanh qua những câu chữ dưới đây, nhưng rồi lại lo lắng bỏ lỡ mất thông tin quan trọng gì. Thế nên cô kìm nén tâm tình nôn nóng, thong thả nhìn, đọc cẩn thận.
"Từ lúc còn rất bé rất bé, em đã ao ước tổ chức hôn lễ tại nhà thờ lớn nhất Hy Lạp, dưới sự chúc phúc của Athena đi tới bên cạnh Kha Kha...
Kha Kha nói em là một đứa trẻ, không thể nhẹ nhàng mà nói ra lời yêu. Thật ra yêu một người và tuổi tác không liên quan đến nhau. Mười tuổi cũng tốt, hai mươi tuổi cũng tốt, đều không quan trọng, quan trọng là người Kha Kha yêu lớn đến đâu.
Khi Kha Kha mười tuổi, em là một đứa trẻ sơ sinh, Kha Kha đương nhiên không thể yêu em. Nhưng khi em mười tuổi, Kha Kha là một cô nàng xinh đẹp rất hấp dẫn rất mị lực. Thế nên, em vẫn luôn yêu Kha Kha."
Đoạn này khiến Trần Kha nhớ lại một ngày vào rất nhiều năm trước, cô kiệt sức nằm trên võ đài, từng hứa với Đan Ny: Chờ đến khi nàng mười tám tuổi, nếu nàng vẫn còn yêu cô, cô sẽ lấy nàng...
Thì ra nàng vẫn còn nhớ rõ. Trong lòng cảm xúc dâng trào, Trần Kha tiếp tục nhìn xuống tiếp.
"Mãi cho đến ngày hôm nay em mới nói cho Kha Kha biết, vì em không muốn Kha Kha vì lời hứa với em, lại một lần nữa bỏ lỡ mất người con gái Kha Kha yêu!
Kha Kha tỷ tỷ, đừng quan tâm đến em, không có chị em cũng sẽ hạnh phúc, em sẽ chăm sóc tốt bản thân, em sẽ sống cuộc sống thật vui vẻ hạnh phúc!
Hứa với em, Kha Kha phải thật hạnh phúc bên cô gái mà Kha Kha đã chọn ! yêu thương chị Di Hân thật tốt ! Em gái mãi mãi không lớn trong mắt Kha Kha.
Trịnh Đan Ny"
Thấy hai chữ "Di Hân", Trần Kha lấy tốc độ nhanh nhất nhìn lại thời gian bức thư được Viết: ba năm trước...
Ba năm trước Đan Ny đã biết đến cái tên này.Lẽ nào Đan Ny làm tất cả mọi chuyện là vì... Nàng yêu cô?
Trong trí nhớ của Trần Kha, Đan Ny trước tuổi mười lăm mỗi ngày đều đặt những lời như "Em yêu Kha Kha" và "Kha Kha lấy em" ở bên môi, cô nghe đến thật kiên nhẫn. Sau mười lăm tuổi, cô đã sớm làm quen với hai câu nói này, luôn ngóng trông lúc nào sẽ lại được nghe, thế nhưng nàng chưa từng nói lại.
Trần Kha cho rằng Đan Ny không hề yêu cô, cho rằng đã không có tình yêu, giữa hai người còn có tình thân, còn có tình bạn...
Nhiều loại tình cảm dung hòa cùng với nhau, tình yêu có vẻ chẳng phải điều quan trọng. Hiện giờ nghĩ lại, đây cũng là một thứ đáng buồn. Bản thân có nhiều thứ tình cảm, vậy mà thứ đó lại khiến bọn họ không hiểu được phải quý trọng tình yêu.
Một bức thư, Trần Kha đọc đi đọc lại đến ba lần, từng câu từng chữ đều thể hiện cho cô thấy sự tủi thân và tình cảm thầm mến đặt sâu trong lòng không cách nào nói thành lời của Đan Ny.
Giấy Viết thư bị Trần Kha vò trong lòng bàn tay. Trái tim cô cũng bị bức thư chậm trễ này giày vò đến vỡ nát.
Nếu Đan Ny đang ở trước mặt cô, cô cũng sẽ vò nát nàng, giày vò tiến vào cơ thể. Hỏi nàng một chút: Vì sao không nói vào thời điểm cách đây ba năm, ba tháng trước cũng được, cớ gì lại là hiện tại? Trần Kha còn muốn hỏi nàng: Vậy thì hiện tại thì sao? Em có còn yêu Kha Kha không, hay có lẽ đã yêu Lưu Lực Phi? Đáng tiếc là trước mặt cô hiện nay không phải Đan Ny, mà là người vợ chưa cưới danh chính ngôn thuận. Bố mẹ cô ấy còn đang đợi cả hai trong nhà hàng.
Xe khách sạn gọi đã đứng chờ ở cửa, tài xế xuống xe, mở cửa cho họ...
Ngón tay Trần Kha siết chặt bức thư trong tay, bức thư đến muộn ba năm này không biết là đẩy cô lên thiên đường hay vùi cô xuống địa ngục.
Chu Di Hân nhìn ra sự khác thường của cô, hỏi: "Kha Kha, bức thư này là của Đan Ny Viết sao?"
Trần Kha gật đầu.
"Em có thể đọc bức thư này không?" Xuất phát từ sự tôn trọng, Trần Kha đưa bức thư cho cô.
Chu Di Hân đọc xong bức thư, nụ cười trên khuôn mặt khó duy trì thêm được nữa. Lớp phấn mỏng trên mặt không che đậy được sắc mặt tái nhợt của cô.
"Nếu không nhận được bức thư này, Kha Kha sẽ lấy em sao?" Khi cô hỏi điều này, đôi môi run rẩy.
"Sẽ!" Trần Kha nhìn cô, dùng giọng nói chân thành nhất nói với cô: "Nhưng... Kha Kha đã từng hứa với Đan Ny, sẽ để lại tình yêu cho cô ấy."
"Em biết rồi!" Chu Di Hân tháo chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay xuống, đưa lại cho cô cùng với bức thư. "Kha Kha đi đi."
"Có cần Kha Kha đi nhận lỗi với bác trai bác gái "Không cần, em sẽ giải thích cho họ."
"Cám ơn!"
Từ đầu đến cuối, Chu Di Hân không hề rơi một giọt nước mắt, luôn luôn duy trì dáng vẻ cao nhã nhất.
Từ đầu đến cuối, Chu Di Hân cũng không nói cho Trần Kha biết, Đan Ny thật yêu cô... Không thể nói ai đúng ai sai, chẳng qua con người đều có cố chấp gì đó mà thôi!
Đêm đó, Trần Kha bay thẳng về Trung Quốc. Trần Kha từ chức, giao lại toàn bộ mọi thứ còn lại ở Anh Quốc cho bạn bè. Ngày hôm sau, cô ngồi trên máy bay trở về.
Máy bay vẽ một đường trên bầu trời xanh thẳm, vút lên trời cao. Luồng khí lưu xóc nảy tạo thành âm thanh va đập vào cánh máy bay...
Trần Kha chưa bao giờ mong đợi như vậy, chờ mong bầu trời thăm thẳm, chờ mong rừng rậm nguyên sinh bạt ngàn, chờ mong âm thanh của sóng biển, âm thanh lên xuống của thủy triều, chờ mong màu sắc của hoa bỉ ngạn tràn ngập khu vườn, cùng với cô gái nhỏ làm mặt quỷ với Trần Kha giữa bụi hoa.
Vài ngày nữa Đan Ny sẽ tròn mười tám tuổi, đã tới lúc cô thực hiện lời hứa của mình. Thật may khi nhân viên xác nhận gửi thư cô đã nói mình không ở yên một chỗ phải đi nhiều nơi, nhân viên cuối cùng cũng lung lây ủy thác cho người của cô sớm hơn thời hạn. Lần này, Trần Kha đã quyết định: bất kể Đan Ny có từ chối, cô đều phải thực hiện lời hứa hẹn.
Cô sẽ đưa Đan Ny đi Hy Lạp, đứng trước tượng của nữ thần Athena, kết hôn với nàng...
***************************************
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro