- Thân Phận Của Lưu Lực Phi.
Ven biển...
Trong một căn biệt thự xa hoa, gió biển thổi chiếc rèm ren màu trắng tung bay, tràn ngập vào trong phòng.
Đan Ny lấy từ trong ngăn tủ ra một chiếc vali, Nàng thông thạo đặt xuống giường, ôm quần áo từ tủ ra nhét vào trong.
"Đản Đản? Con làm gì đấy?" Trịnh Nhàn ấn chiếc vali xuống, trên mặt cũng không có sự giận dữ, chỉ có sự chiều chuộng và dung túng của người mẹ: "Kha Kha tỷ tỷ của con vừa trở lại Anh Quốc rồi, con trốn nhà thì có thể đi đâu?"
Đan Ny sửng sốt một lát, rất nhanh hiểu ra tình hình, nhưng dù sao đi chăng nữa, khí thế không thể yếu đi. "Đi nơi nào cũng được, con không thể chấp nhận được người bố không có nhân tính này!"
"Sao con có thể nói bố con như vậy? Bố là người tốt, cho dù bố có làm cái gì, khẳng định là có lý do của bố." "Lý do? Người yêu con thì cần phải bị đánh chết - cái này tính là lý do gì cơ chứ?" "Ông ấy chỉ vì muốn bảo vệ con thôi!" Trịnh Nhàn giật lại mấy bộ quần áo trên tay của Đan Ny, thấy nàng lại xoay người đi đến tủ lấy quần áo, bất đắc dĩ nói: "Đản Đản, đừng làm loạn nữa, tất cả mọi thứ bố con làm đều là vì bố yêu con." Đan Ny cũng không phủ nhận là bố nàng rất thương nàng.
Đan Ny nhớ rõ ràng có một lần nàng sốt cao mãi không hạ, cả người rét run cầm cập. Ông ôm nàng cả một đêm, liên tục kể cho nàng mấy câu chuyện cổ tích, kể về câu chuyện của cô bé lọ lem và bạch mã hoàng tử, kể về chuyện làm thế nào ếch có thể biến thành hoàng tử, còn có người đẹp ngủ trong rừng được hoàng tử cứu tỉnh bằng một nụ hôn...
Đan Ny ngủ được một lát, lại tỉnh một lát, giữa những lúc tỉnh và lúc ngủ, câu chuyện cổ tích chẳng bao giờ gián đoạn...
Sáng sớm ngày hôm sau, nàng mở mắt liền thấy người bố luôn luôn mạnh mẽ trong trí nhớ của mình, đôi mắt ông hiện lên tơ máu, giữa trán lại có thêm nhiều nếp nhăn. Nàng lại nhìn sang bên cạnh, Trần Kha đang ngủ trên ghế sát giường bệnh của nàng, trong lúc ngủ, mày kiếm dài vẫn còn nhíu lại, ánh mặt trời chiếu một tầng sáng mờ nhạt mỏng manh trên khuôn mặt cô, hiện ra sự lo lắng mông lung.
"Bố?" Đan Ny khóc, cả một đêm dài đau nhức khắp người cũng không làm nàng rơi nước mắt, thế mà Đan Ny lại thấy cảm động bởi hình ảnh này mà khóc.
Bàn tay to của bố dịu dàng lau đi nước mắt trên mặt nàng: "Còn lạnh không? Có đau chỗ nào không?"
Đan Ny lắc đầu, về sau nàng đều cố gắng không ốm lại lần nào nữa. Bàn tay ấm áp đặt lên trán nàng, cơn sốt đã hạ, đôi mày nhíu chặt của bố cuối cùng cũng giãn ra.
Đan Ny biết bố rất yêu nàng, chỉ cần nàng muốn gì đó, ông đều có thể nghĩ mọi biện pháp giúp nàng đạt được.
Trong đó cũng bao gồm cả người con gái mà Đan Ny nàng muốn lấy.Trong lúc Đan Ny đang đờ đẫn suy nghĩ, Trịnh Dương đi vào phòng, lạnh lùng nói: "Cô ta căn bản không yêu con! Cô ta ở bên con là có ý đồ khác."
"Chị ấy có thể có ý đồ gì?" Trong lòng ít nhiều cũng có phần tức giận, nhưng lại nghĩ tới tình yêu của bố với mình, giọng nói của Đan Ny cũng trở nên ôn hòa hơn không ít.
"Cô ta muốn kích thích Tiểu Kha, hoặc muốn con mất đi Tiểu Kha, nói chung, thứ mà cô ta muốn là chia rẽ hai con..." Đan Ny đương nhiên không tin những lời nói vô căn cứ kiểu đấy. "Vì sao chị ấy muốn làm như thế? Con cũng không có thù oán gì với chị ấy cả..." "Bởi vì, Cô ta cùng với Diệp Thư Kỳ có quan hệ !"
Đan Ny bất chợt liên tưởng đến họ cùng một lúc xuất hiện trong buổi sinh nhật mà Lực Phi làm cho nàng, còn nhớ lại chuyện xảy ra tại Heaven & Hell ngày hôm qua.
Không đợi nàng hỏi, Trịnh Dương đã cho nàng câu trả lời: "Lưu Lực Phi là Chị họ của Diệp Thư Kỳ sau khi Mẹ Lưu Lực Phi mất, bố của cô ta bước thêm bước nữa. Bố mẹ Diệp Thư Kỳ đã nuôi dưỡng cô ta khi cô ta bị bố mình vứt bỏ lại ở đây, không lâu sau Bố mẹ Diệp Thư Kỳ cũng mất vì tai nạn xe, hai người họ nương tựa nhau mà sống Lưu Lực Phi đã sớm coi Diệp Thư Kỳ như là em gái ruột mà Yêu Thương."
"Điều này không phải là sự thật. Lưu Lực Phi sẽ không lừa con." Đan Ny ngồi bịch xuống giường, mọi thứ trước mắt đều lay động, xoay tròn. Nàng không thể tin rằng đằng sau đôi mắt ánh vàng xinh đẹp thuần khiết kia của Lực Phi là sự lừa gạt và dối trá.
"Diệp Thư Kỳ rơi xuống tình trạng ngày hôm nay, chị gái của cô ta sẽ yêu con thật sao?"
Quần áo trong tay Đan Ny rơi xuống đất, sống lưng lạnh lẽo từng đợt. Diệp Thư Kỳ và Lưu Lực Phi là chị em, thảo nào cô ta lại nói với nàng: "Không phải là vật gì cũng có thể dùng tiền mua được."
Thảo nào cô ta luôn hỏi về Trần Kha, cũng khó trách khi lần đầu tiên Lưu Lực Phi và Trần Kha gặp mặt, ánh mắt của cô ta lại tràn đầy hận thù như thế. Như vậy...
Như vậy thì chuyện xảy ra ở Heaven & Hell cũng chẳng phải tình cờ, những lời Diệp Thư Kỳ nói cũng chẳng phải là thuận miệng.
Đây có thể là một cái kế hoạch, bao gồm cả chuyện Lực Phi thổ lộ với nàng, có lẽ cũng bao gồm cả chuyện Lực Phi dạy nàng hát...
Nhưng Đan Ny cẩn thận nhớ kỹ lại từng li từng tí thời gian nàng và Lực Phi quen biết, ngoài trừ lúc mới quen, Lực Phi đối xử với nàng vô cùng lạnh lùng, thì chưa hề làm chuyện gì tổn thương đến nàng... Nếu như cô ta chỉ là muốn lừa gạt tình cảm của nàng, thì vì cái gì hôm nay lại chịu bị đánh thương tích đầy mình, còn muốn nói rằng chị yêu em?
Rốt cuộc cái gì là thật, cái gì là giả? Trịnh Dương thấy vẻ mặt Đan Ny mâu thuẫn mù mờ, ngồi xuống bên người nàng, thương tiếc ôm lấy vai nàng: "Đản Đản, con còn nhỏ, rất nhiều chuyện con hoàn toàn không hiểu! Con cho rằng bố muốn đánh người sao? Bố cũng không muốn nhìn thấy cảnh máu tanh như thế..."
Nếu mà Đan Ny biết được một chút xíu quá khứ của bố nàng trước đây, nàng nhất định sẽ nghi ngờ cái câu nghe có vẻ "chân thành tha thiết" này của ông có bao nhiêu tính chân thực, tiếc là nàng không biết! Trịnh Dương thở dài một tiếng, nghe cũng tương đối là "tự trách".
"Nhưng bố nhất định phải làm như vậy, hơn nữa nhất định phải làm trước mặt Tiểu Kha. Đấy là cách bố thể hiện rõ thái độ và lập trường, bố muốn Tiểu Kha biết, nó mới là đứa con rể duy nhất bố công nhận. Bố làm vậy cũng là vì con." Đan Ny ôm chặt eo Trịnh Dương, khuôn mặt chôn vào vai ông. "Bố! Xin lỗi, con trách nhầm bố rồi..."
"Đản Đản, con ngốc nghếch quá rồi! Con chẳng cần mạng sống mà đi bảo vệ Lưu Lực Phi, nói ra những lời ấy... Tiểu Kha sẽ nghĩ như thế nào?" "Con..."
Đan Ny khẽ cắn môi, ép mình tự nói ra: "Bố... Kha Kha tỷ tỷ không muốn kết hôn với con, sẽ không trách con vì con bảo vệ Lực Phi đâu. Chị ấy không muốn lấy con thì cho dù bố có đánh chết Lực Phi, chị ấy vẫn là không muốn... Về sau, chuyện của chúng con bố đừng quan tâm nữa." Trịnh Dương cúi đầu nhìn Đan Ny trong lòng, vẻ mặt của nàng rất bình tĩnh, nhưng ông có thể cảm nhận được rõ ràng chút mất mát, u buồn trong giọng nói của nàng. "Tiểu Kha nói gì với con sao?"
Đan Ny kiên định lắc đầu. "Là con đã nghĩ thông, con không muốn lấy một người không yêu con."
Trịnh Dương đỡ lấy vai Đan Ny, để nàng ngồi thẳng dậy, ông cười nói với nàng: "Không sao, bố có thể làm nó yêu con."
Đan Ny vẫn lắc đầu. "Bố à, con còn trẻ, cũng không phải không lấy được ai, bố đừng ép buộc chị ấy nữa!"
"Con?" Sắc mặt Trịnh Dương trầm xuống. "Có phải con đã thích Lưu Lực Phi rồi không?"
"Không liên quan đến Lực Phi! Là con..." Đan Ny lấy tay xiết chặt ga giường, ép chính mình không được nhớ tới mọi thứ về Trần Kha, nhất là nụ hôn ngày hôm qua. Sau một lúc lâu, nàng ngẩng mặt lên, một bộ dáng không vấn đề gì hết: "Là con đã quen với cuộc sống không có chị ấy...Không có chị ấy con vẫn có thể sống tốt..."
Trịnh Dương có chút nghi ngờ lời Đan Ny nói, ông vừa muốn nói gì đó, Trịnh Nhàn đã kéo kéo ông. "Đã khuya rồi, Đan Ny cũng đã mệt, anh để con bé nghỉ ngơi đi, có gì muốn nói thì để ngày mai hẵng nói."
Trịnh Dương lưỡng lự một chút, đứng dậy chỉ vào đống hỗn độn trên giường. "Được rồi! Vợ, em giúp Đan Ny dọn lại mấy thứ này một chút đi.''
Sau khi ông rời khỏi, Trịnh Nhàn lôi từng chồng quần áo trong vali hành lý ra ngoài, cẩn thận gấp lại.
Bà liếc nhìn tấm ga trải giường nhăn nhúm dưới tay Đan Ny, dịu dàng hỏi: "Có phải con giận dỗi gì Tiểu Kha không?"
"Mẹ à, chị ấy trước giờ không yêu con, chị ấy đồng ý lấy con là do bố và bố Trần ép buộc mà."
"Sao con biết Tiểu Kha không yêu con?" "Tại trong mắt chị ấy, con vĩnh viễn là một đứa trẻ con!"
Đan Ny không muốn nói, nói cho ai biết bất kỳ chuyện gì, Đan Ny cũng không muốn bất kì cô gái nào biến thành Diệp Thư Kỳ thứ hai.
"Mẹ, mẹ có thể khuyên bố giúp con không, để bố đừng quản chuyện của con nữa. Con đã trưởng thành rồi, con muốn gì tự con biết."
Trịnh Nhàn không nói gì nữa, gấp lại mấy bộ quần áo rồi cất vào trong tủ, sau đó giúp nàng sửa sang lại ga trải giường rồi mới rời khỏi.Trở lại phòng mình, Trịnh Nhàn nhẹ nhàng đóng cửa, quay người thấy Trịnh Dương ngồi trên ghế, hàng mài cau chặt lại, như là hết cách.
Không ai hiểu chồng mình hơn bà, ông là một người tốt, một người tốt trên tay dính đầy máu tươi, cả đời tràn ngập tội ác - Việc này nghe vô cùng mỉa mai. Cũng chỉ có người phụ nữ trưởng thành bên cạnh ông như bà mới có thể biết loại mỉa mai này ẩn chứa ít nhiều chuyện cũ.
"Anh à!" Bà ngồi xuống tấm thảm bên cạnh ông, bàn tay mảnh khảnh vuốt ve ngón tay thon dài của ông. "Anh tự mình động tay à? Còn làm trước mặt Đản Đản?" Trịnh Dương không hề phủ nhận.
"Hơn mười năm rồi chưa thấy anh tức giận nhiều như vậy." Hơn mười năm nay, Trịnh Dương dù có tức giận cũng không đích thân ra tay, tối đa chỉ để Trần Vương ra mặt dạy dỗ mấy người chọc tức ông.
"Anh quyết không cho phép bất kỳ ai tổn thương đến Đản Đản." Ông dừng lại một chút, thở dài: "Đáng tiếc là Đản Đản không hiểu." "Anh đừng vội, đợi Đản Đản hết giận, em khuyên nó lần nữa." Nếu nói trên thế giới này có người nào có thể khiến người đàn ông từng trải qua mưa gió như Trịnh Dương hết cách, thì cũng chỉ có đứa con gái bảo bối của họ. "Em đi chuẩn bị nước nóng cho anh. Anh vào tắm thư giãn một chút đi." Trịnh Nhàn đi vào phòng tắm, mở vòi nước, nước bốc lên hơi nóng ào ào chảy xuống. Bà ngồi một bên bồn tắm, lấy tay thử độ ấm của nước, đổ sữa tắm và tinh dầu sương đã được chuẩn bị tốt vào trong bồn. Tuy rằng bà không tán thành cách làm của Trịnh Dương, bà cũng không muốn oán trách ông bất cứ thứ gì, vì bà hiểu rõ ông yêu thương Đan Ny đến nhường nào.
Từ ngày đầu tiên Đan Ny ra đời, một đứa trẻ sơ sinh nhắm mắt mà bắt đầu lớn tiếng khóc lóc, khuôn mặt có ba phần tương tự với ông khiến ông cảm thấy có thứ xúc động trước đây chưa từng có. Kia thật sự không phải là chiếm hữu hay ỷ lại, mà là một loại tình cảm thật sự có ý nghĩa - tình yêu của bố... Ông nói với bà, Đan Ny dù là con gái hay con trai cũng không quan trọng, cô bé là con của hai người, chảy trong người huyết thống của họ, cũng là bằng chứng của tình yêu hai người.
Vinh nhục cả đời ông, tang thương cả đời ông, đều trở nên chẳng đáng gì. Ông chỉ hy vọng có thể để Đan Ny được trưởng thành vui vẻ và khỏe mạnh. "Đản Đản và em nói những gì?" Trịnh Dương không biết đã tiến vào phòng tắm từ lúc nào, hỏi bà.
"Nó xin chúng ta để kệ chuyện Tiểu Kha và nó." Trịnh Nhàn do dự một chút, nói: "Anh à, từ sau khi biết Lực Phi, Đan Ny thay đổi rất nhiều... Nhất là mấy tháng gần đây, nó liên lạc với Tiểu Kha càng ngày càng ít, tối hôm nay Tiểu Kha quay về Anh Quốc mà nó còn có thể chạy đến quán bar tìm Lực Phi. Đan Ny liệu có thể..." Trịnh Dương day day giữa trán. "Đấy là điều anh lo lắng nhất."
"Nếu nó thật sự yêu Lưu Lực Phi, anh định sao bây giờ?"
"Không có cách nào hết!" Ngay cả thần linh cũng đều không thể chi phối tình cảm của con người, ông có thể có cách nào đây. "Anh, Lưu Lực Phi là dạng người thế nào?"
"Một người thông minh! Cô ta bị đánh gần chết cũng khôi chịu cầu xin tha thứ, kiên trì nói cô ta thật lòng yêu Đan Ny." Trịnh Dương nhếch khóe miệng, cười nhạt: "Nếu cô ta nói cô ta không yêu Đan Ny, cô ta là vì trả thù mới lừa gạt tình cảm của Đan Ny, anh cũng không khinh địch như thế mà bỏ qua cho cô ta." Bà biết, ông hận nhất người lừa dối tình cảm, lấy tình cảm như một công cụ trả thù...
"Có thể là cô ta thật lòng." "Thật lòng?" Nhìn vào đôi mắt trong veo của Trịnh Nhàn, ông mỉm cười nói: "Em thấy có thể sao?"
"Đến em còn có thể yêu anh, còn có chuyện gì là không thể?"
Đúng vậy, một cô gái có thể yêu một người đàn ông giết toàn bộ gia đình của mình, còn có dạng tình yêu nào mà không thể phát sinh.
***************************"***********
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro