- Rơi Vào Lưới Tình Lần Nữa.
Cũng giống như mỗi lần Trần Kha về nước,hai nhà đều cùng đi ăn đồ Pháp. Hôm nay còn đặc biệt hơn tình cảnh lần đầu tiên Trần Kha về nước, bữa cơm này vô cùng phù hợp với thói quen ẩm thực Pháp - tình cảm, ưu nhã, thanh lạnh. Đan Ny cúi đầu ăn gan ngỗng béo, một câu cũng không nói.
Trần Kha cũng không hề mang vẻ mặt phấn chấn kể về Anh quốc, cả bữa cơm số lần cô nói chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi khi được hỏi về công Việc và cuộc sống, câu trả lời của cô luôn luôn ngắn gọn mấy câu. Trong mấy câu ngắn ngủi đó, Đan Ny nghe ra được công Việc của Trần Kha tại Anh quốc rất không được tốt. Trần Kha đang làm cho một công ty điện, đi lên từ chức vụ kỹ thuật Viên thấp nhất, ngoại trừ tăng ca còn phải đi công tác, vất vả mệt nhọc đổi lại chỉ được mấy đồng bảng Anh ít ỏi đến đáng thương.
Được coi là một người ngoại quốc, tại một nơi như Anh quốc, quan niệm phân biệt đẳng cấp rất nghiêm trọng, muốn được khẳng định, đòi hỏi phải nỗ lực trả giá khó có thể tưởng tượng được, nhưng Trần Kha vẫn không muốn quay về Trung Quốc. Đan Ny nhìn cô, cho dù trên mặt Trần Kha rõ ràng hiện lên đường nét khiến Trần Kha có mùi vị kiên định và nội liễm , khiến cô càng trở nên mê người, nhưng nàng vẫn vì cô mà cảm thấy không đáng. Trung Quốc có người trải phẳng cho cô một con đường, tạo cho cô một cuộc sống an nhàn, cô lại tình nguyện sống cuộc sống tại tầng lớp thấp nhất ở Anh quốc, chỉ vì có thể ở bên người cô yêu sao ?... Chẳng lẽ ở bên người mình yêu, dù cuộc sống khổ sở thế nào cũng vẫn cảm thấy ngọt ngào?
Trần Kha đưa tay nâng ly rượu vang đỏ, ánh mắt vô tình chuyển qua Đan Ny, nàng lật tức cúi đầu tiếp tục ăn.
Ăn xong cơm tối về nhà, cả gia đình ngồi hàn huyên trong phòng khách một lát, khi mọi người trở về phòng riêng thì đã khuya. Đan Ny trở lại phòng tắm rửa, vừa định đi ngủ, nghe thấy phòng bên cạnh vang đến tiếng gõ bàn phím máy tính, đoán rằng Trần Kha nhất định còn đang làm Việc. Nàng lưỡng lự thật lâu, đi tới cửa phòng Trần Kha, gõ cửa. Nghe cô nói: "Mời vào."
Đan Ny trước hết ở trước cửa thử nở nụ cười hai lần, mới đẩy cửa ra, thò người đi vào. Trần Kha ngồi trước máy tính, hàng mày nhíu chặt, thật rõ ràng là đang suy nghĩ vấn đề phức tạp gì đó.
"Kha Kha tỷ tỷ, Kha Kha bận nhiều Việc sao?" Đan Ny cẩn thận hỏi.
Trần Kha nâng mắt, hàng mày lập tức giãn ra, nét cười lộ bên môi. "Kha Kha nói bận, em sẽ không vào sao?"
"Em đến giúp Kha Kha dọn hành lý, không quấy rầy Kha Kha đâu." Đan Ny chớp chớp đôi mắt to ngây thơ.
"Kha Kha không có hành lý." Trần Kha nói. "À!" Đan Ny liếc mắt nhìn chiếc vali, vali lớn thế sao lại không có hành lý. Thấy khuôn mặt cười Đan Ny hơi có chút cứng lại, ánh mắt Trần Kha cũng không che giấu được ý cười. "Trong vali đều là quà tặng em.' "
"Thật à?" Đan Ny lập tức chạy vào, trong tích tắc chờ không kịp mà mở vali ra. Quà tặng rất nhiều, phần lớn đều được gói lại rất đẹp.
Đan Ny ngồi xuống tấm thảm trước giường, nghiên cứu tỉ mỉ từng gói quà Trần Kha tặng nàng.
Trước hết Đan Ny mở một gói quà nhỏ nhất, bên trong là một chiếc dây điện thoại xinh xắn, thiết kế bình thường không có gì đặc sắc, xâu bốn Viên thạch anh màu vàng xen kẻ xanh dương thành một chuỗi. Nhưng nhìn cẩn thận, sẽ phát hiện ra dưới khúc xạ của ánh đèn, thạch anh phảng phất rất đẹp.
Đan Ny nhìn rất lâu, thấy đôi mắt như bị ánh sáng đâm xuyên, đau.
Nàng lại mở ra gói quà lớn nhất, đó là một chiếc gối ôm hình mèo Garfield, lông xù, mềm mại, ôm vào trong ngực còn có mùi vị chỉ mình Trần Kha có. Đan Ny từ từ mở ra từng gói từng gói quà, kẹp tóc tuyệt đẹp, ghim cài áo tinh xảo, khăn voan mỏng... Còn có rất nhiều đồ ăn, chocolate, kẹo, pudding...
Nàng đưa từng thứ đồ ăn vào trong miệng, tinh tế nếm vị, mùi vị ngọt ngào dập dờn giữa răng môi.
Khi đặt pudding vào trong miệng, một luồng vị kì lạ kích thích đến vị giác của nàng, nàng lấy hộp bánh ra xem là vị gì,nhưng lại phát hiện ra hạn sử dụng của pudding đã qua nửa tháng rồi. Đan Ny cười ăn hết phần còn lại của bánh pudding.
Miếng bánh tuy chất lượng có biến đổi, nhưng mùi vị vẫn thơm mát nồng nàn không tan được, vì Đan Ny biết rõ Trần Kha không có khả năng mua cho nàng đồ ăn hết hạn, trừ khi cô giữ chúng đã lâu lắm rồi, lâu đến nỗi quên mất đã mua khi nào... Có một loại tình cảm, mang tên là tình thân, không vương sự miễn cưỡng đầy đau đớn, thế nhưng lúc nào cũng đặt một người trong lòng.
Đan Ny ngẩng đầu nhìn Trần Kha, cô còn đang làm Việc, trên màn hình máy tính hiện ra những chữ cái và chữ số nàng hoàn toàn không hiểu.
"Kha Kha tỷ tỷ, có phải Kha Kha ở Anh quốc rất vất vả không?"
"Đúng." Trần Kha nhìn màn hình máy tính, trả lời nàng.
"Vậy vì sao không trở lại?" Trần Kha day day trán, nhưng vẫn không nhìn nàng. "Kha Kha đã trưởng thành, Kha Kha muốn tất cả đều dựa vào chính mình." Đan Ny đã hiểu, Trần Kha không muốn tiếp nhận công ty của bố nàng. Vì Trần Kha muốn tự do, không muốn lại như một cái tượng gỗ bị người ta điều khiển.
Mạch máu vừa sôi trào lại lạnh dần đi. Đan Ny nhoài người bên mép giường, ôm lấy chiếc gối hình mèo Garfield, cố sức hít vào hương vị của Trần Kha còn sót lại trên gối ôm. Hai bên đều không nói gì, yên lặng để thời gian trôi đi.
Không biết tới mấy giờ, Trần Kha ngồi xuống bên người Đan Ny, từ sau lưng ôm lấy vai nàng. "Thích những thứ này không?" Đan Ny gật đầu, ôm chiếc gối mèo Garfield cuộn mình vào trong lòng Trần Kha, đầu tựa vào bên vai cô. "Vì sao mua nhiều quà cho em vậy?"
"Thói quen mà, thấy cái gì cũng đều muốn mua cho em..." Trần Kha ôm vai nàng, hơi thở lướt qua khuôn mặt nàng, cơ thể của cô mềm mềm, trái tim như chết đi sống lại đập mạnh mẽ trong lồng ngực, cơ thể dường như được cây tử đằng vây quấn chặt, tránh không được, cắt không xong. Một năm nay, Trần Kha bận bịu, giọng nói trong điện thoại cũng lạnh lùng, nhưng trong lòng cô vẫn quan tâm đến nàng. "Kha Kha tỷ tỷ, em rất nhớ Kha Kha." Vô ý buột miệng, cánh tay cũng không kiểm soát được ôm lấy eo Trần Kha, Đan Ny ý thức được chính mình xong rồi, nàng lại không khống chế được ham muốn, muốn ở bên Trần Kha. Trần Kha không nói gì, ngón tay mơn trớn khuôn mặt của Đan Ny, vuốt ve tràn đầy quyến luyến rõ ràng như nói cho nàng biết: Trần Kha cũng rất nhớ nàng.
Lòng bàn tay nóng rực lướt qua khuôn mặt Đan Ny và cần cổ, rơi vào trên vai nàng, cách áo ngủ hơi mỏng, khuấy động cơ thể nàng dấy lên sự run rẩy xa lạ.
Ánh đèn trong phòng ngủ vốn không sáng, nay lại càng mờ mờ ảo ảo, khiến cho Đan Ny cái gì cũng không nhìn thấy rõ. "Kha Kha... có người yêu chưa?" Đây là câu nói Đan Ny chôn giấu tận đáy lòng, nàng cuối cùng cũng đã hỏi ra. Nàng không muốn giấu diếm lẫn nhau, lừa gạt nhau, chỉ cần Trần Kha thừa nhận, nàng sẵn lòng tác thành cho Trần Kha, để cô theo đuổi hạnh phúc của chính mình.
Trần Kha hơi suy nghĩ một chút mới đáp: "Không có."
Nếu Trần Kha không cần nghĩ ngợi, Đan Ny có thể sẽ tin.
Đan Ny lại dò hỏi: "Vậy Kha Kha có thích người nào không, nếu có..."
Trần Kha chặn đứng câu nói kế tiếp của Đan Ny: "Kha Kha đã nói sẽ chờ em mười tám tuổi đưa em đi Hy Lạp cử hành hôn lễ. Kha Kha nói được thì nhất định sẽ làm được."
Đan Ny cúi đầu, trong lòng co rút đau đớn đến nỗi không nói nên lời. Khi nàng một lòng một dạ muốn lấy Trần Kha, cô khó xử như thế, thậm chí đi đến Anh quốc.
Hiện nay khi lòng của nàng đã lạnh, sẵn lòng từ bỏ, Trần Kha lại cho cô hy vọng. Trần Kha đột nhiên hỏi Đan Ny: "Cô ta đối với em có tốt không?"
"Dạ?"
"Lưu Lực Phi đối với em có tốt không?"
Vấn đề này nàng chưa bao giờ từng tự hỏi, bị Trần Kha hỏi đến, nàng mới nghiêm túc tự hỏi mình. Một năm nay, nàng và Lực Phi hầu như mỗi ngày đều gặp mặt, cô ta cũng dịu dàng, cô ta cũng quan tâm đến nàng, thế nhưng...
"Em xỏ lỗ tai à? Lại còn bấm tận ba lỗ?" Trần Kha kinh ngạc sờ vành tai của Đan Ny,"em đừng có chơi mấy cái này." "..." Đan Ny không dám nói lời nào, tựa như đứa trẻ con làm chuyện xấu bị người lớn bắt được.
"Còn đau không?"
Đan Ny lắc đầu. "Đã sớm không đau rồi." Đan Ny nhớ cái ngày nàng xỏ lỗ tai, nàng đau đến nỗi phải cắn chặt răng, lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi, Lưu Lực Phi còn khen nàng có cá tính. Khi đó nàng liền nhớ đến khi Trần Kha nhìn thấy sẽ nói gì? Có phải sẽ hỏi nàng: Có đau hay không?
Trần Kha nhẹ nhàng hôn lên vành tai Đan Ny, luồng nhiệt từ hô hấp của cô ào vào màng tai của nàng.
Linh hồn như bị rút mất, trước mắt Đan Ny chỉ còn khoảng không.
Giờ phút này, đêm khuya không người, hai người cùng ngồi bên giường, Trần Kha đang ôm Đan Ny, bờ môi dịu dàng như có như không ma sát bên tai, ám hiệu trực tiếp thế này sao Đan Ny có thể không hiểu.
Tay của Trần Kha lần trên lưng nàng, bờ môi in lên vùng mẫn cảm nhất sau tai nàng...
Một luồng nhiệt như được đốt lên từ trong cơ thể, Đan Ny không nhịn được khẽ hít vào một hơi.
Đan Ny ôm thật chặt chiếc gối ôm trong tay, vừa muốn chống cự, lại vừa chờ mong, nàng hoang mang, nàng mâu thuẫn, nàng đấu tranh, biểu tình trên mặt biến hóa thay đổi theo biểu tình trong lòng.
Trần Kha bất đắc dĩ thoáng nở nụ cười, buông Đan Ny ra. "Đã khuya rồi, về ngủ đi." "À!" Đan Ny thầm thở phào nhẹ nhõm, lại thấy mất mát rất nhiều.
Cả một đêm, nàng ngơ ngác nhìn con mèo Garfield trong lòng, càng thấy vẻ mặt của mèo Garfield giống nàng, ngu ngốc như thế, đần như thế.
Đan Ny xoa nắn khuôn mặt của nó, "Trịnh Đan Ny ơi là Trịnh Đan Ny ! Sao mày ngốc nghếch như thế hả! Chị ấy vừa mới về có một ngày, không, mới sáu giờ... Mày đã lại rơi vào lưới tình lần nữa rồi!"
Vẻ mặt của mèo Garfield cực kì vô tội. "Mày phải kiên định, mày phải kiên định đấy!" ***
Chạng vạng ngày hôm sau, Đan Ny ngồi yên lặng bên ngoài cửa phòng trị liệu vật lý, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ đeo tay, buổi kiểm tra ngày hôm nay hình như dài hơn so với bất kì ngày nào. "Cô vội Việc gì sao?" Diệp Thư Kỳ ngồi bên cạnh Đan Ny hỏi.
Đan Ny xấu hổ cười, lắc đầu. "Không có." Nói xong lại cúi đầu vô thức nhìn đồng hồ một lần."Trần Kha đã về?" Diệp Thư Kỳ lại hỏi. "Cô ấy có khỏe không?"
"Rất tốt, gầy hơn trước rất nhiều, vì công Việc bận quá."
Diệp Thư Kỳ miễn cưỡng cười một cái. "Đan Ny, có đôi khi tôi rất ghen tị với cô. Cô mới mười sáu tuổi, những người xung quanh bên cạnh cô đều muốn kết hôn với cô, những người mà tôi gặp... không ai thật sự muốn kết hôn với tôi."
"Có thể chị còn chưa gặp được." "Trước đây tôi từng đọc trên tạp chí có một đoạn Viết, có hai dạng phụ nữ mà người khác muốn nhất, một là xinh đẹp, hai là có tiền... Xinh đẹp để làm tình nhân, có tiền thì làm vợ."
Đan Ny không nhịn được cau mày nhìn Diệp Thư Kỳ, giọng điệu lạnh lùng: "Tôi không biết người khác nghĩ như thế nào, dù sao Trần Kha tuyệt đối không phải người như thế."
"Đó là vì cô không hiểu cô ấy." "Không ai hiểu chị ấy hơn tôi." Đan Ny thật sự tức giận, lại không tiện nổi cáu trong bệnh Viện, đứng dậy lạnh lùng nói: "Chị nói với Lực Phi giúp tôi, bảo tôi có Việc đi trước."
"Đan Ny, cô chờ một chút!"
Nàng căn bản không nghe, trong phút chốc đi không ngừng bước ra khỏi bệnh Viện. Diệp Thư Kỳ luôn đuổi sát phía sau, tới cửa bệnh Viện kéo nàng lại: "Đan Ny, cô chờ một chút! Lực Phi nói có chuyện muốn nói với cô, chị ấy sẽ ra đây nhanh thôi." "Buổi tối tôi sẽ liên lạc với chị ấy.""Vậy được rồi!" Diệp Thư Kỳ buông tay. Đan Ny đi tới trước xe, vừa muốn lên xe, chợt trông thấy chiếc xe dừng bên cạnh đột nhiên khởi động, lao thẳng về phía Diệp Thư Kỳ đang đứng. Diệp Thư Kỳ sợ đến nỗi cuống quýt lui về sau vài bước, chiếc xe kia xẹt qua vai cô ta.
"Diệp Thư Kỳ!" Đan Ny vội vàng chạy tới muốn hỏi thăm một chút xem Diệp Thư Kỳ có chuyện gì không. Không nghĩ tới, chiếc xe kia lại đột nhiên quay ngược trở lại, lao về phía các cô. Tốc độ xe quá nhanh, Đan Ny không kịp tránh né, cũng quên phải tránh né. Vài giây đồng hồ ngắn ngủi, Đan Ny sợ đến đờ đẫn, cho rằng bản thân mình sẽ bị đâm chết. Chiếc xe kia lại phanh cách hai mét trước các cô, dừng lại. Ngồi trong xe là một người đàn ông đeo kính đen, tóc đen, da vàng, vẻ mặt của ông ta vô cùng bình tĩnh. Tiếp đó, chiếc xe rẽ rất nhanh, rời khỏi hiện trường.
Không kịp nghĩ ngợi, Đan Ny vội vàng quay người nhìn Diệp Thư Kỳ: "Chị không sao chứ?"
Sắc mặt cô ta tái nhợt đứng nguyên tại chỗ, nói: "Tôi nói rồi, cô không hiểu cô ấy!"
***************************************
Mn bình chọn cho mình nha 🥰🥰
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro